Head

 

Có Ai Về Ghé Qua Đồng Tháp (Tưởng Năng Tiến)
21-10-2012 | THỜI LUẬN

Có Ai Về Ghé Qua Đồng Tháp

 S.T.T.D. TƯỞNG NĂNG TIẾN

Phong sương mấy độ qua đuờng phố
Hạt bụi nghiêng mình nhớ cố hương.
Sơn Nam

- Chú Horwitz à, có khi nào chú đi ngang cái hồ ở Central Park không vậy?


- Hồ gì?

- Cái vũng nước bự thiệt bự, coi giống như cái hồ nhỏ đó mà. Không biết mấy con vịt rồi tụi nó đi đâu há?


- Vịt gì kìa?

- Thì bầy vịt hay hay bơi lòng vòng trong đó chớ vịt gì? Mùa Xuân không nói làm chi chớ còn mùa Đông kẹt dữ à nha? Lạnh ngắt như vậy sống gì nổi? Rồi tụi nó bỏ đi đâu ta?


- Mà cái gì bỏ đi đâu mới được chớ?

- Trời đất, mấy con vịt chớ cái gì. Ý tui muốn nói là có thằng cha nào mang xe chở tụi nó đi chỗ khác không? Hay tụi nó bay ên về phía Nam vậy thôi?


Ông Horwitz quay người lại nhìn tui chằm chằm. Chả nóng tính dễ sợ:

- Ai mà biết. Làm sao tao biết được mấy cái chuyện mẹ rượt đó?


Chắc tui đã nói cái gì đó mích lòng thằng chả:

- Thì tui cũng hỏi chơi vậy thôi chớ có gì đâu mà chú nổi nóng...

- Ai nổi nóng? Có ai nổi nóng hồi nào?


Mẫu đối thoại (đại khái) như trên, tôi đọc trong cuốn The Catcher in the Rye của J.D. Salinger – cách đây đây đã mấy chục năm. Thuở ấy, tôi còn sống ở Đà Lạt. Nơi đây, cũng như nhiều thành phố khác ở Việt Nam, chim chóc không có mấy.


Trong suốt quãng đời thơ ấu, tôi chỉ thấy có vài loại chim quen thuộc: se sẻ, bồ câu, chàng làng, chào mào, én, quạ, và thấp thoáng (đâu đó) mới có đôi chim gi, chim cu hay chim sáo.


Gà vịt thì thường chỉ xuất hiện ở trên... bàn, sau khi chúng đã trở thành thực phẩm. Thảng hoặc, mới thấy một hai đôi ngỗng hoặc dăm bẩy con ngan, cùng với vài loại gia cầm khác – nuôi quanh quẩn trong sân – nếu có dịp đi ra ngoại ô thành phố. Và những dịp đó không nhiều.


Nói hơi quá ra một chút thì những năm tháng niên thiếu của tôi có phần hơi …héo úa! Đêm nào thành phố cũng giới nghiêm. Khuya nào tôi cũng nghe tiếng súng, đôi khi cùng với tiếng bom, từ những thôn ấp rất gần thành phố. Còn chuyện giật mìn, đắp mô những con đường dẫn ra ngoại ô hay liên tỉnh vẫn xẩy ra – như cơm bữa.


Vì thế khi thời thơ ấu đã qua đi, khi hồ Xuân Hương và những đồi thông quanh Đà Lạt bắt đầu nhỏ lại, tôi thu hẹp những ngày vừa lớn của mình trong thư viện và những quán cà phê quen thuộc của thành phố: Tùng, Phi Nhạn, Kiwini...


Và đó là lý do tại sao hình ảnh của loài di điểu – những con vịt hay con ngỗng tầm thường vẫn sống quanh quẩn trong một công viên (nào đó) ở New York, đã có cơ hội vượt hàng ngàn dặm đường dài mỗi năm, đến những chân trời xa xăm – đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu xa.


