Head

 

 

Poetry Translated into English

DỊCH THƠ SANG ANH NGỮ


   Màu Tím Hoa Sim (Hữu Loan)

   Nhà tôi (Yên Thao)

   Sóng (Xuân Quỳnh)

   Hai Sắc Hoa Tigôn (T.T.Kh.)



:: Màu Tím Hoa Sim (Hữu Loan)      The Violet Color of Myrtle Flowers

 

Nàng có ba người anh đi bộ đội

Những em nàng

Có em chưa biết nói

Khi tóc nàng xanh xanh.


Tôi người vệ quốc quân

xa gia đình

yêu nàng như tình yêu em gái.


Ngày hợp hôn

nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân.

Đôi giầy đinh bết bùn đất hành quân


Nàng cười xinh xinh

bên anh chồng độc đáo

Tôi ở đơn vị về

cưới nhau xong là đi.


Từ chiến khu xa

nhớ về ái ngại

Lấy chồng đời chiến binh

mấy người đi trở lại

Nhỡ khi mình không về

thì thương người vợ chờ

bé bỏng chiều quê.


Nhưng không chết

người trai khói lửa

Mà chết

người gái nhỏ hậu phương.


Tôi về

không gặp nàng

Má tôi ngồi bên mộ con

đầy bóng tối.

Chiếc bình hoa ngày cưới

thành bình hương

tàn lạnh vây quanh.


Tóc nàng xanh xanh

Ngắn chưa đầy búi

Em ơi giây phút cuối

không được nghe nhau nói

không được trông thấy nhau một lần.


Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím

Áo nàng màu tím hoa sim.

Ngày xưa

đèn khuya

bóng nhỏ

nàng vá cho chồng tấm áo

ngày xưa ...


Một chiều rừng mưa,

ba người anh từ chiến trường Đông Bắc

biết tin em gái mất

trước tin em lấy chồng.


Gió sớm thu về

rờn rợn nước sông

Đứa em nhỏ lớn lên

ngỡ ngàng nhìn ảnh chị

Khi gió sớm thu về

cỏ vàng chân mộ chí.


Chiều hành quân

qua những đồi hoa sim

những đồi hoa sim

dài trong chiều không hết.

Màu tím hoa sim

tím chiều hoang biền biệt.


Nhìn áo rách vai

tôi hát trong màu hoa:

"Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh mất sớm

mẹ già chưa khâu ..."

She had three older brothers in the army.

Among her brothers and sisters

some could not yet speak.

She was quite young, with glossy hair-


I was a member of the National Defense Corps,

away from his family:

I loved her like some sister of my own.


On our wedding day,

she asked for no new gown.

I wore a soldier's uniform

and a pair of nailed shoes

smeared with the mud of military campaigns.

She smiled her gentle smile

as she stood by her most uncommon groom.

Back from my unit

I wedded her and right away I left.


In remote war zones,

I thought of all those girls

whose husbands served in times of war.

How many could come back?

If they could not,

alas for all their wives

still waiting in the dusk back home.


He did not die, the fighting man,

in the smokes and fires of war.

she died, the little girl

he'd left behind in the rear.


When I came home,

I did not see her.

Mother was sitting by her grave

amidst the shadows.

The vase for flowers on our wedding day

had become an incense urn,

filled with cold ashes now.


The young girl's glossy hair,

just too short for a bun ...

At your last moment, love,

I did not hear your voice,

I did not catch one glimpse of you.


She loved those violet myrtle flowers once:

she wore the color of those violet myrtle flower,

in the old days

by the midnight lamp,

with her little shadow,

she used to patch her husband's shirt,

in the old days ...


One afternoon of jungle rain

three older brothers on the Northeast battlefield

learned of her death

before they knew she had married.


In early fall winds

send cold ripples through the stream.

The young ones, now growing up,

peer at their unknown sister's photograph,

when winds, in early fall, blow through

the yellowed grass at the foot of her tombstone.


On afternoons of waging war,

I march across these hills of myrtle shrubs,

long rows of hills

in endless dusk.

The color of those violet myrtle flowers,

the gloom on afternoons bereft of news ...


As I gaze at torn shoulders on my shirt,

I sing amid the color of the flowers:

"The hemline of my shirt has all come loose:

my wife died young,

and my old mother hasn't fixed it yet."

 

Translated by Huỳnh Sanh Thông
(The Vietnam Review 1, Autumn-Winter 1996)



:: Nhà tôi (Yên Thao)                                  My home

 

Tôi đứng bên này sông,

bên kia vùng địch đóng.

