1. Head_

    Huy Phương

    (.0.1937 - 25.2.2022)

    Lê Văn Trương

    (..1906 - 25.2.1964)

    Phạm Duy Tốn

    (..1883 - 25.2.1924)
    Ad-25-TSu-2301360532 Ad-25-TSu-2301360532

     

     

    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Trang Thơ Nguyễn Lê Minh Ad-21 Ad-21 (Google - QC3) (Học Xá)

      20-11-2023 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ NGUYỄN LÊ MINH
      Share File.php Share File
          

       


      Trích từ tập thơ: Đường Ta Đi

        Một Đoạn Đời Binh Lửa


      Dấu Chân Cọp Biển         • Vào Cơn Bảo Lửa       • Đại Lộ Kinh Hoàng

      Con Đường của Mồ Hôi, Máu và Nước Mắt      • Đường Ơi! Tha Thứ Cho Ta

      Người Lính Trẻ                • Sắc Màu Chinh Chiến          • Nhịp Tim / Định Mệnh

      Bạn Bè Ai Còn Mất       • Một Ngày Như Mọi Ngày        • Bạn Ta ... "Không Có Mặt"

      Chiến Hữu   • Lời Chào Cảm Ơn  • Còn Một Chút Gì Để Sống, Để Tin   • Quán Xưa



         :: 1. Dấu Chân Cọp Biển


      Trên những ngõ quê rợp bóng tre tháng hạ

      Trên những bờ đê ngọt hương lúa mùa thu

      Trên những lối mòn rừng núi sương mù

      Đường ta đi đôi khi rạt rào sóng biển.


      Đường ta đi một vòng trời Quảng Trị

      Từ C1, C2, Cam Lộ, Gio Linh

      Qua Mai Lộc, Làng Cùa, Ái Tử.

      Đường ta đi cơn lốc lớn đăng trình


      Đường ta đi màu sim hoa mắt biếc

      Vòm trời xanh, đường mòn đỏ, trắng mây trôi

      Đường ta đi Hải Lăng, Trường Phước.

      Bước hành quân đồng, biển, núi, đồi.


      Đường ta đi nắng nung da đen rát

      Giọt mồ hôi đọng muối trắng chân lông

      Đường ta đi... chân vụt lớn khôn cùng

      Hia bảy dặm, đời mũ xanh cọp biển.


      dừng quân

       

      Đường ta đi mênh mang bát ngát

      Chiều hành quân câu vọng cổ xuống xề

      Người lính trẻ tựa ba lô ôm súng

      Nhìn hoàng hôn và chợt hát vu vơ


      Tóc mây trắng ôm núi già bỗng tím

      Giải Trường Sơn say nắng lịm hôn mê

      Ta đứng lặng nghe giọng ca người lính

      Hồn bỗng ngậm ngùi chợt nhớ thương quê.




         :: 2. Vào Cơn Bảo Lửa



      Rồi với những tháng năm dài ba lô, nón sắt

      Túi y khoa, pince, kéo, bông, băng

      Khắp nẻo đường vùng cát trắng miền Trung

      Ta đã bước một chặng đời muôn dặm


      Những bước lớn nhìn cuộc đời muôn mặt

      Nhìn tình người muôn vạn sắc màu

      Nhìn thấy ta trôi nổi bể dâu

      Cơn lốc lớn quay cuồng vinh nhục


      Những chiến địa còn tươi xương máu thịt

      Đôi mắt ta chứng kiến biết bao người

      Sáng ra đi chiều trở lại im hơi

      Những thi thể bọc poncho xám ngoét


      Đôi tai ta nghe bao lời rên xiết

      Những tiếng than, tiếng thét, tiếng nài van

      Đôi tay ta run rảy biết bao lần

      Vuốt cặp mắt đứng tròng bao lính trẻ


      Những con đường bỏng rát chân bao người mẹ

      Chạy trốn đạn thù, bồng bế con thơ

      Bỏ chốn thân yêu, tới chỗ mịt mù

      Hồn khoai sắn vật vờ trên hè phố


      Ta dẫu biết chiến tranh là thế

      Sao vẫn ngậm ngùi, sao vẫn hoang mang

      Sao vẫn xót xa, sao vẫn kinh hoàng

      Giòng nước mắt đã bao lần dấu diếm


      Những căn cứ buổi chiều sương giăng kín

      Nỗi nhớ nhà, nhớ bạn, nhớ đô thành

      Có hay không định mệnh? vô tình?

      Những dấu hỏi không ngừng vây hãm.


      Ta hỏi ta: tại sao ta hiện diện?

      Giữa chốn tan hoang này? Có ơn ích gì không?

      Làm được gì? Hai tay trắng và mồm!

      Bao năm học ứ dồn bao kiến thức!


      Ta hỏi ta có dư thừa bộ óc?

      Có dư thừa nước mắt, con tim?

      Trước những thương binh giãy giụa la rên

      Trước những phút đau lòng chờ vuốt mắt.


      Ta hỏi ta, nỗi nhục nhằn bỏng rát

      Học rất nhiều áp dụng được bao nhiêu

      Khi phương tiện hành trang đầy khiêm nhượng

      Ơn ích chi, những kiến thức giáo điều.


      Vài chiếc cáng, lèo tèo vài thứ thuốc

      Bộ đồ nghề đơn giản: kéo và dao

      Bình nước biển cứu được không sinh mạng?

      Săn sóc đầu, săn sóc cuối liền nhau!!!


      Xin tản thương, phận sự chỉ bấy nhiêu

      Có đôi khi phải tranh luận đủ điều

      Để thuyết phục để quan trên chấp thuận

      Có đôi khi ta nhận cái lắc đầu!