Hơn hai mươi năm sau, có hôm, tôi đọc được một đoạn văn khác nữa về loài di điểu:

"Ngỗng Gia Nã Đại sinh nở tại những đầm những hồ ven các đồng lúa bát ngát miền Alberta và Saskatchewan, mùa thu rủ nhau cả ngàn bay về miền nam trốn cái lạnh khắc nghiệt... Nhưng không quên gốc nguồn, xuân tới chúng lại tập hợp thành đàn và qui cố hương. Cái ấm áp của miền Nam không thể cướp được luôn đàn ngỗng có tình. Điều kiện sinh sống chỉ cần bớt khắc nghiệt đôi chút là ngỗng lại bay về cố hương." (Mai Kim Ngọc, "Câu Chuyện Bảo Tồn Văn Hóa," Văn Học, tháng 10, 97).


Bây giờ thì tôi cũng đã xa Việt Nam không phải hàng ngàn mà là hàng vạn dặm. Nơi tôi tạm trú, khi thời tiết bắt đầu trở lạnh, hàng ngày vẫn có cả ngàn con ngỗng xuôi Nam – làm vang vọng cả bầu trời mùa Đông xám đục, bằng những tiếng kêu buồn buồn thê thiết.


Cũng qua bài báo thượng dẫn, nhà văn Mai Kim Ngọc còn đề cập đến một hiện tượng kỳ bí và ngoạn mục hơn nữa của thiên nhiên:

"Đó là chuyện bướm, một loại bướm nổi danh, cũng của Gia Nã Đại. Tên bướm là Monarch Butterfly, tạm dịch là Vương Điệp. Mỗi mùa thu, bướm tụ họp hàng triệu con tại những nội cỏ miền Tây Gia Nã Đại, nhởn nhơ vài ngày với những bông hoa dại cuối mùa, rồi theo một hiệu lệnh bí mật chỉ loài bướm biết, chúng đồng loạt cất cánh suôi Nam. Mảnh dẻ thế mà chúng bay xấp xỉ ba ngàn cây số, dọc hết Hoa Kỳ, băng qua Trung Mỹ để xuống tận Nam mỹ. Xuân tới, chúng lại tập họp cùng nhau bay trở lại Gia Nã Đại. Trên đường hồi hương, chúng dừng lại nhiều trạm, mỗi trạm khá lâu, đủ để cặp đôi và đẻ trứng. Đời bướm ngắn hạn, những con bướm khởi hành mùa thu năm trước từ Gia nã Đại sẽ chết trên đường về, và không bao giờ được thấy lại cố hương."


"Nhưng từ mớ trứng đẻ tại những đồng cỏ dọc đường, hoặc dưới Mễ Tây Cơ hoặc tại Mỹ, những con sâu róm nở ra, tham ăn chóng lớn như tầm ăn rỗi. Trưởng thành chúng dệt kén chui vào để biến thành nhộng. Đủ ngày, nhộng thành bướm, cắn kén chui ra. Đàn bướm hậu sinh mới nở tại những vùng đất gọi là tạm dung, vừa kịp cứng cáp đã họp nhau lại để bay tiếp chuyến bay qui cố hương mà cha mẹ đã bỏ dở. Chúng bay về một gốc nguồn không phải sinh quán. Chúng bay về một nguyên quán chúng chưa từng thấy. Thường thường phải ba bốn thế hệ nối tiếp, bướm mới hoàn tất lộ trình hồi hương." Theo tác giả, đó là "một vòng kín của sự sống. Vòng kín này bản chất liên tục, vô thủy vô chung".


Đã lâu, tôi tình cờ đọc được một mẫu tin ngắn trên báo Nhân Dân – số ra ngày 3 tháng 10 năm 99, phát hành tại Hà Nội – như sau:


"130 Chim Sếu Đầu Đỏ Về Khu Bảo Tồn Tràm Chim (Đồng Tháp). Năm nay, thời gian chim sếu về khu bảo tồn Tràm Chim cũng giống như năm trước, nhưng số lượng chim sếu đã giảm đi một nửa. Nguyên nhân sự giảm sút trên chưa được xác định. Được biết, năm 1998 vào thời cao điểm có tới 510 chim sếu đầu đỏ đã về Tràm Chim."


