1. Head_

    Hoàng Đạo

    (16.11.1907 - 22.6.1948)
    Ad-25-TSu-2301360532 Ad-25-TSu-2301360532

     

     

    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Đao phủ Henry II: Đại họa cho cả VNCH lẫn Mỹ (TS Nguyễn Tiến Hưng) Ad-25-TSu-2301360532 Ad-25-TSu-2301360532

      28-4-2024 | THỜI LUẬN

      Đao phủ Henry II: Đại họa cho cả VNCH lẫn Mỹ

        NGUYỄN TIẾN HƯNG
      Share File.php Share File
          

       


          Henry Kissinger

      Thật cũng lạ: nếu như có một tay đao phủ tên là Henry (Cabot Lodge), người đã phá nát nền Đệ Nhất Cộng Hòa thì lại có một Henry nữa (Henry Kissinger), người đã trực tiếp đẩy Miền Nam xuống vực thẳm. Chúng tôi gọi Kissinger là Đao phủ Henry II.


      Nghiên cứu cho kỹ thì thấy Henry II không những là một đại họa cho VNCH mà còn cho cả nước Mỹ vì ông đã nối tay chặt chẽ với Trung Quốc trong 50 năm vừa qua. Trong thời gian này, TQ đã và còn đang tác hại cho nước Mỹ như thế nào thì mọi người đều đã biết.


      Ngày 8/7/2021 trong buổi lễ kỷ niệm 50 năm Kissinger bí mật đến Bắc Kinh, Phó Chủ Tịch TQ Vương Kỳ Sơn tuyên bố : “Nước Mỹ hiện nay đang thiếu một Kissinger mới để giúp cho hai nước ra khỏi trạng thái nghi kỵ.”


      Ngày ông ra đi (29/11/2023) các quan chức và truyền thông Trung Quốc đã biểu lộ sự thương tiếc và Đài Truyền hình Trung ương ca ngợi ông là “nhà ngoại giao huyền thoại” và là chứng nhân cho quan hệ Trung-Mỹ. Chủ tịch Tập Cận Bình gọi ông là “chiến lược gia nổi tiếng thế giới” và là “người bạn cũ tốt lành” (Nextshark, 30/11/2023). “Nửa thế kỷ trước, ông ấy đã đóng góp có tính cách lịch sử vào việc bình thường hóa quan hệ Trung-Mỹ, quan hệ có tầm nhìn chiến lược rực rỡ, mang lại lợi ích cho cả hai nước cũng như thay đổi cả thế giới,” ông Tập nói (theo The Washington Post).


      Chỉ bốn tháng trước đây, ông Kissinger đã bất ngờ tới Bắc Kinh (tháng 7/2023) và được ông Tập tiếp đón nồng hậu.


      Thấy ông đã trên 100 tuổi mà còn có thể bay hơn 10,000 dậm xuyên dại dương lại vẫn còn tỉnh táo khi hàn huyên với ông Tập, chúng tôi nghĩ tuổi thọ của ông sẽ còn kéo dài thêm mấy năm nữa nên đã có ý định gửi tặng ông cuốn sách “Bức Tử VNCH – Kissinger và 8 thủ đoạn nham hiểm” vừa viết xong (sẽ xuất bản vào dịp tháng Tư 2024 và dịch sang Anh ngữ) cùng với văn thư mời ông công khai tranh luận với chúng tôi.


      Ý định này là để nối tiếp bức thư đã gửi cho ông vào tháng 4/2010 như đề cập ở dưới đây.


      Đại họa cho cả VNCH lẫn Hoa Kỳ


      Nhưng để được TQ trả ơn phần nào qua công ty tư vấn Kissinger Associates ở New York và qua sự tiếp đón nồng hậu dành riêng cho ông trong cả 100 chuyến đi Bắc Kinh, thì ông đã bắt Miền Nam Việt Nam phải trả một cái giá quá đắt, đó là “mở cửa Bắc Kinh, đóng cửa Sài Gòn” như chúng tôi đã viết trong cuốn Tâm Tư TT Thiệu (2010). Năm 1972, Kissinger bắt được tay ông Mao thì năm 1973 ông buông ngay tay ông Thiệu.


