|
|
|
|
|
VĂN HỌC |
GIAI THOẠI | TIỂU LUÂN | THÆ | TRUYỆN | THỜI LUẬN | NHÂN VẬT | ÂM NHẠC | HỘI HỌA | KHOA HỌC | GIẢI TRà | TIỂU SỬ |
Trung Tâm Văn Bút Nam Hoa Kỳ
Viện Bảo Tà ng Di Sản Ngưá»i Viêt
Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc
Thơ Văn Trần Y. Hoa & Bằng hữu
Thơ Văn Trần Yên Hoà & Bằng hữu

Father's Day lại vá» trên đất Mỹ. Trong các cá»a hà ng, ngưá»i ta bà y bán những tấm thiệp in hình chiếc cà vạt, cây gáºy golf, chiếc ly có dòng chữ "World's Best Dad". Nó đứng lặng giữa những kệ hà ng rá»±c rỡ ấy, và không hiểu sao mắt bá»—ng thấy cay cay. Bởi trên Ä‘á»i nà y, không má»™t tấm thiệp nà o vẽ nổi đôi bà n tay cá»§a cha nó.
Äôi bà n tay ấy, đã có má»™t thá»i cầm súng.
Nó không được táºn mắt thấy những năm tháng cha nó khoác áo lÃnh, nhưng nó biết — trong những bức hình cÅ© ố và ng, ngưá»i sÄ© quan trẻ đứng nghiêm dưới lá cá» và ng 3 sá»c Ä‘á», ánh mắt sáng và sống lưng thẳng như cây tùng. Cha nó thuá»™c vá» má»™t thế hệ mang lý tưởng giữ gìn miá»n Nam, má»™t thế hệ chá»n chữ "trách nhiệm" là m lẽ sống. Rồi tháng Tư năm ấy, đất trá»i sụp đổ. Ngưá»i ta bắt cha nó buông súng, và cÅ©ng từ đó, bắt luôn cả tuổi xuân, cả tá»± do cá»§a ngưá»i cha.
Cá»™ng sản đà y cha nó ra táºn SÆ¡n La — cái tên mà má»—i lần cha nó nhắc đến, giá»ng cha nó lại chùng xuống như có gì đó vÄ©nh viá»…n nằm lại nÆ¡i ấy. Rừng thiêng nước độc, nÆ¡i sương mù phá»§ kÃn đỉnh núi quanh năm, nÆ¡i muá»—i rừng và sốt rét rình ráºp từng thân ngưá»i. HÆ¡n 9 năm trong những trại tù mà há» gá»i bằng cái tên mỹ miá»u "cải tạo". 9 năm đôi bà n tay từng quen vá»›i bản đồ và quân lệnh phải cuốc đất, phá rừng, gánh đá.
Cha nó kể, phần ăn má»—i ngà y chỉ là và i cá»§ sắn sượng, má»™t nắm há»™t bắp mốc, mà bụng thì cồn cà o như có lá»a đốt. Äói đến mức ngưá»i tù phải nhặt cả những Ä‘á»t rau rừng, con cà o cà o, con dế mèn để cầm hÆ¡i. Äói đến mức có ngưá»i bạn tù cá»§a cha nó, ăn cả trái bả Ä‘áºu để vượt qua cÆ¡n đói, sáng còn gá»i nhau dáºy Ä‘i lao động, chiá»u đã không gượng nổi mà nằm xuống sà n cầu xà vì cÆ¡n tiêu chảy hà nh hạ sau khi ăn trái bả Ä‘áºu, tối đến ngưá»i bạn tù mắt nhắm lại giữa cÆ¡n sốt rét cuối cùng.
Và chÃnh đôi bà n tay cha nó — đôi bà n tay từng cầm súng giữ nước — đã cầm lấy chiếc cuốc, lặng lẽ đà o huyệt chôn ngưá»i đồng đội ngay bên triá»n rừng âm u ấy. Không má»™t vòng hoa. Không má»™t tiếng kèn. Chỉ có nắm đất đỠvà những giá»t nước mắt nuốt ngược và o trong, vì khóc lá»›n cÅ©ng là má»™t thứ xa xỉ mà ngưá»i tù không được phép. Cha nó bảo, má»—i lần lấp đất cho má»™t ngưá»i bạn, là má»™t lần cha nó tá»± há»i không biết ngà y mai có ai lấp đất cho mình. Váºy mà cha nó vẫn sống. Vẫn gắng sống. Bởi ở quê nhà , có má»™t ngưá»i vợ và má»™t đà n con Ä‘ang ngà y đêm ngóng đợi.