                     Ảnh: Trương Thanh Nhã


Cũng báo Nhân Dân, đúng mười ba tháng sau, số ra ngày 10 tháng 04 năm 2000, tiếp tục và thản nhiên loan tin: "Theo Ban Quản lý Vườn Quốc gia Tràm Chim, đến đầu tháng 4 năm 2000, đã có khoảng 300 con sếu đầu đỏ về kiếm ăn..., so với năm 1999 giảm 100 con."


Sáu năm sau – theo VnExpress.net, đọc được vào ngày 5 tháng 8 năm 2006 – Ban Giám Đốc Vườn Quốc Gia Tràm Chim, tỉnh Đồng Tháp cho biết:


“Số lượng sếu về ở trong khu vực vườn năm nay chỉ khoảng 100 con, bằng 1/8 so với cách đây 10 năm… môi trường và hệ sinh thái ở các nơi này đang thay đổi với tốc độ nhanh là nguyên nhân chính ảnh hưởng tới việc trở về của đàn sếu. Với thực tế hiện nay, các nhà khoa học cảnh báo, loài chim quý này có thể sẽ bị tuyệt chủng ở Đồng bằng sông Cửu Long.”


Và mới đây, bản tin của TTXVN – đọc được vào ngày 25 tháng 3 năm 2011 – cho biết:


Do không còn chỗ cho chim sếu đầu đỏ ngủ qua đêm, mùa khô năm nay tại vùng đồng cỏ năng rộng lớn thuộc ấp Ba Núi, xã Bình An, huyện Kiên Lương, Kiên Giang tuyệt nhiên không có bóng dáng đàn sếu đầu đỏ trở lại tìm mồi.


Tôi mường tượng đến hình ảnh của những cánh chim mong manh, lượn vòng ngập ngừng – đôi ba lần – trên một vùng đất hoang vu, rồi vỗ cánh... bay luôn mà không dưng (chợt) thấy não lòng. Chúng đã quyết định đi luôn, không trở lại nơi xưa chốn cũ nữa.


Những thân sếu mỏng mảnh sẽ tiếp tục xoãi cánh đến tận nơi đâu, sẽ rã cánh ở phương trời nào vô định? Rồi sang năm nữa, liệu có còn con chim sếu nào trở về Đồng Tháp? Và bao lâu nữa thì hệ thống môi sinh nơi quê hương tôi sẽ bị hủy hoại, đến độ không sinh vật nào có thể sống được ở nơi này?


Khi cái vòng sống liên tục vô thủy vô chung đó có một mắt xích bị hỏng, khi môi trường sinh thái ở một nơi nào đó bị mất quân bằng, có bao nhiêu sinh vật sẽ bị ảnh hưởng – và bị ảnh hưởng tận cùng rốt ráo ra sao? Sự hiểu biết quá hạn chế của tôi về khoa sinh vật học, chỉ khiến cho những câu hỏi này làm dài thêm… những đêm khó ngủ.


Là người tôi cũng chỉ là một sinh vật tầm thường, yếu đuối, nhỏ bé – như như con chim, con bướm. Có thể tôi cũng được thiên nhiên qui định làm tròn một cái vòng sống vĩ đại nào đó nhưng đã không chu toàn đuợc điều này. Kiếp sống của tôi, không may, nằm trong một cái mắt xích bị hở.


Mùa Thu năm nay khí hậu ở California có vẻ bất thường, nhiều đêm (không dưng) trời trở gió. Hen suyễn khiến tôi thức giấc. Nằm thoi thóp thở ở một góc trời xa lạ, tôi bỗng nhớ đến những con sếu đỏ đầu đã thôi bay về Đồng Tháp mà chợt thấy xót xa cho kiếp sống lao đao của những sinh vật kém may mắn hơn mình. Tôi cũng đã quyết định không về và (may mắn) vẫn còn một nơi để ở. Những con sếu đầu đỏ ở quê hương tôi không có cái may mắn đó!