      Đối với nước Mỹ thì cái giá phải trả cũng thật là đắt, và ngày một đắt đỏ hơn, vì ông đã mang đến cho nước này một đại họa, đó là biến đổi Trung Quốc thành một kẻ thù nguy hiểm nhất.


      Cũng chính ngày ông ra đi, 29/11/2023, FoxNews loan tin: theo cuộc khảo sát hàng năm về quốc phòng (Reagan National Defense Survey) thì số người Mỹ coi Trung Quốc là “kẻ thù” đang ngày càng tăng. Theo khảo sát, 77% người Mỹ coi Trung Quốc là kẻ thù, trong khi chỉ 15% coi nước này là đồng minh. Con số đó là sự thay đổi mạnh mẽ so với năm 2018, khi cuộc khảo sát cho thấy 38% người Mỹ coi Trung Quốc là đồng minh và 55% là kẻ thù. Đa số người Mỹ (51%) cũng coi Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất mà đất nước phải đối mặt, tăng từ 21% vào năm 2018.


      Năm 1973 là năm đã đưa danh vọng của Kissinger lên tuyệt đỉnh khi ông nhận được giải Nobel vì đã “mang lại hòa bình cho Việt Nam” (?) – và “danh dự” (?) cho Hoa Kỳ qua Hiệp Định Paris (27/1/1973).


      Sự trùng hợp của ngày 29 tháng 11


      Thật là một sự trùng hợp lạ kỳ: khi nghe tin ông Kissinger tạ thế ngày 29/11/ 2023, chúng tôi chợt nhớ tới một sự kiện khác cũng vào ngày này đúng 50 năm trước : sau những tranh cãi gay go Thiệu – Kissinger tại Dinh Độc Lập vào tháng 10/1972 về việc Kissinger đã đồng ý để cho đoàn quân hùng hậu của Bắc Việt đóng lại khắp lãnh thổ Miền Nam, TT Thiệu nghi là Kissinger đã không báo cáo đầy đủ về Hiệp Định này với xếp của mình, nên ông muốn gặp TT Nixon để trực tiếp thuyết phục. Nhưng Kissinger đã can ngăn Nixon. Sau cùng, thì TT Nixon dung hòa: đồng ý gặp Phụ tá Ngoại giao của TT Thiệu là TS Nguyễn Phú Đức.


      Ngày 29/11/1973 ông Kissinger ngồi cạnh TT Nixon tại Tòa Bạch Ốc khi ông Đức trao cho ông Nixon một lá thư tâm huyết của ông Thiệu. Trong bức thư dài 24 trang có câu:

      TS Nguyễn Phú Đức họp với TT Nixon và cố vấn Kissinger ngày 29/11/1972


      “Nơi đây, tôi muốn được nhắc lại một điều: đó là trong bốn năm qua, Ngài và tôi đã có nhiều hành động và đưa ra nhiều đề nghị về hòa bình. Tôi đã chấp nhận bao nhiêu những nguy hiểm vì tình trạng bất ổn. Mỗi lần làm như vậy, Ngài đều đã nói với tôi rằng đây là dậm đường cuối cùng, ta không thể nhượng bộ hơn được nữa…


      “Nhân dân Việt Nam không thể làm gì ít hơn là gửi tới Ngài một cách hết sức chân thành và thẳng thắn quan điểm của họ về vấn đề này….Vì họ sẽ được sống hay phải chết tùy theo giải pháp đàm phán sắp được kết thúc.”

