Head



 

 

Qua Song Potomac Nho Ngoc Dung (Dinh Cuong)
18-10-2012 | HỘI HỌA

Qua sông Potomac nhớ Ngọc Dũng (Đinh Cường)

Giọt Lệ (Giang Hữu Tuyên)

Bài Ngồi (Thanh Tâm Tuyền)

Bài Ngọc Dũng cuối, Tháng Sáu (Du Tử lê)

Qua sông Potomac nhớ Ngọc Dũng


nhớ ly whisky anh tự pha chế
nhân 12 năm ngày giỗ anh ( 7-7-2000 - 7-7-2012 )


     Ngọc Dũng, tháng cuối cùng
  (Đinh Cường ghi)

Trời nắng chang, hè, qua bến sông

nhìn con nước chậm cứ xuôi dòng

tro anh chị thả tan ngoài biển

nhang khói thơm, hồn anh mênh mông


Tôi vẫn đi, về, ngồi im buồn

nhìn mây thấy bóng người xa khuất

mưa chiều gầm, mưa giông mưa giông

mười hai năm qua mãi còn giọt Lệ [1]

Virginia, 7 July 2012


(1) Đỗ Thị Diễm Lệ, tên chị Ngọc Dũng.


Đinh Cường

Nguồn: sangtao.org




Giọt Lệ


Gửi chị Lệ ngày anh Dũng ra đi...

Người đi xô ngã vầng trăng

Chút buồn lau sậy về quanh hiên nhà

Còn đây một nét cười khà

Tranh thơm mùi nắng. Rượu òa vỡ mưa

Còn đây giọt Lệ đêm thưa

Giọt tuôn xuống đất. Giọt đưa lên trời

Giọt ra biển lớn luân hồi

Giọt thành mưa bụi một thời ấu thơ

Giọt mang phận nước tách bờ

Giọt theo mùa nhãn. Giọt về Hưng Yên

Giọt tràn giọt ngập bình nguyên

Có gì mằn mặn như duyên tơ mình...


Giang Hữu Tuyên

Tạp chí Văn, số 45, tháng 9, 2000
Tưởng Niệm Ngọc Dũng



Bài Ngồi


Tặng Ngọc Dũng tức công tử Chí Hòa

Chiều chiều lững thững lên bãi tha ma.

Trời thu la đà không mùi hương trừ mùi cỏ ngái.

Trong khóe mắt hoen ửng lóe góc trời mùa hạ đang lụn.

Những hàng bia lởm chởm sau lưng trên cỏ mượt ngã màu.

Dưới chân đồi xóm nhà ở sau rừng cây thưa.

Ngồi ngắm. Ngồi ngẫm.

Gió mát đầu óc bay tảng.

Ngồi như trời trồng. Tự trồng cái bị thịt.

Ngủ mở mắt thao láo không hay.

30/6/2000


Thanh Tâm Tuyền

Tạp chí Văn, số 45, tháng 9, 2000
Tưởng Niệm Ngọc Dũng



Bài Ngọc Dũng cuối, Tháng Sáu


tôi vẫn nghĩ, cuối cùng, người đàn ông kia sẽ chẳng giữ cho mình điều gì

ngay những bức tranh vẽ thời tuổi trẻ

thời mầu sắc như mặt trời

nuốt chửng những vần trăng, thiếu nữ.

bởi những điều tử tế

từ lâu, ông đã đem cho hết thẩy, mọi người,

(không chỉ riêng vợ, con, bằng hữu.)

nhưng ít gì cũng phải vài ba chục năm nữa kìa!

trái tim ông trong trẻo quá mà!

những lượng máu luân lưu cũng thơm, lành biết bao!

vậy mà, Văn Sơn Trường, báo tin ông đã

đổ,

xuống.

Đinh Cường, Nguyễn Thế Toàn xác nhận ông đã

đổ, xuống.

sự đổ xuống thình lình

như tiếng hú cũng thình lình đổ xuống một Tạ Tốn.


(tôi không tin. không tin. không tin. không tin. không tin...)

tôi vẫn nghĩ, cuối cùng, người đàn ông kia sẽ chẳng giữ lấy cho mình điều gì

ngay những bức tranh vẽ thời luân lạc

thời mầu sắc như mặt trăng

nuốt chửng những mặt trời, thảo mộc, phố xá

bởi những điều đôn hậu

từ lâu, ông đã đem cho hết thẩy, mọi người

(không chỉ riêng vợ, con, bằng hữu.)

nhưng ít gì cũng phải vài ba chục năm nữa kìa!

tâm hồn ông như đất, vốn lành quá mà!

nụ cười ông như lá, mới xanh làm sao!

vậy mà, Văn Sơn Trường báo tin ông đã

đổ,

xuống.

Đinh Cường, Nguyễn Thế Toàn xác nhận ông đã

đổ, xuống.

sự đổ, xuống thình lình

như điều tử tế cũng đã thình lình đổ xuống

hay sự ngúm, tắt thình lình

tiếng cười Lão Ngoan Đồng!