      Mùi trí thức không biết thân biết phận

      Vào nhà binh thực chất là “lon”

      Lời nhà binh cấp nhỏ là “vâng”

      Là im lặng thi hành không bình phẩm


      Có đôi khi mắt trừng trừng muốn rách

      Muốn chửi thề, đánh đấm, bắn càn

      Nhưng nhìn lại, kìa: thương binh, tử sĩ

      Có đáng gì chữ “tự ái” cho cam


      Có đáng gì giữa tan hoang thê thiết

      Giữa ngụt trời khói lửa đạn bom

      Giữa những linh hồn vừa đi vào cõi chết

      Giữa những thương binh rên xiết kinh hoàng


      Ta làm gì? Hỡi ta tên hiểu biết

      Ta hơn ai nếu ta cũng như ai

      Mím môi cười và cố dấu u hoài

      Bước nối bước đi sâu vào oan nghiệp


      Có lẽ vậy đời ta cho đến chết

      Vẫn mãi là tên nhu nhược vô mưu

      Chỉ biết nhịn nhường, chỉ biết bấy nhiêu

      Lòng ta nghĩ riêng một lòng ta biết


      Nhưng các bạn ơi!

      Đường chúng ta đi còn màu xanh bất diệt

                 của đất, của trời,

                           của lòng hy vọng khôn nguôi

      Những tội ác dưới mặt trời khó dấu bóng tối…sẽ biến


      Hãy vững tin và lòng ta sẽ dịu

      Những tủi buồn cay cực hôm nay

      rồi sẽ có một ngày chấm dứt

      Dân Tộc trường tồn, Vận Nước đổi thay


      Với chúng ta, hôm nay đấu tranh chỉ một

      Chính tử thần mới là kẻ nội thù.

      Đường chúng ta đi còn thắm ý sông hồ

      Tình chiến hữu bao la xanh mướt


      Khi cuối tháng cùng chia nhau điếu thuốc

      Có khi cùng nhường nhịn miếng cơm

      Những khi khát cùng chia nhau hụm nước

      Những khi vui chuyện tếu toác môi cười


      Những lúc dừng quân, khi xong xuôi hầm hố

      Mấy thầy trò quanh hộp thịt, gói cơm

      Lúc dưỡng quân cùng dạo phố phường

      Những quán nhậu tưng bừng hò hét


      Những lúc đó đâu đại bàng xếp lớn

      Đâu đạn bom, đâu hầm hố, chiến hào

      Bước ta đi trên đoạn đời máu lửa

      Trượt ngã bao lần, đã có những bàn tay




         :: 3. Đại Lộ Kinh Hoàng


      Tiểu đoàn 7 TQLC trên đường di chuyển lên Đông Hà qua Đại Lộ Kinh Hoàng.
      Dân chúng chạy ngược chiều về hướng Nam

      Mùa hè Bão Lửa

      Bắc Cộng vượt biên

      Đường ta đi đất rung chuyển cuồng điên

      Cuộc thảm sát xe tăng, đại pháo


      Đường ta đi bày nhày xương, thịt, máu

      Suốt một vùng Bến Hải, Gio Linh

      qua Mai Lộc, Đông Hà, Ái Tử

      Ngổn ngang xác người Quảng Trị, Hải Lăng.


      Đường tiến quân nhìn dân cư chạy ngược

      Tất tả kinh hoàng dưới lằn đạn Nga Hoa

      Từng thân người bật ngửa, rên la

      Màu máu đỏ chan hòa cát nóng


      Một chiếc xe đò lèn người như cá mắm

      Tràng thượng liên lóc cóc nổ lạnh lùng

      Từ thành xe những lỗ đạn tròn đen

      Bỗng phọt máu những tia hồng tươi rói

      Dưới ánh mặt trời tháng tư sáng chói

      Tia máu hồng lóng lánh thắm như son


      Một chiếc Honda chở hai cha con

      đang len lách giữa dòng người hỗn loạn

      Bỗng người cha ngồi sau lưng trúng đạn

      té xuống đường dãy dụa rồi im

      Đứa con chưa biết vẫn còn

      cố len, cố lách vượt vòng hiểm nguy


      Một trái đạn 130 ly

      Rớt ngay lưng chiếc GMC đầy người

      Thịt da tung toé đầy trời

      Trước ta rớt một thây người không chân


      Một người mẹ bồng đứa con

      Lội qua sông rộng trên đường tản cư

      Sông thì sâu, lòng mải lo

      Lội qua sông rộng, con so ngộp rồi

      Nhìn quanh thiên hạ chạy vùi

      Ôm con, người mẹ toan ngồi khóc thương

      Xung quanh đạn nổ dập dồn

      Buông con, chồng vội cuống cuồng kéo đi.




         :: 4. Con Đường của Mồ Hôi, Máu và Nước Mắt


      Đường ta đi của những ngày hè bão lửa

      Không phải là đường

      Mà là nỗi nhục chán chường đắng cay

      Và ta thấy này Cha, này Mẹ

      của ngày xưa hốt hoảng tản cư

      Còn ta là đứa bé kia

      Ngồi trong chiếc thúng bi bô “khói hồng”

      Dòng nước mắt doanh tròng mắt nặng

      Ta bây giờ khoác áo rằn ri

      Trợn trừng mắt đỏ tà huy

      Mặt mày đen đúa khác gì Lê Dương

      Trong cuộc chiến người gồm hai hạng

      Hạng dân lành và hạng đeo gươm

      Muôn đời có khác gì hơn

      Dù mang chính nghĩa, dù còn chính tâm


      25 năm, 25 năm

      Nhục nào đeo đẳng trên thằng dân Nam

      Nghèo nàn vẫn cứ nghèo nàn

      Tối tăm vẫn cứ làng nhàng dốt, ngu

      Ngục tù vẫn cứ ngục tù

      Chiến tranh vẫn cứ đòn thù giết nhau

      25 năm trước bi bô

      “Mẹ ơi! khói bụi”, bây giờ xót xa

      “Mẹ ơi, con của mẹ cha

      Ngờ đâu có lúc phải qua cầu này

      Nợ đời phải trả nếu vay

      Còn con đâu biết nợ, vay kiếp nào?

