|
|
|
|
|
VĂN HỌC |
GIAI THOẠI | TIỂU LUÂN | THƠ | TRUYỆN | THỜI LUẬN | NHÂN VẬT | ÂM NHẠC | HỘI HỌA | KHOA HỌC | GIẢI TRÍ | TIỂU SỬ |
Thơ Văn Trần Y. Hoa & Bằng hữu
Thơ Văn Trần Yên Hoà & Bằng hữu

• Buồn Một Phương • Xuân Nhớ Bạn • Dặn Con Khi Khôn Lớn
• Đôi Lòng • Quê Hương • Gởi Người Anh Cả • Từ Em ![]()
• Xin bình yên cuối đời • Saut cuối cùng • Một lời xin
• Xuân cảm • Nỗi cô đơn của người bán nước • Bên dòng sông Cửu
• Xuân cách trở • Bốn mươi năm • Một bài thơ cho Tuấn
Thế giới của anh không có chân trời
Không có mùa xuân lấy đâu hoa bướm
Không bàn tay cho bàn tay hò hẹn
Áo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu
Thế giới của anh không có nụ cười
Không có người yêu lấy đâu tình tự
Ghế đá không người cho công viên ủ rũ
Thiếu mắt em buồn anh cũng bỏ làm thơ
Anh chỉ còn đêm trắng với đèn khuya
Một ít tâm tư với nhiều thương nhớ
Với đại lộ dài trong hồn bỏ ngỏ
Anh một mình nghe ngày tháng trôi mau
Đã từng đêm anh lặng lẽ cúi đầu
Xin Thượng Đế ban cho hồn thắm lại
Cho anh được yêu bằng con tim mới
Cho màu xanh về với đáy mắt trong
Để thế giới anh dậy má ai hồng
Ai nũng nịu cho hai vòng tay khép
Với gió bâng khuâng, với hồn hoa đẹp
Với mắt em buồn anh lại sẽ làm thơ
Nhưng người đi không đến nữa bao giờ
Không có mùa xuân lấy đâu khai hội
Một trăm lá thư không bằng lá thư không gởi
Một trăm nụ cười không phải nụ cười xưa
Anh chỉ còn chiều gió với đêm mưa
Một thoáng dư hương với ngày tháng mất
Thế giới của anh sầu hơn địa ngục
Tao sẽ vui xuân cùng thiên hạ
Dù Tết năm nay không có mày
Nói rứa chứ mình tao cũng chán
Thiếu mày rượu không đã cơn say
Bao năm rồi phải không mày nhỉ
Hai đứa ôm chung giấc mộng đầy
Cái thuở hồn đang non trẻ ấy
Xem đời dễ như trở bàn tay
Tao nhớ chúng mình say ngất ngưởng
Một đêm trừ tịch khói hương bay
Văn chương chửi đổng qua thời thế
Chính trị bàn từ Đông sang Tây
Chán chê hai đứa kềnh ra ngủ
Sáng dậy thề nhau tao không say!
Một kỷ niệm xưa mày có nhớ
Hai đứa yêu và đã đắm say
Cô gái trước nhà căn gác trọ
Nhìn mình đôi má đỏ hây hây
Một dạo chúng mình tương tư quá:
Tao làm thơ, mày hát suốt ngày!
Bây giờ em đã lên bà lớn
Con đứa tay bồng, đứa dắt tay
Mà mày vẫn còn lưu lạc đó
Mà tao vẫn còn lất khất đây
Nhắc đôi kỷ niệm ngày xưa để
Buồn cho thế sự của hôm nay
Bao năm mơ ước chưa tròn ý
Duyên chỉ thêm nhiều men đắng cay
Đuổi đeo đeo đuổi trăm hình bóng
Rút cuộc còn tao với một mày!
Đã hẹn xuân này ăn Tết muộn
Chúc nhau nâng một cốc rượu đầy
Những tưởng chông gai cùng sát cánh
Nào ngờ thế nước bắt chia tay!
