1. Head_
    Đặng Trần Huân
    (.0.1928-21.3.2003)
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Trang Thơ Hồ Minh Dũng

      12-1-2019 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ HỒ MINH DŨNG

      Cơn Lụt    • Một Thời Sống Với Huế   • Chiều Đi Qua Đại Nội         

      Gọi Tên    • Khi Giải Ngũ Về                • Đêm Giáng Sinh Ở Việt Nam


         :: Cơn Lụt


      Nếu còn chút hy vọng mọc đầu ngày

      tôi sẽ gửi người sau cơn mưa

      nếu có chút tình thương trao nhau

      tôi làm bài thơ như lời sấm truyền

      đã đọc trong buổi đầu gặp Chúa


      Con đường tôi đến thăm mọi người

      nước lụt đã dâng cao

      nhà nhà ngập mái

      trái tim người dầm dưới nước mưa

      đôi mắt người đỏ ngầu cơn bão tố

      tôi tìm mãi chẳng còn ai

      trong những mái nhà

      ở trong những tổ ấm

      tôi tìm mãi chẳng còn ai

      giữa con đường này

      giữa con đường tôi hay đi

      mà hôm nay

      trái tim tôi sao thấy nhớ mặt trời

      nhớ một ngày có buổi rạng đông

      có những nụ cười có những giọt sương

      ôi thấy nhớ, thấy nhớ một ngày

      bắt đầu bằng những đôi mắt trong

      bằng những bàn tay nâng đời tươi tốt

      thấy nhớ một ngày mẹ cười đón gió mai

      đôi mắt chưa có mây mù ẩm đục

      hôm nay giữa mùa khô

      sao chân tôi ngập đầy nước lụt

      giữa một ngày không thấy mặt trời

      con đường tôi đi lềnh bềnh giẻ rách

      bông băng, quần áo, soong chảo và tiếng khóc

      bầy trẻ con ở đâu tiếng khóc thật gần

      chúng nó ở đâu

      tôi không nhìn thấy

      nhưng tiếng khóc vẫn ở bên tai

      thật gần như tiếng chớp

      thật gần như cơn giông

      hay dưới con đường tôi đi

      hay trong cánh đồng ngập nước

      hay trong khu vườn la liệt xác cây

      tôi lắng tai nghe từng cơn giông qua

      sấm chớp trên đầu không làm lũ trẻ hết khóc

      bỗng trước mắt tôi những hình nhân xơ xác

      đứng tả tơi trong thửa ruộng mới chia

      những chẹn lúa thở ra máu thơm

      những chẹn lúa nói với nhau bằng tiếng nói loài người

      những chẹn lúa thở ra máu của anh em ta

      cố ngoi lên khỏi mặt nước


      Hôm nay

      là một ngày trong vạn ngày khác

      cảnh lụt lội vẫn giăng đầy trước mắt

      nước ở rừng chảy về

      nước ở biến dấy lên

      nước trên trời rơi xuống

      tôi dò dẫm đôi chân trên con đường quen thuộc

      nay đã thành hầm hố

      tôi dang hai tay làm phao

      nhưng không ai nắm được

      người thi sĩ trong cơn lầm than

      chiếc phao rắn chắc như gỗ thép

      nhưng tay người đã cụt

      còn ai nắm được chiếc phao nồng nàn hơi ấm

      giữa tôi và người

      khi còn trong bào thai cùng bú chung núm

      sao thấy xa cách ngàn trùng

      giữa tôi và người

      khi chào đời cùng mớm nỗi đau thương

      sao khi lớn lên không nhìn ra mặt

      hôm nay là một ngày mạch máu trái tim tôi phải cắt

      để trộn lẫn với máu anh em

      dựng lên tấm bia đỏ chói

      hôm nay là một ngày tôi cần phải có anh em

      vì bao năm quanh tôi không tìm ra hơi ấm

      vì bao năm chúng ta làm kẻ mù lòa khốn khổ cô đơn

      đi trên con đường lụt lội

      cánh đồng trước mắt ta

      mái nhà trước mắt ta

      tình yêu trước mắt ta

      đã chìm trong nước bạc

      một buổi chiều nào tôi đã nghe tiếng hát

      thật ân cần như miệng mẹ trối trăn

      thật chân thành như trái tim cha lúc sắp chết

      tiếng hát trên môi em

      dịu dàng giòng suối ngọt

      tiếng hát trên môi anh

      thơm tho ruộng đồng bát ngát

      sao bây giờ tôi thấy nhớ đất đai

      sao bây giờ tôi thấy thương thửa mạ

      cơn gió hoàng hôn ru ấm tình người

      bão vẫn miệt mài rung cây đại thọ


      Nếu còn chút hy vọng mọc đầu ngày

      tôi sẽ cho em một cánh hoa

      hái sau khu nhà vĩnh biệt

      ấy là tình yêu còn lại cuối cùng

      của một người chiến sĩ chết ngoài trận mạc

      giữa một ngọn đồi không tên

      giữa một con sông không nguồn

