|
|
|
|
|
VĂN HỌC |
GIAI THOẠI | TIỂU LUÂN | THƠ | TRUYỆN | THỜI LUẬN | NHÂN VẬT | ÂM NHẠC | HỘI HỌA | KHOA HỌC | GIẢI TRÍ | TIỂU SỬ |
Thơ Văn Trần Y. Hoa & Bằng hữu
Thơ Văn Trần Yên Hoà & Bằng hữu
Khi lật mở cuốn tiểu thuyết Thuyền của Nguyễn Đức Tùng, người đọc không đơn thuần bước vào một tác phẩm hư cấu hay một cuốn hồi ký vượt biển thông thường. Người ta bước vào một cuộc mổ xẻ rớm máu của trí nhớ, của ký ức, một cuộc truy vấn khốc liệt về nhân vị và sự tồn tại. Được viết bởi một nhà thơ, một bác sĩ—người sở hữu cả tâm hồn nhạy cảm trước cái đẹp lẫn cái nhìn phẫu thuật sắc lạnh...
![]()
Tác phẩm Lang Thang Nghìn Dặm Tập 2 của Nguyễn Thị Khánh Minh một lần nữa cho thấy sức làm việc không ngừng nghỉ và tâm hồn cực kỳ thơ mộng của tác giả, nơi ngòi bút của chị hiển lộ sự trân trọng vẻ đẹp ngôn ngữ Việt qua các bài tản văn về nhiều tác giả và tác phẩm.
Nơi sách này, chúng ta sẽ đọc qua mắt nhìn của Nguyễn Thị Khánh Minh (NTKM) về các tác giả...
![]()
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, đồng dao là một miền ký ức đặc biệt, nơi tiếng hát trẻ thơ cất lên mộc mạc mà bền sâu như hơi thở của làng quê Việt từ bao đời. Không cầu kỳ về câu chữ, không dụng công về cấu tứ, đồng dao hiện diện tự nhiên như tiếng nói đầu đời của trẻ nhỏ, như nhịp võng đưa, như tiếng chân trần chạy trên sân đất, như tiếng cười giòn tan dưới mái đình, sân cỏ ...
![]()
Sartre đi thăm Nga năm 1950, ra về vỡ mộng nhưng chưa dứt hẳn mộng! Trần Đức Thảo đi xe lửa từ Nga, qua Tàu, về với VMCS 1951, tháp ngà cũng xụp đổ dần dần, ông phải đóng vai Tôn Tẫn giả điên 40 năm mới thoát chết, mà cũng là nhờ nhóm Sartre luôn thăm hỏi nên mạng sống của Thảo mới không thành cỏ dại trong Địa ngục đỏ từ 1951-1991! ...
![]()
Đúng 8 giờ sáng như mọi ngày, phòng thuyết trình của Trung Tâm Hành Quân Bộ Tư Lệnh Hải Quân tiếp nhận đầy đủ các quan cao cấp. Đề đốc Tư Lệnh Hải Quân đảo mắt nhìn khắp các khuôn mặt tham dự: Phó Đề đốc Tư lệnh phó; hai Phó Đề đốc phụ tá hành quân sông và biển; các Đại tá Tham Mưu Trưởng, Trưởng Khối; các Trung tá, Thiếu tá Trưởng phòng... Đại úy Võ Bằng thuộc Trung Tâm Hành Quân, tường trình về hoạt động các đơn vị Hải Quân 24 giờ qua...
![]()
Về báo chí lưu vong của người Việt sau ngày 10-4-1975, một trong những tờ báo đáng gọi là mở đầu, đi tiên phong là Chân Trời Mới ra đời ngay đầu tháng 5-1975
(số 1, ngày 2-9-1975) ở trại tị nạn đảo Guam rồi ở trại Pendleton, CA, nhưng in ấn thành báo phải xem tờ Đất Mới của Huy Quang Vũ Đức Vinh và Thanh Nam xuất bản ở Seattle, WA tháng 7-1975,
Trắng Đen, tuần báo, số 1 ra ngày 6-3-1976, của Việt Định Phương và tờ Hồn Việt của Nguyễn Hoàng Đoan tháng 11-1977, là những tờ báo đầu tiên của người Việt tị nạn, lưu vong...
