1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Trang Thơ Minh Đức Hoài Trinh
      11-06-2017 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ MINH ĐỨC HOÀI TRINH

      Một cành cây khô                       • Mẹ Bảo Ta Đừng Nhìn Qua Cửa Sổ 

      Kiếp Nào Có Yêu Nhau          • Đừng bỏ em một mình      

      Tình chúng mình sẽ được vẽ lên tranh       • Gục Đầu Bên Mộ Mẹ    

      Gửi Mẹ       • Hỏi Anh      • Khóc Mẹ           • Mơ Thấy Mẹ Về           

      Nguyên Trinh                  • Xuân Tha Hương       • Xuân Vẫn Tha Hương         

      Bài Thơ Không Tên         • Hỏi Mẹ             • Hờn Căm          • Nước Mắt Đời

         :: Một cành cây khô


      Một cành cây khô

      từ phương trời nào

      theo sóng dạt dào

      trôi về nơi mô


      Cành xưa ngây thơ

      chưa hề mong chờ

      chưa nghe ân ái

      quen đời hoang sơ


      Trên lòng cát vắng

      áo cát màu trắng

      chiều nay gió về

      trao bờ yên lặng


      Cành non mong manh

      từ rừng xa xanh

      chiều nào bạt gió

      'lìa cây sao đành'

      Cành khô về đây

      ghi lời mê say

      của chàng gió bể

      lẳng lơ đêm ngày


      Gió từ cây yêu

      nương hương xiêu xiêu

      say men nước mắt

      trôi theo cô liêu ...


      Đêm nay canh buồn

      mơ tình quê hương

      mịt mờ thăm thẳm

      cây rừng yêu thương


      SAINT TROP, tháng 7/1961

      (trích tạp chí PHỔ THÔNG, Saigon)



         :: Mẹ Bảo Ta Đừng Nhìn Qua Cửa Sổ


      Mẹ bảo ta đừng nhìn qua cửa sổ

      Khi hoàng hôn đang chầm chậm bước chân

      Đừng ngước mắt theo lũ chim về tổ

      Khi trăng tàn nhẹ trải lối quanh sân


      Mẹ dặn ta đừng nhìn qua cửa sổ

      Khi niềm tin lỗi hẹn vắng đi về

      Khi đã trót giao bôi không đúng chỗ

      Mà cuộc đời là một cõi u mê


      Mẹ khuyên ta đừng nhìn qua cửa sổ

      Sau những đêm quằn quại ngủ không mơ

      Ngoài gió siết run từng cơn lá đổ

      Hãy xuống hàng, chấm dứt một bài thơ


      Mẹ cấm ta không cho nhìn qua cửa sổ

      Không cho nghe âm đoản, giọng trầm buồn

      Khi đã biết rừng đời nhiều trái khổ

      Tô đậm làm chi bóng lẻ dưới trăng suông


      Mẹ xin ta đừng nhìn qua cửa sổ

      Nghĩa lý gì đâu, những hình ảnh vô thường

      Một kiếp người chưa bằng viên đá nhỏ

      Hãy gạt sang bên hờn giận với yêu thương


      Nhưng ta vẫn lén nhìn qua cửa sổ

      Thả tâm tư về cuối nẻo chân trời

      Tìm trong ánh sáng một vì sao bé nhỏ

      Nói với sao:

