1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Tự Điển:

      Việt-Anh-Pháp
      Hán Nôm

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      NAM PHONG - TRI TÂN
      THANH NGHỊ - NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21 - BÁCH KHOA
       

      Sách Xưa

       

      QUỐC VĂN GIÁO KHOA THƯ:
      - Lớp Sơ Đẳng - Lớp Đồng Ấu
      - Lớp Dự Bị
       

       

    2. Trang Thơ Mai Trung Tĩnh

      28-10-2018 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ MAI TRUNG TĨNH
      Share File.php Share File
          

       

      Nhìn Nhau             • Đời Sống              • Khi Nào  

      Một Lần Ra Chơi Đà Nẵng      • Quê Hương       • Xin Gửi Em   

      Trong Trại Cải Tạo    • Dưới Mắt Nhìn Thi Sĩ

      Với Thời Gian           • Nối Tiếp               • Giáp Mặt

      Gửi Cho Thảo           • Lúc Trở Về           • Lâu Đài Tình Ái 

      Đi Trong Mùa Xuân         • Những Đêm Buồn Cuối Năm

      Chiều Nay Tôi Đi    • Chiều Cuối Năm   • Trong Bóng Hoàng Hôn

      Nỗi Cô Đơn Tháng Ngày    • Gió Đêm    • Cho Tình Yêu



         :: Nhìn Nhau


      Trên khuôn mặt ấy

      Anh là tấm bia cổ buồn

      Trên vầng trán ấy

      Anh là đồng bãi hoang vu

      Trong đôi mắt ấy

      Anh là lau sậy điêu tàn

      Trên đôi má ấy

      Anh là con kinh ẩm đục

      Trên thân thể ấy

      Anh là thành phố hoang sơ

      Trong tâm hồn ấy

      Anh là đỉnh cao tuyệt vọng.

      (Tập san VĂN)

      Nguồn: Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008



         :: Đời Sống


      1.

      Đã bao ngày tôi tự để tang

      Miếng vải đen quấn quanh đời sống

      Tôi mua hoa tự phúng điếu mình

      Đặt trên chiếc quan tài không nắp đóng


      Đã nghe mùa biển động của hồn

      Tôi ngại ra khơi

      Gió bão nổi theo mây vần vũ

      Gã chài ngư ôm gối ngủ trong chòi

      Để lưới mục như lòng rãn mỏi


      Ngày cứ qua, đời cứ diễn, tôi cứ quay

      Thét rồi ra không còn chóng mặt

      Bao dự tính mưu toan đành chơi sấp ngửa

      Đến vãn canh, đếm lại lỏng tay gầy


      2.

      Chiếc mũ ấy em hãy đội hộ anh

      Bộ quần áo ấy em hãy mặc hộ anh

      Đôi giầy ấy em hãy đi hộ anh

      Và thành phố này, quê hương này

      Em hãy sống hộ anh

      Bởi sớm mai lên vẫn bơ vơ,

      trưa vẫn là gã tội đồ đi trốn,

      chiều vẫn như một chuyến xe muộn cuối cùng

      Rồi đêm xuống đêm hoang đêm âm ỉ

      Anh sống như một lời thú tội

      Anh buồn bã, anh ăn năn

      Nhưng biết quỳ xuống chân ai

      Em hãy sống hộ anh, em nhé

      Sống như sống cho tình yêu chúng ta.

      (Tập san Văn)

      Nguồn: Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008



         :: Khi Nào


      Khi nào em mệt mỏi

      Hãy cầm lấy tay anh

      Con đường đưa em tới

      Vùng mây trời biển xanh


      Khi nào em tội lỗi

      Hãy giẵm lên đời anh

      Nơi đã thừa ô nhục

      Cũng không còn thần linh


      Khi nào em đau khổ

      Hãy nghiêng xuống hồn anh

      Võng nhung tơ phù phiếm

      Ru em vài giờ quên


      Khi nào em tuyệt vọng

      Hãy cầm dao giết anh

      Tấm gương soi đối mặt

      Vỡ một lần cho xong.

      1970

      Nguồn: Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008

      (Tuấn Hải phổ nhạc xb 20/8/1971)



         :: Một Lần Ra Chơi Đà Nẵng


      Ta đến nước sông Hàn

      Cuối mùa chinh chiến mỏi

      Với dăm ba thằng bạn

      Những người sống sót chăng?


