1. Head_
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Tình Tự Mùa Đông (Tùng Nguyên)

      4-12-2019 | ÂM NHẠC

      Tình Tự Mùa Đông

        TÙNG NGUYÊN
      Share File.php Share File
          

       


      Thế rồi một chiều cuối thu, bên ngoài những con đường phố cũng lạnh lùng theo những quạnh hiu vương trên cây cành. Trong giây phút ấy nếu một ai trong chúng ta, một mình bên song cửa nhìn chiếc lá cuối cùng rơi trong gió mùa, chắc chi ngăn được những cảm xúc “buồn tàn thu!”. Thu đã đi rồi và cái lạnh lại đến với trời đông.


      Đông về hắn là với nhiều se sắt, song có lẽ cái lạnh và khuynh hướng đi tìm sự ấm áp cũng như không khí ấm cúng của mái gia đình lại như thôi thúc con người hơn bao giờ hết. Đó là đối với những con người bình thường như chúng ta, còn riêng với những tâm hồn đa cảm, với các nghệ sỹ, cái lạnh dường như là chiếc nôi tình mùa đông. Từ đó những tình khúc mùa đông đã gợi lên không ít những rung cảm nơi lòng người nghe.


      Gặp gỡ mùa đông trong sự cô đọng giá băng dưới vòm trời cũng là những phút giây trầm lắng hồn mình với lòng người, với những dòng tình ca đang được hát lên ru ấm tình đời. Trong nhạc khúc BÀI TÌNH CA MÙA ĐÔNG, xin cùng nghe xem nhạc sỹ Trầm Tử Thiêng gửi gấm, nhăn nhe những gì trong ấy.

       

      Vào cuối năm 1999, những ngày cuối đời, ông đã cùng một số bạn nghệ sỹ hợp tác thành lập Thư Viện Việt Nam tại Little Saigon, California, ngoài ra ông còn cộng tác với các Trung Tâm Văn Nghệ như Mây Production, Asia, Hollywood Night.


      Dòng nhạc Trầm Tử Thiêng khá đa dạng, từ âm hưởng dân ca đến tình ca. Lời ca rất chân thành, nghe như những lời trần tình êm đềm, tha thiết. Bài Tình Ca Mùa Đông, một tuyệt tác phẩm để đời, cứ mỗi khi đông về người ta lại nghe từ đầu đó, từ làn sóng phát thanh hay từ một căn nhà ngoài phố:


      “Bài tình ca mùa đông anh hát giữa đêm trời giá

      Tình còn mãi chờ mong thấp thoáng bóng em vợi xa....”


      Cái lạnh của mùa cũng làm cho đôi chân người tình chúng lại

      “để rồi sắp gặp nhau, mới biết em không đợi nữa...!”


      và từ đó người nghệ sỹ đã để lại cho đời:


      “Bài tình ca mùa đông

      Hát trên đôi môi lạnh câm

      Lòng thì vẫn hẹn cơn đau nguôi ngoai

      Sao nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đây...!”


      Trong những ngày khoác áo lính, lời ca của Trầm Tử Thiêng trong nhạc bản NGƯỜI VỢ NGHÈO cũng thấm lạnh cái giá băng của đêm trừ tịch nơi tiền đồn heo hút, nhớ về mái ấm gia đình, hình bóng vợ hiền hắt hiu nơi mái tranh nghèo:


      “Đêm nay hết một năm

      phải gác tới giao thừa

      quê hương chừng rét lắm...

      tôi có người vợ nghèo

      từ khi chồng đi lính

      nhà tranh mái hắt hiu...!


      Cũng như những mùa khác, mùa đông vẫn mỗi năm một lần đến với thế gian này và cho tới nay không biết bao nhiêu lần rồi mà trong tình khúc MÙA ĐÔNG CỦA ANH, Nhật Trường cứ ca lên:


      “Em ơi! Đông lại về từ trăm năm lạnh giá

      Tim anh như ngừng thở từ sau ân tình đó

      Em nghe không? Mùa đông, mùa đông!