(tôi không tin. Không tin. Không tin. Không tin. Không tin...)


tôi vẫn nghĩ, cuối cùng, người đàn ông kia sẽ chẳng giữ cho mình điều gì

dù chỉ một chấm đen.

thời chấm đen nuốt chửng trong bụng nó

cả một vũ trụ

(hoặc ngược lại) bởi ngay những điều không thể cho

từ lâu, ông cũng đã đem cho hết thẩy, mọi người

(không chỉ riêng vợ, con, bằng hữu.)

nhưng chí ít cũng phải vài ba chục năm nữa kìa!

ngôn ngữ ông mới đẹp làm sao!

ký ức ông khỏe mạnh, vạm vỡ biết chừng nào!

vậy mà Văn Sơn Trường báo tin ông đã

đổ,

xuống.

Đinh Cường, Nguyễn Thế Toàn xác nhận ông đã đổ, xuống.

sự đổ, xuống của một nửa thành phố

(tôi vẫn nghĩ nơi chốn tự thân vốn vô nghĩa

nếu không có những con người tốt lành tháp phần linh hồn cho nó.)

và, ông, (với tôi,) đã gánh vác nửa linh hồn Hoa Thịnh Đốn.


tôi không tin. không tin. không tin. không tin. không tin...

ngay khi cả Hoa Thịnh Đốn xác nhận

người đàn ông kia đã

đổ, xuống. đổ, xuống. đổ, xuống.


xin lỗi Hoa Thịnh Đốn,

xin lỗi điều tử tế

xin lỗi nửa phần linh hồn

về lời phủ nhận

không giá trị,

chẳng nghĩa gì,

của kẻ

chẳng ra gì,

như tôi,

lúc này,

chỉ ao ước được ăn, ở cùng:

Hoa Thịnh Đốn.

June 26, 00


LTD: Bài thơ này tôi viết, một ngày sau khi nhận được tin bệnh trạng Ngọc Dũng. Ba ngày sau, bài thơ tới tay Nguyễn Thế Toàn. Và, Đinh Cường mang tới giường bệnh Ngọc Dũng, chín ngày trước khi ông từ trần. (Du Tử Lê)


Du Tử Lê

Tạp chí Văn, số 45, tháng 9, 2000
Tưởng Niệm Ngọc Dũng


 

 

Link (Ngoc Dung)

 

Bài viết về Ngọc Dũng

 

Ngọc Dũng, Tiếng Hát Của Mặt Trời (Đinh Cường)

Ngọc Dũng (Huỳnh Hữu Ủy)

Virginia mùa hè và ngôi nhà Ngọc Dũng

 Nguyễn Xuân Hoàng 

Ngọc Dũng, Giọt Nước Hân Hoan (Lê Thiệp)

Nhớ Ngọc Dũng (Bùi Bảo Trúc)

Tưởng Niệm Ngọc Dũng (Nguyễn Quốc Trụ)

Tới Thăm Xưởng Vẽ Của Ngọc Dũng (Nguyễn Trung)

Họa sĩ Ngọc Dũng, Vì Sao Rơi Vào Bất Tận

 (Đinh Cường)

Thơ bằng hữu nhớ Ngọc Dũng

 (Thanh Tâm Tuyền, Du Tử Lê, Đinh Cường,...)

 

Tác phẩm

 

Trang Thơ Ngọc Dũng

Tranh Ngọc Dũng: (Nguồn: sách Nghệ Thuật Tạo Hình Việt Nam Hiện Đại, báo Thế Kỷ 21, sangtao.org)

 

Slide Show

 
 

 

Hoi Hoa

 

 

Hội Họa

 

14 họa sĩ gốc Việt tổ chức triển lãm tranh và đồ cổ Việt Nam (Linh Nguyễn)

André Maire, Người Họa Sĩ Rong Chơi (-)

Đọc sách: Nhận Định và những câu hỏi về Mỹ Thuật của Trịnh Cung (Phạm Xuân Đài)

Mời dự triển lãm tranh của 8 họa sĩ gốc Việt tại Laguna Beach (Băng Huyền)

Tình mẫu tử trong tranh Bé Ký (Diễn Đàn Thế Kỷ)

William Alexander & Họa Phẩm Về Đàng Trong

(Nguyễn Duy Chính)

 

Họa sĩ:

Ann Phong,  Bé Ký,  Bùi Xuân Phái,  Cao Bá Minh,  Choé,  Dương Phước Luyến,  Dương Văn Hùng,  Duy Liêm,  Duy Thanh,  E Gras,  Hồ Hữu Thủ,  Hồ Thành Đức,  Khánh Trường,  La Hon,  Lê Bá Đảng,  

 

Nhiếp ảnh gia:

Nguyễn Cao Đàm, Trần Cao Lĩnh,

Nguyễn Ngọc Hạnh, Hương Kiều Loan

 

Trường Vẽ Gia Định (truongvegiadinh.blogspot)

 

 

 

© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@hotmail.com)