![]()
Chúng tôi xin có đôi lời về tập thơ mà quý vị đang cầm trên tay. Thật ra nó được thai nghén âm thầm từ trước và sau ngày mất nước. Khi ra đến hải ngoại và khi đời sống đã tạm ổn, chúng tôi tiếp tục làm thêm một số bài mà hầu hết đã gởi đăng các báo ở St. Paul - Minneapolis thủ phủ của tiểu bang Minnesota. Nay
... chúng tôi gom tất cả lại và in thành một tập để làm một chút kỷ niệm... chúng tôi cũng muốn chia sẻ với tất cả anh em cựu quân nhân QLVNCH...
![]()
Mỗi độ xuân về con nhớ mẹ /Làm sao quên được ngày còn bé /Mẹ đã cho con cả bầu trời /Thương yêu đùm bọc và chở che /Rồi con lớn dần theo năm tháng /Mẹ vẫn còn vất vả cưu mang /Nhà nghèo mẹ mong con hay chữ /Để có chỗ đứng với xóm làng /
Đời của mẹ nửa đàng đứt gánh /Khi tuổi đời mẹ còn rất trẻ /Thương con mồ côi từ tấm bé /Mẹ thay Ba nuôi già dạy trẻ...
![]()
Cho dù thế nào, có sợ chết hay không, có kiếp trước kiếp sau, có miền này miền nọ hay không, cứ việc sống cho thoải mái, cho đàng hoàng tử tế trong những ngày tháng năm còn lại này thì đến lúc bốc hơi ta cũng được thanh thản, không còn vướng mắc, nặng nợ gì trần gian.
Có như thế, ta mới thong dong bước qua cánh cửa dẫn vào cõi giới ấy với tâm thế thật bình an, khởi đầu cuộc hành trình về chốn xa xăm...
![]()
Chúng tôi nghĩ tác giả đã dựa vào cảnh thật, sự thật, trình độ chuyên môn kỹ thuật và kinh nghiệm chỉ huy một chiến hạm để sáng tác cuốn truyện dài Đời Thủy Thủ 3 rất sống động, lớp lang, hấp dẫn người đọc.
Có thể nói đây không phải là một tiểu thuyết mà là một Hồi ký hay Bút ký với một ít hư cấu về Sự nghiệp và Cuộc tình của Hạm Trưởng Võ Bằng, thế thân của tác giả Vũ Thất...
![]()
Truyện được cấu trúc theo hai chủ đề : tình yêu chung thủy và sự dấn thân của một người trai thời chiến.... Khi được giao phó trách nhiệm điều khiển chiếc Trợ Chiến Hạm Rạch Gầm HQ 266, Võ Bằng ý thức trọng trách của mình về an ninh của lãnh hải. Người thanh niên này không màng đến danh vọng... say sưa chiến đấu, ngày đêm đứng trên đài chỉ huy, truy lùng những chiếc tàu địch lén lút cập bến để tiếp tế vũ khi cho giặc ...
![]()
Sau hơn 50 năm xa xứ, người bạn cùng khóa của tôi vẫn nhớ rành rẽ hải nghiệp của mình. Nếu ở “Đời Thủy Thủ 1” anh kể về hải vụ của một sĩ quan Hải Quân mới ra trường, hơn năm mươi năm sau, trong “Đời Thủy Thủ 2“, anh mô tả về những nhiệm vụ tiêu biểu của một Hạm Phó, và giờ đây, trong “Đời Thủy Thủ 3“, về sinh hoạt của một chiến hạm dưới quyền chỉ huy của Hạm trưởng. Cả ba quyển đều điểm tô với hoa biển và tình yêu thủy thủ...
![]()
TQL đã từng đẩy xe đạp bán bong bóng, mặt nạ chó mèo, mũ ông già Noel... ngoài Saigon kiếm sống. Ông đội mũ đỏ, đeo mặt nạ để chèo kéo đám trẻ nhỏ đi phố cùng bố mẹ. Ông kể với cụ tôi, “Em bán được lắm anh.” Ông già lặng thinh, mắt nhìn xuống, gõ tẩu thuốc lá bộp bộp vào gạt tàn. Chú về, cụ nói với tôi, “Nó tài hoa thế mà đất nước này không dụng, để nó phải kiếm sống như vậy.”...
