Head



 

 

Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, một cơ hội để đền ơn đất nước Phi (Trần Trung Đạo)

12-11-2013 | THỜI LUẬN

Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, một cơ hội để đền ơn đất nước Phi

 TRẦN TRUNG ĐẠO

Bataan là thành phố chính của đảo Luzon, Philippines, dân số khoảng trên 600 ngàn người. Lịch sử của thành phố chỉ hai biến cố được thế giới biết đến nhiều, một lần trong đệ nhị thế chiến và lần thứ hai trong làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản vùng Đông Nam Á. Trong chiến tranh, trận phòng thủ Bataan là trận đánh cuối cùng trước khi liên quân Mỹ-Phi rút lui và trong làn sóng tỵ nạn, Bataan là nơi dừng chân của 300 ngàn người tỵ nạn, nhiều nhất đến từ Việt Nam. Ngoài ra, đảo Palawan với Làng Việt Nam nhiều huyền thoại cũng là nơi dừng chân của nhiều chục ngàn người Việt.


Đất nước chúng ta đang trải qua thời đen tối. Một thời, từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang sau cơn bão lửa Cộng Sản 1975, hàng triệu người Việt Nam đã phải bỏ lại sau lưng những gì trân quý nhất để ra đi tìm tự do trên những chiếc thuyền gỗ nhỏ. Vùng biển Đông mênh mông trở thành một nấm mồ nước sâu thăm thẳm. Nơi đó, mẹ lạc cha, vợ xa chồng, anh mất em. Nơi đó, tiếng niệm Phật, lời cầu kinh cũng chẳng còn ai nghe thấy. Nơi đó, chỉ còn lại những thân thể trần truồng, máu me nhầy nhụa, chỉ có tiếng rên của những con chim nhỏ Việt Nam bất hạnh trước bầy điêu tặc. Nơi đó, chỉ có đói khát và lo âu, chỉ có những đứa bé hấp hối trong bàn tay thương yêu nhưng tuyệt vọng của mẹ.


Trong giờ phút đó, nếu không có chiếc ghe đánh cá người Phi dừng lại, không có Cap Anamur đang chờ ngoài vùng biển Philippines, không có tàu hải quân Phi từ vịnh Manila, hải quân Mỹ từ Subic Bay ra can thiệp, số phận của hàng trăm ngàn người Việt lênh đênh trên đường tìm tự do sẽ trôi dạt về đâu. Năm tháng trôi qua nhưng những địa danh Palawan, Bataan, Subic Bay sẽ không bao giờ phai mờ trong ký ức của những người Việt sống sót trên đường tìm tự do.


Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, mỗi thuyền tỵ nạn trong hải trình từ Việt Nam vào vịnh Thái Lan đã bị hải tặc tấn công trung bình 3.2 lần. Cao Ủy Liên Hiệp Quốc ghi nhận 881 vụ hãm hiếp. Đồng bào đến các trại Phi là những người may mắn. Trong khi bãi san hô Koh Kra trở thành vết đen trong lòng nhân ái của dân tộc Thái, chúng ta có thể không nghe một tình trạng hải tặc cướp bóc hay hãm hiếp do các tàu đánh cá người Phi gây ra. Và khi hầu hết các trại tỵ nạn Đông Nam Á đã trở thành lịch sử, mãi cho đến năm 2012 vẫn còn dấu chân người Việt Nam tỵ nạn ở Phi. Đất nước bao dung này đã đối xử với chúng ta như một người chị, một người em ruột thịt không khác gì truyền thống chị ngã em nâng của văn hóa Việt. Ngoài ra, trước hiểm họa bành trướng của Trung Cộng, hai dân tộc Việt Nam và Philippines, trong tương lai chắn chắn sẽ kề vai, sát cánh nhau để bảo vệ chủ quyền của hai đất nước, bảo vệ quyền tự do hàng hải trên biển Đông và sẽ chứng tỏ cho bá quyền Trung Cộng biết một nước nghèo không có nghĩa là một nước nhược tiểu và một nước nhỏ không có nghĩa là một nước chỉ biết cúi đầu.


Như một con người tỵ nạn đã từng sống trong các trại tỵ nạn Philippines, như một người Việt Nam tỵ nạn dù không ở các trại Phi và như một người Việt Nam có lòng nhân ái, chúng ta mắc nợ đất nước Philippines một nón nợ vô cùng to lớn. Nhiều trong số chúng ta vẫn mong có cơ hội để đền đáp, có dịp để tỏ bày lòng biết ơn đến người dân Phi, những người đã đến với chúng ta trong giờ phút khó khăn nhất, hay nói như nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, họ là tin vui giữa giờ tuyệt vọng của một đời người Việt Nam tỵ nạn.


Hôm nay, như chúng ta đều biết, theo ước lượng của các cơ quan thiện nguyện quốc tế nhiều chục ngàn người dân Phi tại các đảo miền trung Philippines đã chết do cơn bão Haiyan gây ra. Chỉ riêng đảo Leyte Island đã có 10 ngàn người chết. Theo ước lượng của cơ quan National Disaster Risk Reduction and Management Council (NDRRMC) thuộc chính phủ Phi, khoảng 9.5 triệu người bị ảnh hưởng và hiện có 630 ngàn người đang lâm cảnh màn trời chiếu đất. Với sức gió 175 dặm một giờ số thiệt hại nhân mạng và tài sản cuối cùng sẽ còn cao hơn ước tính rất nhiều.