Cha nó trở vá» vá»›i mái tóc đã Ä‘iểm bạc trước tuổi, vá»›i đôi bà n tay chai sần, nhưng đôi mắt vẫn không há» van xin ai má»™t Ä‘iá»u gì. Ngà y vá», không có quân hà m, không có chức pháºn, chỉ còn má»™t ngưá»i chồng, má»™t ngưá»i cha vá»›i đà n con nheo nhóc và má»™t mái nhà dá»™t nát. Và thế là đôi bà n tay từng cầm súng, từng đà o huyệt chôn bạn nÆ¡i rừng sâu ấy, nay ghì lấy cà ng chiếc xe xÃch lô.
Mưá»i năm trá»i. Nó nhá»› lại — mưá»i năm còng lưng trên chiếc yên xe, dưới cái nắng miá»n Nam chói chang như đổ lá»a. Mưá»i năm tấm lưng cha nó gò xuống, ướt đẫm mồ hôi, từng thá»› thịt căng ra đạp ngược những con dốc giữa trưa hè bá»ng rát. Mặt đưá»ng nhá»±a nóng đến mức bốc hÆ¡i, hắt lên rát cả mặt ngưá»i. Cha nó đạp xe dưới mưa, dưới nắng, đạp từ tá» má» sáng đến khi đèn đưá»ng đã lên.
Ngưá»i Ä‘á»i nhìn cha nó, há» thấy gì? Há» thấy má»™t thằng cu li đạp xÃch lô. Má»™t gã phu xe Ä‘en đúa, áo rách lưng còng, má»™t kẻ tay chân Ä‘en đúa không má»™t mảnh giấy láºn lưng. Có những ngưá»i khách ngồi ngoảnh lưng lại cha nó mà chẳng buồn nhìn mặt, có kẻ còn buông lá»i sai khiến, mặc cả từng đồng như mặc cả vá»›i má»™t thân pháºn thấp hèn.
HỠđâu biết — hỠđâu thể biết — ngưá»i phu xe Ä‘ang gò mình kéo há» Ä‘i kia từng là má»™t sÄ© quan đứng thẳng dưới lá quân kỳ, từng chỉ huy cả má»™t đơn vị, từng Ä‘á»c sách thánh hiá»n và mang trong tim má»™t lý tưởng lá»›n hÆ¡n cả mạng sống mình. Cái nhìn khinh miệt cá»§a ngưá»i Ä‘á»i, cha nó nuốt và o lòng như đã từng nuốt ngược nước mắt nÆ¡i rừng SÆ¡n La.
Cha nó chẳng bao giá» thấy nhục. Bởi má»—i đồng bạc lẻ cha nó mang vá», nhà u nát và thấm mồ hôi, là má»™t bữa cÆ¡m, là má»™t quyển vở, là má»™t ngà y con được tiếp tục đến trưá»ng. Ngưá»i lÃnh ngà y xưa không gục trong trại tù, thì nay cÅ©ng quyết không để đà n con thất há»c giữa cảnh nghèo.
Rồi cánh cá»a nước Mỹ mở ra theo diện nhân đạo. Cánh cá»a mà cha đã trả giá bằng cả 9 năm tù đà y. Nó cứ ngỡ sang đến miá»n đất hứa, cha sẽ được nghỉ ngÆ¡i. Nhưng không. Ở cái tuổi lẽ ra phải an dưỡng, cha nó lại lao và o những nhà xưởng, đứng dây chuyá»n, bưng bê, lau dá»n, vá»›i đồng lương tối thiểu và thứ tiếng Anh chắp vá.
Nó không bao giá» quên những buổi sáng mùa đông xứ ngưá»i. Trá»i còn tối Ä‘en, tuyết phá»§ trắng xóa, cái lạnh cắt da cắt thịt mà ngưá»i miá»n nhiệt đới như cha nó chưa từng quen. Cha nó lái chiếc xe cÅ© kỹ mua lại bằng những đồng tiá»n dà nh dụm — chiếc xe già nua đến mức má»—i sáng phải khấn vái má»›i chịu nổ máy. Rồi có những đêm tuyết giá, trên con đưá»ng vắng tanh, chiếc xe ấy chết máy giữa đưá»ng, nằm ì ra như má»™t con váºt kiệt sức.