![]()
Suốt đời, Nhật Tiến trung thành với lý tưởng của Hướng Đạo. Tâm hồn được thấm nhuần lâu năm tinh thần Hướng đạo, nên Nhật Tiến luôn luôn nghĩ đến những kẻ kém may mắn cần được cứu giúp. Đáng thương nhất là những trẻ mồ côi được miêu tả trong các tác phẩm đầu của Nhật Tiến và những đứa trẻ bất hạnh như bé Hạnh trong truyện dài
Chim Hót Trong Lồng. Tình thương đó không giới hạn vào tuổi thơ, nó mở rộng với những người nghèo trong Thềm Hoang, nó trở thành lòng nhân ái đối với mọi người...
![]()
Ôi! Thiêng liêng, Ôi! Tình thâm mẫu tử, /Lòng đại dương thăm thẳm thước nào đo. /Dù tuổi tác, dù quan san cách trở, /Mẹ vẫn đi, đi đến tận Nam Hà./ Đến thăm con giữa một ngày mưa gió, /Giữa một mùa xuân mà cây cỏ héo hon. /Ở đây đâu có còn mùa xuân nữa, /Chỉ lê thê buốt giá những ngày đông. /
Ôi! Hai mươi lăm năm con xa cách, /Mà gặp con như héo hắt lòng già....
![]()
Tôi đã mê “Đường Em Đi” từ lâu, và cũng đã có lần viết đôi dòng cảm nghĩ về nó. Nhưng càng ngồi lâu với bản nhạc, tôi càng thấy có những lớp tinh xảo mà một lần đọc lướt khó lòng thấy hết. Lần này tôi muốn làm một việc hơi khác: thay vì kể lại bài hát hay ở chỗ nào, tôi muốn tháo nó ra, như tháo một chiếc đồng hồ, để bạn cùng tôi nhìn vào bộ máy bên trong...
![]()
Đi sâu vào từng câu chuyện của Lê Đức Luận, người đọc nhận ra một điều: ông không viết để than thở, không viết để kết tội, cũng không viết để tô vẽ cho bất cứ lý tưởng nào. Ông viết như một cách để cảm tạ. Cảm tạ Thiêng Liêng đã gìn giữ ông qua chiến tranh, qua tù đày, qua những khúc quanh sinh tử. Cảm tạ Đất Nước: quê hương cũ đã nuôi ông lớn bằng những mùa nắng gió miền Trung, và quê hương mới đã mở vòng tay cho ông làm lại cuộc đời sau bảy năm tù ngục ...
![]()
Trong văn học Pháp, ít có tác giả được đồng hóa với tác phẩm của mình như Balzac. Nhắc đến tên ông, người ta nghĩ ngay đến tác phẩm đồ sộ của ông :
La Comédie humaine (Trò đời), gồm nhiều tiểu thuyết nổi tiếng như : Eugénie Grandet, Le père Goriot, Les Illusions perdues, Le lys dans la vallée, v.v…. Balzac ví tác phẩm của ông như một ngôi thánh đường mà ông đã dần dần kiến trúc...
![]()
MỤC LỤC Luân Hoán: Thư đầu sách • 9 / Nguyễn Thị Tịnh Thy: Nghe tiếng quê hương từ nơi xa thẳm • 15
/ Tiểu sử Bùi Vĩnh Phúc • 23
/ Phần I: Tản văn / Tuỳ bút / Cho đi lại từ đầu… • 27 / Những đoá hoa dịu dàng phất phơ trong gió • 52
/ Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa • 65
/ Lift up your face and let fly away the rain • 82 / Những bóng mây của một thời lưu lãng • 100...
![]()
Võ Bằng đứng trước hàng quân chỉnh tề:
– Anh em Trợ Chiến Hạm Rạch Gầm. Đây là tàu của chúng ta. Là nhà, là pháo đài, là chốn sống chết. Chúng ta ăn, ngủ, hành quân cùng nó. Vì thế, mọi người đều có trách nhiệm.
Giọng anh trầm xuống: – Tôi mong mỗi người mang hết khả năng hải nghiệp của mình để hoàn thành mỹ mãn công tác. Mọi sáng kiến cải tiến đều được hoan nghênh. Tôi đặt trọn niềm tin vào anh em...
![]()
Chúng ta cũng đã yểm trợ hải pháo hiệu quả cho các cuộc hành quân và tiền đồn ven biển. Tôi hãnh diện và biết ơn sự tận tụy của các anh. Tôi sẽ nhớ mãi các anh và mong có dịp gặp lại nhau ở các đơn vị sau này. Hôm nay mệnh lệnh cuối cùng của tôi là: Hãy tuân lệnh Đại úy Võ Bằng như các anh đã từng tuân lệnh tôi. Cầu chúc tân Hạm trưởng và chiến hạm đạt nhiều thành tích trong thời gian tới. Tạm biệt tất cả...