      TS Nguyễn Phú Đức họp với TT Nixon và cố vấn Kissinger ngày 29/11/1972

      Mục đích Phụ tá Đức gặp TT Nixon là để trình bày quan điểm của VNCH về bản dự thảo HĐ Paris, mà Kissinger lại xoay chiều, nói với ông Nixon là Ô. Thiệu muốn có cuộc gặp này vì lý do chính trị, vì ông Thiệu đang bị chống đối ở Sàigòn nên muốn có buổi họp để chứng tỏ với dân chúng rằng ông ta có sự ủng hộ của Tổng thống Mỹ! Kissinger còn mạ lỵ ông Thiệu và khuyên ông Nixon phải cứng rắn đến mức ‘tàn nhẫn’ (brutal).


      Trước buổi họp, Kissinger cố vấn Nixon:


      “Mục đích của cuộc họp quan trọng này là để Ngài thuyết phục ông Thiệu – một người đa nghi hầu như bệnh hoạn tâm thần – thông qua một thành viên trong nhóm người chủ chốt gần gũi ông ta để tiếp tay với chúng ta trong tuần lễ này về hiệp định Paris (The purpose of this crucial meeting is to convince an almost psychopathically distrustful Thieu, through a key member of his Palace inner circle, to close ranks with us this week on the Paris agreement).


      Tất cả phía VNCH đã đồng ý chỉ trừ Thiệu…


      Cuối cùng thì những nỗ lực lớn lao của chúng ta trong những tuần lễ gần đây đã có một số tác động tốt: đối với phái đoàn của VNCH tại Paris – là những người dường như nắm bắt được thực tế, và đối với những nhân vật quan trọng khác, chẳng hạn như Thủ tướng Chính phủ và Tổng Tham Mưu Trưởng, những người này đã sẵn sàng chấp nhận hiệp định. Nhưng dĩ nhiên, nhân vật chính yếu là ông Thiệu thì lại nhất định không nhân nhượng (Our massive efforts in recent weeks have finally had some impact: on the GVN envoys in Paris who seemed to grasp realities, and on other important figures, such as the Prime Minister and Chairman of the Joint Staff, who are ready to accept the agreement. But Thieu, of course, is the key, and he remains intransigent).


      Rồi Kissinger đề nghị với Nixon: “Thiệu là một quan lại sắc sảo hoang tưởng (a shrewd paranoic mandarin). Vì vậy, Ngài phải kết hợp sự tàn bạo với sự trấn an khi tiếp một trong số ít người canh gác Dinh Độc Lập (ý nói Phụ Tá Đức) mà ông Thiệu nghe lời” (Thus you will have to combine brutality with reassurance in your approach to one of the few Palace guards to whom Thieu listens). Chữ nghiêng và tô đậm trong ngoặc là do chính Kissinger viết.


      Tàn bạo như thế nào? Kissinger nói “Ngài phải thuyết phục Đức một cách tàn nhẫn rằng (1) chính phủ Việt Nam phải quyết định chấp nhận hiệp định nội trong tuần này, và (2) lịch trình không thể thay đổi được nữa là sẽ ký kết trong ba tuần kể từ bây giờ.” (You must ruthlessly convince Duc that the GVN must decide this week to accept (1) the agreement and (2) the unalterable schedule leading to a signature three weeks from now).


      Hiệp Định Paris chỉ là một mảnh giấy


      Dù Kissinger đề nghị ‘tàn bạo’, nhưng lần này TT Nixon lại không nghe theo, và sau đó đã gọi cho Kissinger và nói: “Tôi đã đọc những điểm do ông kiến nghị rồi nhưng tôi đã gác nó lại” (I read your talking points and I deferred on them…’ – Sự kiện này được ghi ở ‘footnote 1’ trong văn bản).


      TT Nixon đón tiếp TT Nguyễn Văn Thiệu tại Midway Island năm 1969

      Bây giờ thì lịch sử đã có bằng chứng ghi lại cuộc họp này trong cuốn băng số 816 như sau: TAPE 816 – Conversation 3 – Ngày 29/11/1972 (còn lưu trữ tại Thư viện Nixon ở Yorba Linda).