      Dòng nhạc Trần Thiện Thanh mang hai chủ đề lớn, đó là Tình Yêu Và Tình Lính;


      Đời vốn có những éo le, mâu thuẫn, trong khi có người vội vã bỏ xứ lạnh đi tìm về miền nắng ấm để trốn mùa đông, thì lại có người như nhạc sỹ họ Trần lại nói lên nỗi niềm ấp ủ trong tim qua ca khúc CHỢ ĐÔNG:


      “Em ơi có phải ngoài trời đang mưa

      Em ơi có phải trời đã sang đông

      Mùa đông giá bằng anh đang chờ

      Mùa đông ái ân anh đang tìm...”


      Chờ đợi rồi đi tìm, phải chờ mùa đông đến như để tìm một sự ấm áp hơn, tình ý hơn chăng? Bởi nếu không tại sao người viết nhạc lại nói tới những gì ấy TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG như ta từng nghe:


      “Từ một ngày xa trước anh đưa em về bóng ngả đam mê

      Em dấu son gót mềm nhủ lòng lãng quên mà nhớ đêm đen

      chuyện một lần yêu ai như chuyện một đời con gái...”.


      Mùa đông về trong cái trầm lắng giá băng của tiết trời và gió mùa:


      - mùa đông từ bao la

      - mùa đông về trên da

      - bao nhiêu lời rét mướt

      - cho con nhớ thật thà....


      Trong cái run rẩy của kiếp người và cỏ cây lại rộn lên sự tưng bừng đèn hoa, hoa đèn giăng mắc muôn nơi, những cánh thiệp bay tới mọi nhà với những lời chúc an bình trong mùa Giáng Sinh. Tháng 12 mùa đông và tháng 12 có Đêm Tình Yêu, Đêm NOEL. Giữa đêm lạnh giá ngút trời, những lời ca Mùa Vọng, chúc tụng Ngôi Hai Thiên Chúa vào đời, vang lên hòa trong hồi chuông giáo đường.


      Niềm vui ấy cũng đã quyện vào lời ca Nguyễn Vũ trong BÀI THÁNH CA BUỒN, trong ấy ta nghe tình yêu nương mình nơi cung thánh đêm Noel.


      Nhưng sao lại là Thánh Ca Buồn? Buồn vì kỷ niệm đẹp, song một khi đã là kỷ niệm thì không còn hiện hữu bây giờ, chỉ còn là nhớ nhung, hoài tưởng. Hơn nữa Chúa là vua tình yêu đồng thời cũng còn là nạn nhân của những khổ đau, chia lìa, và phản bội; tình yêu con người trần thế do đó cũng là họ hàng của chia phôi, ly cách, và sầu đau. Điển hình là tâm tư Nguyễn Vũ trong tình ca nói trên:


      “Bài thánh ca đó còn nhớ không em?

      Noel năm nào chúng mình có nhau

      Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt

      Áo trắng em bay như cánh thiên thần

      giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân....”


      thế rồi lại như nhà thơ Nhất Tuấn, một lần nguyện xin:


      - con qùy lạy Chúa trên trời

      - xin cho con lấy được người con yêu!


      Dù nguyện ước không tròn như mộng nhưng lời xin vẫn một niềm tin:


      - người ta lại bỏ con rồi

      - con qùy lạy Chúa trên trời thương con!


      Noel qua đi và:


      “rồi mùa giá buốt cũng qua mau

      lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu

      rồi một chiều áo trắng phai màu

      em qua cầu xác pháo bay sau...!!!”


      Người tình lên xe hoa và xác pháo bay theo, chỉ còn lại hoài vọng những gì vùi trong kỷ niệm và lời than:


      “bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian

      bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu...!”


      Nguyễn Vũ là nghệ danh của Nguyễn Tuấn Khanh, sinh năm 1944 tại Hà Nội. Lúc nhỏ được chú ruột dạy vĩ cầm và đã hát cho Ban Thiếu Nhi Đài Phát thanh Đà Lạt, năm 12 tuổi đoạt Giải Nhất Đơn Ca Thiếu Nhi của Đài.


      HUYỀN THOẠI MỘT CHIỀU MƯA, tác phẩm đầu tay viết lúc 23 tuổi, nhưng BÀI THÁNH CA BUỒN lại là bản tình ca được ghi nhận vừa thanh thoát, thánh thiện vừa lãng mạn trong đam mê tình đời, một giai thoại tình yêu tuyệt vời.