      Ta trốn đời trốn ta

      Như quên một quá khứ

      Mưa âm thầm ảm đạm

      Gió thở đều như than


      Ta đổi được đời ta

      Chiếc đồng hồ quá cũ

      Trong ngôi nhà cổ xưa

      Tháng ngày rêu mốc phủ


      Ta thoát được đời ta

      Đến nơi này của biển

      Những mây trời tuổi nhỏ

      Lại réo tàu ra khơi


      Ta trải rộng hồn ta

      Chạy lan dài sông núi

      Sớm lên thăm Non Nước

      Chiều tắm ngoài Mỹ Khê


      Ta cũng đã gặp em

      Giấc mơ nào hạnh ngộ

      Đưa em đến Nam Ô

      Lòng ta nghiêng sóng sánh


      Cát im lìm dưới chân

      Dưới chân em thao thức

      Hồn ta tưởng đã cạn

      Cũng tròng trành bể dâng


      Ta đã sống đã sống

      Một phút vàng thập thành

      Em đã lùa ngọn lửa

      Biến anh thành chính anh.

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến-sưu tập- Tập I

      Thư Ấn Quán Tái Bản 2007



         :: Quê Hương


      Những bình minh rớm máu

      Những hoàng hôn nghĩa trang

      Những ruộng đồng thi thể

      Những núi đồi thịt xương


      Khóc không còn nước mắt

      Ăn không trọn bát cơm

      Học chẳng thành ra học

      Chơi không còn chỗ chơi


      Tuổi trẻ uống đạn bom

      Bao lần chưa biết đã

      Bè bạn lá mùa thu

      Rụng mỗi lần lả tả


      Cái chết như tặng vật

      Tình yêu quán nghỉ chân

      Mười lăm trông mười bảy

      Ba mươi nhìn năm mươi.

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến-sưu tập- Tập I

      Thư Ấn Quán Tái Bản 2007



         :: Xin Gửi Em


      Trong cuộc sống, anh mất đời anh từng chặng

      Đôi khi muốn quay về ôi nặng bước chân

      Thân trĩu mãi một khối sầu tích lũy

      Cũng hàm oan, ngộ nhận khắc chàm xanh


      Anh cũng bỏ quên em như kỷ niệm

      Hơn một lần thuở đó chợt bâng khuâng

      Rồi khoắc khoải theo lượng đời hao hụt

      Anh nhìn em chìm khuất bóng mù sương


      Đã bao năm lẫn trong bầy nhố nhế

      Thoát mình ra, anh ngó lại chiều nay

      Anh sợ hãi như gã buôn vừa tính sổ

      Thấy bị lừa sạch cả vốn riêng tây


      Anh bỗng nghĩ chỉ còn em tin cậy

      Vội rão về dĩ vãng gặp em xưa

      Anh phủ phục xuống bên em lặng lẽ

      Con thú rừng kiệt sức ngủ trơ vơ


      Phần còn lại đời anh thôi em giữ lấy

      Có tiêu chi xin cứ rút tỉa lần

      Kẻo ngày tháng rụng như những đồng tiền lẻ

      Anh hững hờ để rớt một đêm kia.

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến-sưu tập- Tập I

      Thư Ấn Quán Tái Bản 2007



         :: Trong Trại Cải Tạo


      Bỗng dưng vẳng tiếng não lòng

      Tai nghe tàu gọi mà không thấy tàu *

      Đến đây ngay tự buổi đầu

      Chỉ mong một chuyến lên tàu về thôi.

      Ta về như trở lại đời

      Ta về tìm lại tiếng, hơi, gia đình

      Ta về tìm llại chính mình

      Ở đây chỉ gặp bóng hình của ai

      Đêm là đêm của thở dài

      Ngày là ngày của kẽm gai thân tù

      Tàu đi rồi bỏ ta ư?

      Đời ta chắc sẽ như "Giờ 25"

      Thân tàn qua các trại giam

      Thương chàng Mô- rít lầm than tháng ngày **

      Hôm nay còn ở nơi này

      Ngày mai biết sẽ lưu đày nơi đâu?

      TRẠI CẢI TẠO Ở LONG KHÁNH, 1976.


      * Tàu ở đây là tàu hỏa (xe lửa) - BT

      ** Mô- rít là nhân vật trong truyện GIỜ THỨ 25/ CONSTANT VIRGIL GHEORGHIU. (chú thích: MTT)




         :: Dưới Mắt Nhìn Thi Sĩ


      Lịch sử xoay một trận cuồng

      Kẻ thua người được cũng tang thương

      Riêng ta dưới mắt nhìn thi sĩ

      Giữa cuộc tương tranh nát cả lòng.