      Trở về Sàigòn ông Đức báo cáo với TT Thiệu: “TT Nixon nói với tôi: “Hiệp Định này chỉ là một mảnh giấy. Điều quan trọng là chúng tôi quyết tâm yểm trợ các ông (The agreement is just a piece of paper. What counts is our determination to support you)".


      Nhưng lịch sử đã xảy ra khác hẳn. Hai năm sau Hiệp Định Paris, VNCH đã đi vào dĩ vãng, nhưng tiếng tăm ông Kissinger, với cách lèo lái truyền thông điệu nghệ của ông, vẫn tiếp tục nổi lên như sóng cồn. Chúng ta nên nhớ, ngay từ Hè 1972, Kissinger đã cố vấn TT Nixon rằng “Nếu trong vòng một hay hai năm kể từ bây giờ mà Bắc Việt nuốt trọn Miền Nam VN, chúng ta vẫn có được một chính sách ngoại giao khả tín nếu như điều đó được mọi người nhìn thấy như là hậu quả của sự bất tài của Miền Nam.(If a year or two years from now North Vietnam gobbles up South Vietnam, we can have a viable foreign policy if it looks as if it’s the result of South Vietnamese incompetence).


      Nhiều báo chí Mỹ đã muốn phỏng vấn cựu Tổng thống Thiệu về Cố vấn Kissinger nhưng ông đã từ chối và chọn tờ Der Spiegel, một tuần báo lớn ở bên Đức (quê hương ông Kissinger) để cho phỏng vấn.


      Lá thư Kissinger phân trần


      Ngay sau khi bài phỏng vấn được đăng tải dưới tựa đề “Người Mỹ đã phản bội chúng tôi” (Die Americaner habens uns verraten), Kissinger đã viết một lá thư cho ông Thiệu để phân trần. Thư không đề ngày, tháng (!), nhưng ông Thiệu nhận được vào đầu năm 1980. Khi viết thư này Kisssinger không biết rằng các tài liệu hai năm rõ mười về sự gian dối của ông với lịch sử sẽ được giải mật năm 1986 và 2006.


      Thư rằng:

      Henry Kissinger


      Thưa Tổng Thống,



      Đây là trích dẫn một vài phần đoạn trong bức thư

      “Tôi vừa mới được đọc bài phỏng vấn Ngài dành cho tờ Der — SPIEGEL. Tôi có thể hiểu được sự đắng cay của Ngài, và quả thực còn thông cảm được với sự cay đắng ấy. Nhưng tôi nhận thấy bài phỏng vấn của Der Spiegel đã cố tình tạo ra ấn tượng rằng cuốn sách của tôi là một cuộc tấn công chống Ngài; điều đó trái ngược hẳn với sự thật. Cuốn sách của tôi không ngớt lời ca tụng lòng can đảm và tư cách của Ngài, và công nhận rằng, trong chủ yếu, Ngài đã đúng.

      …..

      ‘Giả như năm 1972, chúng tôi đã biết được những gì sẽ xẩy ra cho Hoa Kỳ thì chúng tôi đã không tiến hành như chúng tôi đã làm…


      “Tôi đồng ý với Ngài rằng những điều khoản của hiệp định ngưng chiến đã quá khắt khe. Cái thế tiến thoái lưỡng nan bi thảm của chúng tôi hồi 1972 là đã tới sát giới hạn những khả năng quốc nội của chúng tôi…


      “Nếu như ý định của Tổng thống Nixon và của tôi là phản bội Ngài, thì chúng tôi đã có thể làm như thế hồi đầu 1969 rồi…


      “Tôi không trông đợi là sẽ thuyết phục được Ngài. Ít nhất, tôi có thể cố gắng xin Ngài tin tưởng ở lòng hối hận tiếc, và sự kính trọng vẫn còn của tôi.


      “Với những lời nguyện chúc tốt đẹp nhất,


      (kt) Henry Kissinger

      Kissinger viết: “Tờ Der Spiegel đã cố tình tạo ra ấn tượng rằng cuốn sách của tôi là một cuộc tấn công chống Ngài, nhưng sự thật là ngược lại.”