Làng tôi đấy sạm đen màu tiết đọng.

Tre cau gầy tóc rũ ướt mưa sương.


Màu trắng vôi lồm lộp mấy khuôn tường

nếp đình xưa.

Người hỡi, vui gì không?


Tôi là anh lính chíến,

rời quê hương từ dạo máu khơi dòng.

Buông tay gầy vui lại thuở Bình Mông,


ghì nấc súng nhớ ơi ngày đắc thắng.

Chân đã mỏi trên nẻo đường vạn dặm.

Áo nào phai không sót chút hào hoa.

Đêm hôm nay tôi trở về lành lạnh.

Sông sâu mừng lấp lánh sao lưa thưa.


Tôi có người vợ trẻ đẹp như thơ.

Tuổi sớm đôi mươi cưới buổi dâng cờ.

Má trắng mịn thơm thơm mùi lúa chín.

Ai bước đi mà không từng bịn rịn?

Rời yêu thương nào đã mấy vui?

Em lặng buồn nhìn với buổi chia phôi.

Tôi mạnh bước mà nghe hồn nhỏ lệ.


Tôi còn người mẹ

tóc ngã màu bông.

Tuổi già non thế kỷ,

lưng gầy uốn nặng kiếp long đong.

Nắng mưa từ thuở tang chồng,

tơ tằm rút mãi cho lòng héo hon.

Ôi xa rời

mẹ tôi lệ nhòa mí mắt,

mong con phương trời.

Có từng chợt tỉnh đêm rơi

nghe dồn tiếng súng nhớ thời chia ly.

Mẹ ơi, con mẹ tìm đi

bao giờ hết giặc con về mẹ vui.

Đêm nay tôi trở về lành lạnh.

Sông sâu mừng lấp lánh sao lưa thưa.

Ống quần nâu đã vá mụn giang hồ,

chắc tay súng tôi mơ về Nguyễn Huệ.

Làng tôi kia bên trại thù quạnh quẽ

trông im lìm như một nấm mồ ma.

Có còn không em hỡi,

Mẹ tôi già,

những người thân yêu khóc buổi tôi xa.


Tôi là anh lính chiến

theo quân về giải phóng quê hương.

Mái đầu xanh đầy bụi viễn phương,

bước chân đất đạp xiêu đồn lũy địch.

Nào anh đồng đội,

người bạn pháo binh.

Đã đến giờ chưa nhỉ

mà tôi nghe như trại giặc tan tành.

Anh rót cho khéo nhé,

không lạc nhầm nhà tôi.

Nhà tôi ở cuối thôn đoài,

có giàn thiên lý có người tôi thương.

I'm standing on this side -

across the stream, that's enemy land.

My hamlet's there, dark gray, like clotted blood.

Gaunt bamboos, betel palms-hair drooping and drenched in rain.

Whitewashed with lime, the stark bare walls

of that old village hall.

O folks, what's there to cheer about?


I am a soldier waging war,

who left his home when blood began to flow.

I swung thin arms and cheered again our victory over the Mongols;

 

I clutched my gun and, oh, thought of V-Day.

My feet are travel-worn after ten thousand miles.

A faded uniform still gives off sparks of pride.

Now I am back - a chilly night.

The deep stream greets me with a sprinkle of stars.

I have a wife, so young, as fair as a poem.

In her early twenties I wed her, then joined the flag.

Her cheeks were white and soft, redolent of ripe rice.

Who could then wrench himself away?

 

Who could feel happy leaving those he loved?

At parting, hushed and still, she sadly stared.

As I strode off, tears dripped inside my soul.


I have a mother, too,

whose hair's turned cotton-white.

Almost a century old,

her scrawny back has warped beneath hard life.

She's struggled since she lost her man-

 

the silkworm spins her thread while wilts her heart.

 

Alas, I went away-

eyes dimmed by tears,

she's gazed in the distance waiting for her son.

I've sometimes wakened up on rainy nights-

the roar of guns reminds me of the day I left.

Mother, I chose to leave - the enemy gone,

I would come home and you could smile again.

Now I am back - a chilly night.

The deep stream greets me with a sprinkle of stars.

My trousers' legs are patched-up rags, dirt-brown;

I clutch my gun and dream of him, Nguyễn Huệ *.

My hamlet's there, forlorn beside the enemy camp-

it seems as quiet as a grave.

Are they still there, my love?

My mother who's so old

and those dear ones who, when I left, all wept?