      Năm 14 tuổi, tác giả thầm yêu một cô bé ngoan đạo hàng ngày thường đi ngang qua để đến nhà thờ. Rồi một chiều đông, gần Noel, lễ xong ra thì trời đổ mưa, trong lúc cả hai cùng trú mưa, thoảng nghe bài ca Giáng Sinh từ một căn nhà đâu đó, cô bé nhè nhẹ hát theo, giọng ca nhỏ nhẹ ấy đã thấm sâu vô hồn nhạc người đứng bên. Trong một thoáng bất ngờ, Nguyễn Vũ đã đánh bạo làm quen, lấy tay nhẹ phủi những giọt mưa trên áo em và đón nhận nụ cười hồn nhiên cám ơn như một dấu ấn tình đầu đời. Mưa tạnh, em đi rồi mà hồn nghệ sỹ còn ngẩn ngơ.


      Ba ngày sau gia đình Nguyễn Vũ rời vô Sài Gòn, thế là tình lại chia xa, và từ đó cứ mỗi mùa Giáng Sinh nghe những lời ca “Đêm Thánh vô cùng... giây phút tưng bừng...” lại nhớ đến “Người Đà Lạt” để rồi 14 năm sau trong phút giây tình cờ nghe trong đĩa nhạc bài ca kỷ niệm đó, bỗng nhiên niềm xúc cảm dồn vào tâm tư và Bài Thánh Ca Buồn ra đời từ một hoài niệm đẹp như cánh thiên thần.


      Cùng trong chiều hướng đó, cũng trong không khí mùa Giáng Sinh, cũng nỗi niềm của một mùa đông ấy, cùng tâm tình yêu thương ấy, và cũng cùng lời tình tự ấy, Nguyễn Vũ cũng đã trải lòng mình trên sóng nhạc của tình ca HAI MÙA NOEL:


      “Mùa Noel đó chúng ta quen bên giáo đường

      Mùa Noel đó anh đón em vào tình yêu

      Qùy bên hang sâu nghe lời kinh thánh van cầu

      Nhìn nhau không nói nên câu

      Vì biết nói nhau gì đây....”


      thế rồi;


      “Mùa Noel qua chúng ta chia tay giã từ

      hẹn nhau năm tới khi Giáng Sinh về muôn nơi

      mình trao cho nhau hoa lồng nhẫn cưới thiệp hồng...”


      và còn hạnh phúc nào lớn lao, đầy ý nghĩa hơn là:


      “dìu nhau xem lễ đêm đông

      Bên nhau muôn đời đẹp đôi!


      Nhưng than ôi! mộng vẫn là mộng, Noel vẫn đến như đã từng đến, đến cho nhân loại và đến cho tình yêu như trong điệp khúc Nguyễn Vũ hát:


      “nhưng nay mùa Noel đến rồi

      từng đêm anh thức nguyện cầu....”

      nhưng:

      “đêm nay giáo đường vang tiếng kinh cầu

      Nơi xưa mình anh đúng

      Không thấy bóng em đâu...!”

      để rồi:

      chợt nghe nước mắt rơi ướt trên bờ môi khô...!


      Cùng với Nguyễn Vũ trong niềm nhớ những mùa đông, giữa mùa Noel, song qua nhạc bản ĐÊM GIÁNG SINH NƠI MIỀN TUYẾT TRẮNG, nhạc sỹ Thanh Trang dù đã viết khá nhiều ca khúc mùa xuân vẫn không quên gợi lại cho những mảnh đời tha hương những kỷ niệm xưa trên miền đất quê hương với đêm mùa Giáng Sinh êm đềm nay đã trôi vào dĩ vãng, chỉ còn là tiếc nhớ mỗi khi không khí mùa Noel về nơi hải ngoại:


      “Kỷ niệm xưa trong ngày Giáng Sinh

      mùa đông về đây thật hiền

      phương Nam đất trời dịu êm

      kỷ niệm xưa là những hồi chuông

      Noel lễ đêm tưng bừng

      vui đón tin mừng xuống trần...”