      SAIGON 1 THÁNG 5 NĂM 1975



         :: Với Thời Gian


      Nước đã rút như tình em đã mỏi

      Tôi, loài dừa khô xém cháy

      Lịch sử ào xoay bão táp cuồng

      Mặt tôi khác, tôi lớn dậy

      Em cũng lạ xa tôi.




         :: Nối Tiếp


      I

      Mặt trời vẫn cứ mọc

      Lịch sử cứ trôi xuôi

      Tôi cố gào cố khóc

      Chỉ thuần nghe tiếng tôi


      II

      Tôi đã không muốn nghĩ

      Mặc gió lướt ngang đầu

      Tình yêu gầy rã mỏi

      Tiêu điều tôi bước mau.

      1961



         :: Giáp Mặt


      I

      Hạnh phúc chẳng đăng quang

      Tương lai đôi cánh mỏng

      Tôi nghe tôi não nề

      Đã quá tầm tay với


      II

      Vết thương lên tím bầm

      Tôi rút về băng bó

      Ngày xanh quay lại thăm

      Cũng nhăn mày lệ rỏ.




         :: Gửi Cho Thảo


      Anh cưới em

      Giữa những ngày chiến trường sôi động nhất

      Quân đổ vào tấp nập chiến khu C

      Sinh hoạt miền Nam đang dồn về Lục-Tỉnh

      Binh sĩ Hoa Kỳ kéo xuống đồng bằng Cửu Long giang


      Anh cưới em

      Giữa những ngày trời bắt đầu trở lạnh

      Mùa Giáng Sinh và Tết sắp sang

      Báo chí đăng tải những nguồn tin Bắc Nam sẽ tạm ngừng tiếng súng

      Đình chỉ hành quân, thôi không lập đôi miền

      Cuộc hưu chiến chỉ mấy chục giờ ngắn ngủi!


      Anh cưới em

      Bạn bè chia vui họp mặt

      Bữa tiệc mừng đông đủ họ hai bên

      Nhưng anh chợt buồn bởi dăm người không tới

      Những người đang mải mê đo tuổi chiến trường

      Lấy súng đạn uống thay liều thuốc lú!


      Anh cưới em

      Chẳng có mộng vàng ân ái

      Bởi hồn anh thường hoảng hốt sầu đau

      Bóng hư vô chập chờn tay vẫy gọi

      Và đêm đêm anh ngủ chẳng yên giường

      Ánh hỏa châu cùng tiếng động náo không gian

      Cơ khí nổ át cả lời tâm sự


      Anh cưới em

      Định đưa em về một Lâu-Đài-Tình-Ái

      Lâu đài chẳng có ở trần gian

      Tinh tú, mây, trăng, cũng bị che mờ

      Màn lửa khói hận thù dâng ngút tỏa

      Anh chỉ còn miếng nhỏ đất quê hương

      Dựng mái nhà con nương mình khép nép

      Đón em vào xoa dịu tuổi ba mươi


      (trích Tạp chí VĂN, số 75)



         :: Lúc Trở Về


      Thế nào thì rồi cũng phải trở về

      Lúc trở về là phút huy hoàng hơn cả

      Hay chính lúc linh hồn đòi chết

      Ngày mai tôi sẽ trở về

      Người ta quay lại một con đường

      Những bước chân như nói chuyện cùng hàng gạch

      Người ta nhìn lại vườn hoa

      Kỷ niệm khơi lên trên từng bồn cỏ

      Người trở lại mái nhà xưa

      Những ngày ấu thơ vừa phảng phất

      Người ta thấy chiếc gương cuối phòng

      Lòng nghe buồn nằm ngủ

      Cho tâm hồn bé lại

      Cho cuộc phiêu lưu chấm dứt


      Tôi khóc soi gương

      Trán hằn sâu vết nhăn

      Đôi mắt nhìn ngơ ngác

      Méo mó nát môi cười

      Lịch sử đi trên mình in thành dấu tích

      Tôi giữ gìn như di vật ngàn đời

      Lịch sử quay cuồng và chóng mặt

      Tôi thành yên lặng muốn vô tri

      Lịch sử chứa đầy bom những đạn

      Tôi nghe thân thể nặng hơn chì


      Tôi biết kể gì cho người sau đến hỏi

      Chuyện ngày xưa, chuyện buổi lên đường

      Tôi sẽ ngồi im mà chẳng nói

      Bởi hồn tôi mệt lả khóc tang thương.