      Đường ta đi, lao đao hối hả

      Đường gập ghềnh, sỏi đá nặng trong tim

      Đường ơi còn nẻo nào riêng

      Cho ta ít phút lãng quên trong lành

      Cho ta ít phút mơ mòng

      Mơ căn nhà nhỏ, mơ đồng lúa tươi

      Mơ ngày mai góp nụ cười

      Hội hè đình đám nơi nơi hát hò

      Mơ người người sống ấm no

      Mơ đời không có những trò ác gian


      Việt Nam ơi, Việt Nam

      Ta nghe uất nghẹn vô vàn

      Trên môi vết rách toạc ngàn xót xa

      Mồ hôi, nước mắt mẹ cha

      Quyện cùng bụi cát thối tha xác người

      Máu trong ta, máu trong người

      Máu nào không thắm những lời mẹ ru?

      Máu nào là máu hận thù?

      Máu nào là máu rạng cờ hùng anh?

      Máu nào là máu hôi tanh?

      Máu nào không phải em, anh họ hàng?

      Máu nào cờ đỏ, cờ vàng?

      Máu nào là máu của thằng, của ông?

      Máu nào là máu người dưng?

      Máu nào nước biển, nước sông, nước hồ?


      Máu ơi, địa ngục lõa lồ

      Những tên quỷ đỏ đang hò hét vui

      “Búa Liềm” còn khát máu người!

      Bao giờ máu lại thấm lời Rồng Tiên?



         :: 5. Đường Ơi! Tha Thứ Cho Ta


      Hỡi những con đường rút lui chiến thuật

      Của những ngày hè bão lửa tháng tư

      Có còn nhớ ta ?

      Tên y sĩ mới ra trường, ngơ ngác

      Còn nặng mùi sách vở giảng đường

      Còn buồn phiền vì túi hành trang khiêm nhượng

      với pince, kéo, bông băng, cùng vài viên thuốc

      Chợt một ngày tất tả cuống cuồng

      theo chiến thuật rút lui

      Không túi y khoa, không cả vài viên thuốc

      Không cáng, không bông băng dù chỉ một

      Ta còn gì ? Đôi bàn tay trắng

      Với đôi chân cố gắng, mệt nhoài

      Ta còn gì?

      Những nhịp thở hụt hơi

      Nghẹn câu an ủi

      Chẳng giúp gì cho những thương binh

      Đang lê lết trên đường tìm đất sống

      Những bước chân khấp khểnh

      Máu loang quần áo trận

      Mồ hôi ướt đẫm gương mặt xanh tái nhúm nhăn


      Ta làm được gì?

      khi không có, dù chỉ một miếng băng

      (thứ phương tiện đã có lần làm ta phiền muộn)

      Chỉ còn súng đạn, áo giáp, nón sắt

      và hai bi đông đầy nước suối rừng

      Ta còn gì nữa?

      Đôi vai khòm,

      Đôi bàn chân bỏng rát.

      Con mắt ngủ vịt ngủ gà

      Bao tử chứa đầy nước suối


      Hỡi những con đường của những ngày hè u tối

      Của những bóng ma khệnh khạng lờ đờ

      Có còn nhớ ta, tên y sĩ dại khờ

      Lầm lũi giữa đám tàn quân

      Thẹn câu an ủi

      Dù nói với người, dù nói với ta

      Câu nói chết khô trong cổ họng

      giữa không gian hừng hực lửa hồng


      Lửa trong người

      Lửa trong ta

      Lửa trên những bước gay go lên đèo xuống lũng

      Lửa vượt suối

      Lửa vượt sông

      Lửa trong thôn xóm

      Lửa giữa ruộng đồng

      Lửa nổ cao trên không

      Lửa xoáy tung lòng đất

      Lửa rang cháy tim

      Lửa nung chín óc


      Hỡi những bóng ma của những ngày hè u uất

      Hãy tha thứ cho ta

      Tên y sĩ dại khờ yếu ớt

      Thổi giùm ta làn mây mù đau xót

      Xin nói rằng ngày đó đã xa xưa

      Ai cũng vậy, người người ai cũng vậy

      Quên đi, quên đi nhé

      Những con đường lửa loạn rút lui.




         :: 6. Người Lính Trẻ


      Quần áo phơi chưa khô

      Lá thư chưa đọc xong phân nửa

      Lệnh sửa soạn lên đường

      Ta đi bây giờ đường mênh mông sóng

      Bập bềnh chiến hạm trôi trăng

      Những chiến hữu áo rằn nói cười ồn ào tàu đổ bộ

      Lòng ta phẳng lì, ấm áp

      Khi nhìn những khuôn mặt quen thân

      Cùng vui, cùng khổ

      Khi nhìn những nụ cười bình dị

      Trước giờ sinh tử cận kề


      Muôn quân reo hò

      Át ngàn con sóng lớn

      Khói bụi mịt mù

      Hoang vắng bờ biển xanh

      Nắng và gió lạnh tanh

      Phành phành âm thanh của những mái tôn rách nát

      Oi ả phút gom quân

      Những chấm đen hàng dài như kiến

      Chậm chạp đi trên nền cát trắng

      Hơi đất bốc nóng lung linh

      Nắng như dao đâm cặp mắt

      Gió Lào như trăm cánh cung

      Tung ngàn muôn tên cát vào mặt, vào da

      Vi vu tiếng đạn kéo dài hiu hắt

      Nặng nề hơi thở

      Ngột ngạt tiếng máy 25


      Người lính trẻ dừng lại cười tươi mời ta điếu thuốc

      Rồi ung dung tiến về phía trước,

      Khói thuốc xanh phì phèo, tán loạn

      bay trên cồn cát trắng lung linh

      Ta nhìn theo bàng hoàng

      Tuổi trẻ, những người lính trẻ Việt Nam

      Hồn nhiên đánh giặc


      Hồn nhiên giữ nước

      thản nhiên đi vào cõi chết

      Không hỏi tại sao, không thắc mắc

      Nếu có băn khoăn chắc chỉ là đôi ngày phép

      Khi rảnh rỗi chuyện tiếu lâm vui như Tết

      Lúc xung phong chỉ biết một mục tiêu

      Những chiếc máy quay phim

      Có diễn đạt dược không?

      Người phóng viên ngoại quốc

      mải lom khom tìm góc cạnh


      Những chiếc cáng ì ạch trở về

      Những thương binh nằm ngửa dưới mặt trời trưa mùa Hạ

      Nắng tháng năm vẫn không làm hồng thêm đôi má

      Gió Lào phủ thêm cát trên lớp máu đang khô

      Lạnh đông dòng máu trong người

      Lạnh đông dòng máu trong ta

      Có đúng không?