I am a soldier waging war,

who with his troops has come back to free our land.

Young heads have gathered dust from distant parts,

bare feet have trampled enemy posts.

Hey, fellow soldiers there,

and artillery friends!

Has the fateful hour struck?

I feel as though we've torn the enemy camp to shreds.

Just lob on target please,

don't err and hit my home.

My home stands at West Hamlet's farther end:

a trellis with flowering vines and people whom I love.

 

Translated by Huỳnh Sanh Thông
(The Vietnam Review 3, Autumn-Winter 1997)

(*) Nguyễn Huệ (1752-1792), peasant leader of the Tây Sơn's rebellion who proclaimed himself King Quang Trung in 1788, won a decisive battle against the Chinese invaders by launching a surprise New Year's Day attack at Đống Đa, near Hanoi, in 1789.



              

:: Sóng (Xuân Quỳnh)                                  Waves

 

Dữ dội và dịu êm;

Ồn ào và lặng lẽ.

Sóng không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể.


Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế.

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ.


Trước muôn trùng sóng bể,

Em nghĩ về anh, em.

Em nghĩ về biển lớn:

Từ nơi nào sóng lên?


"Sóng bắt đầu từ gió."

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa:

Khi nào ta yêu nhau?


Con sóng dưới lòng sâu,

Con sóng trên mặt nước

Những con sóng nhớ bờ,

Ngày đêm không ngủ được.

Lòng em nhớ đến anh,

Cả trong mơ còn thức.


Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh: một phương.


Ở ngoài kia đại dương,

Trăm nghìn con sóng đó:

Con nào chẳng tới bờ

Dẫu muôn vời cách trở.


Cuộc đời tuy dài thế,

Năm tháng vẫn đi qua.

Như biển kia dẫu rộng,

Mây vẫn bay về xa.


Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Đễ ngàn năm còn vỗ.


They rage and rave, caress and soothe;

they shout and roar, lie still or hushed.

The stream can't understand its waves -

they leave and find their way to sea.


Oh, waves of yesterdays and waves

of afteryears! They're all alike.

The tides of thirst and lust for love

arouse such turmoil in young breasts.


Before those waves which stir the sea,

I think of you, think of myself.

I muse upon the boundless sea:

where did those billows all arise?


"It was with winds that waves began."

But where did they begin, the winds?

Neither do I remember now:

when did it all begin, our love?


Waves in the bowels of the sea,

waves on the surface of the sea -

all waves are homesick for their shore,

so sleep eludes them day and night.

My heart just longs for you, my love,

and while it dreams stays wide-awake.


I may set off and head straight north

or face about and move down south -

no matter where I go, my thoughts

all turn in one direction: you.


Far, far out there, upon the sea,

behold them all, those waves and waves:

which ones will flinch from that broad space

and fail to reach their shore?


Though life's a long, long haul,

the months and years do pass away.

However vast that sea may be,

the clouds will cross it going home.


Oh, how to make the heart dissolve

and be a hundred little waves

that borne upon the sea of love

forever lap against the shore.


Translated by Huỳnh Sanh Thông
(The Vietnam Review 1, Autumn-Winter 1996)

[From An Anthology of Vietnamese Poems, edited and translated by Huỳnh Sanh Thông, Yale University Press, 1996]



              

:: Hai Sắc Hoa Tigôn (T.T.Kh.)        Two Colors of The Antigonon Flowers

 

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn,

Nhặt cánh hoa rơi cảm thấy buồn.

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,

Tôi chờ người đến với yêu đương.


Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng,

Dải đường xa vút bóng chiều phong,

Và phương trời thẳm mờ sương, cát

Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng


Người ấy thuờng hay vuốt tóc tôi

Thở dài trong lúc thấy tôi vui.

Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ

Anh sợ tình ta cũng thế thôi!"


Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì

Cánh hoa tan tác của sinh ly.

Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng,

Là chút lòng trong chẳng biến suy!"



Đâu biết một đi một lỡ làng

Dưới trời đau khổ chết yêu đương?

Người xa xăm quá! Tồi buồn lắm

Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.


Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,

Lòng tôi còn giá đến bao giờ.

Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ

Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.


Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,

Ái ân lạt lẽo của chồng tôi.

Mà từng thu chết, từng thu chết,

Vẫn giấu trong tim bóng một người.


Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết,

Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa,

Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ

Và đỏ như màu máu thắm pha!


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi

Một muà thu trước rất xa xôi,

Đến nay tôi hiểu thì tôi đã

Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!


Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ,

Chiều thu hoa đỏ rụng. Chiều thu-

Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,

Người ấy sang sông đứng ngó đò.


Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,

Trời ơi! Người ấy có buồn không?

Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ

Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?


One autumn, at each sunset, long ago,

I'd pick up fallen leaves and feel no grief.

As twilight faintly tinged my locks of hair,

I'd wait for him to come and bring me love.


He'd sit there coldly gazing into space,

at the long road that led so far away,

wrapped up in twilight while his hand would wave

those tendrils with white flowers near his heart.


He'd often stroke my hair and heave deep sighs

when he saw me so gay, untouched by cares.

He'd say, "These flowers look like broken hearts

I fear our love is doomed to this same fate."


But at the time I didn't understand

that they meant parting, all those tattered flowers.

I'd laugh and say, "These white antigonons

must represent our pure, untainted hearts!"


How could I know that once he'd gone away

his absence would destroy our love of old?

With him so far away, I felt no joy

on that day when firecrackers strewed the street.


Since then, as autumn comes and autumn goes,

my heart has frozen in an endless frost.

My husband knows that I still yearn for him

and treat me with indifference and neglect.


I am still walking on the fringe of life,

beside my husband and his lack of love.

And as each autumn's dying, dying off,

the shadow of a man still haunts my heart.


In my sad moments, I read novels now,

find women likened to some fallen flowers,

but red ones, those which look like broken hearts

and wear the crimson color of real blood.


When I recall the words he said to me

one autumn long ago, so long ago,

I grasp their meaning now, but it's too late

I've erred and thrown away my love of old.


I so dread autumn eves when sunshine blurs,

those autumn eves when bright flowers fall

on the horizon swept by chilly winds,

he's waiting by the river for his boat.


If he should learn that I am married now,

O Heaven, would he feel betrayed and grieve?

And would he secretly think of all those flowers

which look like broken hearts, are red as blood?


Translated by Huỳnh Sanh Thông
(The Vietnam Review 1, Autumn-Winter 1996)



 

 

Tho

 

 

  Thơ:

 

Tứ Thơ Và Chiến Tranh: Chiến-Sự Dù Nhỏ, Cũng Đã Lưu-Dấu Trong Thơ (Trần Văn Nam)

Những Dời Đổi Địa Hình và Mối Hoài Cảm Thi Ca (Trần Văn Nam)

Đất Nước Của Ma Quỷ (Bùi Chí Vinh)

Thời Đại Tôi Đang Sống (Nguyễn Thị Thanh Yến)

Bài thơ độc vận “ơ” làm trong men rượu say (Trần Thoại Nguyên)

Đất nước mình ngộ quá phải không anh (Trần Thị Lam)

Những đôi mắt ngủ quên (Trương Đình Phượng)

Con đường mới | Mở cửa (Trương Đình Phượng)

Mưa lạnh trên đèo (Xuân Thao)

Ân Tình Mẹ (Trần Kiêm Đoàn)

Mùa Xuân Và Linh Hồn Mới (Trần Mộng Tú)

 

  Thơ Dịch:

 (Vietnamese Poetry translated into English)

 

Đàm Trung Pháp & Viên Linh dịch và chú giải:

 

Vịnh Hai bà Trưng (Hồng Đức Quốc Âm Thi Tập)

Ăn Cỗ Đầu Người (Nguyễn Biểu)

Đoạt Sáo Chương Dương Độ (Trần Quang Khải)

Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

Thề Non Nước (Tản Đà)

Thi Nhiệt (Lý Đông A)

Vịnh Tranh Gà Lợn (Vũ Hoàng Chương)

 

Huỳnh Sanh Thông dịch:

 

Thăng Long (Nguyễn Du)

Vọng Phu Thạch (Nguyễn Du)

Hồ Hoàn Kiếm (Vô Danh)

Thăng Long Thành Hoài Cổ

 (Bà Huyện Thanh Quan)

Chiều Hôm Nhớ Nhà (Bà Huyện Thanh Quan)

Lên Đèo Hải Vân (Huỳnh Mẫn Đạt)

Vịnh Bức Dư Đồ Rách (Tản Đà)

Màu Tím Hoa Sim (Hữu Loan)

Nhà tôi (Yên Thao)

Sóng (Xuân Quỳnh)

Hai Sắc Hoa Tigôn (T.T.Kh.)

