|
|
|
|
|
VĂN HỌC |
GIAI THOẠI | TIỂU LUÂN | THƠ | TRUYỆN | THỜI LUẬN | NHÂN VẬT | ÂM NHẠC | HỘI HỌA | KHOA HỌC | GIẢI TRÍ | TIỂU SỬ |
Thơ Văn Trần Y. Hoa & Bằng hữu
Thơ Văn Trần Yên Hoà & Bằng hữu
MỤC LỤC Luân Hoán: Thư đầu sách • 9 / Nguyễn Thị Tịnh Thy: Nghe tiếng quê hương từ nơi xa thẳm • 15
/ Tiểu sử Bùi Vĩnh Phúc • 23
/ Phần I: Tản văn / Tuỳ bút / Cho đi lại từ đầu… • 27 / Những đoá hoa dịu dàng phất phơ trong gió • 52
/ Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa • 65
/ Lift up your face and let fly away the rain • 82 / Những bóng mây của một thời lưu lãng • 100...
![]()
Nhà thơ và cũng là dịch giả của nhiều tác phẩm nổi tiếng mà mọi người đã biết, chúng tôi rất vui mừng được tiếp xúc, chuyện trò cùng ông hôm nay, đó là: THIẾU KHANH, một người đã sống và “lăn lộn” ở trường văn, trận bút trên sáu mươi năm (60) có lẻ. Nhớ lại ngày ấy, một ngày đã xa, đã lùi khuất theo bóng nắng của thời gian, những bài thơ hay của ông mà chúng tôi đã được đọc ở tạp chí Thời Nay, và những bài thơ tình tôi viết cho Thu mối tình đầu cất dấu cũng thường xuyên xuất hiện ở tạp chí này ...
![]()
Lời tựa / Phần I: Cuộc nổi dậy của trí thức ở miền Bắc / Chương 1: Nguyên nhân cuộc nổi dậy / Chương 2: Lịch trình đấu tranh / Chương 3: Phương pháp đấu tranh / Phần II: Tài liệu (Nhân vật và Tác phẩm) / 1. Phái cựu học / Cụ Phan Khôi
/ - Giới thiệu cụ Phan Khôi / - Phê bình lãnh đạo văn nghệ (nhận định) / - Tìm ưu điểm (ngụ ngôn)
/ - Ông Bình Vôi(truyện ngắn) / - Ông Năm Chuột (truyện ngắn) / - Nắng chiều (Đoàn Giỏi phê bình Phan Khôi) ...
![]()
Cũng bài hát “Trương Chi”, ca sĩ Ánh Tuyết kể lại rằng có lần, sau khi hát cho nhạc sĩ Văn Cao nghe bài hát cô rất yêu thích ấy, cô hỏi ông về nguồn cảm hứng dẫn đến việc sáng tác ca khúc này.
“Trương Chi chính là tôi đấy!” Văn Cao thốt lên sau ít phút trầm ngâm, rồi bật ra tiếng cười khan.
Câu nói khiến cô sững sờ. Cô không thể ngờ được rằng người nhạc sĩ gầy guộc, hom hem trước mắt cô lại mang tâm sự u uất, mang số phận nghiệt ngã của chàng ngư phủ Trương Chi...
![]()
Việt Nam đang cần một loại hình văn hóa khả dĩ thay thế văn hóa cằn cỗi phía Bắc và nhất là giáo điều Mác-Lênin. Loại hình này chính là văn hóa chân thật, đôn hậu, giản dị, vui sống của Cửu Long Đồng Nai, nơi hơn 200 năm trước, bao bình dân Việt Nam tiến, khai khẩn phát triển để ngày nay ta có một miền vừa mới, vừa giàu, đất lành chim đậu. Một triệu người Bắc di cư 1954 đã chuyển hóa thành dân miền Nam...
![]()
Năm nay mùa Hè gia đình tôi già trẻ lớn bé lại lục tục dắt nhau đi cắm trại và leo núi, lần này chúng tôi đến Bán Nguyệt Hồ (Lake Crescent) nằm trong Olympic National Park của tiểu bang Washington. Chuyến đi này tôi mong chờ lắm đã lâu lắm vì trong vùng núi rừng này là quê hương của những loài lan... Chúng tôi cắm trại ngay cạnh Lake Crescent, từ trại ở trên cao nhìn xuống, xuyên qua những hàng thông thẳng đứng cao ngất trời, thấy được cảnh hồ thơ mộng...
![]()
Các Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân thường được rao giảng hải nghiệp là “một ngành học uyên bác, một cuộc sống hải hồ, một nghề nghiệp cao quý”; qua “Đời Thủy Thủ 2, tác giả còn cho biết thêm cái “một” nữa, đó là “một tình yêu gay cấn”. Gay cấn không chỉ vì “hai người hai hướng” mà giữa hai người còn thêm... trái bom nổ chậm!
Nhìn chung, đây là một tác phẩm quý hiếm nhiều giá trị đáng đọc...
![]()
Sinh hoạt văn-hóa, triết học và văn-học ảnh-hưởng Phật giáo không chỉ mạnh lên từ sau năm 1963 – và được xem như thế lực văn hóa và chính-trị, mà trước đó với tạp-chí Đại Học và các phân khoa đại học Huế và Sài-Gòn, đã được viết nhiều, thảo luận cũng như nghiên cứu, án luận. Đây là thời thuyết Hiện sinh đã đưa hư vô, hoài nghi, biện chứng, ... đến gần triết lý nhà Phật, qua các giáo-sư Trần Thái Đỉnh... và Nguyễn Văn Trung...
![]()
Người ta nói cần hai mươi năm để trở thành nhà phê bình nghệ thuật thực sự. Điều đó có thể đúng. Nhưng chỉ cần năm phút im lặng trước một bức tranh để bắt đầu trở thành người xem tranh thực sự — người đến với nghệ thuật không để phán xét mà để được thay đổi bởi điều mình chưa hiểu.
Và đó, có lẽ, là định nghĩa trung thực nhất của việc thưởng thức nghệ thuật...
![]()
Tôi tên là Trần Văn Quý, tôi vào quân đội tháng 10 năm 1965. Tôi được huấn luyện nhiều môn cho hết năm 1966 và đến ngày 23 tháng 1, 1967 tôi đi công tác nhảy Bắc; đến ngày 4/2/1967 tôi bị bắt và cầm tù, đi qua nhiều trại cho tới năm 1982, tháng 7 tôi được thả và về Sài Gòn... Tôi sinh ở miền Bắc Việt Nam , năm 1944. Tôi đi học tiểu học cho tới năm 1954 tôi di cư vào miền Nam...