Trong điêu tàn đổ nát do siêu bão Haiyan gây ra những hạt giống tình thương đang được gieo trồng. Hàng trăm tổ chức từ thiện khắp thế giới đang đổ về Philippines không chỉ với thuốc men, áo quần, thực phẩm mà cả nhân lực để góp phần hàn gắn vết thương. Đối với người Việt chúng ta đây là một cơ hội để trả ơn. Một cơ hội để chính phủ Philippines biết dù hôm nay đang sống trong tự do no ấm chúng ta vẫn không quên những mái lá đơn sơ ở trại tỵ nạn, cơ hội để góp phần xoa dịu nỗi khó khăn của hàng triệu nạn nhân cơn bão Haiyan và ngoài ra cũng là cơ hội để giúp chính chúng ta vơi đi mặc cảm quên ơn vốn từ lâu đè nặng trong lòng.


Trần Trung Đạo

(Nguồn: trantrungdao.com)


Cung Tac Gia

Cùng Tác Giả:

 

- Ngọn gió Đông Phương vừa thổi lại Phương Đông Trần Trung Đạo Tạp luận

- Từ Nguyễn V. Trỗi đến Nguyễn V. Bé, kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả Trần Trung Đạo Phiếm luận

- Vịn Câu Thơ Mà Đứng Dậy Trần Trung Đạo Tạp ghi

- Bài Thơ Cho Đỗ Thị Minh Hạnh Trần Trung Đạo Thơ

- Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, cơ hội đền ơn đất nước Phi Trần Trung Đạo Tạp bút

- Áp lực nào buộc CSVN phải thả Phương Uyên? Trần Trung Đạo Nhận định



 

 

Thòi Luận

 

Thời Luận

 

110 Năm "Tỉnh Quốc Hồn Ca" (Mạnh Kim)

Bông Hồng Đỏ, Bông Hồng Trắng (Trần Bang Thạch)

Giữ Gìn Văn Hóa Việt Nơi Xứ Người (Mỹ Đức Phạm Nguyễn)

Giữa Cơn Gió Bụi (Tưởng Năng Tiến)

Một Cơn Gió Bụi (Mạnh Kim)

Mẹ Việt Nam (Hồ Đình Nghiêm)

Giạt Vào Bờ (Trần Mộng Tú)

Về Mẹ (Vũ Hoàng Thư)

Chữ, Nghĩa và sự trong sáng của tiếng Việt (Giang Phúc Đông Sơn)

Giá trị tinh thần lập hiến Việt Nam Cộng Hòa (Nguyễn Quang Duy)

Trump, anh phải sống! (Lê Hữu)

Nhà văn Nguyên Ngọc: "Giá chúng ta giữ Tây Nguyên như một Bhutan" (Đức Tâm)

Nhà văn Nguyên Ngọc: "Giá chúng ta giữ Tây Nguyên như một Bhutan" (Đức Tâm)

Obama, ngày vui qua mau (Lê Hữu)

Cá ơi và tình ơi!... (Lê Hữu)

Những tra vấn tháng 4 tự trả lời (Nguyễn Thị Thanh Bình)

Độc đáo Sài Gòn: ‘Chiêu Cà Phê Sách’ (Nguyễn Đạt)

Lễ gia tiên ngày Tết (Ngô Nhân Dụng)

Sự thật có phép chữa lành (Tuấn Khanh)

Năm nay 2015 – Không có Mùa Nước Nổi (Ngô Thế Vinh)

Đập Thuỷ Điện Don Sahong In Đậm Dấu Tay Trung Quốc (Ngô Thế Vinh)

Nhìn Lại Báo Chí Thời Đệ Nhị Cộng Hoà (Nguyễn Quang Duy)

Biển Hồ Cạn Nước (Tưởng Năng Tiến)

Nhìn vào hậu trường (Tuấn Khanh)

Những người chiến sĩ đáng hãnh diện (Ngô Nhân Dụng)

Tư tưởng chủ đạo và bản sắc nền cộng hòa tại Miền Nam (Nguyễn Quang Duy)

Ngày Tự Sướng (Lê Hữu)

Nền giáo dục VNCH - một kinh nghiệm bản thân (Cao Đắc Tuấn)

Rất đáng tri ân, rất đáng hãnh diện (Ngô Nhân Dụng)

Nên làm gì với Viện Khổng Tử ở Hà Nội? (Ngô Nhân Dụng)

Thắp Lại Bình Nhang (Ngô Nhân Dụng)

Viết Từ Chiến Trường (Đoàn Xuân Thu)

Ra Nước Ngoài là Vào Ngõ Cụt (Trần Văn Tích)

Homeless tại Hoa Kỳ và tại San Jose 2014 (Giao Chỉ)