      giữa một vùng đất âm thầm tiếng nói

      tôi bâng khuâng không biết nghĩ gì

      vì chung quanh chúng ta

      có bao nhiêu xót thương không nói được

      tôi làm kẻ câm diễn qua thành phố

      cố tìm người bạn vừa mới xuất viện trở về

      uống chung một ly cà phê thong dong như hồi còn đi học

      nhưng những người còn ở trong nhà thương lao

      trong trại cùi ở trong phòng mổ

      những kẻ đánh giày những người hành khất

      họ níu kéo chân tay tôi

      xôn xao như máu chảy trong người

      tôi còn giọt máu buồn bã trở về sau một ngày mệt mỏi

      cơn lụt lớn vẫn hoài hoài trước mắt

      từ sáng tinh sương đã thấy xác người

      trôi dưới bóng im của ngàn cánh quạ

      cây cổ thụ bên đường

      sau cơn cuồng phong chỉ còn gốc rễ

      tôi muốn cầm tay mọi người

      nối làm cầu bắt qua khu nước lụt

      tôi muốn cột áo anh em

      làm ghe vớt người ngấp ngoái

      một tay của ta phải ẳm lấy ngàn người

      hơi thở của ta phải như lò thổi thép

      nung đỏ mùa đông

      xô ngã gió bấc mưa phùn

      hơi thở chúng ta phải như núi lửa

      thổi vào buồng phổi của anh em ta

      đang hồi sốt rét

      giọng nói của ta phải trường sinh đời đời vững mạnh

      giống nòi ta phải có triệu triệu người sống trên trái đất

      từ Nam sang Tây

      từ Đông sang Bắc

      mặt trời ở bốn phía


      Hôm nay

      còn chút hy vọng mọc đầu ngày

      tôi sẽ cho người sau cơn lụt lớn

      bàn tay em phải nắm lấy tay tôi

      như một lần yêu thương không nói hết.


      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập II

      Từ sách Di Sản văn chương miền Nam, Thư Ấn Quán 2007




         :: Một Thời Sống Với Huế


      Thuyền


      mây ru núi thẳm à ơi

      hoàng hôn trải chiếu bên trời ngủ quên

      về đâu giòng nước lênh đênh

      thuyền tôi mắc cạn bên ghềnh thời gian


      Thấy nhau


      mái tình em dột từ lâu

      ta người còm cõi như sâu đo rồi

      chiếc rong khô tắp giữa vời

      thì xin đốt thuốc cho đời thấy nhau


      Mùa thu qua thôn Vỹ


      Theo về một nhánh sương tan

      chiều âm u đứng hai hàng lệ mây

      hỏi người nàng ở đâu đây

      bên kia cồn hến bên này vân dương

      khát lòng uống bát canh sương

      rồi xin vỗ cánh trên đường viễn du


      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập II

      Từ sách Di Sản văn chương miền Nam, Thư Ấn Quán 2007



         :: Chiều Đi Qua Đại Nội


      Đưa tay chào cửa Ngọ Môn

      Thương cây sứ chết trong đêm Hoàng triều

      Tình người dấu mốc tường xiêu

      Trăm khuya cho một bờ rêu hững hờ

      Vai còn một gánh mây thơ

      Chiều qua ải bắc, sớm về phủ đông

      Trầm miên một giấc cô phong

      Ru em chim đã câm trong hoàng thành

      Bao giờ thu, nắng vàng hanh

      Tôi còn chiếc áo dạ hành đêm sương.


      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập II

      Từ sách Di Sản văn chương miền Nam, Thư Ấn Quán 2007



         :: Gọi Tên


      Gọi em lúc tàn canh lúc nửa đêm

      gọi em lúc mở miệng lúc ăn cơm lúc uống nước

      gọi em lúc hút thuốc lúc nhớ nhà lúc hành quân

      lúc về phép lúc đi phố lúc nằm bệnh xá

      gọi em lúc ngủ gật lúc nằm kích lúc muỗi cắn

      lúc trầy da lúc chảy máu lúc lội sình lúc trèo núi

      lúc nắng cháy người lúc mưa thối đất

      gọi em như con gọi mẹ vợ gọi chồng anh gọi em

      gọi em mờ cả mắt đắng cổ khô hơi

      gọi em cong lưỡi toác mồm đã thật nhiều năm

      gọi em gọi em

      gọi em hoài

      sao em không đến.


      hay là chờ khi anh còng lưng khi tóc bạc khi rụng răng

      khi tim khô khi nám phổi khi thắt ruột khi mọc râu

      chờ khi cụt tay khi đi cẲng gỗ khi điếc tai

      khi bò khi lết khi ăn không biết ngon

      khi ngu như trâu

      khi đầu đường xó chợ

      khi cổ mang gÔng khi rách rưới

      khi ngơ ngác điên khi khốn nạn khi lủi thủi khóc

      khi lang thang khi tồi tàn như đống rác

      khi hôi hám như giẻ rách khi câm

      em mới đến thăm anh.


