1. Head_
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Cội Nguồn (Đào Anh Dũng)

      6-12-2021 | TRUYỆN

      Cội Nguồn

        ĐÀO ANH DŨNG
      Share File.php Share File
          

       


      1.


      Anh chị có hai cháu trai sanh năm một. Lên sáu tuổi, cháu lớn nhập học và từ đó cháu hay vênh mặt với đứa em, tỏ vẻ ta đây là người có đi học, thường hỏi điều này, khoe chuyện nọ trong buổi cơm chiều. Hôm ấy, cháu lớn hỏi anh:

      “Ba ơi, the first one, tiếng Việt mình gọi là gì vậy ba?”


      Gia đình anh chị có lệ không được nói tiếng Anh ở nhà nên hai cháu luôn ‘tra tự điển’ như vậy. Anh trả lời:

      “Là thứ nhứt hay là đầu tiên. Tùy trường hợp mà mình nói.”

      “Còn president tiếng Việt mình nói sao hả ba?”

      “Là tổng thống. Con hỏi chi vậy?”


      Ngồi bên kia bàn, chị thầm nghĩ, nếu cháu hỏi tiếp, “Tại sao gọi là tổng thống” thì khó cắt nghĩa đa. Cũng may, cháu không hỏi vậy mà khoe:

      “Con biết tên của ông tổng ... ơ ... tổng thống ... ơ ... ư... thứ nhứt của mình là gì rồi.”


      Không chút nghĩ ngợi, anh vội khen con:

      “Giỏi, con nói cho ba má và em con biết đi.”

      “Tên ông là Washington!”


      Cháu nói chữ Washington thiệt to, gương mặt hớn hở chờ đợi lời khen của cha mẹ rồi bỗng cháu ngơ ngác vì thấy cha mình chau mày, thoáng nét buồn, trong khi mẹ mình ngồi im lặng. Đúng vậy, anh cảm thấy xót xa khi nghe con nói tên vị tổng thống đầu tiên của mình là Washington. Đất nước này đã cưu mang gia đình anh chị gần 10 năm nay, vậy mà anh vẫn xem nó là ‘đất tạm dung.’ Mới đến thế hệ thứ hai mà đã mất gốc rồi sao? Suy nghĩ như vậy, phải chăng anh là một kẻ vong ân? Còn ngược lại, anh là một kẻ bội nghĩa với quê hương à?


      Ngồi bên kia bàn, chị cũng phân vân, chưa biết phải giúp anh thế nào đây, bỗng nghe anh hỏi:

      “Hai đứa nói cho ba má biết, con là người Mỹ hay người Việt Nam?”


      Cháu nhỏ lanh miệng trả lời trước:

      “Việt Nam!”


      Cháu lớn lườm thằng em nó một cái, rồi nói, “Là người Việt Nam như ba má.”


      Anh mỉm cười, sung sướng nói:

      “Giỏi! Vậy thì ông Washington đâu phải là tổng thống của mình mà là tổng thống đầu tiên của người Mỹ, phải không?”


      Nhìn hai thằng con gật gù, đồng ý với cha chúng nó, chị thở phào, lòng khoan khoái.


      2.


      Cơm nước xong, hai cháu phụ cha mẹ lau bàn ăn rồi ra phòng ngoài xem TV. Trong khi chị dọn dẹp nhà bếp, anh lo rửa đống chén bát bỗng nghe chị nói:


      “Cho anh 20/20 đó nhen!”

      Anh cười, nói đùa:

      “Rửa chén chưa xong mà đã cho điểm rồi! Tối nay có âm mưu gì đây, người đẹp?”


      “Hứ! Lúc nào cũng tơ tưởng chuyện đó! Em muốn nói anh giải quyết chuyện ông Washington thiệt là hay.”


      “A ... chuyện đó anh học từ ông nội của anh.”


      “Sao? Ông nội có dính líu gì đến ông Washington?”

      “Em biết ông nội làm thầy giáo, phải không?”

      “Ừa, thì anh có kể cho em nghe rồi. Ông nội hồi nhỏ đi chăn trâu, rồi bị bắt đi học thế cho con nhà bá hộ trong làng, rồi ông làm thầy giáo ...”


      “Ba kể lại hồi thời Tây đô hộ xứ mình, học trò học toàn tiếng Pháp, học luôn Sử Ký của Pháp, câu mở đầu của quyển Sử Ký là ‘Nos ancêtres sont des Gaulois’ nghĩa là ‘Tổ tiên của chúng ta là người Gaulois.’ Người Pháp rất hãnh diện về nguồn gốc của họ là người xứ Gaule với nền văn minh có trước người La Mã nữa ...”


      “Ừ, thì cũng như người Việt mình, ai cũng vỗ ngực nói mình là dòng dõi con rồng, cháu tiên vậy mà."


      “Ba cũng kể rằng thời ông nội làm thầy giáo, đa số thầy cô là người Việt, chỉ có ông hiệu trưởng và hai ba thầy cô là người Pháp. Ông nội dạy học trò Sử Ký Pháp, ông tự ý sửa câu ‘Nos ancêtres sont des Gaulois’ thành ‘Les ancêtres des Français sont des Gaulois’, nghĩa là ‘Tổ tiên của người Pháp là người Gaulois.’”