![]()
Đã có nhiều bài viết về Nhân Viên Công Tác Diệt Cộng của Nha Kỹ Thuật thuộc Bộ Tổng Tham Mưu, mà nay còn được biết với nhiều tên như Biệt Kích nhẩy toán, Biệt Kích nhẩy Bắc, BK... Nên mục đích của bài viết này cũng chỉ muốn nhằm sáng tỏ thêm về những người con ưu tú của đất nước. Những Kinh Kha của Nước Việt, của Thể Chế Việt Nam Cộng Hòa, đã được hun đúc tinh thần, ý chí và lòng can đảm cùng trau dồi và huấn luyện về kỹ thuật trong tình báo tác chiến...
![]()
Ánh sáng hài hòa đã làm nổi bật, ấm áp, và như làm đẹp thêm cho những tác phẩm của Hội Họa Sĩ Trẻ, khiến anh Lê Tài Điển muốn ngồi lại mãi, dù phòng tranh đã tới giờ đóng cửa. Anh dặn dò: “Cô đừng bao giờ quên, hạnh phúc và may mắn nhất của chúng ta là, được ngồi chung quanh những bức tranh, những tác phẩm tuyệt vời... Tôi, café mỗi sáng, rượu đỏ mỗi tối bên những tranh của Đỗ Quang Em, Nguyễn Trung, Đinh Cường, Nguyễn Lâm, Ngy Cao Uyên, Nguyễn Phước... Nghiêu Đề...
![]()
Vũ Khắc Khoan (1917-1986) là một nhà văn nổi tiếng ở miền Nam, thời 54-75. Ông sớm bỏ ngành kỷ sư canh nông để theo đuổi đam mê của mình là môn kịch nghệ. Thời còn ở Hà Nội, ngoài việc dạy môn sử ở các trường Nguyễn Trãi và Chu Văn An, Vũ Khắc Khoan đã sáng tác ba kịch bản :
Thằng Cuội ngồi gốc cây đa (1948), Hậu trường (1949) và Giao Thừa (1949)...
![]()
Thứ Bảy 16 tháng 5/2026: Chiều Thơ Nhạc & Phê Bình "Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương" tổ chức tại Coffee Factory 15582 Brookhurst St., Westminster, California. Người điều khiến chương trình là MC Lê Đình Y-Sa. Và người ngắt quãng tuyệt vời là ca sĩ Thương Linh. Bắt đầu, MC Y Sa nói ngắn gọn về buổi ra mắt sách "Bùi Vĩnh Phúc: Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương" và tiểu sử tác giả. Nhà phê bình văn học Bùi Vĩnh Phúc cảm ơn Ban tổ chức và giải thích tác phẩm mới....
![]()
Ông tên thật là Bùi Hữu Trí, sinh ngày 4 tháng 4 năm 1936... Những năm đầu thập niên 60, ông còn là người lính ngành Công Binh thì gặp nhạc sĩ Khánh Băng trong cùng đơn vị. Từ đó, ban nhạc Khánh Băng – Phùng Trọng ra đời... Tiếng trống Phùng Trọng, guitar Khánh Băng, bass Duy Khiêm, mandolin Lê Duyên, nhiều lúc hòa cùng tiếng dương cầm Nguyễn Ánh 9 và harmonica Tòng Sơn… đã tạo nên một sắc thái rất riêng cho Sài Gòn hoa mộng ngày ấy...
![]()
Ngày hôm ấy chúng tôi leo bẩy ngọn đồi! Trong khi cánh quân Dù hoàn toàn vô sự thì hai cánh quân Việt, Mỹ khác đụng độ ác liệt với quân Bắc Việt. Phía Mỹ thiệt hại có ngày lên đến năm mươi người. Vùng quân Mỹ đổ bộ có nhiều sông suối và đồng bằng. Tôi nghĩ địa thế đó thuận lợi cho sự trú đóng lâu dài của địch. Phía chúng tôi phần nhiều đồi núi trọc, suối nước hiếm hoi, có lẽ vì vậy địch không ở...
![]()
Hôm Thứ Bảy 16 tháng 5/2026 là một ngày của hàn lâm và thơ mộng, khi nhà phê bình văn học Bùi Vĩnh Phúc ra mắt tác phẩm mới của anh -- "Bùi Vĩnh Phúc: Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương" -- tại Coffee Factory 15582 Brookhurst St., Westminster, California. Buổi ra mắt sách thực hiện bởi Tạp chí Ngôn Ngữ, Diễn đàn Da Màu & Việt Báo Foundation....
![]()
Cách đây 5 năm, nhân dịp Gia đình Luật khoa Bắc Cali tổ chức buổi tiệc họp mặt, chúng tôi may mắn được gặp lại vị GS khả kính này và được ông tặng quyền “Chủ Quyền Lãnh Thổ & Bành Trướng Trung Cộng.” Một quyển sách viết công phu, đặc biệt ông dẫn chứng quần đảo Trường Sa & Hoàng Sa là của Việt Nam bằng 10 hồ sơ quan trọng và không thể chối cãi...
![]()
Nhà thơ Phạm Thiên Thư cho biết, qua môi giới của nhà văn Nguyễn Đức Quỳnh, nhiều chục năm trước, ông bất ngờ được giới thiệu với nhạc sĩ Phạm Duy, để phổ nhạc một số thơ có tính “thiền vị” của mình... ngoài 10 bài Đạo Ca, nhạc sĩ Phạm Duy trước sau, cũng đã phổ nhạc 15 bài thơ tình, lãng mạn của ông, như các bài
“Ngày Xưa Hoàng Thị”, “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng”, “Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu”, hay “Em Lễ Chùa Này” ...
![]()
Số tiền nợ mà cha của Hasina hứa trả đã quá hạn lâu rồi. Không có cách nào trả nổi vì ông đã mất việc... Khi nghe tình trạng gia đình của Hasina, bà mẹ chồng bắt đầu đánh đập cô thường xuyên. Tội nghiệp cô gái trẻ, cô sinh ra chắc là chỉ để chịu đựng những trận đòn thù đổ trên cơ thể gầy gò mà không dám hé môi than phiền, cãi lại hay chống cự lại bà. Cô chỉ dấu những giọt nước mắt trong câm lặng khi bà đánh đã mỏi tay, trong khi người chồng vẫn dửng dưng...
