1. Head_

    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Trang Thơ Võ Tấn Khanh

      16-4-2013 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ VÕ TẤN KHANH
      Share File.php Share File
          

       

      Khi Về Lại Phan Rang     • Khúc Ly Hương

      Mưa trong nỗi nhớ           • Sơn ca           • Đà lạt, mưa

      Hương đồng gió nội        • Đêm nằm canh nước giữa đồng     

      Những ngày đau nằm ở thư viện Duy Tân



         :: Khi Về Lại Phan Rang

      TÔN NỮ HOÀI MY (*)


      Như giọt khói theo tháng ngày lây lất

      Rơi muộn màng trên lối cũ ngu ngơ

      Tôi mở cánh cửa tình không chất ngất

      Lòng rưng rưng nghe một chút không ngờ.


      Ngàn thơ dại ủ trong từng khe lá

      Cũng động cành bay kiếm bạn quen xưa

      Và điệu hát đã chia đời buổi nọ

      Chợt bùng lên quay quắt, nhặt khoan đưa.


      Sương nắng gội chưa mờ hơi thở biếc

      Tình thiên thu trăm bến rộng xa nguồn

      Tôi đã tát cạn đời mình không tưởng tiếc

      Cầm bằng như gió tạt qua truông.


      Người độ ấy đã qua mùa khôn lớn

      Đường trăm năm đã mấy bận chia xa

      Tôi thắp tuổi hong trên bờ nắng muộn

      Nghe giọt tình ngấm nhẹ mấy làn da.


      Cây nhớ lá đã đôi lần khóc gọi

      Đường nhớ chân từng lớp cuội rang sầu

      Chim nhớ bạn quẩn quanh tìm, cánh mỏi

      Tôi nhớ người như núi thẳm sông sâu.


      Tay trút rộng xuống vuông đời hẹn cũ

      Lời tình khô không sáng đủ hiên lòng

      Người đã lạ, trăm năm dù cổ thụ

      Như giọt chiều rơi hút giữa thinh không.


      Vồng ráng dọi trên chóp đời phai nhạt

      Tôi bạc phờ trông cuối mạn thu xưa

      Gọi thầm gió chỉ nghe lời xao xác

      Vang âm sầu qua mấy bận mây mưa.


      Thôi đã lỡ, dẫu trăm đời, cũng đợi

      Vạn lần không như một lần không

      Trên nỗi nhớ đã cao mù đụn khói

      Ngọn buồn đưa hiu hắt tạt qua lòng.

      1972

      (*) Tôn Nữ Hoài My là bút hiệu của Võ Tấn Khanh vào khoảng thập niên 60. Bài thơ trên TQBT trích lại từ số báo thật cũ: Tuổi Ngọc của nhà văn Duyên Anh, trước 1975. (PVN)

      (Thư Quán Bản Thảo, Tập 10, Tháng 4.2003)



