|
|
|
|
|
VĂN HỌC |
GIAI THOẠI | TIỂU LUÂN | THƠ | TRUYỆN | THỜI LUẬN | NHÂN VẬT | ÂM NHẠC | HỘI HỌA | KHOA HỌC | GIẢI TRÍ | TIỂU SỬ |
Thơ Văn Trần Y. Hoa & Bằng hữu
Thơ Văn Trần Yên Hoà & Bằng hữu
Sự kiên trì giữ lấy tiếng Việt, giữ lấy khả năng đối thoại bằng chữ nghĩa, vì thế, không đơn thuần là công việc của biên tập, mà là một hành vi văn hóa mang ý nghĩa chứng nhân. Trong nỗ lực lặng lẽ ấy của nhóm chủ trương và biên tập Tạp Chí Ngôn Ngữ, ngôn ngữ bấy giờ vừa được bảo tồn như một phương tiện diễn đạt, vừa được trả lại đúng vị trí của nó, nơi trú ngụ của ký ức, của liên đới và của khát vọng được cùng nhau nói lên điều cần nói...
![]()
Cứ nghĩ đến những người chết trên biển năm nào tôi lại xót xa. Tôi vẫn biết thời gian là liều thuốc thần diệu cho con người, nhưng thời gian dài vô tận với những người mất mát quá nhiều phải không: mất vợ, mất chồng, mất con, mất tuổi trẻ, mất người hùng và mất một quê hương.
Nhiều lúc tôi cũng muốn quên đời cho rồi. Này không phải là tự tử đâu nhé, quên có nghĩa là không đau nữa, không nhỏ lệ nữa đó mà thôi...
![]()
Người sống cần có nơi để tưởng niệm người chết, để tỏ lòng cung kính, biết ơn, và cái nơi có ý nghĩa nhất chính là quê nhà. Thế nhưng đối với người chết, như Võ Phiến đã nói, thì chết ở đâu cũng tiện. Điều quan trọng là những gì người chết để lại cho hậu thế. Võ Phiến đã ra đi, ông để lại những tác phẩm thuộc nhiều thể loại và những công trình biên khảo như một đóng góp lớn vào nền văn học Việt Nam...
![]()
AI không phải lúc nào cũng đúng. Bất kỳ sử dụng loại AI nào, cần phải biết khuyết điểm của nó và những lỗi và lầm mà nó thường vấp phải. Việc này nâng cấp bạn lên hàng chủ nhân.
Câu chuyện AI cũng giống như câu chuyện máy ảnh. Khi máy ảnh xuất hiện, người chống lo sợ hội họa hiện thật, tả chân sẽ chết. Nhưng không. Hội họa hiện thực phát triển mạnh và nhờ máy ảnh phóng chiếu thành phương tiện nghệ thuật tốt hơn...
![]()
Khoảng năm năm trở lại đây, xóm tôi ở có nhiều người để trước nhà một cái tủ sách nhỏ, xinh xắn... Những tủ sách này có một cái cột lớn đóng xuống đất, trên đầu cây cột là chiếc hộp gỗ, hộp này có mái giống như mái nhà... trong đó thường là có hai ngăn, chứa khoảng từ 20 đến 30 quyển sách. Những tủ sách này được gọi là “The Little Free Library”, tôi dịch là “Thư Viện Tí Hon”, khi muốn văn vẻ thì tôi lại gọi là
“Thư Viện Ven Đường”...
![]()
Trên cánh đồng giấy trắng / sáu âm vang vọng tự ngàn xưa / không chỉ là thanh âm là ký tự / mà như ký hiệu định dạng kiếp người / Dấu Hỏi (?) / móc câu treo lơ lững giữa vòm họng / dân quê tôi đi bằng đôi bàn chân giao chỉ mang hình dấu hỏi / hỏi đất, đất khô khan lánh mặt / hỏi trời, trời giông bão quay lưng / phận người là hang động không có tiếng vọng...
![]()
Ngồi lại bên cầu” là bài thơ để nghe, nghe từ một giọng đọc, giọng ngâm. Những giọng ngâm nga vời vợi hòa quyện những thanh âm réo rắt của tiếng sáo trúc, tiếng đàn bầu, đàn tranh là thoáng dư âm của một mùa nào đã vắng xa. Một lần được nghe lại là một lần được về thăm lại những bến sông xa, nhìn nước sông trôi êm đềm, nhìn nỗi buồn trôi đi chầm chậm dưới chân cầu sóng vỗ....