      Người lính trẻ?

      Chắc trong túi vẫn còn bao thuốc mới vơi phân nửa

      Sẽ không bao giờ hút

      Sẽ không bao giờ mời

      Nét mặt của sáp, thảnh thơi

      Khói thuốc lá của anh còn vương trên môi ta cay rát


      Những cột kèo gãy gục bỗng đồng loạt rú thảm

      Hốt hoảng những chiếc Chinook bay mau

      Đem đi những thương binh, tử sĩ,

      những chiến lợi phẩm

      cùng những phóng viên ngoại quốc

      với những cuộn phim màu

      Tối nay, tối mai

      Cả thế giới sẽ thấy, sẽ biết

      Biết gì ? Thấy gì ?

      Có ai thấy được

      Những Ngưòi Lính của chúng ta sau màn ảnh TV?


      Đoàn quân lại chậm chạp đi

      Những cuộn khói đen ở lại

      Cùng những mái tôn rách nát

      quằn quại dưới ngọn gió Lào

      Gục đầu những kèo, những cột

      Chỏng chơ trên cát những hộp những lon

      Lềnh phềnh trên biển những bao gạo xấy.

      Gió Lào và cát nóng tháng năm

      thêm mãi lửa vào ý nghĩ chín rừ

      những lời ca ngợi, hoan hô

      vẳng ra từ chiếc radio bỏ túi

      Tiến lên, giành lại

      Quân địch, quân ta

      Những con số chòng chành chóng mặt


      Bãi biển đêm trăng trắng như tuyết

      Bóng đen người lính gác chơ vơ

      Xa khơi hải pháo ì ầm nháng lửa

      Đêm ghẻ lở

                           Đêm rên la

      Đêm hận thù

      Đêm trợn trừng mắt đỏ

      Đêm nay có người lính trẻ

      nằm im trong gói poncho

      cùng bao thuốc mới vơi phân nửa

      không nghe tiếng hoan hô...


      Đường ta đi ven bờ cát trắng miền Trung

      Của những ngày đổ bộ tấn công

      Là hoang tàn những rui kèo gãy gục

      Là rú gào những rách nát mái nhà tôn

      Tim óc ta những ngày đổ bộ tấn công

      Cũng rú gào, rách nát,

      cũng lỗ rỗ hố hầm




         :: 7. Sắc Màu Chinh Chiến


      Sắc Màu Chinh Chiến

      Tiến lên đoàn Cọp Biển

      Đồi cát tiếp đồi cát

      Ngổn ngang, xác ngổn ngang

      Hố hầm và thiết giáp

      Điêu tàn tiếp Điêu tàn

      Tiến lên, tiến lên mãi

      Vượt con lộ Buồn Hiu

      Đồi 11, chợ Cạn

      Buồn hiu tiếp buồn hiu


      Buổi chiều nghe máy báo

      Thây địch chết đầy đồng

      Buổi chiều nghe máy báo

      Bạn ta rớt trực thăng

      Bị thương hay mất xác

      Bồn chồn tiếp bồn chồn.


      Buổi chiều ta tìm thấy

      Hai mẹ con nằm im

      Mắt nhắm nghiền, nhăn nhó

      Máu khô cứng áo quần


      Mẹ, một chai nước biển

      Con, vài thìa sữa con

      Mẹ nhìn ta thù hận

      Con yếu ớt kêu van

      “Nác, nác, cho tui nác”


      Không một ai kêu rên

      Đã bao ngày bom đạn?

      Đã bao ngày bị thương?

      Đã bao ngày đói khát?

      Dưới mái chùa tan hoang


      Mẹ: xương sọ bị vỡ

      Con: cẳng chân gãy ngang

      Với vết thương cùng khắp

      Máu khô cứng áo quần

      Hận thù đầy trong mắt

      Hận thù đầy trong tim

      (Con tim còn ít máu))


      Đứa bé không hay biết, “Nác, nác” cho tui thêm

      Buổi sáng người mẹ chết

      Tay cào nát cỏ xanh

      Đứa bé không hay biết

      “Nác, nác, cho tui thêm”

      Đứa bé không hay biết

      Nằm yên chờ trực thăng

      Buổi sáng ta bật khóc

      Lấp kín đầu trong chăn


      Làm sao làm sao biết?

      Con tim ta bất thường

      Làm sao làm sao biết?

      Những hệ lụy nghiệt oan


      Ta thằng trai miền Bắc

      Mở mắt đã đạn bom

      Đã ngục tù, chết đói

      Trưởng thành ở miền Nam

      Được mấy năm thực sự

      Sống vui đời thanh bình


      Tài năng nào ta luyện?

      Lý tưởng nào ta mang?

      Thuở mắt xanh, tim đỏ

      Lời nguyện nào ta hứa?

      Ngày rời ghế giảng đường

      Ngày thay màu áo trắng

      Bằng màu áo nhà binh

      Vì ai ta chiến đấu?

      Vì ai ta hy sinh?


      Nhìn quanh ta chỉ thấy

      Đâu đâu cũng Việt Nam.

      Một màu da vàng héo!

      Một thân thể dập bầm!


      Cứu ai? Mình, ai cứu?

      Giết ai? Ai giết mình?

      Người nào là thù địch?

      Người nào là anh em?


      Chủ nghĩa nào trong sáng?

      Chủ nghĩa nào hôi tanh?

      Chủ nghĩa nào màu đỏ?

      Chủ nghĩa nào màu xanh?


      Giết người vì gì nhỉ?

      Vì lý tưởng? vì mình?

      Vì tự do? xiềng xích?

      Vì nhục nhã? vinh quang?

      Cặp mắt ta ngầu đỏ

      Vì thương xót? hờn căm?


      Làm sao, làm sao biết?

      Con tim ta thất thường

      Đôi khi đen thù hận

      Đôi khi tím bi thương

      Đôi khi hồng phẫn uất

      Đôi khi xám chán chường

      Đôi khi là lẫn lộn

      Xám đỏ tím hồng đen


      Làm sao, làm sao biết?