      Rồi cũng trong nhung nhớ ấy, nếu nhạc sỹ Trần Thiện Thanh mang tâm sự CHỜ ĐÔNG, thì Thanh Trang cũng có CHIỀU ĐÔNG NHỚ. Những nhớ nhung thường khơi dậy trong lòng người vào những hoàng hôn, bảng lảng bóng chiều tà, huống chi lại là những chiều mùa đông giá băng đầy trời, người xa người, từng khung kỷ niệm dâng lên vời vợi khôn nguôi:


      “Chiều xa khuất nắng chim bay về ngàn

      rừng cây trút lá hơi may rộn ràng

      mùa đông xưa đến nhớ nhung ngập tràn

      từ lúc xa người lòng vời vợi đêm giá băng

      người đi có nhớ mây bay chiều nào ........”


      Những mùa đông trên quê hương dù giờ đây chỉ còn trong ký ức hay ngày nay những mùa đông trên xứ người cũng đều có một điểm chung là cái lạnh. Cái lạnh như bao trùm những thân phận cô đơn. Cái lạnh trong tâm hồn ấy dù cho là mùa xuân ấm áp, mùa thu dịu dàng, mùa hè nồng nàn cũng không làm ấm thêm cõi lòng giá băng, và cho dù ta có tìm đến ngồi trong quán nhạc, tay ôm tách cà phê hay ly chocolate nóng hổi lòng buồn vẫn thế thôi, không biến chuyển theo lẽ tuần hoàn của vũ trụ thiên nhiên. Cũng như tình yêu, dù nồng thắm hay dang dở, lạnh nhạt, vẫn theo ta suốt cuộc đời này, thậm chí có khi “càng muốn quên lại càng nhớ thêm”, và như nhạc sỹ Thanh Trang đã có lần đưa ra nhận định: “Đàng sau bất cứ một tác phẩm nghệ thuật nào cũng có cái mà tôi cho là quan trọng hơn cả, đó là CON NGƯỜI. Bởi đàng sau những bài hát toàn là những mầu đời, những tình người có thật...”

       

      Cuộc sống và tình người trải dài theo ngày tháng nên tình yêu nói riêng mùa nào cũng có. Xin cùng lắng nghe dòng nhạc và lời ca trữ tình của Thanh Trang qua nhạc bản TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG:

      “Mắt đã một chiều thu hoen lệ sầu

      tiếng đã lạc loài trong đêm nghẹn ngào

      đưa em về chiều thu reo dưới gót

      âm thầm từng mùa giá buốt

      Nghe tiếng đông sang

      nhớ những đường về sương rơi mịt mùng


      mắt biếc là mầu riêng tôi lạnh lùng

      thương cho người về cô đơn với bóng

      ..................

      Đêm mong người về cho vơi giá buốt......”

      Nhạc sỹ Thanh Trang tên thật là Nguyễn Thanh Trang, sinh năm 1942 tại Thái Hà ấp, Hà Nội, theo gia đình vô Nam năm 1950, lúc 8 tuổi. Thuở nhỏ học ở trường St. Exupery trên đường Thevenet sau này là đường Tú Xương, con đường im đẹp ấy đã in sâu trong ký ức làm nền cho nhạc phẩm NHỮNG CON ĐƯỜNG THÀNH PHỐ TÔI YÊU.


      1961 học tại Đại học Luật Khoa Sài Gòn. Trong thời gian này, khi đang học năm thứ hai thì nhạc phẩm DUYÊN THỀ ra đời.


      1963 tốt nghiệp Cử Nhân Luật, rồi Cao Học Kinh Tế vào năm 1966.


      Vì tình hình chiến sự ông nhập ngũ năm 1968, ra trường Sỹ Quan Trừ Bị Thủ Đức và được về dạy Luật và Kinh Tế tại trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Trong giai đoạn phục vụ tại miền đất lạnh Đà Sơn này ông đã viết 2 tác phẩm: HUYỀN và TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG.


      Cuối năm 1969 du học tại Mỹ và 1973 về nước tiếp tục dạy tại trường VBQG/Đà Lạt. Sau tháng 4 năm 1975 đi tù Cộng sản đến năm 1982.


      Năm 1990 mới đến định cư tại Covina, California, Hoa Kỳ. Từ tháng 8 năm 2009, nhạc sỹ Thanh Trang cộng tác với Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) trong chương trình CA KHÚC VIỆT NAM (CKVN).