Còn đâu những buổi sương chiều xuống
Mưa lạnh, đường xa, gió heo may
Bấm tay ngồi đếm ngày phiêu bạc
Chợt thấy xuân về trên khóm cây
Mày vẫn âm thầm quê cũ sống
Tao phải bôn ba đất nước này
Cách sông, cách núi, lòng không cách
Nhớ mày tao chỉ một cơn say
Văn chương xứ Việt giờ chắc đắt?
Mấy mươi triệu kẻ đọc văn mày?
Văn mày còn như văn ngày trước:
Giọng cười pha lẫn ý chua cay?
Tao ở bên này xem tuyết trắng
Thơ lòng một cõi tha hồ hay
Thơ hay khốn nỗi không người đọc
Nhìn tóc hoe vàng nhớ tóc mây
Tao sẽ vui xuân cùng thiên hạ
Dù Tết năm nay không có mày
Nói rứa chứ mình tao cũng chán
Rượu buồn thiếu bạn uống không say.
Ngày ra đi cha ẵm trên tay
Con mới khôn ba tháng một ngày
Con không biết nhà tan nước mất
Không biết mình sao lạc phương Tây
Con lớn lên quê người ấm no
Đất yên vui tươi thắm bốn mùa
Con đâu biết quê mình gấm vóc
Chỉ nghèo hèn từ độ can qua
Con sống đời bình đẳng tự do
Tâm trí con không ngại không ngờ
Con đâu biết tự do, bình đẳng
Ở xứ mình như nắng chiều mưa
Con có quyền mong, có quyền chờ
Có quyền rất thực, có quyền thơ
Con đâu biết những gì con hưởng
Là những gì đất nước đang mơ
Tên con cha phải đặt thêm tên
Cho người dễ gọi, người nghe quen
Nhưng con nhớ: người, người ta trọng
Là người không chối bỏ tổ tiên
Con hãy là gương sáng cần cù
Hãy là khiêm nhượng, hãy là nhu
Nhưng con phải giữ niềm kiêu hãnh
Làm người thua thiệt có suy tư
Nơi chốn ganh đua để sống còn
Trường đời con hãy nhớ luôn luôn
Thù con chưa chắc thù của bạn
Bạn bạn con chưa hẳn bạn con
Nếu con thấy đêm đen mịt mùng
Con đừng ngồi đó để mong trăng
Đừng ngồi đó chờ ai nhóm lửa
Tự đốt con ơi, ngọn nến hồng
(1985)
Em đẹp như vầng trăng tuổi thơ
Tóc em là gợn sóng mong chờ
Tình anh, cánh lá run đầu gió
Có lạnh hồn em giữa giấc mơ?
Em là nắng ấm, anh là mây
Mây sa, nắng đọng trời xuân này
Đôi lòng, một thoáng cười trong mắt
Là biết tình vương theo áo bay
Anh là biển cả, em là sông
Sông xuôi về biển ngọt đôi dòng
Anh lùa nắng ấm lên bờ mộng
Để muối tình ta thêm mặn nồng
Tạ ơn đời cho ta bể dâu
Phím ngà còn đợi ngón tay châu
Anh nghe cả tiếng thầm em gọi
Hiểu vạn lời nhau trong ý nhau
Xuân sang sao vắng tiếng cười
Một thân đất khách nhớ người quê xưa
Một năm thêm, một năm thừa
Một tháng Tư ngập gió mưa tủi hờn
Đất người cây lá xanh non
Biển người êm sóng sao hồn ta chao?
Một ngày hai buổi đi về
Tay che băng giá, tim se nỗi hàn
Mười một tháng, kiếp lang thang
Một tháng khăn áo để tang quê nhà
Quê nhà nay nhìn không ra
Làng xưa, xóm cũ mới là quê hương
Nguồn: tranthinguyetmai.wordpress.com