Cha nó đứng đó, má»™t mình giữa trá»i tuyết, hai bà n tay tê cóng run rẩy láºt từng nắp máy, hÆ¡i thở phả thà nh khói trắng, trong lúc cái lạnh thấu xương và bóng đêm vây quanh. Cha nó vỠđến nhà , đôi tay đỠá»ng nứt nẻ, nhưng vẫn mỉm cưá»i bảo vá»›i nó: "Không sao, ba quen rồi."
Khi ấy nó đâu hiểu hết hai chữ "quen rồi" ấy nặng đến nhưá»ng nà o. Cha nó già đi từng ngà y trong im lặng, chẳng má»™t lá»i than. Tất cả, chỉ để anh em nó được bước và o giảng đưá»ng đại há»c — nÆ¡i mà chÃnh cha đã phải bá» dở vì chiến cuá»™c, vì tù tá»™i, vì cả má»™t Ä‘á»i dâng hiến cho những Ä‘iá»u lá»›n hÆ¡n bản thân mình.
Và rồi cái ngà y ấy đã đến. Ngà y nó đứng trên bục, đội chiếc mÅ© tốt nghiệp, tay nâng tấm bằng đại há»c danh giá. Nó đưa mắt tìm cha giữa đám đông. Cha nó ngồi đó, trong bá»™ áo vest đã cÅ©, đôi bà n tay chai sần đặt lên đầu gối. Và lần đầu tiên trong Ä‘á»i, nó thấy ngưá»i lÃnh ấy khóc. Những giá»t nước mắt lăn trên gò má hằn vết thá»i gian — không phải nước mắt cá»§a yếu Ä‘uối, mà là nước mắt cá»§a má»™t Ä‘á»i ngưá»i cuối cùng đã thấy hạt giống mình gieo trong gian khó nở thà nh hoa.
Trong giây phút ấy, nó chợt hiểu ra má»™t Ä‘iá»u mà nó sẽ mang theo đến hết cuá»™c Ä‘á»i. Ngưá»i Ä‘á»i có thể gá»i cha nó là thằng cu li đạp xÃch lô. Ngưá»i Ä‘á»i có thể bảo cha nó là kẻ dốt nát, không má»™t tấm bằng. Nhưng hỠđã lầm. Tấm bằng nó Ä‘ang cầm trên tay đây, ghi tên nó, nhưng không phải cá»§a nó. Nó là tấm bằng cá»§a xương máu pha lẫn mồ hôi & nước mắt ngưá»i cha. Bao nhiêu năm nó đèn sách, là kết tinh cá»§a mấy mươi năm cha nó còng lưng dưới nắng. Cái mÅ© tốt nghiệp nó đội trên đầu, được dệt nên từ những đêm cha nó run rẩy giữa trá»i tuyết.
Cái há»c vị cao nhất ở xứ ngưá»i mà nó đạt tá»›i ấy, tháºt ra chÃnh là há»c vị cá»§a má»™t ngưá»i cha chưa từng được ngồi giảng đưá»ng — ngưá»i đã viết luáºn án cá»§a Ä‘á»i mình không phải bằng má»±c, mà bằng mồ hôi, bằng nước mắt, bằng cả máu thịt mình suốt mấy mươi năm. Cha nó không có bằng cấp, nhưng cha đã tốt nghiệp trưá»ng Ä‘á»i vá»›i tấm bằng cao quý nhất: tấm bằng cá»§a lòng hy sinh.
Ngưá»i ta thưá»ng nói đến những vị anh hùng trong sá» sách. Nhưng vá»›i nó, anh hùng là ngưá»i đã nhiá»u lần đứng dáºy từ đống tro tà n cá»§a Ä‘á»i mình — là ngưá»i lÃnh giữ nước, là ngưá»i tù đà o huyệt chôn bạn mà vẫn không gục ngã, là ngưá»i phu xe mưá»i năm còng lưng nuôi con giữa những lá»i khinh miệt, là ngưá»i công nhân già lặng lẽ giữa trá»i tuyết xứ ngưá»i — mà chưa má»™t lần để lòng tá»± trá»ng và tình thương phai nhạt.