         :: Lâu Đài Tình Ái


      Anh sẽ vì em làm thơ tình ái.

      Anh sẽ gom mây kết hình lâu đài.

      Đợi chờ một đêm trăng nào tới,

      đợi chiều vàng hôn lên làn tóc,

      đợi một lần không gian đổi mới,

      đón hai đứa chúng ta mà thôi…


      Tinh tú trời cao thành vương miện sáng.

      Khai lễ đăng quan vũ trụ chong đèn.

      Hoàng hậu về cao sang quyền quý,

      đẹp nụ cười quân vương vừa ý,

      và lâu đài mang tên Tình Ái

      đón hai đứa chúng ta mà thôi…


      Em ơi lâu đài tình ái đó

      chắc không có trên trần gian,

      Anh đưa em vào bằng tiếng hát

      chắp đôi cánh nhung thiên thần.

      Em ơi lâu đài tình ái đó

      sáng trong ánh tinh cầu xa

      cho nên cho dù nghìn năm qua,

      còn vấn vương đôi hồn hoa.


      Anh kết lầu hoa bằng thơ tình ái,

      cho mắt em xanh đến tận muôn đời.

      Chuyện tình mình chưa nghe lừa dối,

      lời hẹn đầu chưa đi vào tối,

      thì lâu đài mang tên Tình Ái,

      đón hai đứa chúng ta mà thôi…

      (Trần Thiện Thanh phổ nhạc)




         :: Đi Trong Mùa Xuân


      Anh cho em chút sầu

      Thoáng trên làn môi nhạt

      Anh cho em chút buồn

      Vương trong mắt em sâu


      Mùa xuân run trên tóc

      Lửa nào nung trái tim

      Anh đi tìm bóng mát

      Chỉ thấy trời đứng im


      1970 (tạp chí Văn)



         :: Những Đêm Buồn Cuối Năm


      Những đêm buồn cuối năm

      Kinh đô hồn đóng tuyết

      Tìm lửa sưởi nơi đâu

      Với bạn bè sống sót


      Những đêm buồn cuối năm

      Ta đi về muốn khóc

      Thiếu thời chợt ghé thăm

      Ta giật mình lánh mặt


      Những đêm buồn cuối năm

      Gõ cửa ta hoảng hốt

      Hỏi còn chi ở trong

      Một cánh dơi bay nốt


      Những đêm buồn cuối năm

      Em có sầu tơi tả

      Ta, vườn xưa đã quên

      Em cứ về gối lả


      Những đêm buồn cuối năm

      Ta đợi chờ khắc khoải

      Một tiếng kêu cuối cùng

      Của nhân gian vô lại.