         :: Khúc Ly Hương *



      Thôi quê nhà, xin giã biệt, ta đi

      Lòng có nặng cũng tay cười, vẫy nhẹ

      Ôi Phan Rang đã nuôi ta từ tấm bé

      Với dòng sông, bãi cát, những con đường

      Những vườn cây, ruộng lúa, đầm nương

      Và thị trấn nghèo lô nhô nhà mới cũ


      Ta đã sống, đã ăn, đã thở

      Lòng quê hương thơm ngọt tình người

      Sớm mai hồng, trưa nắng biếc, chiều tươi

      Tuổi nhỏ hiền như lời ru của mẹ

      Tuổi nhỏ vui như mắt nhìn của chị

      Và kiêu kỳ theo mỗi bước chân cha

      Nắm tay thơm nồng hơi thở bạn bè

      Ngần đó thứ tưởng nuôi đời ta lớn mãi


      Thôi giã biệt, quê nhà ở lại

      Chút tình sâu, nghĩa nặng, ơn cao

      Nhớ em, có lúc chua ngoa có lúc ngọt ngào

      Lòng vẫn mở khi ta về xin ngủ đậu

      Lòng vẫn rộng- Nhưng có trời hiểu thấu

      Tại vì sao ta phải ra đi

      Tại vì sao ta không khóc buổi phân ly

      Nhưng trong ngực cố dằn cơn tức tưởi


      Đời khổ lụy, sá chi ta, rách rưới

      Niềm vui nào rồi đến lúc cũng vô duyên

      Bao nhiêu năm ngu ngơ mớ chữ nghĩa thánh hiền

      Tay phấn trắng vẽ vời nuôi sự nghiệp

      Người đen bạc lọc lừa, ta cũng biết

      Thời nhiễu nhương ai tính chuyện vàng thau

      Ân cừu, thôi cũng chỉ bọt bèo

      Tan rất nhẹ theo những triền bão nhỏ


      Lòng sẽ chật trăm ngàn nỗi nhớ

      Buổi ta về phải khóc hôm nay

      Buổi ta về, vui hơn lúc ra đi

      Mừng tủi sẽ rưng rưng tròng mắt mẹ...

      *) Tôn Nữ Hoài My là bút hiệu của Võ Tấn Khanh. Nhưng trước 1975 anh cũng không sử dụng bút hiệu đó nữa, và dùng tên thật của anh trên những bài thơ anh viết. Nhưng bạn bè vẫn nhớ bút hiện cũ của anh nhiều hơn. Trước năm 1975, anh là nhà giáo.

      Sau tháng Tư 1975, anh làm đủ nghề để sinh sống. Và hiện nay Võ Tấn Khanh về sống lại trên mảnh đất mà anh đã lớn lên ở thôn Thuận Hòa, bên dòng sông Dinh ( còn có tên khác là Thuôn). Một vùng quê bất ổn vì chiến tranh, đất cày sỏi đá, mà khoảng năm 1969 tôi đã đến đó. Nhắc đến dòng sông Dinh, Trần Hoài Thư có nhiều kỷ niệm.

      Biết được cuộc sống của anh hôm nay là nhờ Nguyên Minh (Ý Thức) đã cho anh địa chỉ của tôi, và anh gởi thư qua thăm, nói: đã nhận và đọc TQBT. Thích ghê.

      Bài thơ: Khúc Ly Hương của Khanh, tôi nhận được vào tháng 8 năm 2002 từ Thuôn gởi ra. Trong thư, Khanh viết "...cũng chưa nhận được tin gì của Trần Hoài Thư cả, không hiểu Thư còn nhớ mình và Phan Rang không nữa. Nhàn cho cái địa chỉ để gởi thư cho Trần Hoài Thư. Địa chỉ email mình chịu thôi. Đã bảo là lạc hậu rồi, và lại đang sống ở nhà quê..."

      Thư Quán Bản Thảo, tập 7, Tháng 9.2002



         :: Mưa trong nỗi nhớ


      Võ Tấn Khanh cũng có bút hiệu Tôn Nữ Hoài My,
      một bút hiệu rất quen thuộc với độc giả Văn trước 75.
      Đây là bài thơ mới nhất của anh.

      Mùa mưa đến không dưng chợt nhớ

      Tiếng mưa buồn như giọng hát em xưa

      Đêm ở đây, đêm người, tạm bợ

      Một mình ta thức ngủ không vừa


      Lần chăn mỏng hơi không đủ ấm

      Khói tàn un lạnh ngón tay khô

      Ta chợt thấy đất trời vô hạn

      Và đời ta sao cứ mãi bơ vơ


      Em ở đó xa xôi có bao giờ biết được

      Đêm, như đêm nay gió gọi từng hồi

      Lòng ta cũng mái xiêu dột ướt

      Và mưa bên ngoài cứ đổ mãi không thôi


      Mưa dội trút từng cơn nhức buốt

      Thê lương cả tiếng côn trùng

      Có đâu như lời em hát

      Mắt sâu hiền nhỏ giọt bao dung


      Mưa em dắt dìu ta qua bờ khổ nạn

      ngọt ngào ân sủng vô biên

      Lòng đã tưởng qua mùa hạn hán

      Nhưng đêm nay, mưa, ta thấy lại nỗi ưu phiền


      Đời ta đó, còn quẩn quanh buồn bã

      Như con sâu gặm lá ăn nhờ

      Em có biết ta đang sầu héo dạ

      Từng đêm nằm chong mắt ngó hư vô


      Và nỗi nhớ cứ theo buồn lớn dậy

      Mưa, cũng như lòng gọi nhắc mãi tên em

      Ơn phước mọn có xa rồi mới thấy

      Chút ngọt bùi, hơi hướm cũ, thân quen


      Đêm hết muộn, nhịp tình lơi, thức ngủ

      Hơi thở em buồn trên bâu áo chưa phai

      Trời đất vẫn ngầm ngầm cơn giông tố

      Như lòng ta đang kín nỗi tình hoài.