      Mùa đông lạnh giá đầy trời, nhu cầu của con người không chỉ là ngăn ngừa cái lạnh trên da thịt mà còn là tìm về, tìm đến với nhau để sưởi ấm tâm hồn mình và sưởi ấm lòng nhau. Phải chăng vì thế mà do sự sắp đặt nào đó ta có Đêm Giáng Sinh, Đêm Tình Yêu (Holy Night) vào tháng 12, và Ngày Tình Nhân (Valentine's Day) vào tháng 2. Mùa Đông chính là chiếc nôi tình yêu vậy.


      Nói về mùa đông, chỉ hai tiếng “mùa đông” đã khơi dậy trong lòng người những giá băng của thời gian và cảnh vật. Trên một khía cạnh nào đó ấm/lạnh là do nhiệt độ, thời tiết, nhưng với nhạc sỹ Nguyễn Văn Thương ấm áp hay lạnh lùng còn do ở tâm hồn con người; thiết tha, nồng thắm hay lạnh nhạt, hờ hững đều là bản sắc của tình yêu. Ngạn ngữ người Anh có câu “Soon hot and soon cold” và người Việt chúng ta cũng thường nói “Yêu, yêu vội, lìa, lìa mau”. Phải chăng từ đó Nguyễn Văn Thương đã cho đời ca khúc nói lên cái đằm thắm của tình yêu tồn tại trong trái tim người và qua suốt mọi mùa thời tiết ngay cả mùa đông như trong nhạc bản tình ca BỐN MÙA YÊU NHAU:


      “khi đông sang

      cũng không lạnh chúng mình

      mặc cho gió mưa thở than

      môi em vẫn hồng

      nhờ anh sưởi ấm cho em

      mà lòng thấy êm đềm

      cho đông sang anh vẫn dìu em đi

      trong phố vắng đông tàn

      mình vẫn có nhau........”


      Không gian ấy dường đã bao trùm cả vũ trụ tâm tư con người, song với đêm đông, khi mầu xám của ban chiều khép lại cho màn đêm xanh xao, lạnh lẽo phủ kín vùng cảm giác, nhất là với tâm hồn nghệ sỹ. Bao nhiêu tình tự ấy đã ươm vào tình khúc ĐÊM ĐÔNG của Nguyễn Văn Thương, một kiệt tác trữ tình, nhẹ nhàng đưa người nghe vào cõi buồn thương man mác.


      Vì chủ đề của chương trình nên xin trở lại với tình ca mùa đông.


      Nói đến ĐÊM ĐÔNG là nói đến Nguyễn Văn Thương và một khi nhắc đến nhạc sỹ Nguyễn Văn Thương là người ta lại nghĩ ngay tới nhạc khúc Đêm Đông.


      Đêm Đông ra đời với cả một giai thoại đầy tính nghệ sỹ, vừa lãng mạn vừa bi đát, lại vừa thương cảm. Có lẽ vì thế đã trở thành một kiệt tác mang dấu ấn xã hội của một thời nơi đất Thăng Long. Đêm Đông, ca khúc đi sâu vào lòng người nghe, được viết lúc tác giả mới vừa 20 tuổi. Chỉ một nhạc phẩm Đêm Đông cũng đủ làm nên tên tuổi Nguyễn Văn Thương.


      Trong khi học ở Hà Nội, Tết đến không tiền về Huế, chàng nghệ sỹ bèn ca bài “ôi ta buồn ta đi lang thang...bởi vì đâu...” Trên bước đường dạo quanh Hà Nội 36 phố phường ấy, qua những khu từng dập dìu khách qua lại mà đêm ấy cũng vắng tanh. Khi bước chân giang hồ của chàng qua phố Khâm Thiên, một ả đào hé cửa nhìn ra rồi chán nản quay vô. Trong thoáng chốc ấy hình dáng cánh tay trần xanh xao của người ca nhi vén tóc soi gương đã chiếm ngự tâm trí người khách nhạc qua đường. Sau giây phút đối cảnh sinh tình ấy, Nguyễn Văn Thương trở về gác trọ ở số 10 ngõ Hội Vũ để thai nghén viết bài tình ca bất hủ này, và Đêm Đông được sáng tác trên cây Hạ Uy cầm, một nhạc cụ mà ông thích nơi cửa hàng bán đàn nhưng lúc ấy chỉ gom góp được 5 hào trong khi giá bán cây đàn là một đồng rưỡi, ông đã phải gửi lại căn cước để lấy đàn về theo. Đó cũng là lý do có đàn lại không tiền về quê ăn Tết nên mới lang thang ngoài phố, và cũng từ đó mới có Đêm Đông, một tuyệt tình ca.