      1972



         :: Chiều Nay Tôi Đi


      Chiều nay tôi đi

      Nghe tiếng buồn lịch sử

      Từ bao năm thôi trên một quê hương

      Lổ đỗ vết điêu tàn

      Nằm phơi mình rách nát

      Tôi đi niềm đau nhục trong hồn

      Hơi thở rộn ràng ứng đáp trong tim


      Tôi nhớ tuổi thanh xuân tôi đã sầu ngơ ngẩn

      Tháng ngày qua lấy bằng hữu làm dược phẩm dịu xoa dần

      Giờ mối sầu ấy như vết thương kia ngày thêm mưng tấy mủ

      Tôi rã rời như đất nước ốm xanh xao


      Chiều nay tôi đi

      Lòng nhớ về người bạn

      Vừa giã từ tất cả

      Giã từ dĩ vãng đớn đau ê chề của Tổ Quốc

      Giã từ hiện tại nhục nhằn khốn nạn của quê hương

      Anh ngã xuống cho chúng tôi đứng dậy

      Anh chết đi cho chúng tôi nhìn rõ mình hơn

      Nhớ thuở còn anh, tôi từng bảo chúng mình sẽ mau già

      Không phải thiếu áo cơm mưu sinh vất vả

      Mà chúng mình cỗi cằn khốn khổ

      Như dân tộc hẩm hiu

      Bao năm làm thân thú trên bàn thí nghiệm

      Chúng nó xúm xít rạch phanh, khâu vá để coi chơi

      Chúng ta có rên xiết kêu van, chúng vẫn điềm nhiên ngồi ngó

      Và anh, tôi cứ cắn răng lên rừng xuống bể

      Lấy đêm làm ngày, lấy chết giải khuây

      Mắt ngơ ngác, mở chừng nhìn nhau không nói được


      Để rồi anh đi mãi từ chiều nay

      Phải trả lời sao cho cái chết ấy

      Dù anh đã lặng im nhưng còn tiếng chúng tôi

      Chúng tôi sẽ thét gào qua suốt chặng đường thế kỷ

      Chúng nó chẳng thể làm ngơ, chẳng dám nín thinh


      Chiều nay tôi đi

      Nghe tiếng buồn lịch sử

      Và thêm hơi thở hắt ra

      Của người bạn vừa giã từ tất cả

      Chiều nay tôi đi

      Lòng nhủ thầm thôi anh đã chết

      Máu anh chan đổ xuống

      Nuôi mầm hi vọng lớn lên

      Và cho người sống thừa can đảm

      Đối diện phen nầy không nói năng.

      Cuối 1968

      Nguồn: Thơ Tự Do Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008



         :: Chiều Cuối Năm


      Buổi chiều cuối năm, lòng bỗng đìu hiu, anh khoác chiếc áo che thân miền lạnh ra đi tìm nơi quán nhỏ ngồi thu mình một góc khuất, thổi lên luồng khói ấm ở đầu môi. Ôi thời gian chậm như tiếng âm ỉ dần sôi trong bình nước kê trên bếp hỏa lò. Anh chợt nhớ em ngày mới lớn anh mê say như buồn tự sát. Trong cảnh ảo giác gió lay tối trở mùa, anh cởi giày bỏ áo xuống bên anh, ngồi đợi hư vô với nỗi sầu tịch mịch. Anh tự hỏi sao em không về thăm anh lần cuối khi anh bắt đầu cô đơn nghe nhịp vồ gõ đập giờ hạ huyệt trên đỉnh hồn anh nức nở.

       

      Trời đã hồ khuya, anh còn lại một mình. Những sợi khói bốc chờn vờn mệt mỏi dạo xoa trên khuôn mặt úa thịt da. Anh tự nhủ em sẽ đến, ờ phải em sẽ đến! Anh đợi chờ dù tiêu mòn tận hết sinh lực đời anh, dù bình minh sẽ thay phiên gác hùng hổ cầm muôn làn roi lửa vút lùa xuống mặt mũi anh tiều tụy, xua anh quay về nơi trú ẩn buồn thiu. Anh vẫn đợi em như dõi theo bao tháng ngày hư vọng. Phải chăng em sẽ vỗ về anh cho anh được ngủ vùi trong ảo tưởng bình yên.

       

      Bởi tự bao giờ lòng anh là con thác đổ ào ầm động xôn xao vọng tới ngàn năm nên em chẳng thể hoài tránh lẩn. Em đã đến và anh ngó em qua làn khói cuộn vòng tô điểm nét dung nhan kiều lệ hiếm hoi. Bắt chước điệu người quí tộc, anh đón mừng em như nguồn ân sủng rảy tưới xuống phận anh bạc bẽo. Những khoảnh khắc anh hóa thảm khốc sầu đau. Lớp khói lướt bay ngang vừa nhuộm phơ cả vầng tóc em xanh kỳ thơ dại. Anh ngỡ an táng trên vùng đất đai em mảnh hồn anh mưa nắng bơ vơ. Hoảng kinh, anh thoát thân ra ngoài bóng đêm đang giải bùa mê đen trầm trọng. Vụng về, anh chạm va bà lão hom hem tóc bạc cằn thưa, đứng bên anh xòe tay xin bố thí sống qua ngày.

      Thơ Tự Do Miền Nam -sưu tập-, Thư Ấn Quán 2008)



         :: Trong Bóng Hoàng Hôn


      1.

      Ngày thừa thãi, tôi đưa tôi đi làm một kẻ hiếu kỳ tưởng tượng muốn dò thăm hơi thở người lạ mặt ngoài đường. Buổi chiều rụng, hồi chuông cứu rỗi bay lạc lõng. Mảnh ánh sáng còn treo đỏ vách trời như miếng vải màu khổ rộng giăng ngang, miếng vải chỉ chờ hiệu lệnh sẽ quấn nhanh vòng khép chặt. Có gì thoát khỏi được không? Tôi đi trong tiếng nói lao xao kéo nhau về miền xa xôi giục tôi nên trở lại nhà. Đêm nay tôi trả mộng mị cho các người. Tôi đã chịu bao lần nằm nghe rời rạc cuộc chia ly buồn bã, mỗi phút giây dòng lệ thê lương rỏ lên nấm mồ bé nhỏ. Khoảng trống mở vô cùng thao thiết, nó mở to hình cái bẫy đợi tôi hụt chân ngã xuống cho xong hết một đời. Tôi vùng chạy, và khuôn mặt tôi khi ấy đã xa vời như chút gió vừa rút khỏi cánh đồng em đang phì nhiêu thừa no đủ.