S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Nguồn: diendantheky.net


 

Thòi Luận

 

Thời Luận

 

Nghề cao quý đã… "chết lâm sàng" (Nguyễn Thượng Long)

Vietnam War (Bùi Bích Hà)

“Little Sè Goòng”, tại sao không? (Lê Hữu)

Ở đây đêm vắng thưa người, còn ta với trời (Huyền Chiêu)

110 Năm "Tỉnh Quốc Hồn Ca" (Mạnh Kim)

Bông Hồng Đỏ, Bông Hồng Trắng (Trần Bang Thạch)

Giữ Gìn Văn Hóa Việt Nơi Xứ Người (Mỹ Đức Phạm Nguyễn)

Giữa Cơn Gió Bụi (Tưởng Năng Tiến)

Một Cơn Gió Bụi (Mạnh Kim)

Mẹ Việt Nam (Hồ Đình Nghiêm)

Giạt Vào Bờ (Trần Mộng Tú)

Về Mẹ (Vũ Hoàng Thư)

Chữ, Nghĩa và sự trong sáng của tiếng Việt (Giang Phúc Đông Sơn)

Giá trị tinh thần lập hiến Việt Nam Cộng Hòa (Nguyễn Quang Duy)

Trump, anh phải sống! (Lê Hữu)

Nhà văn Nguyên Ngọc: "Giá chúng ta giữ Tây Nguyên như một Bhutan" (Đức Tâm)

Nhà văn Nguyên Ngọc: "Giá chúng ta giữ Tây Nguyên như một Bhutan" (Đức Tâm)

Obama, ngày vui qua mau (Lê Hữu)

Cá ơi và tình ơi!... (Lê Hữu)

Những tra vấn tháng 4 tự trả lời (Nguyễn Thị Thanh Bình)

Độc đáo Sài Gòn: ‘Chiêu Cà Phê Sách’ (Nguyễn Đạt)

Lễ gia tiên ngày Tết (Ngô Nhân Dụng)

Sự thật có phép chữa lành (Tuấn Khanh)

Năm nay 2015 – Không có Mùa Nước Nổi (Ngô Thế Vinh)

Đập Thuỷ Điện Don Sahong In Đậm Dấu Tay Trung Quốc (Ngô Thế Vinh)

Nhìn Lại Báo Chí Thời Đệ Nhị Cộng Hoà (Nguyễn Quang Duy)

Biển Hồ Cạn Nước (Tưởng Năng Tiến)

Nhìn vào hậu trường (Tuấn Khanh)

Những người chiến sĩ đáng hãnh diện (Ngô Nhân Dụng)

Tư tưởng chủ đạo và bản sắc nền cộng hòa tại Miền Nam (Nguyễn Quang Duy)

Ngày Tự Sướng (Lê Hữu)

Nền giáo dục VNCH - một kinh nghiệm bản thân (Cao Đắc Tuấn)

Rất đáng tri ân, rất đáng hãnh diện (Ngô Nhân Dụng)

Nên làm gì với Viện Khổng Tử ở Hà Nội? (Ngô Nhân Dụng)

Thắp Lại Bình Nhang (Ngô Nhân Dụng)

Viết Từ Chiến Trường (Đoàn Xuân Thu)

Ra Nước Ngoài là Vào Ngõ Cụt (Trần Văn Tích)

Homeless tại Hoa Kỳ và tại San Jose 2014 (Giao Chỉ)

Vì sao dối trá? (Nguyễn Thị Từ Huy)

Ngày 20 Tháng 11 Nhớ Về Thầy (Lê Công Định)

Giấc Mơ? Hoà Giải Hoà Hợp Dân Tộc? (Nguyễn Mạnh Trinh)

Tán gẫu đêm ma quỷ (Tuấn Khanh)

Hồi Ký và cái "Tôi" Đáng Ghét (Huy Phương)

Giá như bố tôi… bớt bồi bút… (NT)

Góp ý với nhà văn Phạm Thị Hoài Về những từ “đấu tố”, “bất hiếu” (Kiều Phong)

Từ Nguyễn V. Trỗi đến Nguyễn V. Bé, kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả (Trần Trung Đạo)

Những Sai Lầm Trong Bài "Trường Hợp Võ Phiến" Của Thu Tứ (3) (Kiều Phong)