      Trí óc ta mù sương

      Làm sao, làm sao biết

      Ta ở giữa chiến trường


      Nào ai, nào ai thấu?

      Nỗi đau của chứng nhân

      Thấy, nghe, cắm cúi viết

      Bàn tay như gai đâm

      Mắt cay như xát ớt


      Dòng chữ cưa nát lòng




         :: 8. Nhịp Tim / Định Mệnh


      Lại thêm một người bạn

      Chở về bằng thiết giáp

      Băng ca đẫm máu tươi

      Bạn ta không miệng ngáp

      Làm sao ta hồi sinh?


      Người thương binh không miệng

      Tay ta thừa vô ích

      Kiến thức trợn mắt trông

      Đừng nhìn ta,

                        đừng,

      đừng

      Đôi mắt sắp tắt thần

      đục lờ đầy bụi cát

      Cái miệng không thể ngáp

      (Cái lỗ đỏ toác hoác)

      khè hơi thở cuối cùng

      Bạn nhìn ta dửng dưng

      Ta nhìn bạn ngơ ngáo

      Nước mắt nhòe trời xanh

      Cả không gian bùng nổ


      Đạn trăm ba * xé gió

      Tiếng rít đầy hờn căm

      Tiếng nổ không tim óc

      tim óc, tim, linh hồn

      Ta thương ta? Thương bạn?

      Thương ai? Ai đáng thương?

      Tiếng thùy dương rên rỉ

      Mạch máu nhảy bồn chồn

      Tiếng nổ to nổ nhỏ

      Ngoài ruộng và trong tim

      Giọt lệ là gì nhỉ?

      Có thật không? thật không?

      Nhịp tim: còn và mất

      Nhịp Mất/Còn, Mất/Còn

      Mất/Còn/Mất? Còn/Mất?

         ??? ?? !!! !! ?? ???

      Bạn /Ta?

                     Bạn / Ta / Bạn?

      Ta / Bạn / Ta?

      Bạn?Ta?.....

      Định mệnh nhịp Chẵn? Lẻ?

      Ai biết một? hai? ba?

      Ai biết ta sau bạn?

      Ai ngờ bạn trước ta?

      ------

      * : (đạn pháo 130 ly của VC)




         :: 9. Bạn Bè Ai Còn Mất


      Bạn bè ai còn? mất?

      Những bức thư, bức thư

      ghi vài hàng vắn tắt

      câu trả lời hững hờ

      câu trả lời mệt mỏi

      thêm thằng này thằng kia

      Đêm nay thằng nào nhỉ?

      Còn? Mất? Còn? Mất? Còn ?

      Còn ta hay còn bạn?

      Còn bạn hay còn ta?

      Những cuộc đời khốn nạn

      rắn rết bò trong da

      nỗi tủi buồn đeo đẳng

      cả đến khi thành ma


      Bao giờ? Bao giờ nhỉ?

      Hỏa châu ngờ nghệch xa

      làm sao soi rõ được

      cõi lòng ta âm u

      Chiếc võng rên kẽo kẹt


      Đốm lửa hồng trên da

      Định mệnh trên tay lạnh

      bao đêm nó nhìn ta

      Tò mò đầu thuốc đỏ

      Ngó xuống những lằn da

      ngoằn ngoèo đường Định Mệnh

      Đầu thuốc đỏ t ừ t ừ

      Đầu thuốc đỏ lừ đừ

      Trong xó hầm hiu quạnh

      Chỉ còn nó nhìn ta

      Con mắt chột đỏ rực

      Con mắt chột mù lòa




         :: 10. Một Ngày Như Mọi Ngày


      Trăng nhợt nhạt xác ma

      Trăng rơi như hòn đạn

      Một ngày đến vỡ oà

      Vang rền xích thiết giáp

      Ngày nay như ngày qua

      Như mọi ngày rền rĩ

      Rền rĩ chiếc băng ca

      Rền rĩ đôi tay bẩn

      Vuốt mãi những xót xa

      Vuốt mãi những cặp mắt

      Xiết mãi những garot

      Làm mãi những động tác

      Những động tác mù lòa

      Cái miệng một điệp khúc

      “Cố lên chút nữa thôi”

      Người thương binh nhăn mặt

      Người thương binh mím môi

      “Cố lên một chút nữa

      Chỉ một chút nữa thôi”

      Người thương binh cười gượng

      Người thương binh im hơi


      Ta không là linh mục

      Ta cũng chẳng là sư

      Ta chỉ là y sĩ

      Thằng y sĩ dại khờ

      Thày tu bất đắc dĩ

      Tay vuốt mắt miệng la

      ” Cố lên một chút nữa”

      Người thương binh bặm môi

      Người thương binh trợn mắt

      Người thương binh gượng cười

      Người thương binh chửi rủa

      Máu đặc cứng bùn hôi

      Máu đỏ lòm áo trận

      Ôi giòng máu con người!

      Bốn ngàn năm vinh nhục

      Vẫn chảy mãi không thôi


      Bốn ngàn năm văn hiến

      Đích thực có mấy đời

      Bình an và no ấm?

      Đích thực có mấy người

      Đạt hạnh phúc yên vui?


      Bốn ngàn năm kinh nghiệm

      Giúp gì được dân tôi ?

      Lý tưởng hay tham vọng?

      Nuốt sống mấy triệu người

      Bốn ngàn năm lịch sử

      Máu chảy mãi không thôi

      Kiếp này qua kiếp nọ

      Những kiếp người, kiếp người

      Xoay mấy vòng sinh tử

      Qua biết mấy cầu trời

      Vượt mấy tầng địa ngục

      Thoát thai làm dân tôi

      Phận lầm than nhược tiểu

      Phận múa rối cho người

      Phận đeo râu, vẽ mặt

      Giúp thiên hạ cười chơi

      Cuộc cờ kia thắng bại

      Cũng chỉ là cuộc vui

      Phiên chợ Xuân thế giới


      Ôi cuộc chơi cuộc chơi

      Bao nhiêu là con số

      Mấy vòng đai ngục tù

      Vây con cờ bất hạnh

      Sẵn sàng để thí chơi


      Những con số đỏ máu

      Bao vây đã mấy đời?