![]()
Đời Thủy Thủ của ông. Nếu kể từ cuốn đầu tiên, phát hành vào năm 1969, cho đến khi cuốn này hoàn thành, ông đã trải qua 57 năm ròng rã. Giữa khoảng thời gian đó, là những chuyến hải hành, giữ gìn biển đảo miền Nam cho đến thời điểm cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa vào tháng 4/1975. Tiếp đó là 9 năm “lao động vinh quang” trong những trại tù với mỹ danh “học tập cải tạo” từ Bắc chí Nam cho đến khi được phóng thích...
![]()
Tôi thành thật đã không viết nổi cuốn sách nếu không nhờ sự sưu tầm tài liệu rất công phu cùng việc góp ý kiến của ba người bạn quý, các anh Trần Mạnh Toàn, Trần Ngọc Khôi, và chị Phạm Thị Lệ-Hương. Chị Lệ-Hương còn thực hiện một “Thư tịch Vũ Hoàng Chương” rất phong phú. Người giúp tôi tra cứu lại các điển cố, nhất là những điển cố liên quan đến bài “Đọc Bành Ngọc Lân,”...
![]()
Ngày 4 tháng 8 năm 1967, tại hải cảng Quy Nhơn, Hộ Tống Hạm Đống Đa HQ 007 cho phép một thiếu nữ quá giang về Sài Gòn sau khi xem xét giấy tờ hợp lệ. Trạm kiểm soát an ninh của chiến hạm cũng đã lục soát hai xách tay của đương sự nhưng không khám phá quả bom thời chỉnh được ngụy trang... Mãi sau khi tàu về đến Sài Gòn mới biết kẻ quá giang là đặc công Việt Cộng. Ngày 27 tháng 9 năm 1967, tại phòng họp trong Bộ Tư Lệnh Hải Quân, Hội Đồng Kỷ Luật mở phiên xử các sĩ quan liên hệ đến vụ việc...
![]()
Hỡi những tuổi trẻ tài cao, những trí thức, học giả, sinh viên, nghệ nhân khắp năm châu, con dân Việt ngày nay nơi nào trên thế giới cũng có mặt và rất thành đạt; các bạn trẻ đang vươn lên viết văn, thơ, truyện, họa sĩ, nhạc sĩ sáng tác bằng tiếng Anh, tiêng Pháp, tiếng Đức...đều có thể gia nhập vào GIA ĐÌNH VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI, củng cố và phát huy tiếng nói văn hóa Việt trong VĂN BÚT QUỐC TẾ. Đó là ước nguyện của những Văn Hữu lớn tuổi...
![]()
Những thường dân yêu quê hương ném từng viên đá lấp trụ đồng /đá chôn vùi xâm lược ngang tàn /tạc nên hình hài sự phản khán âm thầm /mà vĩnh cửu... Gần hai ngàn năm sau
bên gốc cây vỉa hè /chỗ bạn mình ngã xuống dưới bánh xe bất minh /những người tuổi trẻ lặng lẽ /đặt những bó hoa tiếc thương /nơi công lý đồng loã che giấu tội /của kẻ cuồng quyền... Hai thời đại, một dòng máu hiền hòa mà bất khuất... Không bao giờ /cúi đầu im lặng quy hàng...
![]()
Khóa 13 nhập học ngày 15-3-1962 và đến cuối tháng 4/62 Khóa 13 được gắn Alpha giai đoạn I. Buổi lễ do ông Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Đình Thuần chủ tọa. Trong bài diễn văn khai mạc của Thiếu Tướng Hồ Văn Tố,
Chỉ Huy Trưởng LTVKTĐ, tôi còn nhớ vị CHT nói đại ý “Kể từ hôm nay các anh đã trở thành một SVSQ. Khi đi ra đường người ta sẽ nhìn vào bộ quân phục của các anh và các anh phải giữ lấy tư cách của một SVSQ.”...