      “Trời đất! Sao ông nội gan vậy? Người Pháp thực dân đô hộ xứ mình rất ác nghiệt. Thời đó biết bao người chống Pháp bị bỏ tù ở Côn Đảo.”


      “Tùy người chứ em, thời nào, xứ nào cũng có kẻ tốt, người xấu. Điều trớ trêu là một ông thầy người Việt tố cáo chuyện này với ông hiệu trưởng người Pháp nhưng chẳng những ông ta không rầy mà còn khen ông nội nữa.”


      Kể chuyện xưa cho chị nghe đến đó anh ngước mắt nhìn ra cửa sổ. Bóng tối đã bao trùm cảnh vật, chỉ còn lại một đốm màu cam của ánh tà dương ở tận chân trời. Anh thấy nó giống như một tia sáng ở cuối đường hầm, gieo vào lòng anh một thoáng hy vọng.


      Không, hai đứa con của anh chị sẽ không mất gốc nếu chúng được anh chị dạy dỗ cẩn thận như ngày hôm nay. Khi chúng có thêm chút trí khôn anh sẽ kể cho chúng nghe chuyện ông bà của chúng đã cố gắng giữ gìn cội nguồn của mình như thế nào. Anh chợt nhớ đến câu tục ngữ của người Mỹ, “Home is where the heart is.” Đúng rồi, cái gốc của người ly hương không ở đâu xa, nó ở chính trong trái tim của mình. Anh mỉm cười, tràn trề hy vọng.


      Đào Anh Dũng

      Trẻ Magazine số 1225, ngày 7/1/2021



      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Cội Nguồn Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Cặp Song Sinh Ái Nhĩ Lan Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Hãy xét đoán cho công minh Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Vác chõng mà đi Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Theo Đạo Vợ Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Vé số cuộc đời Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Chuyện Một Ngôi Sao Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Kỷ Niệm Không Quên Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Kể Từ Ngày Ấy Đào Anh Dũng Truyện ngắn

      - Hai Câu Chuyện Một Tâm Tình Đào Anh Dũng Tùy bút

    3. Truyen

       

      Truyện

       

      Ông Lão 80 Trên Lồng Cu (Nguyễn Lệ Uyên)

      Đá Mòn Nhưng Dạ Chẳng Mòn (Tiểu Tử)

      Cội Nguồn (Đào Anh Dũng)

      Tại Sao? (Lê Đức Luận)

      Hương Bồ Kết (Nguyễn Tấn Ích)

      Đường Vẫn Ngược Chiều (Nguyễn Thị Thanh Dương)

      Anh Em (Trần Yên Hòa)

      Cặp Song Sinh Ái Nhĩ Lan (Đào Anh Dũng)

      Con Sáo Của Em Tôi (Duyên Anh)

      Hãy xét đoán cho công minh (Đào Anh Dũng)

      Đêm Tân Hôn (Nhật Tiến)

      Hoa daffodils vàng, bán một nửa giá (Lê Hữu)

      Người Khách Lạ (Trần Văn Tuyên)

      Vác chõng mà đi (Đào Anh Dũng)

      Người Chết Hai Lần (Nguyễn Lệ Uyên)

      Me Tôi (Duy Lam)

      Chiếc Rolex Ân Nghĩa (Quốc Bảo)

      Trên Đường (Hoàng Yên Trang)

      Bức Tranh (Song Linh)

      Người Con Gái Duy Xuyên (Hương Thủy)


      Truyện Đạo

       

      Im Lặng Của Thiền Sư (Phan Trang Hy)

      Kể Lại Vài Giai Thoại Trong Tập Vào Thiền

       (Doãn Quốc Sỹ)

      Con Thằn Lằn Chọn Nghiệp (Hồ Hữu Tường)

      Sợi Tơ Nhện

         (Akutagawa Ryùnosuke, Nguyễn Văn Thực dịch)

      Những Hạt Ðậu Biết Nhảy

         (Lâm Thanh Huyền, Phạm Huệ dịch)

      Mẹ Quán Thế Âm

         (A. Ryùnosuke, Lâm T. Huyền, Phạm Huệ dịch)

      Maria Quán Thế Âm

         (Lâm Thanh Huyền, Phạm Huệ dịch)

       
         

      Phim VN trước 1975

       

      (Thẩm Thúy Hằng-Kiều Chinh-ThanhNga-BạchTuyết)

       

      - Chiếc Bóng Bên Đường   - Nàng (1970)

      - Người Cô Đơn (1972)    - Xa Lộ Không Đèn

      - Bão Tình (1972) - Sóng Tình (1972)

      - Chúng Tôi Muốn Sống (1956)

      - Trường Tôi (1973) - Nắng Chiều (1973)

      - Giỡn Mặt Tử Thần (1975)

      - Năm Vua Hề Về Làng (1974)

      - Tứ Quái Sài Gòn  - Những Giọt Sương Khuya

      - Như Hạt Mưa Sa 1 - Như Hạt Mưa Sa 2

      - Như Hạt Mưa Sa 3 - Như Hạt Mưa Sa 4

      - Vượt Sóng

       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)