      Đời cha ông cụ kỵ

      Đời con cháu chắt ơi!

      Bao giờ, bao giờ nhỉ ?

      Những con số rụng rơi

      Hóa thân thành mấy chữ

      No Ấm và Yên Vui

      Thanh Bình và Thịnh Vượng

      Những chữ đẹp muôn đời

      Bao giờ cho ta thấy

      Tượng hình ở muôn nơi

      Ở bao la ruộng lúa

      Ở thân ái môi cười

      Ở buổi chiều khói tỏa

      Đêm mái rạ trăng soi

      Sáng cao nguyên hùng vĩ

      Chất phác mấy chiếc gùi

      Trên biển xanh nắng sớm

      Buồm no gió ra khơi

      Ôi những dòng chữ đẹp

      Việt Nam, Việt Nam ơi!


      Những Nụ và Hoa mới

      Cây Hy Vọng xanh tươi

      Giúp ta thêm chịu đựng

      Để tiếp bước đường dài

      Giúp ta thêm chịu đựng

      Mong thấy một ngày mai

      Máu căng phồng huyết quản

      Sức lực ứ đôi tay

      Những bàn tay xây dựng

      Ngát tươi những Luống Đời

      Ngày nào mơ thành thực?


      Mẹ ơi, Việt Nam ơi !!!




         :: 11. Bạn Ta ... "Không Có Mặt"

                        (về phép thăm NHH, y sĩ tiểu đòan 1/ TQLC bị thương đang nằm bệnh viện)

      Bạn ta vẫn còn

      Nằm trong bệnh viện

      Bạn ta vẫn còn

      Chiến sĩ xuất sắc

      Vừa được nhắc tên

      Nêu cao thành tích

      Nhảy giữa Triệu Phong

      Giữa lòng đất địch

      Cháy chiếc trực thăng

      Bạn ta thoát kịp

      Bạn ta bị thương

      Hai ngày thất lạc

      Vết phỏng trên thân

      Xung quanh lau lách

      Bạn ta phỏng mặt

      Bạn ta phỏng tay

      Hai ngày bờ bụi

      Ta nghe rã rời

      Mắt cay xát ớt


      Nhưng bạn vẫn còn

      Vừa được gọi tên

      Bạn ta vắng mặt

      Bao người im lặng

      Chăm chú lắng nghe

      Có lũ rằn ri

      Có tên lính bộ

      Những bạn của ta

      Tuổi trẻ xuất sắc

      Có những anh lớn

      Xuất sắc hơn người

      Có vị quan to

      Gương mặt tròn vo

      Cái bụng lớn lớn

      Căn phòng ấm đèn

      Ghế êm ghế nệm

      Khách nhỏ, khách to

      Khách trai khách gái

      Khách xấu khách đẹp

      Im lặng nghiêm trang

      Biên biên chép chép


      Diễn văn, văn diễn

      Tay vỗ, vỗ tay

      Ta cười nho nhỏ

      Ta ngó bâng quơ

      Hình như ai hỏi

      Rằng mày biết chưa

      Thằng X... bị bắt

      Nghe tin bị... cưa

      Thằng Y... mất tích

      Hình như, hình như....




         :: 12. Chiến Hữu


      Từ khi khoác bộ áo rằn

      Cuộc đời trôi nổi thăng trầm muôn nơi

      Vinh liền nhục, nụ cười nước mắt

      Đủ vị mùi thơm, thối, chua, cay

      Bây giờ bình tĩnh ngồi đây

      Nhớ tình chiến hữu lòng đầy hoa thơm.


      Nhớ lại thuở quan... non, lính mới

      Về bàn giao trung đội quân y

      Nhìn quanh một lũ rằn ri

      Mỗi thằng mỗi vẻ... Trương Phi cọp gầm


      Ông thầy trẻ teo gân chùn bước

      Nhìn hình xâm trên ngực trên tay

      ” Đầu lâu”, “tim máu” ghê thay

      Kèm thêm mấy chữ “Đời trai giang hồ”

      ”Chim bạt gió”, “Ơn đền oán trả”

      “Xa quê hương nhớ mẹ, nhớ em”


      Ông thầy xanh mặt, nhói tim

      Nhưng sau vài bữa làm quen, biết rằng

      Lũ đệ tử dễ... thương quá xá

      Lính rằn ri kỷ luật nghiêm minh

      Dưới ra dưới, trên ra trên.

      Bề ngoài… cọp dữ, trong hiền như …nai


      Ta… liều thử ra oai một buổi

      Tập họp xong nhắn nhủ đôi câu

      Một màn hít đất phủ đầu

      Thêm màn nhảy xổm lâu lâu đỡ buồn

      Một tên xỉu, ói luôn ra đất

      Hơn chục tên hổn hển nhìn nhau

      Tưởng rằng chúng sẽ nhớ lâu

      Ngờ đâu một bữa đã mau quên rồi

      Lại túm tụm cười vui hể hả

      Rằng: “Ngày xưa mình bị nhiều hơn”

      Ông thầy nghe chuyện, than thầm

      “Thì ra đệ tử không buồn lại...vui !!!”


      Kể từ đó quen đời lính tráng

      Mấy thầy trò sát cánh muôn nơi

      Khi đồng ruộng, lúc núi đồi

      Khi lênh đênh biển, khi ngồi trực thăng


      Có những lúc trong hầm chịu pháo

      Mấy thầy trò lơ láo nhìn nhau

      Tên tựa gối, tên cúi đầu

      Tên vò lỗ rốn, tên chau đôi mày/p>

      Cũng có lúc phố phây phây dạo

      Mấy thầy trò ngổ ngáo nghênh ngang

      Rượu chưa say đã tàng tàng

      Lè nhè ong bướm cô hàng mấy câu


      Cũng có lúc rầu rầu nét mặt

      Tiền lương vừa mới lãnh buổi chiều

      Nửa đêm túi đã bèo nhèo

      Thập thò trước võng, khều khều… “Thầy ơi!”