      “Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống

      Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông

      Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời

      Cùng mây xám về ngang lưng trời

      thời gian như ngừng trong tê tái

      cây trút lá cuốn theo chiều mây

      mưa giăng mắc nhớ nhung tiêu điều

      sương thướt tha bay ôi đìu hiu.....


      Mùa đông cái lạnh thôi thúc con người tìm về tổ ấm, hơn nữa vào những ngày cuối năm, lữ khách sống xa cố hương, nỗi buồn nhớ ấy như cùng với giá băng bên ngoài cô đọng lại trong tim như nhà thơ Thế Lữ đã gợi lại trong thơ:


      - giũ áo phong sương trên gác trọ

      - lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.


      Nguyễn Văn Thương cùng chung tâm trạng ấy, và như nói thay cho bao hoàn cảnh khác chung quanh mình:


      “Đêm đông xa trông có hương buồn lòng chinh phu

      Đêm đông bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng

      Đêm đông thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư

      Đêm đông ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng”


      Còn riêng cho thân phận mình, tác giả dành lại đôi câu ca thiết tha nhưng sầu lắng:


      “Đêm đông ta mơ giấc mơ gia đình yêu đương

      Đêm đông lệ bước chân phong trần tha phương

      Có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà...!


      Qua nhạc bản Đêm Đông, người nghe như cảm nhận thấm thía những hình ảnh và ý tình mà tác giả đã đưa vào từ thực tại của cuộc sống:


      * Hai tiếng “Đêm đông” lặp lại nhiều lần như muốn nói lên tất cả những khắc nghiệt của đời sống dường đang se mình trong cái giá buốt, lạnh lùng của thời gian về đêm.


      * Một thực tại trong cuộc sống nơi phố Khâm Thiên trong đêm trừ tịch:

      “ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng!”

      * Rồi nữa:

      “thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư

      có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà!”


      Những nỗi niềm ấy còn là của ai khác hơn là của chính tác giả. Tiếng chuông buông lững lờ đâu đó hẳn là từ một căn nhà gần đâu đấy, người ta gõ chuông tụng kinh chiều và cũng có thể là đang cúng giao thừa.


      Sau nữa nếu ai trong chúng ta đã từng có những tháng ngày mùa đông, nhất là về đêm trong căn nhà tranh vách núa, hoặc như mới đâu đây, những ngày tháng chưa quên và sẽ không bao giờ quên, những chiến sỹ Tự Do của miền Nam nước Việt, vẫn nhớ những cơn lạnh rùng (giùng?) mình khi gió rít qua khe cửa, qua phên chắn quanh nhà. Ở đây, bài Đêm Đông cũng đã ra đời trong lúc tác giả đang quay quắt với tiếng gió đêm đông rít liên hồi qua khe cửa. Chỉ gió và gió, gió cũng lãng mạn, lả lướt đùa dai, cũng đủ làm lạnh cóng tâm hồn:


      “gió nghiêng chiều nay

      Gió lay ngàn cây

      Gió nâng thuyền mây

      Gió gieo sầu miên

      Gió than triền miên


      Và rồi cuối cùng thì:

      Gió đau niềm riêng...


      Trước khi tạm kết thúc chương trình “Tình Tự Mùa Đông” cũng xin ghi nhận thêm một niềm đau tâm thức của tác giả.