      Trần gian này còn một kẻ đơn côi

        Võ Tá Hân phổ nhạc, tiếng hát Thùy Dương



         :: Kiếp Nào Có Yêu Nhau


      Anh đừng nhìn em nữa

      Hoa xanh đã phai rồi

      Còn nhìn em chi nữa

      Xót lòng nhau mà thôi


      Người đã quên ta rồi

      Quên ta rồi hẳn chứ

      Trăng mùa thu gãy đôi

      Chim nào bay về xứ


      Chim ơi có gặp người

      Nhắn giùm ta vẫn nhớ

      Hoa đời phai sắc tươi

      Đêm gối sầu nức nở


      Kiếp nào có yêu nhau

      Nhớ tìm khi chưa nở

      Hoa xanh tận nghìn sau

      Tình xanh không lo sợ


      Lệ nhòa trên gối trắng

      Anh đâu, anh đâu rồi

      Rượu yêu nồng cay đắng

      Sao cạn mình em thôi

        Phạm Duy phổ nhạc, Tiếng hát: Diễm Liên



         :: Đừng bỏ em một mình


      Đừng bỏ em một mình

      Khi trăng về lạnh lẽo

      Khi chuông chùa u minh

      Chậm rãi tiếng cầu kinh


      Đừng bỏ em một mình

      Khi mưa chiều rào rạt

      Lũ chim buồn xơ xác

      Tìm nhau gục vào mình


      Đừng bỏ em một mình

      Trời đất đang làm kinh

      Rừng xa quằn quại gió

      Thu buốt vết hồ tinh


      Đừng bỏ em một mình

      Đừng bắt em làm thinh

      Cho em gào nức nở

      Hoà đại dương mông mênh


      Đừng bỏ em một mình

      Biển đêm vời vợi quá

      Bước chân đời nghiêng ngả

      Vũ trụ vàng thênh thênh


      Đừng bỏ em một mình

      Môi vệ thần không linh

      Tiếng thời gian rền rĩ

      Đường nghĩa trang gập ghềnh


      Đừng bỏ em một mình

      Bắt em nghe tiếng búa

      Tiếng búa nện vào đinh

      Hoà trong tiếng u minh


      Đừng bỏ em một mình

      Bóng thuyền ma lênh đênh

      Vòng hoa tang héo úa

      Yêu quái vẫn vô tình


      Đừng bỏ em một mình

      Cho côn trùng rúc rỉa

      Cỏ dại phủ mộ trinh

      Cho bão tố bấp bênh


      Đừng bỏ em một mình

      Mấy ngàn năm sau nữa

      Ai mái tóc còn xinh

      Đừng bỏ em một mình

        Phạm Duy phổ nhạc, Tiếng hát: Ý Lan



         :: Tình chúng mình sẽ được vẽ lên tranh


      Chết đi anh cho em được ngồi bên mộ

      Cho nước mắt hồng chảy thấm xuống thịt xương

      Xin hãy chết đi trong một chiều bão tố

      Cho suốt đời vũ trụ khoác thê lương.


      Nếu anh chết em sẽ ở gần anh mãi

      Mỗi chiều về sẽ đốt nén hương xanh

      Nghĩa trang tím bước hoàng hôn chậm rãi

      Em gục đầu và sẽ gọi tên anh.


      Anh còn sống là mình còn xa cách

      Vì cuộc đời hay ghét kẻ yêu nhau

      Vì hạnh phúc phải xây trên nhiều thử thách

      Xã hội điên cuồng, nhân loại ngợp thương đau.


      Anh chết đi để cho mình gặp lại

      Trong giấc mơ anh sẽ đến tìm em

      Em sẽ siết anh trong vòng tay và mãi mãi

      Ngạo với thời gian, ánh sáng và hương đêm.


      Nếu anh chết em sẽ là màu trắng

      Vành khăn tang buộc mớ tóc mong manh

      Ta sẽ yêu nhau, yêu nhau trong hoang vắng

      Tình chúng mình sẽ được vẽ lên tranh.



         :: Gục Đầu Bên Mộ Mẹ


      Gục đầu bên mộ mẹ

      Nước mắt chìm tha ma

      Lụa tâm hồn ai xé

      Kinh cầu ai ngân nga


      Lòng ta hằng mơ ước

      Có hôm nao được về

      Con tàu xuôi bến nước

      Hân hoan vang tình quê


      Mẹ ơi ngày ấy đến

      Chúng không cho con về

      Ôi lũ người chưa yêu mến

      Và những tấm lòng chưa biết say mê!