![]()
Có những bài hát bắt đầu thật nhỏ rồi lớn lên thật lớn. “Tình Ca” (1953) là bài lớn nhanh nhất mà tôi biết: nó khởi đi từ một chỗ bé xíu — một người cha bế đứa con vừa lọt lòng, khe khẽ hát — rồi chỉ trong vài phút, nó nở bung ra ôm trọn bốn ngàn năm, ba con sông lớn, cả dải Trường Sơn, cả một dân tộc từ Bắc chí Nam. Bài viết này xin mời bạn xem người nhạc sĩ đã làm cách nào để một tiếng “à ơi” bên nôi lớn thành cả một quê hương...
![]()
Bé Ký như một người sáng tác trong nghệ thuật dân gian với đặc trưng là hồn nhiên, giản dị và chân thực. Tạo hình của cô không phức tạp nhưng sinh động. Sự nhạy bén và cảm xúc giúp cô nắm bắt được thần thái của con người trong khi việc kiếm sống trên đường phố, khiến cô gần gũi với cuộc sống đời thường và người lao động bình thường, Nỗi hoài vọng về quê hương xa tắp ngoài kia cùng những hình ảnh người thân, nhất là với người mẹ thương yêu thấm đẫm trong tranh của cô như một nỗi day dứt khôn nguôi...
![]()
Trong tập “Đời Thủy Thủ 3”, nhân vật chính, lúc này được bổ nhiệm làm hạm trưởng, trực tiếp chỉ huy một chiến hạm “dài 50 thước, rộng 8 thước, trang bị một khẩu đại bác 76 ly, hai khẩu 40 ly cùng với 7 sĩ quan và 60 thủy thủ”. Được xem là một “thế giới cô lập giữa đại dương mênh mông”, số phận của chiếc chiến hạm gắn liền với số phận hạm trưởng. Và ngược lại, số phận của hạm trưởng cũng gắn liền với chiến hạm...
![]()
Chiều xuống. Hai cha con ra về. Emily nắm tay cha. Như ngày xưa… Chỉ khác là lần này, người dẫn đường không còn là cha nữa. Mà là cô con gái. Bước thật chậm. Để cha đi bên cạnh.
Trong ánh nắng cuối ngày. Người cha mỉm cười. Ông biết… Có thể mình đã mất quê hương. Nhưng không mất tương lai.
Bởi hôm nay… Con gái ông đã tìm thấy cội nguồn. Và từ nay, câu chuyện của người cha sẽ không kết thúc cùng thế hệ ông. Nó sẽ được kể tiếp…
Bằng chính tiếng nói của đứa con gái sinh ra trên đất Mỹ...
![]()
Với hai bầu thúng cao gần cả thước, cùng cái đòn gánh có mũi cong vác ngược, những người bán cốm miệt mài suốt ngày. Họ len lỏi khắp các xóm. Từ những con hẻm nhỏ lầy lội đến phố chợ đông đúc, giọng rao của họ vẫn gọn gàng một tiếng “Cốm”, chẳng ngọt ngào, dịu nhiễu như các gánh hàng khác mà trái lại còn có vẻ cộc cằn. Ấy vậy mà những ngày còn nhỏ, gánh cốm là món quà vặt yêu thích của tôi.
...
![]()
Trong “Buồn Vui Đời Lính”, ông không phải chỉ kể chuyện vui mà còn kể cả chuyện buồn, chuyện khó nói nhưng vẫn bạch hóa thành chuyện cười ý nhị. Những thay đổi trong cương vị làm việc của cá nhân ông đối với tập thể lớn là chính quyền tỉnh Pleiku cũng rất đa dạng. Lúc đầu ông là cán bộ hành chánh dân sự, sau nhập ngũ phục vụ tại Tiểu khu Pleiku trở thành người lính ở vùng biên trấn...
![]()
“Buồn Vui Đời Lính” là một tác phẩm thuộc thể loại hồi ký, hồi ức, tự truyện. Nội dung thuật lại, kể lại quá trình một đời người của tác giả. Và chủ đích là để chia sẻ với bạn bè, chiến hữu – lớp người một thời cùng tác giả chung vai góp sức trong cuộc chiến đấu bảo vệ miền Nam Tự do; Sau hết là để gởi gắm tâm sự cùng những quãng đời của người viết cho các thế hệ con cháu và cho mai sau ...
![]()
Bài viết sau đây là bài tiếp theo của loạt ba bài viết về ba nhạc phẩm rất nồi tiếng: Đường Em Đi, Ngậm Ngùi, và Tình Ca. Hai trong ba bài trên đã được tôi mổ xẻ trước đây qua hai tiểu luận. Nay nhờ AI với khả năng tổng hợp tư liệu, phân tích nhạc như một chuyên gia về khảo cứu âm nhạc, cùng với khả năng đọc một tờ nhạc, tôi đã dùng nó (Claude Opus AI 4.8) để viết prompts rồi sau đó kiểm tra độ chính xác cùng những biên tập cần thiết để đưa bài tới tay bạn đọc...