      Nếu gặp lúc ông thầy vận khá

      Đưa vài trăm cũng đã là vui

      Gặp khi thầy cũng vận xui

      Nhìn nhau ngáp ngáp cười ruồi mí nhau


      Cũng có lúc thư nhà tới chậm

      Cuối tháng lương túi rỗng buồn xo

      Trò bèn chạy quíu cả giò

      Xin đâu được mấy gói cà fê (Mỹ) chua


      Nhưng gặp lúc mấy trò cà chớn

      Thầy vẫn làm nhiều lớp mo ran

      Gậy, hèo, la, hét oang oang

      Hôm sau hết giận thầy bèn cười tươi.

      Trò xoa đít, bồi hồi, lấm lét

      Rồi lại vui chuyện tếu râm ran


      Có khi ì ạch vác mang

      Nồi niêu, soong chảo khua vang núi đồi

      Trò cám cảnh trổ tài chơi chữ

      «Thâm nho » nào kém cụ đồ non

      Rằng: “ Thầy đi lính lên lon

      Còn em đi lính lên... soong lên nồi !!! ”

      “ Em yêu lính ba lô mang... trước bụng

      Anh yêu em mang nó... 'ngược' sau lưng ”

      Có khi lạc giữa núi rừng

      Thầy trò bàn tán tìm đường thoát nguy

      Rừng ken đặc, bốn bề tiếng súng

      Biết hướng nào hướng đúng? hướng sai?

      Vậy mà thoát hiểm mới …tài

      Ba hoa tán dóc rắn dài có …chân


      Có khi pháo địch ầm ầm

      Ngồi chung lỗ hố cá nhân tê người

      Khi dứt pháo vừa chui khỏi hố

      Đã nghe mùi khô cá nướng thơm

      Dù không mỹ vị cao lương

      Bát canh rau má vẫn ngon đậm đà



      Vui chuyện tếu tay lùa miệng… nốc

      Cơm vừa xong, quanh cốc cà fê

      Thầy trò lại chuyện cà kê

      Tình duyên lẩm cẩm chuyện dê, chuyện gà


      Cũng có lúc mần trò văn nghệ

      Mấy thầy trò xướng họa cùng nhau

      Người góp ý, kẻ đặt câu

      Đến khi đọc lại cười đau cả hàm


      Mặc bom đạn đì đùng đâu đó

      Đời chiến binh vui cứ việc cười

      Mặc ai nói ngược nói xuôi

      Làm xong phận sự ta vui chuyện mình


      Nhưng gặp lúc thương binh tới tấp

      Mấy thầy trò gắng sức cùng nhau

      Lúc xong việc mệt phờ râu

      Chuyền tay bao thuốc hít sâu, hít dài


      Kể sao hết phút giây thân ái

      Của những ngày dầm dãi nắng mưa

      Những ngày gạo sấy, cá khô

      Cùng nhau ăn bữa cơm trưa giữa trời


      Giờ đây vật đổi sao rời

      Ta về đại đội sống đời quan…to

      Thuốc men, mắm muối phải lo

      Đâu còn những phút vui đùa thảnh thơi

      Đại đội trưởng tiết kiệm lời

      Quân phong quân kỷ giỡn chơi là phiền


      Nhưng thôi cuộc sống nhà binh

      Ta may đã gặp những tình nghĩa kia

      Một vài cực nhọc kể chi

      Chỉ xin giữ lại những gì đẹp thơm

      Phải không? mấy chú đàn em

      Thời, Thanh, Huệ, Bé, Phúc, Thâm, Định, Hùng

      Phải không ? Cao ‘lắp', Thi 'lùn'

      Phải không ? Tiến, Khải, Hồng, Lung, Long đường

      Phải không ? Đức 'nhát’, Lực 'con'

      Cuộc đời còn đẹp nếu còn nhớ khi

      Khoác màu áo bệt rằn ri

      Chúng ta đã sống, đã đi bằng Tình.




         :: 13. Lời Chào Cảm Ơn


      Hỡi những con đường ta đi

      của năm 72 ngụt trời máu lửa

      Những nẻo đường in dấu giày bỡ ngỡ

      của tên y sĩ bé nhỏ rằn ri

      Yếu đuối từ tim óc tới tâm hồn

      Cho ta nói một lời cám ơn giản dị

      Chân thành như nhịp đập trái tim Người.


      Hỡi những nẻo đường cho ta thấy những đười ươi

      Những rắn, rết, bọ, giòi, ác thú

      Những nẻo đường sưng hầm, lở hố

      Những nẻo đường thơm ngát cỏ hoa


      Hỡi những nẻo đường của những ngày qua

      Những nẻo đường “lui binh” thảm não

      Những nẻo đường “thừa thắng” xót xa

      Cả những bãi chuyển quân đổ bộ

      Những trực thăng, hạm đội, chiến xa


      Cho ta gửi lời chào với những người năm cũ

      Những vòng tay mở rộng, những môi cười

      Những gương mặt chào đón ta nhếch nhác mồ hôi

      Những hụm nước, vắt cơm, điếu thuốc

      Những thìa đường sớt chia trên đồi cát

      Khi gió Lào tung bụi rát môi khô


      Cho ta gửi lời hẹn hò thân yêu tái ngộ

      Với những bạn bè ta đã muôn ngả muôn nơi

      Mong sẽ gặp nhau trong một ngày hội lớn

      Một ngày Hoa Đăng thay pháo sáng

      Một ngày vui, tươi nước mắt Tình Người.


      Xin kính cẩn gửi thêm lời cầu nguyện

      Với những người đã chết đã hy sinh

      Bị bỏ quên dưới hố, trong hầm

      Hay trợn mắt trong tay tôi bất lực

      Những con người Việt Nam bầm dập

      Giữa gọng kềm Chủ Nghĩa ngoại bang

      Những tung hô sáo ngữ xin câm

      Vì vô nghĩa trước đau thương tiếc nhớ

      Vì tất cả khi âm thầm về đất Mẹ

      Không biết, không cần những lon lá huy chương

      Không biết, không cần hai chữ Cách Mạng suông

      Họ, cũng như chúng ta,

      chỉ mơ một ngày vui đoàn tụ

      Những ngày quây quần chuyện nắng mưa, cười ròn rã

      Dưới ánh đèn này cha, mẹ, vợ, con.

      và mỗi sáng nắng nghiêng vàng xóm nhỏ

      ấm áp tiếng chào câu hỏi thân quen.