      2.

      Kỷ niệm là một gia tài không bao giờ khánh kiệt. Tôi cố tin lời thiên hạ, nên khi tối trời phải xa em, tôi thường ngó thấy em ngồi chải tóc. Tôi mơn man khuôn mặt người trong mộng. Tôi ngây ngất trốn vào đóa nhung hồng trìu mến môi em, bỏ lại ngoài tất cả những đe dọa rủi ro ngày ngày đối diện. Nhưng chẳng còn bao giờ nữa, em trong đêm tối lang thang âm thầm cho tôi tàn tạ yêu em. Tôi đi sâu vào vùng trời lớn làm con chim quái dị lẩn tránh tới miền hoang vu, sợ loài người nhận dấu truy tìm. Sau những hồi va chạm mang trên vai nhiều thương tích, con chim lủi mình vào những góc khuất trong vũ trụ bơ vơ.


      3.

      Mùa đông vẫn là mặt trời đen truyền kiếp, con mắt hãi hùng chạy dài suốt rặng cây um khu nhà cổ chụp xuống đời tòi. Không lối thoát, tôi chìm tôi vào tận cùng tưởng tượng. Nơi thế giới kiên cố, tôi thấy tôi nằm giữa một thiên nhiên biết nói. Tôi hỏi thăm bầy chím dại có thương tôi chim chớp mắt gật đầu.

      Nhân loại chắc chẳng khi nào biết khóc vì quanh tôi cỏ hoa xôn xao làm dáng và không gian chan hòa ngợi ca. Một ngày tiếng khóc thuở sơ sinh bỗng dội lại, thảng thốt tôi điên cuồng ôm bóng tối thét la. Không ai cầu cứu, lẻ loi tôi xoay trở hết cô đơn. Tỉnh giấc, bao tang thương ghi dấu khắp hình hài. Mọi người cũng vừa đi cả, tôi lớn lên mạng ảo vọng muôn đời. Tôi thấy tôi như một gã ngô nghê, trong bóng hoàng hôn ngồi lại một mình nghe những người thân yêu lùi xa mãi.

       

      Suốt một đời trên trái đất tôi đi tìm tiếng nói dịu hiền thuở xa tôi đánh mất. Tiếng nói ấy loài chim lạ đã đem về miền nào chẳng ai còn nhớ được. Tôi chợt nhận ra tôi ngày thêm mang ngôn ngữ dị thường. Những điều thốt ra không kẻ hiểu. Giọng tôi trên bờ vực thẳm kêu bạn đồng hành thảm thiết nhưng có ai buồn nghe đứa trẻ đầu hè xó bếp bập bẹ lời chân thực. Ô! Tôi vừa sực nhớ mình chưng bộ mặt câm, thằng câm bị giao phó suốt đời giấu bưng điều bí mật. Bí mật thì che đậy mãi được bao giờ. Tự nó lại bừng rạng chói chang hơn mặt trời. Nên cả em, nguồn tận của tình yêu, em nào hiểu đâu những lời nhiệt tình tưởng hằng cửu chúng ta sẽ nói với nhau trong vườn của Thượng đế thuở loài người xuất hiện, đã bốc theo hương vị đậm đà chùm nho trái táo.

       

      Trái táo khi lìa cành biến thành độc dược tôi cắn vào. Cho em cũng xa tôi. Tôi quay lại ngó em, ôi đôi mắt ngây thơ trác tuyệt, ngọc lưu ly thu châu báu về nguồn.

      Nhưng tôi không còn đủ danh từ dịu ngọt mà nâng niu tình yêu. Tình yêu vỡ như đá hồng rơi vụn tan tác dưới chân tôi. Mặt tôi cằn khô, tôi chẳng dám ôm em thờ phượng trong lòng. Kìa trái đất đang nổi lửa đốt thiêu tôi đốt cả những viên lưu ly sầu mộng.