![]()
Trân trọng giới thiệu: "Ngồi Lại Bên Cầu" tuyển tập của Việt Dương, Nhân Ảnh xuất bản 2026, Sách dày 234 trang, Ấn phí: $20.00. Muốn mua sách với chữ ký tác giả, xin liên lạc: tienyen41@yahoo.com. Trích từ bìa sau: Vấn đề đồng nhất đảng với nhân dân, tổ quốc của đảng Cộng sản. Trên chục năm nay đã có nhiều bài báo phân tích và tố cáo đảng Cộng sản đã vo tròn nhân dân và tổ quốc vào tay đảng ...
![]()
Tôi cũng không hiểu sao, qua nhiều lần dọn nhà như thế chúng tôi lại không nghĩ đó là những dịp giúp tôi dọn về Cali như chúng tôi và các bạn cũ đều mong muốn trong nhiều năm qua, mà chỉ dọn luẩn quẩn quanh vùng. Có những lần, cùng các con ở xa về, lái xe vòng qua thăm những căn nhà xưa, chúng tôi đậu xe bên đường, ngồi bên trong yên lặng ngắm lại căn ngày nào mình ở, biết bao nhiêu kỷ niệm tràn về...
![]()
Vượt suối băng đèo /Thăm Anh nơi rừng sâu nước độc, /Đường quanh co, lên dốc lại xuống ghềnh. /Thoảng bên tai, tiếng vượn hú buồn tênh. /Chân bước vội, tim dập dồn lo sợ. /Em sợ cả từng bụi cây, ngọn cỏ, /Hình như bao rắn rết đang rình mò. /Trái tim em dường thắt lại âu lo. /Khi đêm xuống, rừng rủỉ ro trăm nỗi. /Em đã gặp bao mắt nhìn soi bói, /Lòng lạnh tanh, chân bước vội, rối bời ...
![]()
Đêm Chôn Dầu Vượt Biển là một ca khúc ghi lại một cảnh nhỏ của con thuyền vượt biển và trở thành câu chuyện gắn bó với lịch sử.
Đây không phải là bài hát về một mối tình, một nỗi nhớ riêng, một cảm xúc thuần cá nhân. Đây là bài hát về một hiện tượng tập thể, một cuộc di tản đã đưa hàng trăm nghìn người Việt Nam ra biển Đông trong những năm sau bảy mươi lăm, và nhiều người trong số đó không bao giờ tới được bến bờ...
![]()
Tôi viết những dòng này không phải bằng mực, mà bằng máu của ký ức. Máu của những người lính miền Nam VNCH chết không phải vì hèn nhát mà vì hết đạn. Máu của những bà mẹ ôm con nhảy xuống biển và không bao giờ nổi lên. Máu của những người cha gầy trơ xương trong trại tù Cộng sản, chết trong im lặng, không một dòng cáo phó. Tôi không viết để gieo hận thù. Tôi viết vì sự thật đang bị lãng quên, và khi sự thật bị lãng quên, thì những người đã chết sẽ chết lần thứ hai...
![]()
Thì bạn cứ nghĩ với những ngày dài đi biển, với những gì đóng khung quanh một con tàu lầm lì ở đại dương – Xa hết thảy, không một hình ảnh yêu thương quẩn quanh, chỉ có biển, có trời, có những đêm sóng gió, có những ngày mưa trút sàn tàu, thì làm gì mà không nhớ nhung, không thấy yêu thương chính kiếp sống của mình, không thấy thương về một loài hoa nào đó mà thân phận không khác gì Hoa biển...
![]()
– “Rõ ràng, chiến hạm đâu có cần Đại úy Rick. Chỉ thấy hắn đọc sách, chơi bài!”
– “Rất đúng, nhưng có khi lại rất cần. Như khi hành quân hỗn hợp, cần phối hợp truyền tin. Như vừa rồi chiến hạm bị hư hỏng bất thường, hắn đã gọi các tàu Mỹ cập cầu Cam Ranh hỏi xin cơ phận thay thế. Nếu không có hắn, chiến hạm phải chạy một giò, chưa chắc sáng mai đã tới.”
– “Một giò? Một giò là sao?”...
![]()
Có thể xem Đặng Thơ Thơ là một trong những gương mặt tiêu biểu của văn chương Việt hải ngoại đương đại theo hướng nữ quyền
- diễn ngôn. Đóng góp của chị không nằm ở số lượng tác phẩm hay sự nổi tiếng đại chúng, mà ở chiều sâu tư duy, tính nhất quán trong lập trường học thuật và vai trò tổ chức không gian đối thoại....
![]()
Cám ơn thi sĩ Nguyên Sa, cám ơn bài thơ “Tám phố Sài Gòn” làm cho Sài Gòn không mất đi bao giờ, làm cho những thế hệ về sau biết được rằng đã từng có một Sài Gòn như thế, như thế... Vẫn còn mãi đó những câu thơ mềm mại như tơ lụa Hà Đông, những câu thơ đọc lên nghe Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều.
Tôi đã chọn cho mình một bài thơ của Nguyên Sa để đọc lên, để tưởng nhớ...
![]()
Bùi Vĩnh Phúc là một điển hình phức tạp của lớp trí thức hải ngoại mang trong tim hai dòng chảy: truyền thống mỹ học Việt Nam và phương pháp nghiên cứu hiện đại phương Tây. Hai kho tàng văn hóa này giúp anh xây dựng một lối viết dung hòa giữa thơ mộng và lý luận, giữa trực giác thẩm mỹ và phân tích lý thuyết. Chúng ta sẽ thấy rất nhiều đa tầng chữ nghĩa như thế trong tác phẩm "Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương"...
![]()
Khi đi ngang qua một cái lều, tôi nghe một giọng con gái gọi nhỏ: “Thế nào, Hoàng thế nào có muốn ăn chè không?". Tôi dừng lại ghé mắt nhìn vào trong thì thấy một trong tứ đại mỹ nhân của lớp, tay bưng chén chè đậu đen, mắt cười long lanh mời mọc. Tôi đỡ lấy chén chè từ từ đứng ăn, mà làm gì có ghế để ngồi...
![]()
Một lần nữa, một sự hiểu lầm lại nổ ra giữa cha và anh trai tôi. Cả hai đều nhất định không nhượng bộ nhau, không sẵn sàng treo cờ trắng. Cha đã sống gần hết cuộc đời; mẹ thường kể cho tôi nghe khi còn nhỏ ông đã cứng đầu như thế nào. Cha là người cứng rắn, không sẵn sàng từ bỏ ngay cả khi ông biết mình sai. Nhưng lần này tình hình còn tồi tệ hơn: chính con trai của ông đã trở thành kẻ thù của ông...