      Khi ông lập gia đình với cô giáo Đặng Thị Thanh Hảo quê ở Nghệ An, tự hứa sẽ viết một tình ca cho vợ, nhưng nghiệt ngã thay, vì sống dưới chế độ Cộng sản, không có tự do tư tưởng, mọi sáng tác nghệ thuật đều bị kiềm chế nên mãi 10 năm sau (1963) khi vợ bị cơn bạo bệnh hành hạ, tác giả mới liều mình thực hiện bản nhạc mang tên BÀI CA ĐÃ HẸN, mang âm hưởng dân ca Nghệ Tĩnh, tuy nhiên cũng mãi đến 1982 mới phổ biến được.


      “Yêu em, yêu mái tóc dài em buông

      Yêu đôi mắt đen thoáng nét u buồn

      Yêu em, anh yêu dài theo năm tháng...”


      Mùa đông rồi sẽ qua đi, giá rét, đơn côi cũng sẽ dần tan, và người yêu có người cũng sẽ ra đi, nhưng tình yêu vẫn mãi mãi với con người trong cõi nhân sinh. Vì tình yêu đến với con người từ thuở ban đầu, từ nguyên tổ loài người thì sẽ tồn tại cùng với đất trời bao lâu còn con người trên vũ trụ này. Qua những khúc tình ca điển hình nêu trên cho ta cảm nhận Mùa Đông còn là Mùa Tình, người ta thấy cần nhau hơn và gần nhau hơn. Tình yêu không chỉ xanh tươi như mùa xuân, nồng thắm trong mùa hạ, lưu luyến và nhung nhớ như mùa thu, mà còn đầm ấm ở mùa đông, cái đầm ấm vùi trong lạnh lẽo của mùa đông nhất là vào những chiều gió mưa tiêu điều mới là đáng kể; hơn nữa sự ấm áp ấy lại không chỉ là ngọn lửa mùa đông mà chính là ánh mắt giai nhân, điều ấy ta đã từng nghe Tô Vũ chứng minh qua tình ca EM ĐẾN THĂM ANH MỘT CHIỀU MƯA:

      “Em đến thăm anh – người em gái

      Tà áo hương nồng

      mắt huyền trìu mến

      sưởi ấm lòng anh

      em đến thăm anh chiều đông giá

      em đến thăm anh trời mưa gió

      đường xa lạnh lùng...!

      Mùa đông 2018


      Tùng Nguyên

      Văn Hóa Việt Nam số 83, Mùa Đông 2018



      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Tình Tự Mùa Đông Tùng Nguyên Phiếm luận

    3. Âm Nhạc

       

       

      Âm Nhạc

       

      Thơ Nhạc Giao Duyên 
      Thơ Phổ Nhạc 
      Tình Ca Mùa Xuân 
      Tình Ca Mùa Thu 
       

      Từ “Hội thảo đàn tranh” đến “Việt Nam sắc hương xưa”

      (Lê Hữu)

      Lần đầu tiên nhạc dân tộc Việt được trình diễn trong Tòa Bạch Ốc (Trúc Linh)

      Hà Nội, Những Mùa Xuân Phai (Lê Hữu)

      Chiều Vàng với Tôn Thất Niệm (Quỳnh Giao)

      Những bài ca chuyển tải: Tình tự quê hương, đi vào lòng người (Nguyễn Thanh Hiệp)

       

      Các nhóm nhạc (Wikipedia):

       Myosotis, Tricéa, Tổng Hội Sinh Viên, Đồng Vọng

       

      Nhạc sĩ:

      Anh Bằng,  Anh Việt,  Anh Việt Thu,  Châu Kỳ,  Chung Quân,  Cung Tiến,  Dương Thiệu Tước,  Duy Khánh,  Dzoãn Mẫn,  Dzũng Chinh,  Hoài An,  Hoài Linh,  Hoàng Dương,  Hoàng Lang,  Hoàng Nguyên,  

       

      Trang nhà:

      Phạm Duy, Trường Sa

       

      Nhạc tuyển::

      Dòng nhạc gợi nhớ Taberd75.com

      Sài Gòn ơi! Vĩnh biệt Ngọc Lan

      Mùa thu Paris Thái Thanh

      Lòng Mẹ (Y Vân) Lê Tấn Quốc, Saxo

       

      - Hình Ảnh Ca Nhạc Sĩ Sài Gòn trước 1975

      - Ảnh Nghệ Sĩ Sài Gòn Xưa

      - Cổ Nhạc Miền Nam: I, II

       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)