 

Lê Đình Nhất-Lang & Nguyễn Tiến Văn dịch:

 

Cùng khổ (Bùi Chát)

Hoa sữa (Bùi Chát)

Bài thơ một vần (Bùi Chát)

Đèn đỏ (Bùi Chát)

Ai? (Bùi Chát)

Những người đáng trọng & những kẻ đáng khinh

 (Lý Đợi)

 

Các tác giả khác dịch:

 

Tôi đã cố bám lấy đất nước tôi (Nguyễn Đình Toàn)

 (Do Dinh Tuan dịch)

Bữa Tiệc Hòa Bình (Nguyễn Thị Thanh Bình)

 (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

Từ Một Cuốn Rún (Nguyễn Thị Thanh Bình)

 (Đinh Từ Bích Thúy dịch)

Vì Người Ta Cần Ánh Mặt Trời (Nguyễn Đắc Kiên)

 (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

 

  Thơ Cổ:

 

Nguyễn Trãi đã sáng tác "Loạn Hậu Đáo Côn Sơn Cảm Tác" vào thời điểm nào? (Trần Từ Mai)

Đọc lại một số thi phẩm của Phan Châu Trinh (Phan Thành Khương)

Nhất Chi Mai - Chất Người Muôn Thuở (Phan Trang Hy)

Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

Nguyễn Trãi Huyễn-Thực và Sắc-Không (Trần Ngọc Ninh)

Quá Phong Khê, Một Bài Thơ Kỳ Tuyệt (Phạm Khắc Hàm)

Giới thiệu Bài Thơ "Trừ Tịch" của Đặng Đức Siêu (Trần Từ Mai)

Xuân Xưa Thơ Trước, Hồn Ngàn Mùa (Viên Linh)

Bạch Đằng Giang Phú (Trương Hán Siêu)

Thuật Hoài (Phạm Ngũ Lão)

Thuật Hoài (Đặng Dung)

Lâm Cảng Dạ Bạc (Nguyễn Trãi)

Ngày Xuân Đọc "Đào Hoa Thi" của Nguyễn Trãi (Trần Uyên Thi)

Thơ Lý Bạch (Đàm Trung Pháp)

 

  Thơ Tuyển:

 

Tình yêu mẹ - Tình yêu con (Nguyễn Thu Hằng)

Lòng Mẹ (Nguyễn Bính)

Hẹn Anh Một Ngày Tái Ngộ (Ngô Minh Hằng)

Những tháng tư buồn (Nguyễn Thị Hằng)

Nỗi buồn tháng 4 (Huy Uyên)

Khởi Hành (Trần Thúc Vũ)

Quà Tặng Trong Chiến Tranh (Trần Mộng Tú)

Mã Viện (tác giả: Vô Danh) (Nguyễn Văn Ngọc)

Mẹ và sự lặng im (Trần Mộng Tú)

Thơ Về Mẹ (Nhiều tác giả)

Hai Chữ Nước Nhà (Trần Tuấn Khải)

Đói (Bàng Bá Lân)

Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán)

Nước Tôi (Nguyễn Văn Cổn)

Thơ Tưởng Niệm Ngày 30 Tháng Tư (Nhiều tác giả)

Thơ Tình Ngày Valentine (Nhiều tác giả)

Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa (Hoàng Phong Linh)

Thơ và Câu Đối Mừng Xuân (Nhiều tác giả)

Quốc Nam, Quốc Việt (Hồ Bạch Thảo)

Bài Thơ Vô Đề Viết Trong Trại Tù Tập Trung (Tú Kếu)

Thơ Tưởng Niệm Các Anh Hùng Tử Sĩ ở Hoàng Sa (Nhiều tác giả)

Thơ Tiền Chiến (Nhiều tác giả)

Bình Giảng: Đời Đáng Chán và Tống Biệt của Tản Đà (Thạch Trung Giả)

Tây Tiến (Quang Dũng)

Đêm Liên Hoan (Hoàng Cầm)

Văn Tế Trận Vong Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Cao Tiêu)

Biên Cương Hành (Phạm Ngọc Lư)

Thơ Xuân (Nhiều tác giả)

Đồng Lầy (Nguyễn Chí Thiện)

Ta Về (Tô Thùy Yên)

Trường Sa Hành (Tô Thùy Yên)

Kịch thơ: Hận Nam Quan (Hoàng Cầm)

 

  Tục ngữ (Proverbs)

 

Tre già măng mọc

Đục nước béo cò

Trúc dẫu cháy đốt ngay vẫn thẳng

Gà một mẹ đá nhau

 

  Danh Ngôn

  Đố vui (Puzzles)

 
 
 
© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)