      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I

      Từ sách Di Sản văn chương miền Nam, Thư Ấn Quán 2007



         :: Khi Giải Ngũ Về


      Ba năm nữa anh sẽ về

      em hãy sắm cho anh một cây đàn bầu

      một cái nồi đất để phải ăn riêng

      anh cũng sẽ ngồi ở thị trấn này

      đàn và hát những bài ca mới

      những nơi anh thường đi qua

      những ngôi nhà có nhiều cửa sổ

      nhiều người chưa quen

      nghe anh hát bài tình ca mà chưa lần nào ai hát.


      Còn ba năm nữa anh sẽ về

      anh biết chắc không còn quê hương để ở

      em gắng sắm cho anh một cây đàn bầu

      làm bằng nắp hòm người lính nghèo

      chết ngoài mặt trận

      anh sẽ đàn cho mọi người cùng nghe

      mà không xin tiền

      chỉ tìm lại những đôi mắt trân tráo

      những bước chân đi qua vỉa hè

      với nụ cười

      mà nhiều năm anh đã mất

      tuổi thơ anh cũng không còn.


      Em sẽ đến thăm anh một lần rồi sẽ xa mãi

      anh hứa sẽ không làm phiền em một điều gì

      bây giờ tính tình anh đã đổi khác

      không còn gì

      khi chiếc áo hạnh phúc của anh đã rách tả tơi

      thì em hãy cố đến thăm anh một lần rồi xa.


      Em hãy mang đến cho anh một con chim không biết hót

      anh sẽ nuôi nó lớn bằng những hạt thóc tự do

      để anh mang theo

      và tập cho nó bắt đầu hót những bài ca mới dắt dìu sự tàn phế

      đôi cánh chim phải mọc lông dài

      những sợi lông làm ấm lại nhiều phương trời đã ẩm ướt

      những sợi lông ca ngợi sự sống còn.


      Ôi một ngày về thật buồn

      em đến thăm anh

      và để cho anh nỗi căm hờn đã vỗ cứng trên vai.


      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I

      Từ sách Di Sản văn chương miền Nam, Thư Ấn Quán 2007



         :: Đêm Giáng Sinh Ở Việt Nam


      Người ta ngưng bắn hai mươi bốn giờ đó con

      hãy ra đồng bắt ốc hái rau

      hãy lên rừng đốt than nhặt củi

      nếu có thì giờ đi thăm nhau.


      Dù chỉ một ngày ngưng bắn đó con

      cũng đem chiếc áo lành ra mặc

      cũng ăn một bữa cơm cho no

      cũng ngủ một giấc trên giường trên chiếu

      khổ đau lúc này mẹ gói trong mo.


      Người ta yêu nhau như yêu mình đó con

      hãy nhìn lên trời hãy nhìn ra sông

      giọt sương sáng ngời như tình thứ nhất

      đã trao cho người có cũng như không.


      Còn một ngày nhìn mặt nhau đó con

      nước cũng đã khô trong lòng giếng cạn

      chiến tranh kéo dài đã thật quá lâu

      mẹ ôm nỗi buồn không sao nói được.


      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I

      Từ sách Di Sản văn chương miền Nam, Thư Ấn Quán 2007



      Cung Tac Gia

      Cùng Tác Giả:

       

      - Trang Thơ Hồ Minh Dũng Hồ Minh Dũng Thơ

      - Giáng Sinh Năm Ấy Hồ Minh Dũng Truyện ngắn

      -

    3. Bài viết về nhà văn Hồ Minh Dũng

       

      Bài viết về Hồ Minh Dũng

       

      Truyện Hồ Minh Dũng: Huế, Tình, Thực tại hay Dĩ vãng, ... (Nguyễn Vy Khanh)

      Hồ Minh Dũng, nhà văn thường trực phản ảnh chiến tranh trong sáng tác (Du Tử Lê)

       

      Tác phẩm

       

      Trang Thơ Hồ Minh Dũng (Hồ Minh Dũng)

      Giáng Sinh Năm Ấy (Hồ Minh Dũng)

      - Trang Thơ Hồ Minh Dũng (Học Xá)

      - Những Lớp Mây Phai

         Thơ văn trên mạng:

      -  banvannghe.com

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Đông Khánh,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Doãn Dân,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Dương Quảng Hàm,  Elena Pucillo Truong,  Giang Hữu Tuyên,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)