      Lòng chúng làm bằng thép

      Tim chúng vấy bùn nhơ

      Cầu hư danh gượng ép

      Chà đạp lên giấc mơ


      Thế là hết mẹ ơi

      Tầu nhổ neo đi rồi

      Con không về với mẹ

      Máu rướm mềm lên môi


      Nghiến răng kìm căm tức

      Lang thang chiều tha ma

      Quên làm sao u uất

      Nguôi làm sao xót xa


      Gục đầu bên nấm mộ

      Mẹ ơi con không về

      Chuông nhà thờ ai đổ

      Ai nghe buồn lê thê



         :: Gửi Mẹ



      Mùa thu ấy mưa về trong gió rét

      Mẹ ngậm ngùi âu yếm tiễn con ra

      Mắt ngời xanh mơ ước chốn ngàn xa,

      Trời khóc hộ mẹ con ta, mẹ nhỉ.


      Nhưng đời không dung dị,

      Như mùi hương giàn hoa lý thanh thanh,

      Từ xa nhà con chưa gặp mầu xanh,

      Chưa được thở khí lành,

      Như con hằng mơ tưởng.


      Và mẹ nữa, có thấy gì sung sướng,

      Những buổi chiều mưa gió vướng trên hoa,

      Tìm đâu hình ảnh thiết tha

      Mẹ còn đứng tựa bóng già thân cau.


      Không, con chẳng muốn mẹ sầu,

      Núi sông ai nỡ nhuộm màu nhớ thương,

      Mái quê hương,

      Chìm trong sương trắng lạnh

      Cánh chim trời cô quạnh bơ vơ,

      Mẹ ơi, biết đến bao giờ,

      Gió đưa thuyền ngược lại bờ sông xưa?


      Mái nhà ai còn rả rich tiếng đàn mưa...



         :: Hỏi Anh


      Anh ơi quê hương mình chừ đang rách nát

      Anh có làm chi để cứu giúp không anh

      Trên biển cả những chiếc thuyền lênh đênh trôi giạt

      Liều lĩnh đi tìm một chút sống mong manh


      Anh có thấy? những bóng đen lầm lũi

      Từ đồng quê ra đến chốn thị thành

      Sứ mệnh buộc vào nặng hơn nghìn cân núi

      Sẵn sàng hy sinh cho dân tộc, cho anh


      Anh có nghe? một vài khi nổ súng

      Xin hãy cúi đầu, xin một phút đau thương

      Cho người chiến sĩ không tên mà kiêu dũng

      Kết thúc cuộc đời trên đất mẹ, trên quê hương


      Anh có gặp? những nấm mồ chôn lạnh lẽo

      Hãy tới nghiêng mình thắp nén hương xanh

      Cho người nằm đó, âm thầm không chăn chiếu

      Chết vì bạo tàn, vì đói khát, chết thay anh


      Anh có thương? Vành khăn tang trên mái đầu non trẻ


      Xin lại gần, xin mở rộng vòng tay

      Vuốt sợi tóc mềm nói câu nhỏ nhẹ

      Đừng để nghẹn ngào giọng em bé thơ ngây


      Anh có nghĩ? Quê hương mình chắc làm nhiều tội lỗi

      Nên bị trời hành bắt trả mãi hay sao

      Hết nô lệ đến chiến tranh, nghìn năm u tối

      Một kiếp người chỉ thấy cảnh binh đao


      Rồi có hôm nào ...

      Nếu chung quanh anh rền vang tiếng nổ

      Họ đã vùng lên, không chịu nổi cảnh đọa đày

      Người Việt Nam oai hùng bao nhiêu lần chứng tỏ

      Còn anh

      Đã làm được những gì cho đất nước hôm nay?



      Khóc Mẹ


      Dưới mộ sâu lạnh lắm

      Một mình mẹ cô đơn

      Ngày me chết con xa me muôn dặm

      Ngày đưa me gió bấc rít từng cơn


      Rồi mai về quê cũ

      Me thân yêu đâu còn

      Bàn thờ lạnh, vòng hoa tang ủ rũ

      Me đâu rồi? Ai cô độc hơn con ...