      Nhưng sự thật không ngược lại vì tờ báo này chỉ đăng nguyên văn bài phỏng vấn mà bản dịch ra tiếng Anh đã được TT Thiệu duyệt lại rất kỹ và ký vào từng trang. Ông đã trao lại cho chúng tôi và được in lại toàn bộ trong cuốn Tâm Tư Tổng Thống Thiệu (trang 646-667).


      Mời Kissinger tranh luận về Việt Nam



      Trong một văn thư (cũng không đề ngày tháng) gửi cho tờ báo của hội ‘The Fall of Sàigòn Marines Association’ (Hội TQLC Dính Líu Đến Sàigòn Sụp Đổ) với tựa đề “Doctor Henry Kisinger’s activities and thoughts about the Fall of Saigon,”


      Kissinger phản hồi:

      “Để ta có được sự bình yên trong lòng, một ngày nào đó chúng ta phải thực hiện một đánh giá về lý do tại sao những người có thiện tâm ở mọi phía đã không có thể tìm cách nào để tránh được thảm họa của Miền Nam Việt Nam… Nhưng, vào ngày chiếc trực thăng cuối cùng rời Tòa Đại sứ, ta chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng.”


      Nhân dịp kỷ niệm 35 năm sau khi Sài Gòn sụp đổ chúng tôi có viết một lá thư (4/10/2010) gửi qua dạng ‘thư đăng ký’ (registered mail) cho ông qua Kissinger And Associates ở số 304 Fifth Avenue, New York để mời ông trao đổi với chúng tôi trên một diễn đàn công cộng như ở Đại học Harvard hay trên CNN hay PBS, tùy ý ông lựa chọn để rút ra những bài học cho chính Hoa Kỳ.


      Nhưng Kissinger đã không trả lời. Có thể là vì trong cuốn The Palace File (Hồ sơ mật Dinh Độc Lập) được xuất bản năm 1986, chúng tôi đã in lại một phần lớn của hồ sơ tối mật Nixon-Thiệu mà Kissinger đã dấu đi từ lâu, rồi tiếp theo là những tài liệu về sự gian dối của Kissinger được giải mật từ năm 2006 cho nên Kissinger đã lựa chọn ‘im lặng là vàng.’


      Tác giả đặt những câu hỏi với TS Henry Kissinger ngày 3/3/1986
      Ảnh tư liệu của tác giả gửi cho VHM

      Dù không trả lời nhưng mấy tháng sau đó, trong một hội thảo tại Bộ Ngoại Giao (ngày 29/10/2010), ông đã ‘phần nào’ thú nhận trách nhiệm của mình: “Hầu hết những sai lầm ở Việt Nam là do chính chúng ta gây ra cho mình” (most of what went wrong in Vietnam we did to ourselves). Vẫn với một luận điệu mập mờ, chung chung, có thể hiểu nhiều cách, có thễ diễn giải nhiều lối…


      *


      Đọc xong bức thư Kissinger gửi TT Thiệu, chúng tôi đề nghị với ông là sẽ soạn thảo một văn thư để trả lời, nhưng ông đã lắc đầu và nói: “Khỏi cần mất thời giờ với tay này nữa.”


      Có thể là ông nhớ lại mình đã mất thời giờ để nghĩ đến một kịch bản khác – kịch bản xây tượng đài Henry Kissinger ở cảng Sàigòn.


      TT Thiệu họp báo lần cuối cùng với các phóng viên quốc tế tại Dinh Độc Lập đầu năm 1975.
      Tác giả ngồi thứ hai từ bên phải. Ảnh tư liệu của tác giả gửi cho VHM

      Mùa Đông năm 1976 tại Luân Đôn, cựu TT Thiệu kể lại cho chúng tôi rằng khi Kissinger mới nhập cuộc, ông ta đã tỏ ra cương quyết để giúp Miền Nam Việt Nam, qua lập trường đàm phán của cả hai bên Mỹ – Việt, được TT Nixon tuyên bố ngày 14/5/1969: “Chúng tôi đã gạt bỏ ra ngoài hoặc là việc rút lui khỏi Việt Nam một cách đơn phương, hoặc việc chấp nhận tại hoà đàm Paris bất cứ một giải pháp nào có tính cách như một thất bại ngụy trang.”