![]()
Trước đây tôi từng viết về Quy Nhơn. Lúc ấy lòng tôi nghiêng về thứ cảm xúc khi là thi ca, khi là tôn giáo. Khi là cảm xúc Chăm. Cái cảm giác rất lạ mà tôi từng gặp khi đứng dưới bóng những ngọn tháp Chăm rêu phong, nhìn lên trời cao xanh ngắt. Tôi cũng từng viết về Đồ Bàn, cái kinh đô cũ của Champa, nơi mà từng viên gạch cổ dường như còn âm ấm hơi người của mấy trăm năm trước....
![]()
Nhà văn Nguyễn Viện có tham vọng tóm gọn một đời người trong cuốn tiểu thuyết trên bốn mươi nghìn từ ấy, từ lúc sinh ra đời cho đến khi nhắm mắt xuôi tay trở về cát bụi. Cuốn tiểu thuyết là khúc giao hưởng buồn bã nói lên toàn bộ sự phi lý của kiếp người. Sống là trốn chạy. Sống trong thất lạc. Mọi chọn lựa đều vô nghĩa, đều đem đến cho bản thân sự hủy diệt...
![]()
“Qua gần hai ngày hai đêm trên chiến hạm, cảm tưởng của cô ra sao?” Hạm Trưởng ân cần hỏi. "Chưa bao giờ trong đời Phượng được sống qua những giờ phút tuyệt vời như hai ngày qua.” Tôi vui vẻ đáp. “Từ góc nhìn di động xa khơi, Phượng được ngắm thỏa thuê núi tiếp núi trùng điệp, biển tiếp biển bao la. Và được chiêm ngưỡng những cảnh tượng độc đáo chưa từng được thấy ở thành phố... Thêm vào đó, những sinh hoạt tâm tình với thủy thủ đoàn, khiến Phượng đâm ra mê… đời thủy thủ. Rất mong một chuyến đi khác...
![]()
Black River đã qua đời gần một thế kỷ. Những gì còn sót lại sau đây gợi nhớ lại trước đây có một dòng sông tên Black River tại Renton.
1. Black River Riparian Forest là khu rừng được thành lập vào năm 1985 để bảo vệ những tổ chim blue heron. Khu rừng rộng 93 mẫu. Giữa khu rừng có một lạch nhỏ, di tích cuối cùng còn lại của con sông Black River... 2. Bức hình trên vải treo tại trung tâm thị trấn Renton...
![]()
Giữa một Sài Gòn không xác định niên đại, nơi thời gian đứng giữa 1972 và 2025, có một phòng trà nhỏ tên
“Tồn Tại”. Bên trong, ba người ngồi quanh bàn gỗ: Jean-Paul Sartre, Albert Camus, và một người lính Việt Nam mặc áo cũ, đôi giày sờn dĩ vãng chiến trường. Không có nhiều khách, chỉ có khói thuốc, một cây guitar dây nylon, và chiếc đèn vàng hắt xuống như vầng trăng tàn...
![]()
Dù sao, Vĩnh nghĩ, chàng cũng đã có được những phút vui ngắn ngủi bên nàng. Dù sao, Nga cũng đã có những thoáng phút giây nào đó nghĩ đến chàng. Những phút giây êm đềm.
Weep not for the memories. Remember the good times that we had?… Nga đã chẳng hát cho chàng nghe câu hát
ấy một lần đó sao? Vĩnh buồn rầu nghĩ đến một ngày nào đó chàng sẽ phải thực sự xa nàng...
![]()
Trên Fb Trần Hạ Vi, cách nhau nửa tháng, có hai bài viết của cô có liên quan đến cá nhân tôi về vụ Ái Điểu, buộc tôi phải lên tiếng trả lời để tránh ngộ nhận và điều tiếng... Điều tôi quan tâm, không phải cất công truy lùng nhân thân AĐ là nam hay nữ, còn trẻ hay đã già, mới viết hay đã thành danh… mà hơn hết, trước mắt tôi là các truyện ngắn mới lạ, giàu chất liệu sống, xoay quanh những câu chuyện đời thường đang xảy ra hay ở quá khứ với lối hành văn ... hết sức lôi cuốn!...
![]()
Phan Châu Trinh là một tấm gương sáng trong phong trào Duy Tân đầu thế kỷ 20. Ông là một nhà nho yêu nước có nhiều suy nghĩ tiến bộ. Có thể xem ông là người có tư tưởng dân chủ sớm nhất trong số các nhà nho yêu nước tiến bộ đầu thế kỷ.
Đặc biệt hơn nữa, ông chọn con đường dấn thân tranh đấu nhưng ôn hòa, bất bạo động...