      Bình xác khô cằn cỗi

      Cắm bông linh hồn tươi

      Thượng Đế ơi, đường xuống mồ u tối

      Xác còn đây, hồn đã tận muôn nơi


      Bẽ bàng chưa, kẻ sống

      Ngơ ngác bốn phương trời

      Là cõi thực hay là cơn ác mộng

      Vành khăn tang ướt đẫm lệ còn rơi


      Tiếng cầu kinh văng vẳng

      Trên nẻo đường xa xôi

      Chiều tha ma hoang lạnh

      Hồn ở đâu? đâu rồi?


      Hồn thân yêu ơi,

      Trong quan tài chật chội

      Có đau chăng khi búa nện đinh vang

      Có nghe chăng đây lời kinh sám hối

      Giọng ai buồn cắt đoạn nẻo trần gian



         :: Mơ Thấy Mẹ Về


      Đêm qua mơ thấy mẹ về

      Nụ cười, ánh mắt tràn trề yêu thương

      Từ ngày xa cách quê hương

      Là ngày mộ mẹ khói hương lạnh lùng

      Sương chiều nhẹ tỏa linh lung

      Nơi đây cô quạnh mịt mùng xót xa

      Nhớ xưa bên cạnh mẹ già

      Nếp đời thuần hậu, tháp ngà bướm hoa

      Nam Giao xa thật là xa

      Đồi thông xanh ngát, trăng ngà ấp yêu

      Mong nhiều, tiếc nhớ cũng nhiều

      Chừ đây cảnh cũ tiêu điều xác xơ

      Mẹ ơi, con mẹ vẫn chờ

      Ngày nào ngắm lại được bờ sông Hương

      Ngày nào rực ánh Triêu Dương

      Làm dân một nước hiền lương thanh bình

      Ngày nào bớt cảnh điêu linh?



         :: Nguyên Trinh



      Bài thơ này ta chỉ ghi cho mẹ

      Để nói lên niềm hiu quạnh, cô đơn

      Để nhắc nhở một thuở nào thơ bé

      Khi mẹ con mình lặng đứng ngắm hoàng hôn


      Mẹ có nhớ đêm ngủ đò hôm ấy

      Trăng sông Hương vằng vặc giọng hò khoan

      Lời ai oán thức đôi bờ sông dậy

      Cô lái mơ tình yêu, cô lái thở than


      Mẹ có nhớ những hồi chuông Diệu Đế

      Tiếng vọng u trầm như điểm nét ưu tư

      Mẹ quằn quại thương người dân xứ Huế

      Sẽ còn gian nan vì chinh chiến, ngục tù


      Màu đất đỏ đường dốc cao Bến Ngự

      Mẹ xuống xe chậm rãi bước chân lên

      Hay những buổi xe qua cầu Thượng Tứ

      Hồ nội thành, mẹ muốn thở hương sen


      Chiều xứ Huế, trời thay nhiều tấm áo

      Áo hồng tươi, tím ngát, áo xanh mơ

      Đồi Nam Giao chập chờn bóng người đi dạo

      Nghe gió thông tình tứ hát lời thơ


      Mẹ có nhớ góc vườn hoa Thược Dược

      Cánh huyền nhung tô thắm chốn thiên thai

      Dáng mẹ u trầm, chắp tay nguyền ước

      Cho đàn con vươn dậy trong tương lai


      Hồ Hương Trang chiều nao trong nước quá

      Mẹ ngước nhìn trời, xin dứt cơn mưa

      Cho người dân nghèo bớt dầm dề, vất vả

      Mắt mẹ người khi gặp ánh sao thưa


      Mẹ có nhớ trên bến chùa Thiên Mụ

      Mẹ thường xin mau trở lại thanh bình

      Mẹ vẫn bảo, sợ non sông mình cẩm tú

      Hay làm ghen cả những vị thần linh


      Ngày giờ nầy quê hương xa vời vợi

      Mẹ dưới mồ có khắc khoải chờ mong

      Như chúng con đây, mong ngày ấy tới

      Cho mẹ con mình, cho dân tộc bớt thương vong


      Chờ mẹ nhé, chúng ta chờ buổi ấy

      Phải có một ngày đất nước hết điêu linh

      Người dân Việt sẽ thương nhau

      Như chưa ai từng thấy

      Và quê hương mình sẽ trở lại: NGUYÊN TRINH



         :: Xuân Tha Hương


      Năm nay út mẹ đã xa rồi,

      Pháo đỏ còn đâu nhặt đốt chơi,

      Để mẹ giật mình, cười trốn mất,

      Đầu năm mẹ mắng tí ti thôi.