      Thư Quán Bản Thảo, Tập 9, Tháng 1.2003



         :: Sơn ca



      I.


      Đưa em về giữa cơn mưa

      Lần tay vuốt mặt sầu chưa kín đời

      Phúc ân chiu chắt lượng trời

      Ba năm còn lại tiếng cười xót xa.

      Cầm lòng không đậu, Sơn ca

      Biết đâu hạnh phúc không là tai ương

      Nửa mai thân thế dặm trường

      Dỗ lòng thôi tạm về nương náu người.


      II.


      Gửi em bao thuốc còn thừa

      Mai đêm lạnh đốt dành hơ ngón sầu

      Yêu nhau, khổ cực dường nào

      Ba năm, tiếng khóc buổi đầu còn nghe

      Lời nào át giọng mưa khuya

      Buồn tôi dội khắp trăm bề vẫn cam.


      Gửi em đụn nến chưa tàn

      Thắp khô lối bạn chong vàng ngõ tôi

      Ba năm, giả tượng câm lời

      Đêm hơ tóc rụng ngày phơi bóng tàn

      Nhớ thầm, xe ruột chia gan

      Tiếng xưa còn giọt hơi tàn hắt hiu


      Ba năm, đời đủ tiêu điều

      Trong tôi đòi đoạn chín chiều, Sơn ca.

      Thư Quán Bản Thảo, Tập 11, Tháng 7.2003



         :: Đà lạt, mưa



      Ở đây lạnh núi mưa rừng

      Ta nghe đời lụn trên từng tấc da.

      Nhìn đâu cũng thấy quê nhà

      Sao trong ganh tấc vẫn xa nghìn trùng.


      Ở đây ngày tháng như bưng

      Giam ta chết ngộp trong từng ủ ê.

      Chim thiêng có nhớ đường về

      Vất vơ nẻo nọ ê chề lối kia.


      Ở đây đồi rợp cây chia

      Với đêm thú lạc tru khuya ớn người

      Lửa khêu chưa ấm nụ cười

      Chút tình cố quận tơi bời ruột gan.


      Ở đây trong nỗi bàng hoàng

      Ta qua lại giữa trăm ngàn dửng dưng

      Thương đời thắt ruột khom lưng

      Trăm năm phận số còn chung gánh sầu.


      Ở đây ngày ngắn đêm thâu

      Ta thu thân đợi bên cầu nhiễu nhương.

      Thư Quán Bản Thảo, Tập 11, Tháng 7.2003



         :: Hương đồng gió nội



      Cỏ của tôi

      Mặt trời của tôi

      Vừa lay tôi thức dậy

      Cho tôi nhìn nắng mai.


      Ôi mắt nhìn sớm mai

      Nửa kiếp người chưa dứt

      Cỏ ơi đốt thành lời

      Hong khô vùng ngực buốt.


      Rừng đã thôi không khóc

      Mây phiêu tự đỉnh sầu

      Nước xuôi triền chưa ngập

      Ước mơ còn đỏ au.


      Trăng cũng mù đỉnh cao

      Bỏ quên lưng chừng núi

      Giấc xưa bỗng ngọt ngào

      Hương gió đồng cỏ nội.


      Sầu cũng thôi không xới

      Nắng nhuộm hồng sớm mai

      Cỏ rướn mình lay gọi

      Vầng đông mặt nhật cười.


      Cỏ của tôi

      Mặt trời của tôi

      Vừa lay tôi thức dậy

      Cho tôi nhìn sớm mai.