![]()
Sự kiên trì giữ lấy tiếng Việt, giữ lấy khả năng đối thoại bằng chữ nghĩa, vì thế, không đơn thuần là công việc của biên tập, mà là một hành vi văn hóa mang ý nghĩa chứng nhân. Trong nỗ lực lặng lẽ ấy của nhóm chủ trương và biên tập Tạp Chí Ngôn Ngữ, ngôn ngữ bấy giờ vừa được bảo tồn như một phương tiện diễn đạt, vừa được trả lại đúng vị trí của nó, nơi trú ngụ của ký ức, của liên đới và của khát vọng được cùng nhau nói lên điều cần nói...
![]()
Cứ nghĩ đến những người chết trên biển năm nào tôi lại xót xa. Tôi vẫn biết thời gian là liều thuốc thần diệu cho con người, nhưng thời gian dài vô tận với những người mất mát quá nhiều phải không: mất vợ, mất chồng, mất con, mất tuổi trẻ, mất người hùng và mất một quê hương.
Nhiều lúc tôi cũng muốn quên đời cho rồi. Này không phải là tự tử đâu nhé, quên có nghĩa là không đau nữa, không nhỏ lệ nữa đó mà thôi...
![]()
Người sống cần có nơi để tưởng niệm người chết, để tỏ lòng cung kính, biết ơn, và cái nơi có ý nghĩa nhất chính là quê nhà. Thế nhưng đối với người chết, như Võ Phiến đã nói, thì chết ở đâu cũng tiện. Điều quan trọng là những gì người chết để lại cho hậu thế. Võ Phiến đã ra đi, ông để lại những tác phẩm thuộc nhiều thể loại và những công trình biên khảo như một đóng góp lớn vào nền văn học Việt Nam...
![]()
AI không phải lúc nào cũng đúng. Bất kỳ sử dụng loại AI nào, cần phải biết khuyết điểm của nó và những lỗi và lầm mà nó thường vấp phải. Việc này nâng cấp bạn lên hàng chủ nhân.
Câu chuyện AI cũng giống như câu chuyện máy ảnh. Khi máy ảnh xuất hiện, người chống lo sợ hội họa hiện thật, tả chân sẽ chết. Nhưng không. Hội họa hiện thực phát triển mạnh và nhờ máy ảnh phóng chiếu thành phương tiện nghệ thuật tốt hơn...
![]()
Khoảng năm năm trở lại đây, xóm tôi ở có nhiều người để trước nhà một cái tủ sách nhỏ, xinh xắn... Những tủ sách này có một cái cột lớn đóng xuống đất, trên đầu cây cột là chiếc hộp gỗ, hộp này có mái giống như mái nhà... trong đó thường là có hai ngăn, chứa khoảng từ 20 đến 30 quyển sách. Những tủ sách này được gọi là “The Little Free Library”, tôi dịch là “Thư Viện Tí Hon”, khi muốn văn vẻ thì tôi lại gọi là
“Thư Viện Ven Đường”...
![]()
Trên cánh đồng giấy trắng / sáu âm vang vọng tự ngàn xưa / không chỉ là thanh âm là ký tự / mà như ký hiệu định dạng kiếp người / Dấu Hỏi (?) / móc câu treo lơ lững giữa vòm họng / dân quê tôi đi bằng đôi bàn chân giao chỉ mang hình dấu hỏi / hỏi đất, đất khô khan lánh mặt / hỏi trời, trời giông bão quay lưng / phận người là hang động không có tiếng vọng...
![]()
Ngồi lại bên cầu” là bài thơ để nghe, nghe từ một giọng đọc, giọng ngâm. Những giọng ngâm nga vời vợi hòa quyện những thanh âm réo rắt của tiếng sáo trúc, tiếng đàn bầu, đàn tranh là thoáng dư âm của một mùa nào đã vắng xa. Một lần được nghe lại là một lần được về thăm lại những bến sông xa, nhìn nước sông trôi êm đềm, nhìn nỗi buồn trôi đi chầm chậm dưới chân cầu sóng vỗ....
![]()
Trước đây tôi từng viết về Quy Nhơn. Lúc ấy lòng tôi nghiêng về thứ cảm xúc khi là thi ca, khi là tôn giáo. Khi là cảm xúc Chăm. Cái cảm giác rất lạ mà tôi từng gặp khi đứng dưới bóng những ngọn tháp Chăm rêu phong, nhìn lên trời cao xanh ngắt. Tôi cũng từng viết về Đồ Bàn, cái kinh đô cũ của Champa, nơi mà từng viên gạch cổ dường như còn âm ấm hơi người của mấy trăm năm trước....
![]()
Nhà văn Nguyễn Viện có tham vọng tóm gọn một đời người trong cuốn tiểu thuyết trên bốn mươi nghìn từ ấy, từ lúc sinh ra đời cho đến khi nhắm mắt xuôi tay trở về cát bụi. Cuốn tiểu thuyết là khúc giao hưởng buồn bã nói lên toàn bộ sự phi lý của kiếp người. Sống là trốn chạy. Sống trong thất lạc. Mọi chọn lựa đều vô nghĩa, đều đem đến cho bản thân sự hủy diệt...
![]()
Kim Hài là một nhà văn của tuổi thơ, những dòng chữ mà chị đã trao đi, gửi đến cho tuổi hồng, tuổi ngọc theo tôi đấy là từ máu, từ tim của một nhà văn yêu mến tuổi thơ. Chị viết cho tiếng ve kêu để gọi hè về, viết cho ngày mưa, tháng nắng cái ngày mà trong chiếc cặp xinh xinh luôn có me chua, khế ngọt, có ngót dầm với những ô mai mơn trớn môi hồng ...
![]()
Tuyển tập Bùi Vĩnh Phúc—Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương (NXB Nhân Ảnh, 2026), dày dặn và đồ sộ, đánh dấu một chặng đường dài trong sự nghiệp văn/thơ/phê bình văn học của một cây bút quen thuộc trong làng văn hải ngoại. Nó như một khu rừng mênh mông, đầy kỳ hoa dị thảo. Người đọc ngỡ ngàng bước vào khu rừng chữ nghĩa đó, nghe lâng lâng, dạt dào cảm hứng, và chỉ có thể chọn mỗi lần một góc rừng êm ái...
![]()
Văn học Trung Hoa về thời Đông Chu quả thật xứng đáng cho các thế hệ sau ca ngợi, vì trong vòng ba thế kỷ (từ thế kỷ thứ 6 đến thế kỷ thứ 3 trước Tây lịch kỷ nguyên), các học giả thời Đông Chu đã đưa nền văn học Trung Quốc từ chỗ thấp nhất đến chỗ cao nhất mà hai nghìn năm sau, không tài nào vươn tới. Gần như cùng một lúc, Lão học, Khổng học và Mặc học đua nhau ra đời, tiếp theo là những học thuyết uyên thâm của Mạnh Tử, Tuân Tử và Dương Chu...