      Vườn ta hoa nở được chừng mô?

      Đường có tươi mầu áo các cô?

      Phố có ngọt ngào mùi bánh kẹo

      Chú tầu có ngập táo, hồng khô?


      Mừng tuổi xuân nầy mẹ muốn chi?

      Muốn con học giỏi để mau thi,

      Mẹ hẹn chờ con khoan tóc trắng

      Phen nầy con hứa chẳng ra đi.


      Phần con, mẹ biết muốn gì không?

      Áo tết may bằng một khúc sông,

      Khăn tết, một rừng trời xanh thẳm,

      Cười vui rộn rà mấy mùa đông.


      Ngày xưa, mẹ nhỉ, lúc còn thơ,

      Cuộc sống xây bằng mơ với mơ,

      Mẹ chỉ biết con, con biết mẹ,

      Mà nay đàn lỗi mấy cung tơ.



         :: Xuân Vẫn Tha Hương


      Thế mà con mẹ vẫn tha hương,

      Xa mẹ, xa nhà, xa mến thương,

      Trừ tịch đêm nào hồng tiếng pháo,

      Nơi nầy chỉ thấy tuyết hòa sương.


      Đêm nay hồi tưởng đến đêm xưa,

      Ngây ngất đâu mùi hương thoáng đưa,

      Bóng mẹ cúi bày mâm cỗ cúng,

      Khấn ông bà đến để say sưa.


      Mẹ bảo ông bà vẫn hỏi con,

      Rằng Tr. sao nó vắng nhà luôn,

      Mẹ có nhớ thưa con cố học,

      Bao giờ thi đỗ mới hồi hương.


      Bánh chưng mẹ nấu có nhiều không?

      Nồi bánh chưng này ai thức trông?

      Mẹ có gói thêm đòn bánh nhỏ?

      Để cho con út mẹ vòi công ...


      Xuân này con mẹ vẫn tha hương,

      Mẹ một phương trời, con một phương,

      Tóc trắng mẹ gìa thêm chút nữa,

      Và con, nhòa nhạt tiếng yêu đương.



         :: Bài Thơ Không Tên 3


      Ta đi trên đường phố rộng

      Mà ngỡ lạc vào tha ma

      Cuộc đời xây toàn ảo mộng

      Trong lũ người hôm nay sao lại có ta


      Tiếng ai vọng về nức nở

      Hay từ chính nẻo tâm tư

      Nơi quê hương có người đang ngộp thở

      Mồ Đại Dương thay cánh cửa ngục tù


      Này những oan hồn lạnh lẽo

      Thôi đừng oán hận hôm nay

      Thoát khỏi cuộc đời úa héo

      Thoát làm Việt Nam là thoát cảnh đọa đày


      Các anh đói trên đất nhà quằn quại

      Chúng tôi no ngoài xứ lạ nhục nhằn

      Đồng hương đó mà nhìn nhau ái ngại

      Như hai kẻ thù, như thú dữ với người săn


      Có phương thuốc nào kỳ diệu

      Uống vào để biết yêu thương

      Mẹ hiền ru con, xin hoài một điệu

      ... Nhiễu điều phủ lấy giá gương


      Nếu biết ngày mai u tối

      Lửa đạn bao trùm năm châu

      Xóa ván cờ này ta bày cuộc mới

      Danh vọng, giàu sang, rồi sẽ được bao lâu?