![]()
Sao ! ông ta đau đớn kêu lên, cho thấy người đẹp của tôi, vợ tôi à ? Xé toạc tấm màn mà tôi đã dùng để kín đáo che đậy hạnh phúc của tôi à ? Hành động như thế là một ô danh ghê gớm ! Đã mười năm nay tôi sống với người phụ nữ đó, nàng thuộc về tôi, chỉ thuộc về tôi, nàng yêu tôi. Nàng chẳng mỉm cười với tôi qua mỗi nét cọ đó sao ? Nàng có một linh hồn, một linh hồn mà tôi đã cho nàng. Nàng sẽ đỏ mặt nếu những cặp mắt khác nhìn nàng...
![]()
Kim Hài là một nhà văn của tuổi thơ, những dòng chữ mà chị đã trao đi, gửi đến cho tuổi hồng, tuổi ngọc theo tôi đấy là từ máu, từ tim của một nhà văn yêu mến tuổi thơ. Chị viết cho tiếng ve kêu để gọi hè về, viết cho ngày mưa, tháng nắng cái ngày mà trong chiếc cặp xinh xinh luôn có me chua, khế ngọt, có ngót dầm với những ô mai mơn trớn môi hồng ...
![]()

Bài Mới
(Trần Thị Nguyệt Mai) DANH NGÔN (Proverbs)
• Chí Khí • Xử Thế
|
Văn Thi Sĩ Tiền Chiến (Nguyễn Vỹ)
Bảng Lược Đồ Văn Học Việt Nam (Thanh Lãng): Quyển Thượng, Quyển Hạ
Phê Bình Văn Học Thế Hệ 1932 (Thanh Lãng)
Văn Chương Chữ Nôm (Thanh Lãng)
Việt Nam Văn Học Nghị Luận (Nguyễn Sỹ Tế)
Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Tạ Tỵ)
Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Tạ Tỵ)
Văn Học Miền Nam: Tổng Quan (Võ Phiến)
Văn Học Miền Nam 1954-1975 (Huỳnh Ái Tông):
Phê bình văn học thế kỷ XX (Thuỵ Khuê)
Sách Xưa (Quán Ven Đường)
Những bậc Thầy Của Tôi (Xuân Vũ)
(Tập I, nhiều tác giả, Thư Ấn Quán)
Hướng về miền Nam Việt Nam (Nguyễn Văn Trung)
Văn Học Miền Nam (Thụy Khuê)
Câu chuyện Văn học miền Nam: Tìm ở đâu?
(Trùng Dương)
Văn-Học Miền Nam qua một bộ “văn học sử” của Nguyễn Q. Thắng, trong nước (Nguyễn Vy Khanh)
Hai mươi năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975 Nguyễn văn Lục
Đọc lại Tổng Quan Văn Học Miền Nam của Võ Phiến
Đặng Tiến
20 năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975
Nguyễn Văn Lục
Văn học Sài Gòn đã đến với Hà Nội từ trước 1975 (Vương Trí Nhàn)
Trong dòng cảm thức Văn Học Miền Nam phân định thi ca hải ngoại (Trần Văn Nam)
Về Kinh Bắc (Hoàng Cầm)
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (Lưu Quang Vũ)
Đêm Giữa Ban Ngày (Vũ Thư Hiên)
Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất (Nguyễn Khải)
Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
Hậu Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
Ba Người Khác (Tô Hoài)
Đèn Cù - I (Trần Đĩnh)
Đèn Cù - II (Trần Đĩnh)
Thời Của Thánh Thần (Hoàng Minh Tường)
Trần Đức Thảo - Những Lời Trăng Trối
(Tri Vũ - Phan NGọc Khuê)
Chế độ kiểm duyệt sách báo tại Việt Nam
(Nguyễn Hưng Quốc)
Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm (Thuỵ Khuê)
Thụy Khuê và Nhân Văn Giai Phẩm (VietNam Film Club)
Phim tài liệu (VietNam Film Club, 2013):
Tập I: Nhân Văn Giai Phẩm
Tập II: Cải Cách Ruộng Đất
|
© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com) |