      Nghe vậy, ông Thiệu đã phấn khởi và có ý định rằng nếu Kissinger thực sự hành động trên căn bản này để tiến tới hòa bình thì ông sẽ cho xây cất một tượng đài để vinh danh Henry Kissinger ở Bến Bạch Đằng, giống như Phi Luật Tân đã xây một tượng đài ở đảo Leyte, ghi ơn Tướng Douglas MacArthur đã giải phóng Phi Luật Tân trong Thế Chiến II sau trận hải chiến lớn nhất lịch sử ngày 20/10/1944.


      Bây giờ ông Kissinger đã ra đi vĩnh viễn, phải để Trung Quốc xem xét xây một tượng đài ghi nhớ công ơn của ông tại Bắc Kinh vì ông đã giúp nước này thoát đại họa xuýt bị Liên Xô tấn công nguyên tử vào năm 1969. Rồi trên bốn thập niên qua đã từ một nước nghèo đói vào hàng nhất thế giới, phát triển thành nền kinh tế đứng số hai từ năm 2010.


      Với sức mạnh quân sự hùng hậu, Trung Quốc đã trở nên cường quốc số một tại Á Châu và đang ngang nhiên thách thức, đe dọa Hoa Kỳ, với mục tiêu trở thành cường quốc số 1 trên thế giới thay cho Mỹ vào năm 2049, năm kỷ niệm 100 năm Hồng Quân tiến vào Bắc Kinh.


      Phải chăng quả khinh khí cầu tầm cao từ Trung Quốc bay xuyên qua không phận nước Mỹ từ ngày 28/1 đến ngày 4/2/ 2023 là một quả bóng thăm dò, để tìm hiểu cặn kẽ về những địa điểm quân sự trên toàn bộ lãnh thổ, và về phản ứng của Hoa Kỳ, để chuẩn bị cho năm 2049 ?


      TS Nguyễn Tiến Hưng


      Nguyễn Tiến Hưng

      Nguồn: vanhoimoi.org

      Ad-22-A_Newest-Feb25-2022 Ad-22-A_Newest-Feb25-2022


      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Đao phủ Henry II: Đại họa cho cả VNCH lẫn Mỹ Nguyễn Tiến Hưng Chính luận

    3. Thòi Luận (Học Xá) Ad-31 Ad-31 = QC_250-250 (Học Xá)

       

      Thời Luận

        Cùng Mục (Link)

      Thật và giả từ bước chân thầy Minh Tuệ (Hiếu Chân)

      Bỏ Rơi Hay Phản Bội? (Bùi Anh Trinh)

      Sư Minh Tuệ Và Pháp Hành Dưới Góc Nhìn Phật Giáo (Nguyễn Thanh Huy)

      Viện Bảo Tàng Quân Lực VNCH Và Buổi Nói Chuyện Về Trận Đánh Cuối Cùng 30/04/1975 (Việt Báo)

      Đao phủ Henry II: Đại họa cho cả VNCH lẫn Mỹ (Nguyễn Tiến Hưng)

      Những Ngộ Nhận về Chiến Tranh Việt Nam từ phía Hoa Kỳ (Đỗ Văn Phúc)

      Tôi gọi họ là Anh Hùng! (Đặng Chí Hùng)

      Nguyên nhân Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ 30-4-1975 (Trương Nhân Tuấn)

      Cựu nhà báo thời chiến: “Tôi không nghĩ chiến tranh VN là chống Mỹ cứu nước” (RFA)

      International Pho Day (PTTâm - Kim Vu dich)

       
      Ad-31 Ad-31 = QC_250-250 (Học Xá)

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)