      Im đi. Thôi đừng nức nở

      Tâm tư ơi chán chường rồi

      Lầu hạnh phúc chưa tìm ra lối mở

      Vườn Thiên Thai chốn bỉ ngạn mà thôi



         :: Hỏi Mẹ


      Mẹ ở phương nào chiều hôm nay

      Hoàng hôn đang về trong heo may

      Mây trắng hững hờ ôm đỉnh núi

      Mẹ thấy không, mình con ở đây


      Mẹ ở phương nào chiều hôm qua

      Trăng thương nhòa nhạt giải Ngân Hà

      Mùa thu lá đỏ như mầu lửa

      Ai có nghe tình ai thiết tha


      Mẹ ở phương nào buổi sớm mai

      Quê mình, Quê Phật? Cõi thiên thai?

      Cung trời Đao Lợi xa vời quá

      Mẹ đã vào chưa? Hay tương lai?


      Mẹ ở nơi nầy hay ở đâu?

      Cuộc đời vùn vụt trôi qua mau

      Một kiếp, hai kiếp, thật là ngắn

      Mới cười, mới khóc, mới bên nhau


      Mẹ biết con thường hay xót xa

      Khi hoàng hôn tím phủ bao la

      Đất mình, quê mẹ chừ tan nát

      Hẹn đến bao giờ ... Ta gặp Ta?


      Có dịp nào mẹ lên vấn Trời

      Quê mình sao khổ thế Trời ơi

      Trời đùa? Trời thử? Hay Trời ác?

      Đày đọa dân ta đến mấy đời?



         :: Hờn Căm



      Hồn ai thất thểu

      nẻo về tha ma

      xác ai mở mắt

      nuối bầy con xa


      tiếng ai rên rỉ

      quặn đau trên giường

      bàn tay cằn cỗi

      ai tìm yêu thương


      nhưng còn đâu ai

      lệ nhòa tương lai

      không gian tang tóc

      chết rồi ngày mai


      hồn ơi về đâu

      cô đơn mồ sâu

      thịt xương rữa nát

      lạnh lùng đêm thâu


      ai cười chia ly

      ai vui ra đi

      ngày về trơ trọi

      nấm mồ lâm ly


      hồn thân yêu ơi

      những chiều mưa rơi

      trần gian khắc khoải

      hờn căm mệnh đời



         :: Nước Mắt Đời



      Thấm thoát đã ba năm

      Từ ngày ta mất mẹ

      Mồ yêu chưa viếng thăm

      Bâng khuâng đời xuân trẻ


      Ngày được tin mẹ mất

      Ta không có quyền về

      Trông vời cơn gió bấc

      Đêm dài bước chân lê


      Độ ấy vừa sang xuân

      Người người vui đón tết

      Pháo nhà ai tưng bừng

      Pháo lòng ta lịm chết


      Rồi mỗi năm ngày giỗ

      Ta vẫn còn lang thang

      Cỏ trên mồ ai nhổ

      Ai sửa vòng hoa tang?


      Những đêm mơ thấy mẹ

      Ngờ tưởng trong cuộc đời

      Như thuở nào thơ bé

      Vòi mẹ hôn lên môi


      Nhưng rồi giấc mơ qua

      Giật mình nghe cô quạnh

      Dáng mẹ đã mờ xa

      Ngoài trời sao lấp lánh


      Nhớ hôm xưa ra đi

      Bến tàu còn in bóng

      Ai ngờ phút chia ly

      Là phút giờ tuyệt vọng


      Đêm nay bơ vơ lắm

      Đốt hương chờ mẹ về

      Đường tha ma thăm thẳm

      Nước mắt đời u mê



    3. Bài viết về nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh

       

      Bài viết về nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh

       

      Trống một chỗ ngồi (Nguyễn Văn Sâm)

      Một bài thơ của Minh Đức Hoài Trinh (Nguyễn Liệu)

      Cho một kiếp mơ được yêu nhau (Tuấn Khanh)

      Nhà Thơ MINH ĐỨC HOÀI TRINH đã vĩnh viễn ra đi (banvannghe.com)

      Nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh của ‘Kiếp Nào Có Yêu Nhau’ qua đời (nguoi-viet.com)

      Nhà Thơ Minh Đức Hoài Trinh Qua Đời Tại Nam Cali (vietbao.com)

      Minh Đức Hoài Trinh, Nữ Lưu Văn Hoá, Chiến Sĩ Nhân Quyền (Lâm Lễ Trinh)

      Những nhà văn nữ - Françoise Sagan và Minh Đức Hoài Trinh (Việt Hải)

      Minh Đức Hoài Trinh và Mộng ngoài cửa lớp (Lý Tòng Tôn)

      Minh Đức Hoài Trinh (sachxua.net)

      MINH ĐỨC HOÀI TRINH - Kiếp Nào Có Yêu Nhau (Du Tử Lê)

      Chương trình ra mắt tuyển tập "Minh Đức Hoài Trinh: Chính khí của người cầm bút" (cothommagazine.com)

      Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ Ra Mắt Sách Minh Đức Hoài Trinh (nsvietnam.blogspot.com)

      ĐỌC THƠ MINH ĐỨC HOÀI TRINH (Ái Khanh)

      "Trăng, Sao và Sương" - thơ: Minh Đức Hoài Trinh (Cao Minh Hưng)

       

      Tác phẩm

       

      Trang Thơ Minh Đức Hoài Trinh (Học Xá)

      Trung Tâm Minh Đức Hoài Trinh

      Ai Trở Về Xứ Việt (Nhạc Võ Tá Hân, Khánh Ly hát)

      Trà Thất

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  Hàn Mặc Tử,  Hoài Khanh,  Hoàng Khởi Phong,  Hoàng Ngọc Hiển,  Hoàng Xuân Sơn,  Huỳnh Hữu Ủy,  Khoa Hữu,  Lâm Chương,  Lâm Hảo Dũng,  Lâm Vị Thủy,  Lê Hữu,  Lê Văn Trung,  Luân Hoán,  Mặc Đỗ,  Mai Thảo,  Minh Đức Hoài Trinh,  Ngô Nguyên Nghiễm,  Nguyễn Âu Hồng,  Nguyễn Bắc Sơn,  Nguyễn Lệ Uyên,  Nguyễn Mạnh Côn,  Nguyễn Ngọc Tư,  Nguyễn Phan Thịnh,  Nguyên Sa,  Nguyễn Tất Nhiên,  Nguyễn Thị Hoàng,  Nguyễn Thị Thanh Bình,  Nguyễn Thị Thuỵ Vũ,  Nguyễn Văn Sâm,  Nguyễn Vỹ,  Nguyễn Vy Khanh,  Nguyễn Xuân Hoàng,  Nguyễn Xuân Thiệp,  Nguyễn Đình Toàn,  Nguyễn Đức Sơn,  Nhật Tiến,  Nhất Tuấn,  Phạm Cao Hoàng,  Phạm Ngọc Lư,  Phạm Phú Minh,  Phan Lạc Phúc,  Phan Nhật Nam,  Phan Trang Hy,  Phùng Cung,  Phùng Thăng,  Sơn Nam,  Tâm Thanh,  TchyA,  Thái Văn Kiểm,  Thanh Nam,  Thanh Tâm Tuyền,  Thành Tôn,  Thảo Ca,  Thảo Trường,  Tiểu Tử,  Tô Thùy Yên,  Trần Hoài Thư,  Trần Mộng Tú,  Trần Phù Thế,  Trần Thúc Vũ,  Trần Tuấn Kiệt,  Trần Văn Nam,  Trần Yên Hòa,  Trịnh Y Thư,  Từ Thế Mộng,  Tuệ Sỹ,  Viên Linh,  Võ Phiến,  Vũ Hữu Định,  Vũ Khắc Khoan,  Xuân Thao,  Xuân Vũ,  Y Uyên,  Đặng Phú Phong,  Đào Anh Dũng,  Đỗ Quyên,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)