![]()
Sau khi đi Mạc Tư Khoa về, Văn Cao bắt đầu tỏ ý thất vọng. Liên Xô không phải là thiên đường như ông vẫn tưởng tượng. Thêm vào đấy, khi ông về nước thì cuộc đấu tố địa chủ cũng vừa bắt đầu, ông được cử đi tham quan mấy vụ đấu tố điển hình ở Việt Bắc, trong số đó có cuộc đấu tố ông bố vợ Nguyễn Kháng Toàn ở Tuyên Quang, khiến ông nghi ngờ chân giá trị của chủ nghĩa cộng sản.
Về Hà Nội sau khi hoà bình lập lại, Văn Cao phụ trách ban nhạc ở Đài phát thanh Hà Nội, nhưng ông chán nản không sáng tác gì hết...
![]()
Phê bình không phải là phản bác. Càng không phải là phán xét. Phê bình, ở tầng sâu, là một hành vi đồng hành trí tuệ, nơi người viết bước vào tác phẩm không đơn thuần để chia sẻ cảm xúc mà để nhận diện cấu trúc của cái đẹp, cơ chế của ngôn ngữ và cả những giới hạn mà tác phẩm tự mang theo.
Nói cách khác, phê bình không phủ định cảm nhận, mà đặt cảm nhận vào trong một hệ nhận thức có ý thức...
![]()
Bài viết đặc biệt hôm nay được coi như một sự tưởng nhớ về người nhạc sĩ có những khúc tình ca bất hủ vẫn còn gây được nhiều ảnh hưởng rộng lớn cho đến ngày hôm nay, gần 10 năm sau khi anh giã từ cuộc sống. Trong dịp này, Lê Uyên đã trình bày một số nhạc phẩm tiêu biểu của người viết nhạc tài hoa có một đời sống nội tâm rất sâu xa, bao gồm một triết lý sống được nhận thấy dễ dàng trong những ca khúc cũng như trong những tập sách hoặc những tác phẩm hội họa của anh...
![]()
Tôi đi vào một cánh rừng trăng /Trăng giải đầy trên cây trên lá và mướt thơm như những giọt nước mưa ôm phủ lấy những sợi lông măng hồng mịn /
Lá cây long lanh ánh trăng xanh. Một mùi thơm bí ẩn của trần gian /Dòng sông cạnh khu rừng róc rách chảy qua những ghềnh đá
Dòng sông xanh và khu rừng xanh /Con trăng xanh vẫn còn nằm mãi trên đỉnh non cao /
Bọt ngầu lên ở một vài chỗ. Cả bọt và những ghềnh đá cũng mượt mà ánh trăng...
![]()
Hưng còn là một người vô cùng man trá. Anh mô tả công tác tôi được giao phó vừa dễ dàng vừa vinh dự cho tôi. Anh bảo tôi được chọn vì em gái anh không lanh lợi bằng. Anh bảo quả bom được ngụy trang rất khéo, không tài nào khám phá. Anh bảo việc chọn nơi đặt quả bom cũng dễ như trở bàn tay. Còn việc chỉnh giờ cho bom nổ thì chỉ cần vặn cây kim vào nấc nửa tiếng hay một giờ. Thực tế, tôi đã trải qua những phút giây đứng tim khi bị khám xét...
![]()
Father's Day lại về trên đất Mỹ. Trong các cửa hàng, người ta bày bán những tấm thiệp in hình chiếc cà vạt, cây gậy golf, chiếc ly có dòng chữ "World's Best Dad". Nó đứng lặng giữa những kệ hàng rực rỡ ấy, và không hiểu sao mắt bỗng thấy cay cay. Bởi trên đời này, không một tấm thiệp nào vẽ nổi đôi bàn tay của cha nó.
Đôi bàn tay ấy, đã có một thời cầm súng. Nó không được tận mắt thấy những năm tháng cha nó khoác áo lính ...
![]()
Có những người lính đã hy sinh tuổi trẻ, gia đình và mạng sống của mình. Có những người anh hùng không được dựng tượng. Không được nhắc tên trong sách giáo khoa. Không được thế giới biết đến. Nhưng họ đã từng tồn tại.
Đã từng chiến đấu. Đã từng ngã xuống. Và như giáo sư Andrew Wiest đã nói: “Quý vị là những người anh hùng. Và tôi chỉ là người kể lại câu chuyện của quý vị.”...
![]()
VNCH đã giữ vững được cuộc sống tự do trong suốt 21 năm ngắn ngủi nhưng đầy gian truân, máu và nước mắt, đầy sự hy sinh của biết bao nhiêu người.
Trong số những sự hy sinh đó, phải nói tới sự hy sinh của người lính Biệt Kích Dù hoạt động tại Bắc Việt. Số phận của họ rất bi thảm khi bị kẹt tại Bắc Việt...
Đa số những người còn lại đều bị tra tấn dã man và bị bắt lao động khổ sai trong những trại tù khắc nghiệt nhất...
![]()
Tạp chí Ngôn Ngữ rất vinh hạnh được làm cầu nối đưa các công trình đó đến nhà in, để trình diện rộng rãi hơn nữa với bạn đọc chữ Việt khắp nơi, tạo cho bạn đọc cơ hội lưu giữ và truyền tiếp cho thế hệ mai sau. Chính vì thế, chúng tôi rất vui trong công việc khiêm nhường của mình, thực hiện tuyển tập: Bùi Vĩnh Phúc Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương. Thư Đầu Sách, như đã từng thưa, chỉ là hình thức cho có duyên...
![]()
Trên dưới 700 trang sách với nhiều thể loại, điều khiến tôi không rời được Chữ nghĩa & không gian văn chương là khối kiến thức về văn học, triết học, mỹ học và ngôn ngữ học mà tác giả Bùi Vĩnh Phúc mang lại. Nhưng, quan trọng nhất, gợi nhiều xúc cảm nhất, là trong từng câu chữ của ông, tôi được nghe tiếng quê hương từ nơi xa thẳm. Người nối liền sự đứt gãy văn hoá – văn học của dân tộc, lại chính là những kẻ tha hương. Tôi biết ơn ông và những người cầm bút ở ngoài nước, như ông!...