      Đừng nhìn anh, hỡi em! Anh sẽ lạnh lùng đêm sa mạc cô liêu, sẽ héo hon trường thành hoang phế.

      Thơ Tự Do Miền Nam -sưu tập-, Thư Ấn Quán 2008)



         :: Nỗi Cô Đơn Tháng Ngày


      Tôi khổ đau biết chưa một lần em nghĩ đến tôi. Em làm thinh khi năm tháng vèo bay ghim lại bao tiếc hận bi thương. Tôi trông sự thực hỗn hào thử thách trêu chọc ngày đêm. Tôi hiểu rồi, chỉ mình tôi mỗi sớm mai lòng đầy chứa giấu sẽ phải tự rút về bỏ ngỏ cho tiêu điều tàn tạ đâm bông kết trái. Nhánh cây hoang, quả độc già là những bạn cuối cùng của đời tôi. Cả bọn nai tơ lũ thảo mộc mọn hèn cũng xa tôi cho tôi tan tác như hồn rừng. Từng tế bào ươm thành nhụy nức hương, hãy tin đó chùm tóc em thời thái cổ phủ vào vũ trụ hóa con chim xứ giả đầu tiên đem cuộc sống đến cho đời. Nhưng đời đui mù lỡ lầm hắt hủi nên chim tủi phận kêu cầu giải thoát, nó bay xa bay tít, có ai ngờ tôi mất hết thanh xuân.

       

      Trong cuộc sống, tôi mang trên vai sự già nua mệt mỏi của pho tượng trải bao đời phải đứng nhìn những đổi thay lịch sử thét vang. Vào khi quá im lìm khủng khiếp, bức mù sương trong đôi mắt lạnh lùng, tôi vùng thoát ra rũ bỏ tất cả để lên đường gia nhập đoàn thám hiểm cực Nam. Tôi phải xa em đi tìm một thế giới mới, hoặc tôi sẽ giam mình ở miền thâm sơn cùng cốc để tận hưởng những đổ vỡ tan hoang của hồn tôi cô độc. Giữa men rừng ngây ngất chít chi cành lá, tôi tỉnh dậy ôm cỏ mọc cùng mình còn tưởng gai góc cuộc đời đương tủa xuống thân tôi. Tôi cuồng kinh lắng dò nẻo trốn, nhưng mọi đường đều đóng bít, những con thú được lùa ra giơ móng vuốt nanh. Chỉ còn trận gió vừa xô tới, tôi vội thu mình nương gió giải vây tôi. Hay đâu tôi lại ngã vào thực tại, thịt da mồ hôi đổ xối. Và khoáng trống cũng lây buồn rớt xuống tiều tụy xòe đôi cánh rã rời đòi một bàn tay chạy chữa. Không ai xuất hiện, mình tôi đo trĩu độ bơ vơ. Tôi ôm tôi cho thấy được hơi thở còn thoi thóp, lừa dối tôi trong ảo tưởng đây những gửi gấm cuối cùng của anh em bè bạn. Em, nàng tiên thần giao cách cảm! Tôi như ngọn lửa tàn sau cơn rực cháy, em hãy tước trọn niềm âm ỉ nấu nung bằng búp tay ngọt ngào. Như trận mưa kia phủ kín mặt trời gay gắt.

      (Những bài thơ xuôi, Đại Ngã xuất bản, Saigon 1969)

      Nguồn: Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008



         :: Gió Đêm


      Đèn chợt sáng gió vừa chợt lạnh. Một ngày nữa đời anh nghiêng cánh vỗ đi xong. Sao anh vẫn kiên gan xuôi ngược trên đường như đón đợi ai bên lùm cây ngoài góc phố. Không, anh chẳng chờ ai, anh chẳng rước đưa ai. Anh chỉ kéo hồn anh lang thang cho đậm đà thêm số kiếp. Giữa khoảng xanh đỏ sáng lay chấp chới, gió bụi loãng từng không, anh phô diễn một linh hồn phiêu du buồn vơ vẩn. Đêm nay anh sẽ gặp em ở đâu? Có phải ở vũ trường nơi thanh âm cuồng loạn cùng chất rượu đam mê nhiệm mầu sẽ bùng tê dại giác quan anh. Trong phút miên man biếng nhác, trên môi anh em chuốc chút đe dọa ngọt ngào, trên tay em anh dốc từng trận sầu đổ xuống. Hay anh sẽ phải gặp em nơi quãng vắng âm thầm ở đó anh sợ hồn anh bỗng nhiên thức dậy, nghe bốn bề vang dội tiếng hư vô. Anh thảng thốt từ bỏ em anh lẩn trốn, mặc em não nùng bé nhỏ, đứng nhìn anh biến dạng mất như bay.