Chuyện Buồn Vui Suốt 40 Năm của Người Việt Hải Ngoại (Đoàn Thanh Liêm)

Những Sai Lầm Trong Bài "Trường Hợp Võ Phiến" Của Thu Tứ (2) (Kiều Phong)

Họ Không Thể Giết Hết Chúng Ta (Nguyễn Quang Duy)

Trường Hợp Võ Phiến hay câu chuyện Tái Ông Thất Mã (Phùng Nguyễn)

Những Sai Lầm Trong Bài "Trường Hợp Võ Phiến" Của Thu Tứ (1) (Kiều Phong)

Đèn Cù và Những Lời Trăn Trối (Nguyễn Văn Tuấn)

Giáo dục học sinh căm thù điền chủ Nguyễn Thị Năm (Nguyễn Quang Duy)

Đọc “Đèn Cù” (Lê Quốc Tuấn)

Dựng Tượng Đức Thánh Trần ở Little Saigon... (Phạm Cao Dương)

45 năm giỗ Bác: Bác làm gì kệ Bác (Trần Hồng Tâm)

Trần Đức Thảo Những Lời Trăng Trối: Nêu Đích Danh Thủ Phạm (1) (Phan Ngọc Khuê)

Trần Đức Thảo Những Lời Trăng Trối: Nêu Đích Danh Thủ Phạm (2) (Phan Ngọc Khuê)

Của Trần Trọng Kim Trả Về Cho Trần Trọng Kim (Du Minh)

Sự Mỉa Mai Của Lịch Sử (Nguyễn Trần Sâm)

Suy nghĩ của một du học sinh Việt Nam (Phan Nguyên)

Gian Dối Từ Trên Xuống Dưới (Ngô Nhân Dụng)

Việc Thi Hành Hiệp Định Genève (Trần Gia Phụng)

Những Tập Sách Bị Xé Vụn (Đặng Ngữ)

Căn Nhà Cuối Cùng Của Tôi (Lê Hữu)

Chỉ Có Kẻ Ngu Mới Chống Hoa Kỳ (Lý Quang Diệu)

Người Trung Quốc Xấu Xí (Bá Dương)

Làm cách nào xóa mối nhục bán nước? (Ngô Nhân Dụng)

Có 1000 Lý Do Để Hòa. Chỉ Có Một Lý Do Để Đánh (Trần Mộng Lâm)

Hơn Mười Ngày Nay (Cao Trần)

Căn bệnh sợ “chính trị” của người Việt (Dương Hoài Linh)

Dư Âm Của Những Đám Tang (Tưởng Năng Tiến)

Bi Kịch Của Chủ Nghĩa Xã Hội (Hồ Hải)

Là Con Người Với Nhau (Tuấn Khanh)

Chiến Tranh Là Gì? (Tuấn Khanh)

Công an Ukraine quỳ gối xin tha lỗi (Ngô Nhân Dụng)

Thấy Gì Ở Ngày Chủ Nhật Vừa Qua (Người Buôn Gió)

Thanh Bình Dưới Bóng Cờ 'Thiên Triều?' (Phạm Khắc Hàm)

Suối Phi Khanh (Trần Đại Sỹ)

Đi mua sắm hạnh phúc (Lê Hữu)

Cuộc hành trình hy vọng của Việt Dzũng (Ngô Nhân Dụng)

Chiếm Đoạt Lịch Sử Rồi Để Lại Gì Cho Dân Tộc? (Việt Thần)

Dưới Chế Độ Độc Tài (Hoàng Ngọc Tuấn)

Chủ nghĩa xã hội hoàn thiện là cái quái gì vậy? (Hoàng Ngọc Tuấn)

Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, cơ hội đền ơn đất nước Phi (Trần Trung Đạo)

Viện Khổng Tử hay cuộc xâm lăng văn hóa Trung Quốc (Thanh Phương)

Có Ai Về Ghé Qua Đồng Tháp (Tưởng Năng Tiến)

Bạn Thật, Bạn Giả (Lê Hữu)

Áp lực nào buộc CSVN phải thả Phương Uyên? (Trần Trung Đạo)

 
 

 

© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)