![]()
Giây lát sau người khách nói: chắc ông có biết tôi. Tôi là ông tướng thắng trận năm bảy lăm, đã về hưu. Nhưng lại chết trận ở biên giới phía Bắc, năm bảy chín đó. Ông Dư thoáng rùng mình, lặng người, rồi định thần lại, nói: dạ, tôi nhớ ra rồi. Ông Dư nhớ lại câu chuyện ông tướng về hưu có đứa con dâu bác sĩ, đem nhau thai bỏ đi ở bịnh viện phụ sản về nuôi chó bẹc-giê cho mau to lớn, bán được nhiều tiền ...
![]()
Nhà thơ-nhà phê bình-nhà ngôn ngữ học của chúng ta viết: “Tất cả chữ viết của con người, kết hợp lại, là một liên văn bản bất tận.” Đọc Bùi Vĩnh Phúc là đọc những liên văn bản, đủ thể loại, băng qua nhiều trục thời gian, nhiều không gian văn hoá và tâm cảm. Tính liên văn bản trong tùy bút của Bùi Vĩnh Phúc là cách anh liên kết những kinh nghiệm cá nhân với các hệ thống ký hiệu văn hóa, văn chương thế giới, và khoa học. Tác giả gọi đó là “một sự dệt nối” trong vô thức, diễn ra ở nhiều cấp độ...
![]()
Thơ Nguyễn Thị Mai Thảo là một nỗ lực đáng trân trọng trong việc tái cấu trúc mối quan hệ giữa thân thể và ngôn ngữ, giữa dục tính và sáng tạo, giữa cá nhân và xã hội. Dù còn những điểm cần định dạng và tiết chế, nhưng không thể phủ nhận rằng thơ cô đã đặt ra những câu hỏi quan trọng: Liệu rằng thơ có thể đi xa đến đâu trong việc biểu đạt thân thể?...
![]()
Thời gian trôi nhanh quá! Loay hoay đã đến ngày Đại tường của chị, rồi đến của anh, cách nhau đúng một tháng. Anh chị đã đến và rời cõi đời này như đôi chim liền cánh, luôn ở bên nhau. Khi chim Yến bay về nơi miên viễn, hậu sự đã xong, chẳng còn chi vướng bận, cũng là lúc anh giã từ cõi thế.
Anh yêu chị nhiều lắm. Những ngày chị nằm bệnh, anh chăm sóc, lắng lo. Không phải đôi ba ngày hay đôi ba tháng mà gần 12 năm...
![]()
Giữa năm 1972 được lệnh thuyên chuyển về Trường Quân Y... sau đó là Trưởng Khối Tâm lý Chiến kiêm Chủ Bút Tập San Quân Y cho đến ngày mất Miền Nam năm 1975.
Tị nạn tại thành phố Montréal, tỉnh bang Québec, xứ Canada, từ 14 tháng 5 năm 1975. Trở lại nghề Y vào tháng 9 năm 1977. Tháng 4 năm 1988 tình nguyện theo tàu của Hội Médecins du Monde (Pháp) về Biển Đông cứu người vượt biển, vớt được 327 thuyền nhân...
![]()
Trước năm 1975, Giáo sư Nguyễn Văn Canh là một trong những trí thức lỗi lạc của nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa. Thầy từng giữ chức vụ Phụ Tá Khoa Trưởng Đại Học Luật Khoa Sài Gòn - một trung tâm đào tạo tinh hoa của miền Nam tự do. Không những thế, Thầy còn là Thuyết Trình Viên tại Trường Chỉ Huy và Tham Mưu, Trường Cao Đẳng Quốc Phòng, nơi đào luyện những sĩ quan lãnh đạo cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong thời chiến...
![]()
Để tìm hai chữ tự do, Bùi Vĩnh Phúc phải bỏ lại cả một tủ sách đã chăm chút yêu thương của một thời tuổi trẻ, tạo dựng bằng số tiền nhịn ăn tiêu của chính mình. Với lòng bâng khuâng, trĩu nặng, anh bước lên con tàu nhỏ vào tháng 12/1977 rời xa quê hương với bao thân tình, kỷ niệm... Định cư tại Mỹ từ tháng 4/1978 và tiếp tục “góp nhặt cát đá”, đến mùa đại dịch Covid-19... anh đã có một tủ sách khoảng 10 ngàn cuốn...
![]()
Cứ nhìn ra hàng rào, anh em sẽ thấy sự tập trung lực lượng và sự thí mạng người theo chiến thuật biển người, tiền pháo hậu xung, thứ chiến thuật coi mạng người như kiến của địch trong nỗ lực hủy diệt những căn cứ và đồn bót của ta.... Những người lính bị thương, người nằm trên cáng, trên cỏ, người ngồi bệt trên bờ ruộng. Cạnh đó là 3 gói poncho cuộn xác 3 người tử trận. Trong hàng rào thép gai, ngổn ngang những cái xác mặc quần đùi bên cạnh những tấm ván ngắn, có xác vắt ngang trên dây kẽm...
![]()
Phạm Thiên Thư là một nhà thơ khó xếp vào một nhãn gọi đơn giản. Gọi ông là thi sĩ tình yêu thì thiếu phần đạo. Gọi ông là nhà thơ Phật giáo thì thiếu phần tình. Gọi ông là người ẩn tu thì chưa đủ, vì chữ của ông đã đi rất xa trong đời sống đại chúng. Ông thuộc về một vùng giao thoa hiếm gặp của văn chương Việt hiện đại. Ở đó, một người có thể viết về bóng dáng nữ sinh, về sân chùa, về kinh Phật, về Kiều, về lịch sử dân tộc ...
![]()
Bằng phương tiện kỹ thuật in ấn học hỏi ở nơi đây là etching (khắc trên bảng kẽm) và embossing (in hình
nổi), và pha trộn với nhiều kỹ thuật khác nữa, anh tạo lại thế giới của những hoài cảm, bắt nhịp với đất đai quê nhà trong trí tưởng. Nơi cả
ba bức Tháo chạy, Gió cuốn, Cây sồi và chiếc thuyền đều thế, tất cả đều là nỗi lòng đối với quê cũ ...
![]()
Truyện Khi Chiều Giăng Lưới được phát hành ngày 30 tháng 11 năm 1974, tức chỉ vài tháng trước khi miền Nam sụp đổ, hẳn cuốn truyện đã ra đời một cách lặng lẽ, không kịp đến với phần đông độc giả.
Giờ đây ngược dòng thời gian, đọc lại Khi Chiều Giăng Lưới, chúng ta thấy lại hình ảnh của thành phố Sài Gòn trước 75, và khám phá một chủ đề mang tính triết lý : chủ đề đi tìm thời gian đã mất.
Khi Chiều Giăng Lưới là một cuốn tiểu thuyết dài 261 trang, gồm 6 chương và một đoạn kết ...