      1969

      (vanchuongviet.org)



         :: Đêm nằm canh nước giữa đồng



      Giữa khuya chợt tiếng gà khua giấc

      Đồng không mông quạnh một mình ta

      Giọt trăng muộn thấm lòng hiu hắt

      Rùng mình nghe lạnh thấu xương da


      Áo cơm vẫn cuối đời đằng đẳng

      Vật vã loanh quanh chuyện cửa nhà

      Sức cùng trí kiệt lòng khô đắng

      Mộng ước tàn theo năm tháng qua


      Nửa khuya, nửa giấc hồn khô khốc

      Nước chảy nghe buồn như tiếng ma

      Bờ mương lá cỏ sương mờ đục

      Nhân ảnh màn đêm cũng nhập nhòa


      Ba sinh hẹn đến tàn hương lửa

      Nghiệp chướng theo từng mỗi sát na

      Phù sinh mấy lớp tuồng dâu bể

      Khóc cười chi cuộc thế can qua


      Đêm, còn đêm mãi bao giờ sáng

      Mỏi mắt năm canh chợt tuổi già

      Chuyện cũ, nhân tình đong ráo cạn

      Nỗi niềm chưa thấm đã phôi pha.

      Thư Quán Bản Thảo, Tập 29, Tháng 10.2007



         :: Những ngày đau nằm ở thư viện Duy Tân


      Từng hiện diện trên tạp chí VĂN (Sàigòn) với bút hiệu Tôn Nữ Hoài My những năm 1964, 65, 66 dưới các bài thơ tình thao thức suy tư nhưng ngôn ngữ rất óng ả bóng bẩy, Võ Tấn Khanh luôn cẩn trọng với chữ nghĩa, anh viết ít, thường mỗi bài thơ đều tàng ẩn một tâm sự. Sau 1975 anh chỉ viết được đôi ba bài rồi im tiếng cho đến nay, hơn 30 năm đằng đẵng. Sách vở bấy nhiêu tầng oan nghiệt / Tấc lòng thiên cổ cũng vô duyên! Bài thơ dưới đây Võ Tấn Khanh viết năm 1976 ở Phan Rang, quê nhà anh, không chỉ phản ảnh tâm trạng của anh mà còn của nhiều bạn bè đồng hội đồng thuyền khác vào những ngày dâu tháng bể thời đó. (Phạm Ngọc Lư sưu tầm)

      Nằm đây bốn phía hôi mùi sách

      Ta thức qua ngày thức hết đêm

      Buồn cũ vai đời chưa giũ sạch

      Bệnh trời theo tuổi cứ cao thêm


      Mười năm lòng ngấm nhiều dâu bể

      Chính khí cùn, gươm nhụt, sức hèn

      Ta bấm gan cười xem vận lỡ

      Đổi đời giá trị trắng thành đen


      Mười năm ta tạm làm ly khách

      Quê nhà đôi bận lỡ cơ duyên

      Tay không vẫn chắp hồn muôn trượng

      Mọt sách mà khinh chữ thánh hiền


      Nằm đây cổ đắng đầu khô cứng

      Dỗ lòng trăm bận vẫn chưa quên

      Quanh ta chữ nghĩa lên mùi mốc

      Thiên hạ ngoài đang cơn đảo điên


      Đập vỡ ly không lầm chén rượu

      Chập chờn vị thuốc tưởng hơi men

      Cơm áo rơi theo đời thất bát

      Thau vàng lẫn lộn bước bon chen


      Bè bạn ai còn lai vãng mấy

      Bên nhau lòng lạnh buốt như tiền

      Cửa khép đêm đêm phòng bất trắc

      Kín lời sợ đến cả anh em


      Nằm đây gẫm lại từng hưng phế

      Nghe xót lòng theo mỗi biến thiên

      Tình nghĩa đã dâu cồn bể vực

      Hề chi ta một kiếp rong hèn


      Cuộc thế đã theo đời mạt pháp

      Vật vờ nhân ảnh điệp trùng đêm

      Trăm năm dẫu đến ngàn năm nữa

      Danh phận bèo mây vẫn bấp bênh


      Nằm đây bốn phía hôi mùi sách

      Ta thức cho vơi cạn nỗi niềm

      Chữ nghĩa bấy nhiêu tầng oan nghiệt

      Tấc lòng thiên cổ cũng vô duyên!

      1976

      (vanchuongviet.org)



      Cung Tac Gia

      Cùng Tác Giả:

       

      - Trang Thơ Võ Tấn Khanh Võ Tấn Khanh Thơ

      - Những Khuôn Mặt Tình Võ Tấn Khanh Tạp bút

    3. Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Đông Khánh,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Doãn Dân,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Dương Quảng Hàm,  Elena Pucillo Truong,  Giang Hữu Tuyên,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)