Vì sao dối trá? (Nguyễn Thị Từ Huy)

Ngày 20 Tháng 11 Nhớ Về Thầy (Lê Công Định)

Giấc Mơ? Hoà Giải Hoà Hợp Dân Tộc? (Nguyễn Mạnh Trinh)

Tán gẫu đêm ma quỷ (Tuấn Khanh)

Hồi Ký và cái "Tôi" Đáng Ghét (Huy Phương)

Giá như bố tôi… bớt bồi bút… (NT)

Góp ý với nhà văn Phạm Thị Hoài Về những từ “đấu tố”, “bất hiếu” (Kiều Phong)

Từ Nguyễn V. Trỗi đến Nguyễn V. Bé, kỹ thuật tuyên truyền “người thật chuyện giả (Trần Trung Đạo)

Những Sai Lầm Trong Bài "Trường Hợp Võ Phiến" Của Thu Tứ (3) (Kiều Phong)

Chuyện Buồn Vui Suốt 40 Năm của Người Việt Hải Ngoại (Đoàn Thanh Liêm)

Những Sai Lầm Trong Bài "Trường Hợp Võ Phiến" Của Thu Tứ (2) (Kiều Phong)

Họ Không Thể Giết Hết Chúng Ta (Nguyễn Quang Duy)

Trường Hợp Võ Phiến hay câu chuyện Tái Ông Thất Mã (Phùng Nguyễn)

Những Sai Lầm Trong Bài "Trường Hợp Võ Phiến" Của Thu Tứ (1) (Kiều Phong)

Đèn Cù và Những Lời Trăn Trối (Nguyễn Văn Tuấn)

Giáo dục học sinh căm thù điền chủ Nguyễn Thị Năm (Nguyễn Quang Duy)

Đọc “Đèn Cù” (Lê Quốc Tuấn)

Dựng Tượng Đức Thánh Trần ở Little Saigon... (Phạm Cao Dương)

45 năm giỗ Bác: Bác làm gì kệ Bác (Trần Hồng Tâm)

Trần Đức Thảo Những Lời Trăng Trối: Nêu Đích Danh Thủ Phạm (2) (Phan Ngọc Khuê)

Trần Đức Thảo Những Lời Trăng Trối: Nêu Đích Danh Thủ Phạm (1) (Phan Ngọc Khuê)

Của Trần Trọng Kim Trả Về Cho Trần Trọng Kim (Du Minh)

Sự Mỉa Mai Của Lịch Sử (Nguyễn Trần Sâm)

Suy nghĩ của một du học sinh Việt Nam (Phan Nguyên)

Gian Dối Từ Trên Xuống Dưới (Ngô Nhân Dụng)

Việc Thi Hành Hiệp Định Genève (Trần Gia Phụng)

Những Tập Sách Bị Xé Vụn (Đặng Ngữ)

Căn Nhà Cuối Cùng Của Tôi (Lê Hữu)

Chỉ Có Kẻ Ngu Mới Chống Hoa Kỳ (Lý Quang Diệu)

Người Trung Quốc Xấu Xí (Bá Dương)

Làm cách nào xóa mối nhục bán nước? (Ngô Nhân Dụng)

Có 1000 Lý Do Để Hòa. Chỉ Có Một Lý Do Để Đánh (Trần Mộng Lâm)

Hơn Mười Ngày Nay (Cao Trần)

Căn bệnh sợ “chính trị” của người Việt (Dương Hoài Linh)

Dư Âm Của Những Đám Tang (Tưởng Năng Tiến)

Bi Kịch Của Chủ Nghĩa Xã Hội (Hồ Hải)

Là Con Người Với Nhau (Tuấn Khanh)

Chiến Tranh Là Gì? (Tuấn Khanh)

Công an Ukraine quỳ gối xin tha lỗi (Ngô Nhân Dụng)

Thấy Gì Ở Ngày Chủ Nhật Vừa Qua (Người Buôn Gió)

Thanh Bình Dưới Bóng Cờ 'Thiên Triều?' (Phạm Khắc Hàm)

Suối Phi Khanh (Trần Đại Sỹ)

Đi mua sắm hạnh phúc (Lê Hữu)

Cuộc hành trình hy vọng của Việt Dzũng (Ngô Nhân Dụng)

Chiếm Đoạt Lịch Sử Rồi Để Lại Gì Cho Dân Tộc? (Việt Thần)

Dưới Chế Độ Độc Tài (Hoàng Ngọc Tuấn)

Chủ nghĩa xã hội hoàn thiện là cái quái gì vậy? (Hoàng Ngọc Tuấn)

Cứu giúp nạn nhân bão Haiyan, cơ hội đền ơn đất nước Phi (Trần Trung Đạo)

Viện Khổng Tử hay cuộc xâm lăng văn hóa Trung Quốc (Thanh Phương)

Có Ai Về Ghé Qua Đồng Tháp (Tưởng Năng Tiến)

Bạn Thật, Bạn Giả (Lê Hữu)

Áp lực nào buộc CSVN phải thả Phương Uyên? (Trần Trung Đạo)

 
 

 

 
© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@hotmail.com)