       

      Không, không anh biết mình anh đưa rước lấy anh thôi. Bạn bè xa vắng cả.

       

      Tiếng súng đêm làm anh nhớ vô cùng. Khải đã đi không một lời từ biệt, Tạo ngã ở Đồng Xoài thân nát nhàu trong hố, Vũ bay hoài như cánh chim yêu trời yêu mây hơn đất liền. Ôi chiến cuộc vọng trong anh từng giờ từng phút như anh vẫn hỏi thăm anh mỗi sáng trưa chiều tối khuya sáng hoặc mỗi độ ưu phiền gieo ủ dột. Mày phải làm chi để lấp được vũng sầu kia nó đào sâu xoáy mãi trong hồn như vực thẳm trùng dương đời đời hiểm trở. Và anh, chiếc bách trôi dòng định mệnh nên ẩn chìm điêu đứng biết bao phen.

       

      Cuộc dạ hành giờ đã mỏi. Anh muốn sống nhiều thêm, sống nữa, sống nhanh hết một đời chẳng kịp khi nào còn tưởng tiếc than van. Nhưng sương thấm đậu trên vai mềm lá cỏ. Đêm trần gian dường sắp vãn, anh lạnh thu mình rảo gót trong những căn nhà ngủ lặng im lìm như những nầm mộ hoang.

      (Những bài thơ xuôi, Đại Ngã xuất bản, Saigon 1969)

      Nguồn: Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008



         :: Cho Tình Yêu


      Buổi chiều anh đi trên những con đường rộng rãi ngày xưa tuổi trẻ cùng bóng đêm và hương tóc em bay ngọt ngào. Chưa bao giờ anh yêu em như những ngày chán chường hiện tại. Vốn biết tình yêu độc dược, anh vẫn cắn vào cho hoa lá nở xum xuê trên thân anh loài cây có dư ba mươi năm mọc ở trần gian. Anh tự nhủ thôi hãy quên đi quên hết, quên cả những mỏi mệt đang lặng lờ trong huyết quản để yêu em như tuổi mười lăm, mười bảy. Giữa những xôn xao náo động của thế kỷ đang hóa thân bằng sức đẩy, anh bước ngập ngừng với đôi chân biết đi lần thứ nhất, đến bên em nghe hồn cỏ cây thức dậy và hơi thở em run như nắng mỏng tơ trời. Anh ngả xuống vai em bậc thềm của phế tích Cận Đông chỉ còn bụi phủ thời gian yên nghỉ. Anh bảo em hãy ngủ như loài thảo mộc kia trong cơn địa chấn bàng hoàng. Trên con đường hành hương vô vọng của hồn anh, em bỗng nhiên rực rỡ như mặc khải diệu huyền, réo gọi anh trong ơn thánh sủng. Anh nằm nghe chân lý hiện đằng xa.

      (Tập san VĂN)

      Nguồn: Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008



    3. Bài viết về nhà thơ Mai Trung Tĩnh

       

      Bài viết về Mai Trung Tĩnh

       

      Mai Trung Tĩnh - Tiếng thơ của một tâm hồn chứa đầy ước vọng (Uyên Thao)

      Mai Trung Tĩnh, nhà thơ và người lính  (Văn Quang)

      Đọc thơ Mai Trung Tĩnh  (Lê Văn Phúc)

      Nhà Thơ Mai Trung Tĩnh Từ Trần Ở Maryland  (vietbao.com)

      Đọc thơ Mai Trung Tĩnh  (Nhiều tác giả)

      Thơ Mai Trung Tĩnh xuất bản 2001...  (Đinh Bạch Dân)

      Thơ Mai Trung Tĩnh, Những Hồi Chuông Gióng Giả Về Một Chân Trời Khác (Du Tử Lê)

      Mai Trung Tĩnh và Trần Thiện Thanh  (Nhiều tác giả)

       

      Tác phẩm

       

      Thơ Mai Trung Tĩnh  (banhoctph.forumvi.com/)

      Trang Thơ Mai Trung Tĩnh (hocxa.com)

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Đông Khánh,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Dương Quảng Hàm,  Giang Hữu Tuyên,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)