Cha nó là ngưá»i lÃnh trá»n Ä‘á»i không phản bá»™i lá»i thá» vá»›i tổ quốc. Là ngưá»i chồng chưa má»™t ngà y buông tay ngưá»i vợ tà o khang giữa cÆ¡n hoạn nạn. Là ngưá»i cha đã Ä‘em cả cuá»™c Ä‘á»i mình lót đưá»ng cho các con Ä‘i tá»›i.
Mùa Father's Day nà y, nó không còn được mua tấm thiệp nà o cả. Nó chỉ còn biết cúi đầu, quỳ xuống trước má»™ ngưá»i cha và lặng lẽ thốt lên:
“Con cảm Æ¡n chaâ€
-Father Day 2026-
- Bà n Tay Cha Vô Danh Truyện ngắn
- Tại Sao Cá»™ng Äồng Tỵ Nạn Không Thể Quên Ai Äã Cứu Mình Và Ai Äã Bá» RÆ¡i Mình Vô Danh Xã luáºn
- Dịch Giả Hà n Giang Nhạn Vô Danh Nháºn định
• Bà n Tay Cha (Vô Danh)
• VÄ© Thanh Lúc Trá»i Chưa Sáng (Ãi Äiểu)
• ÄÆ°á»ng Ra Bến Hải (Trang Châu)
• Món Tiá»n Hồi Môn (Trần Hồng Văn)
• Ngược Phá Tam Giang (Việt Dương)
• Äại Úy Và Con Bạch Mã (Trần Hồng Văn)
• Cuá»™c Chiến Mệt Má»i (Trần Hồng Văn)
• Xuân Phai (Lê Hữu)
• Nạn Nhân (Trần Hồng Văn)
• Ga Xép (Ãi Äiểu)![]()
Món Tiá»n Hồi Môn (Trần Hồng Văn)
Äại Úy Và Con Bạch Mã (Trần Hồng Văn)
Cuá»™c Chiến Mệt Má»i (Trần Hồng Văn)
Äồ Chó Äẻ (Trần Hồng Văn)
Câu Chuyện Vá» Ngưá»i Rắn (Trần Hồng Văn)
Cánh Vạc Mùa Thu (Trần Hồng Văn)
Äêm Giáng Sinh Nhiệm Mầu
Äứa Con Út (Trần Hồng Văn)
Má»™t Äêm Phiá»n Muá»™n
Tiếng Vá»ng từ Äáy Vá»±c
Äại Sư Và Giai Nhân
Tây Ninh – Chút Còn Lại Trong Lòng Ngưá»i LÃnh (Nguyá»…n Mạnh An Dân)
Cái Giếng (Trần Hồng Văn)
Vùng Äồi (Phạm Văn Nhà n)
Ngưá»i Cha (Trần Hồng Văn)
Ngá»n Äồi Trầm Lặng (Trần Hồng Văn)
Ngưá»i Mẹ (Trần Hồng Văn)
Lưỡi Dao Cạo (Trần Hồng Văn)
Hoa Vá»›i Lá Chỉ Má»™t Mà u Trắng Äục
• Im Lặng Cá»§a Thiá»n Sư (Phan Trang Hy)
• Kể Lại Và i Giai Thoại Trong Táºp Và o Thiá»n (Doãn Quốc Sỹ)
• Con Thằn Lằn Chá»n Nghiệp (Hồ Hữu Tưá»ng)
• Mẹ Quán Thế Âm (Phạm Huê)
• Những Hạt Äáºu Biết Nhảy (Phạm Huê)
• Maria Quán Thế Âm (Phạm Huê)
• Sợi Tơ Nhện (Nguyễn Văn Thực)
(Thẩm Thúy Hằng-Kiá»u Chinh-ThanhNga-BạchTuyết)
- Chiếc Bóng Bên ÄÆ°á»ng - Nà ng (1970)
- Ngưá»i Cô ÄÆ¡n (1972) - Xa Lá»™ Không Äèn
- Bão Tình (1972) - Sóng Tình (1972)
- Chúng Tôi Muốn Sống (1956)
- Trưá»ng Tôi (1973) - Nắng Chiá»u (1973)
- Giỡn Mặt TỠThần (1975)
- Năm Vua HỠVỠLà ng (1974)
- Tứ Quái Sà i Gòn - Những Giá»t Sương Khuya
- Như Hạt Mưa Sa 1 - Như Hạt Mưa Sa 2
- Như Hạt Mưa Sa 3 - Như Hạt Mưa Sa 4
|
© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com) |