      Cổ Thành ơi ! cho tôi cúi đầu kính phục

      Những Chiến Sĩ Vô Danh

      Dù tử thủ, dù tấn công

      Dù thành công hay thất bại

      Dù đã chết, thành thánh thần hay ma dại

      Hay vẫn còn mưa nắng, hố hầm

      Trong tim tôi các anh là những anh hùng

      Dù đứng ở hai bờ đấu tranh Vàng Đỏ


      Chính những con đường của Mùa Hè Đỏ Lửa

      đã cho tôi thấy rõ

      dân Việt ta, dù Bắc, Trung, Nam

      vẫn mang trong tim giòng máu 4000 năm

      Của Trưng, Triệu, Lý, Lê, Trần, Nguyễn.

      Cuộc tương tàn hôm nay chỉ là giai đoạn

      Của thế thời, thời thế,

      Của định mệnh nghiệt oan,

      Hay bước rẽ sai lầm của vài “lãnh tụ”.


      Rồi từ đó biết vinh biết nhục

      Dẫu từ đây biết tỉnh là điên

      Nhưng từ đây ta biết giữa bóng đêm

      Có le lói tìm nhau chung đuốc sáng

      Những nẻo đường đã cho ta hồn sáng láng

      Để thấy lòng hỗn độn những buồn vui


      Hỡi những nẻo đường của đất nước Việt Nam ơi!

      Cho tôi gửi lời chào âu yếm.

      Chào hôm qua bé nhỏ.

      Chào hôm nay dạn dày.

      Chào ngày mai Hy Vọng lên khơi.

      Chào một ngày Anh, Em, Tôi nhận diện.

      Chúng ta gặp nhau giữa Mùa Xuân Ý Nguyện.

      Mắt lệ rưng rưng, hoa thắm lên môi.

      Chúng ta nhìn nhau chan chứa Tình Người.

      Đi xây dựng lại những nẻo đường Đất Nước.

      Những con đường ôm lưng thon lúa mướt.

      Những con đường vang tiếng guốc học trò.


      Tiếng còi tàu Đoàn Tụ đẹp như Mơ./p>

      Hội Yên, Quảng Trị

      Hè 1974



         :: 14. Còn Một Chút Gì Để Sống, Để Tin


      Sáng nay yên tĩnh/ ở góc vườn hoang/ có giàn mướp gãy/ nở mấy bông vàng

      Con đường không lá me bay

      Bom rơi đạn rít cỏ đầy vườn hoang

      Lơ thơ cây ớt úa vàng

      Bụi tre xơ xác xóm làng vắng tanh

      Con đường không khói hương trầm

      Khói đen lửa đạn, khói hồng hỏa châu

      Con đường không phấn son mầu

      Mồ hôi lính tráng, xăng dầu chiến xa

      Còn chăng chút ít thật thà

      Giàn cây mướp gãy trổ hoa đợi người



         :: 15. Quán Xưa


      Đã mấy năm rồi nhỉ

      Chúng mình đà cách xa

      Ân tình xưa chưa nguội

      Nhớ thương vẫn chưa già

      Những móng vuốt còn sắc

      Cào cấu nỗi sót sa


      Mây lang thang ngừng lại

      Ôm đỉnh núi cô liêu

      Ta dừng chân quán cũ

      Khói xanh pha nắng chiều

      Ngẩn ngơ như nỗi nhớ

      Ngày xưa ơi thân yêu

      Lửa hồng trong hơi thở


      Ta tháng ngày chinh chiến

      Em nơi nào ấm êm

      Nỗi buồn ta chưa quen

      Dù vẫn hoài lẽo đẽo


      Ngày mai trời lại sáng

      Ngày mai hồn có nắng?

      Ngày mai tình có yên? *


      __________________________

      *2015 : Em ơi Tình chưa lặng

      Đời chiều bão chưa tan


      Ad-22-A_Newest-Feb25-2022 Ad-22-A_Newest-Feb25-2022


      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Trang Thơ Nguyễn Lê Minh Thơ

      - Tâm Tình Về Tập Thơ 'Đường Ta Đi Một Đoạn Đời Binh Lửa' Nguyễn Lê Minh Tâm bút

    3. Bài viết về nhà thơ Nguyễn Lê Minh (Học Xá) Ad-31 Ad-31 = QC_250-250 (Học Xá)

       

      Bài viết về Nguyễn Lê Minh

        Cùng Tác Giả (Link-1)

      Đọc Thơ Đường Ta Đi của Nguyễn Lê Minh (Nguyễn Mạnh Trinh)

      Đọc "Đường Ta Đi," Một Đoạn Đường Binh Lửa (Nguyễn Ngọc Bảo)

      Những người chiến sĩ đáng hãnh diện (Ngô Nhân-Dụng)

      - Quân Y Sĩ Nguyễn Lê Minh Ra Mắt Thơ “Đường Ta Đi, Một Đoạn Đời Binh Lửa” (vietbao.com)

      - Thơ Nguyễn Lê Minh – “Đường ta đi” (trầm hương)

       

      Tác phẩm của Nguyễn Lê Minh

        Cùng Tác Giả (Link-2)

      Trang Thơ (Nguyễn Lê Minh)

      Tâm Tình Về Tập Thơ 'Đường Ta Đi Một Đoạn Đời Binh Lửa' (Nguyễn Lê Minh)

       

      Văn Học (Học Xá)

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Danh Mục Tác Giả: Cùng Chỉ Số (Link-2) An Khê,  Andrew Lâm,  Andrew X. Phạm,  Au Thị Phục An,  Bà Bút Trà,  Bà Tùng Long,  Bắc Phong,  Bàng Bá Lân,  Bảo Vân,  Bích Khê,  Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Bích Hà,  Bùi Giáng,  Bùi Kỷ,  

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)