![]()
Phi trường Tân Sơn Nhất là chứng nhân cuộc ra đi thầm lặng, buồn thảm này. Đêm 25/4/1975, một chiếc DC6 thuộc quyền sử dụng của Đại sứ quán Mỹ bay từ Bangkok sang Tân Sơn Nhất để đón một vị khách đặc biệt... Ông Thiệu lặng lẽ lên một trong ba chiếc công xa màu đen của Đại sứ quán Mỹ lầm lũi chạy thẳng vào phi trường. Ngồi băng ghế sau, vị Tổng thống mà lúc này đã là cựu của Chính quyền miền Nam Việt Nam lọt thỏm giữa hai người Mỹ to lớn là tướng Timmes và đặc trách tình báo Polgar ...
![]()
Trong cuốn thơ “Đất Khách” xuất bản năm 1983, Thanh Nam có hai câu thơ: Một năm người có mười hai tháng / Ta trọn năm dài một Tháng Tư. Cái tháng tư day dứt đó là một khổ nạn. Cho cả người lẫn sách. Mùa thương khó của sách khởi đầu với những chiếc xe ba bánh của những “hồng vệ binh” khăn đỏ đi thu “văn hóa phẩm đồi trụy” về hỏa thiêu. “Đồi trụy” là một từ hàm hồ chỉ mọi sách in của miền Nam. Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được vỏn vẹn gần 21 năm. Từ 1954 tới 4/1975. Nhưng sách xuất bản là một con số không nhỏ...
![]()
Hắn nói là con ngựa bị rơi xuống biển cùng với Đại Uý, nhưng tôi đã nhìn thấy tận mắt là nó chạy như điên, bên cạnh sườn có vết máu thì sao đây? Có thể là tôi nằm mơ hoặc là hắn đã nói dối. Tuổi đời chồng chất, năm tháng đè nặng lên đôi vai khiến đôi khi người ta phải chấp nhận một việc là trong cuộc đời này quá nhiều điều không chắc chắn. Và dù cho việc gì đã xẩy ra, xẩy ra trong thời gian quá lâu thì hầu như cũng bị tan đi và biến mất như những bọt biển va vào vách đá vậy...
![]()
Bao nhiêu năm ở Seattle và dù không phải là Phật tử thuần thành, nhưng lễ Giao Thừa nào vợ chồng con cái chúng tôi cũng có mặt tại chùa Việt Nam, ngôi chùa đầu tiên của thành phố.
Chiều cuối năm chúng tôi dọn dẹp nhà cửa đón Tết, bầy bàn thờ, sắp mâm cơm cúng, thắp hương mời tổ tiên về cùng ăn Tết với con cháu. Vợ chồng chúng tôi theo ảnh hưởng của các cụ xưa, nên không quên cúng cả vàng bạc tiền giấy...
![]()
Gia đình chúng tôi là nơi ba tôn giáo lớn của thế giới gặp nhau, nhờ ở tình yêu, sự hiểu biết của những người trẻ và lòng cảm thông cởi mở của những bậc sinh thành. Nhớ lại trong lịch sử Việt Nam, vào thời đại của triều Lý và Trần cách đây 700 năm là những thời đại huy hoàng nhất trong lịch sử. Thời đó, ba tôn giáo Á Đông lớn đã du nhập vào Việt Nam là Phật Giáo, Khổng Giáo và Lão Giáo, hòa hợp với nhau thành “Tam Giáo Hoà Đồng”...
![]()
Trân trọng giới thiệu: TẠP CHÍ NGÔN NGỮ Ấn bản đặc biệt: BÙI VĨNH PHÚC Chữ Nghĩa & Không Gian Văn Chương • Thư đầu sách: LUÂN HOÁN • Nghe Tiếng Quê Hương từ Nơi Xa Thẳm: NGUYÊN THỊ TỊNH THY • Thiết kế bìa: UYÊN NGUYÊN TRẦN TRIẾT • Viết về Bùi Vĩnh Phúc: ĐẶNG THƠ THƠ • PHAN TẤN HẢI • TRẦN HỮU THỤC • TRẦN THỊ NGUYỆT MAI • TRẦN C. TRÍ • TRỊNH Y THƯ...
![]()
Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn Đình Ánh, sinh năm 1940, là con út trong một gia đình khá giả có ba người con tại tỉnh Ninh Thuận. Sau đó gia đình ông chuyển đến Nha Trang, đến năm ông 11 tuổi thì vào Sài Gòn sinh sống.
Đó là xuất xứ của cái tên Nguyễn Ánh 9 nổi tiếng trong âm nhạc Việt Nam từ thập niên 1970 trở về sau...
![]()
Đến lúc này, tôi thấy rõ rằng việc cho bom nổ hay không, không còn quan trọng nữa. Nơi đặt bom đã chọn, chỉ còn cân nhắc và quyết định. Vấn đề sinh tử từ phút này là tôi sẽ làm gì cho 4 tiếng nữa qua mau và an lành rời tàu. Ngủ chăng? Ngủ là cách tiêu thụ thời gian nhanh nhất. Tôi lại đang buồn ngủ híp mắt. Nhưng nếu ngủ thì đi ngược lý do xin quá giang, hành động hết sức hớ hênh...
![]()
“Qua gần hai ngày hai đêm trên chiến hạm, cảm tưởng của cô ra sao?” Hạm Trưởng ân cần hỏi. "Chưa bao giờ trong đời Phượng được sống qua những giờ phút tuyệt vời như hai ngày qua.” Tôi vui vẻ đáp. “Từ góc nhìn di động xa khơi, Phượng được ngắm thỏa thuê núi tiếp núi trùng điệp, biển tiếp biển bao la. Và được chiêm ngưỡng những cảnh tượng độc đáo chưa từng được thấy ở thành phố... Thêm vào đó, những sinh hoạt tâm tình với thủy thủ đoàn, khiến Phượng đâm ra mê… đời thủy thủ. Rất mong một chuyến đi khác...
![]()
Black River đã qua đời gần một thế kỷ. Những gì còn sót lại sau đây gợi nhớ lại trước đây có một dòng sông tên Black River tại Renton.
1. Black River Riparian Forest là khu rừng được thành lập vào năm 1985 để bảo vệ những tổ chim blue heron. Khu rừng rộng 93 mẫu. Giữa khu rừng có một lạch nhỏ, di tích cuối cùng còn lại của con sông Black River... 2. Bức hình trên vải treo tại trung tâm thị trấn Renton...