![]()
Rất ngẫu nhiên mà tôi viết lại, sau hơn hai mươi năm không viết gì. Lúc còn nhỏ, khoảng năm học lớp Tám, tôi có làm thơ đăng báo. Cho đến hết năm học lớp Mười Hai, vì một biến cố riêng tư, tôi thôi học, quên cả chuyện viết. Hơn hai mươi năm sau, tôi có than với một người bạn của ba tôi, ở Mỹ: không có gì để đọc. Chú ấy bảo tôi lập Facebook, sẽ đọc được nhiều. Tôi mở Facebook...
![]()
Tôi từng viết khá nhiều về người Chăm ở miền Trung. Những trang viết rải rác đâu đó trong hai cuốn sách “Hồn phách núi sông” và “Cánh cò sông nước”. Nhưng kỳ lạ lắm, càng viết, tôi càng thấy như mình chỉ mới chạm nhẹ vào lớp bụi mỏng trên một pho tượng cổ. Bên dưới lớp bụi ấy là cả một nền văn minh lặng lẽ, kiêu hãnh, và đôi khi khá buồn bã...
![]()
Kết hợp kiến thức từ đại học kiến trúc Sài Gòn, từ trường mỹ thuật ở Paris, cùng tài năng nhiếp ảnh giúp anh Trần Đình Thục thực hiện những tấm Poster, bìa băng nhạc đẹp đẽ cho các ca nhạc sĩ khi trình làng các sản phẩm ca nhạc của họ. Thời vàng son của sinh hoạt ca nhạc hải ngoại với nhiều trung tâm băng nhạc ra đời, với nhiều bài hát mới sáng tác... băng nhạc phát hành. Và dĩ nhiên phải cần đến Poster và bìa băng nhạc...
![]()

Bài Mới
DANH NGÔN (Proverbs)
• Chí Khí • Xử Thế
|
Văn Thi Sĩ Tiền Chiến (Nguyễn Vỹ)
Bảng Lược Đồ Văn Học Việt Nam (Thanh Lãng): Quyển Thượng, Quyển Hạ
Phê Bình Văn Học Thế Hệ 1932 (Thanh Lãng)
Văn Chương Chữ Nôm (Thanh Lãng)
Việt Nam Văn Học Nghị Luận (Nguyễn Sỹ Tế)
Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Tạ Tỵ)
Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Tạ Tỵ)
Văn Học Miền Nam: Tổng Quan (Võ Phiến)
Văn Học Miền Nam 1954-1975 (Huỳnh Ái Tông):
Phê bình văn học thế kỷ XX (Thuỵ Khuê)
Sách Xưa (Quán Ven Đường)
Những bậc Thầy Của Tôi (Xuân Vũ)
(Tập I, nhiều tác giả, Thư Ấn Quán)
Hướng về miền Nam Việt Nam (Nguyễn Văn Trung)
Văn Học Miền Nam (Thụy Khuê)
Câu chuyện Văn học miền Nam: Tìm ở đâu?
(Trùng Dương)
Văn-Học Miền Nam qua một bộ “văn học sử” của Nguyễn Q. Thắng, trong nước (Nguyễn Vy Khanh)
Hai mươi năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975 Nguyễn văn Lục
Đọc lại Tổng Quan Văn Học Miền Nam của Võ Phiến
Đặng Tiến
20 năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975
Nguyễn Văn Lục
Văn học Sài Gòn đã đến với Hà Nội từ trước 1975 (Vương Trí Nhàn)
Trong dòng cảm thức Văn Học Miền Nam phân định thi ca hải ngoại (Trần Văn Nam)
Về Kinh Bắc (Hoàng Cầm)
Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt (Lưu Quang Vũ)
Đêm Giữa Ban Ngày (Vũ Thư Hiên)
Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất (Nguyễn Khải)
Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
Hậu Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
Ba Người Khác (Tô Hoài)
Đèn Cù - I (Trần Đĩnh)
Đèn Cù - II (Trần Đĩnh)
Thời Của Thánh Thần (Hoàng Minh Tường)
Trần Đức Thảo - Những Lời Trăng Trối
(Tri Vũ - Phan NGọc Khuê)
Chế độ kiểm duyệt sách báo tại Việt Nam
(Nguyễn Hưng Quốc)
Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm (Thuỵ Khuê)
Thụy Khuê và Nhân Văn Giai Phẩm (VietNam Film Club)
Phim tài liệu (VietNam Film Club, 2013):
Tập I: Nhân Văn Giai Phẩm
Tập II: Cải Cách Ruộng Đất
|
© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com) |