![]()
Giữa một Sài Gòn không xác định niên đại, nơi thời gian đứng giữa 1972 và 2025, có một phòng trà nhỏ tên
“Tồn Tại”. Bên trong, ba người ngồi quanh bàn gỗ: Jean-Paul Sartre, Albert Camus, và một người lính Việt Nam mặc áo cũ, đôi giày sờn dĩ vãng chiến trường. Không có nhiều khách, chỉ có khói thuốc, một cây guitar dây nylon, và chiếc đèn vàng hắt xuống như vầng trăng tàn...
![]()
Dù sao, Vĩnh nghĩ, chàng cũng đã có được những phút vui ngắn ngủi bên nàng. Dù sao, Nga cũng đã có những thoáng phút giây nào đó nghĩ đến chàng. Những phút giây êm đềm.
Weep not for the memories. Remember the good times that we had?… Nga đã chẳng hát cho chàng nghe câu hát
ấy một lần đó sao? Vĩnh buồn rầu nghĩ đến một ngày nào đó chàng sẽ phải thực sự xa nàng...
![]()
Trên Fb Trần Hạ Vi, cách nhau nửa tháng, có hai bài viết của cô có liên quan đến cá nhân tôi về vụ Ái Điểu, buộc tôi phải lên tiếng trả lời để tránh ngộ nhận và điều tiếng... Điều tôi quan tâm, không phải cất công truy lùng nhân thân AĐ là nam hay nữ, còn trẻ hay đã già, mới viết hay đã thành danh… mà hơn hết, trước mắt tôi là các truyện ngắn mới lạ, giàu chất liệu sống, xoay quanh những câu chuyện đời thường đang xảy ra hay ở quá khứ với lối hành văn ... hết sức lôi cuốn!...
![]()
Phan Châu Trinh là một tấm gương sáng trong phong trào Duy Tân đầu thế kỷ 20. Ông là một nhà nho yêu nước có nhiều suy nghĩ tiến bộ. Có thể xem ông là người có tư tưởng dân chủ sớm nhất trong số các nhà nho yêu nước tiến bộ đầu thế kỷ.
Đặc biệt hơn nữa, ông chọn con đường dấn thân tranh đấu nhưng ôn hòa, bất bạo động...
![]()
Rất ngẫu nhiên mà tôi viết lại, sau hơn hai mươi năm không viết gì. Lúc còn nhỏ, khoảng năm học lớp Tám, tôi có làm thơ đăng báo. Cho đến hết năm học lớp Mười Hai, vì một biến cố riêng tư, tôi thôi học, quên cả chuyện viết. Hơn hai mươi năm sau, tôi có than với một người bạn của ba tôi, ở Mỹ: không có gì để đọc. Chú ấy bảo tôi lập Facebook, sẽ đọc được nhiều. Tôi mở Facebook...
![]()
Tôi từng viết khá nhiều về người Chăm ở miền Trung. Những trang viết rải rác đâu đó trong hai cuốn sách “Hồn phách núi sông” và “Cánh cò sông nước”. Nhưng kỳ lạ lắm, càng viết, tôi càng thấy như mình chỉ mới chạm nhẹ vào lớp bụi mỏng trên một pho tượng cổ. Bên dưới lớp bụi ấy là cả một nền văn minh lặng lẽ, kiêu hãnh, và đôi khi khá buồn bã...
![]()
Kết hợp kiến thức từ đại học kiến trúc Sài Gòn, từ trường mỹ thuật ở Paris, cùng tài năng nhiếp ảnh giúp anh Trần Đình Thục thực hiện những tấm Poster, bìa băng nhạc đẹp đẽ cho các ca nhạc sĩ khi trình làng các sản phẩm ca nhạc của họ. Thời vàng son của sinh hoạt ca nhạc hải ngoại với nhiều trung tâm băng nhạc ra đời, với nhiều bài hát mới sáng tác... băng nhạc phát hành. Và dĩ nhiên phải cần đến Poster và bìa băng nhạc...
![]()

Bài Mới
DANH NGÔN (Proverbs)
• Chí Khí • Xử Thế
|
Văn Thi Sĩ Tiền Chiến (Nguyễn Vỹ)
Bảng Lược Đồ Văn Học Việt Nam (Thanh Lãng): Quyển Thượng, Quyển Hạ
Phê Bình Văn Học Thế Hệ 1932 (Thanh Lãng)
Văn Chương Chữ Nôm (Thanh Lãng)
Việt Nam Văn Học Nghị Luận (Nguyễn Sỹ Tế)
Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Tạ Tỵ)
Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Tạ Tỵ)
Văn Học Miền Nam: Tổng Quan (Võ Phiến)
Văn Học Miền Nam 1954-1975 (Huỳnh Ái Tông):
Phê bình văn học thế kỷ XX (Thuỵ Khuê)
Sách Xưa (Quán Ven Đường)
Những bậc Thầy Của Tôi (Xuân Vũ)
(Tập I, nhiều tác giả, Thư Ấn Quán)
Hướng về miền Nam Việt Nam (Nguyễn Văn Trung)
Văn Học Miền Nam (Thụy Khuê)
Câu chuyện Văn học miền Nam: Tìm ở đâu?
(Trùng Dương)
Văn-Học Miền Nam qua một bộ “văn học sử” của Nguyễn Q. Thắng, trong nước (Nguyễn Vy Khanh)
Hai mươi năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975 Nguyễn văn Lục
Đọc lại Tổng Quan Văn Học Miền Nam của Võ Phiến
Đặng Tiến
20 năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975
Nguyễn Văn Lục
Văn học Sài Gòn đã đến với Hà Nội từ trước 1975 (Vương Trí Nhàn)
Trong dòng cảm thức Văn Học Miền Nam phân định thi ca hải ngoại (Trần Văn Nam)
Về Kinh Bắc (Hoàng Cầm)
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (Lưu Quang Vũ)
Đêm Giữa Ban Ngày (Vũ Thư Hiên)
Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất (Nguyễn Khải)
Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
Hậu Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
Ba Người Khác (Tô Hoài)
Đèn Cù - I (Trần Đĩnh)
Đèn Cù - II (Trần Đĩnh)
Thời Của Thánh Thần (Hoàng Minh Tường)
Trần Đức Thảo - Những Lời Trăng Trối
(Tri Vũ - Phan NGọc Khuê)
Chế độ kiểm duyệt sách báo tại Việt Nam
(Nguyễn Hưng Quốc)
Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm (Thuỵ Khuê)
Thụy Khuê và Nhân Văn Giai Phẩm (VietNam Film Club)
Phim tài liệu (VietNam Film Club, 2013):
Tập I: Nhân Văn Giai Phẩm
Tập II: Cải Cách Ruộng Đất
|
© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com) |