Thưa anh
Chúng ta không đi Dây Tử Thần
Không nhảy Đài 11
Không một saut đêm, sáu saut ngày
Để làm người hùng
Đeo Huy Hiệu Dù, đội chiếc Mũ Đỏ
Đi khoe gái.
Chúng ta chọn
Sát cánh những người lính tuyến đầu
Có mặt khắp bốn vùng lửa đạn
Không phải vì chức tước, công danh
Chúng ta chọn sát cánh họ
Vì khi họ ngã họ cần chúng ta.
Dẫu thời gian
Có làm phôi pha đôi thứ:
Màu áo hoa rừng, tuổi trẻ, ước mơ
Dẫu không gian
Có làm cách xa đất nước
Chúng ta
Người góc biển, kẻ chân trời
An vui hay âm thầm cuộc sống
Vẫn một tinh thần: Cố Gắng! năm xưa.
Dẫu thánh Micae
Đã dang tay đón anh ở cửa Thiên Đường
Xin anh cứ vào an nghỉ
Xin anh hãy yên tâm
Đàn em của anh còn lại bên này
Luôn luôn nhớ lời anh dặn:
Một ngày Mũ Đỏ là một đời Mũ Đỏ.
TRANG CHÂU
Montréal 15/03/2026

Từ em chợt đến bên đời
Anh tâm khắc vội một lời ước mơ
Cách ngăn dẫu cách ngăn hờ
Anh đâu dám ngại dám ngờ mai sau
Từ em thấp thoáng bên song
Vườn thơ anh nở một bông cúc vàng
Từ em đưa nắng xuân sang
Anh nghe tháng giá, năm hàn rụng rơi
Nghĩ mình sinh bất phùng thời
Đơn côi là phận số người cô đơn
Lỡ tay ôm mộng vào hồn
Tương lai e nặng trĩu buồn đôi vai
Chỉ nhìn nhau để nhớ nhau
Lấy câu câm nín làm câu hẹn thề
Người đi sao nỡ quên về
Đường quê nhớ gót chân quê vẫn chờ
**
Từ em tách bến xa bờ
Bơ vơ anh đứng đợi chờ ai đây???
Nguồn: hopluu.net

Đôi tai này, từng nghe bom đạn nổ
hơn một lần nghe tiếng sét ái tình
giông bão, phong ba, trời gầm mấy thưở
giờ, xin ai thở nhẹ bên vai mình.
Bàn tay này, kéo giây dù ngược gió
dìu thương binh qua mấy bãi đầm lầy
đỡ đần ai rời mảng thuyền sắp vỡ
giờ, tay cần hơi ấm một bàn tay.
Đôi mắt, ngày xưa trừng nhìn biên ải
quắt hận thù khi đồng đội vùi thây
từng giận người đi, sầu người ở lại
giờ, đêm về xin làm ánh sao bay.
Trái tim này, xưa một bầu máu nóng
toan một lần ôm trọn hết tương lai
giờ đã biết thực không bằng mộng
nên muộn màng ươm hạt nắng đang phai.
Ta, cuối đời là con trăng về muộn
tô chút màu lên huyền ảo đêm đen.
Ta, cuối đời là là cánh buồm gió cuốn
đợi chiều tà, lặng sóng, lướt đi êm…
Montréal 01/01/2021
Nguồn: sangtao.org

Ba đứa chúng mình, ba thằng gốc Huế
Lớn lên dưới bóng phượng đất thần kinh
Tắm nước Hương Giang, thở gió Ngự Bình
Hai đứa Nam Giao, một thằng Vỹ Dạ.
Sống giữa đoạn đời súng thay pháo nổ
Ba đứa mình tai điếc chẳng sợ gì
Vẫn cứ hồn nhiên làm lính quân y
Vẫn cứ bình tâm ôm dù nhảy xuống
Rừng núi thâm u, sình lầy, nước đọng.
Ôi, những ngày máu lửa trên quê hương!
Ta đã đi, đã sống, đã đau buồn
Tay ta đã lau máu thù, máu bạn.
Rồi vận nước rơi vào mùa khổ nạn
Bọn chúng mình, tan tác cánh chim muông
Đứa ngục tù, vượt biển, trước tai ương
Nhưng trời vẫn thương những thằng tốt bụng
Trong gian lao tinh thần ta vẫn vững
Xóa cuộc cờ làm lại với tay không
Sau cơn mưa trời lại sáng tươi hồng
Và ta sống vui những ngày còn lại.
Nhưng bạn ơi, tháng năm rồi cũng phải
Quay trở về với cát bụi hư không
Ta lính Dù, ta nhảy saut cuối cùng
Từ xứ lạ ta rơi về đất mẹ.
Hai bạn đi rồi, mình tôi cô lẻ
Cũng mang dù gọn ghẽ đứng chờ phiên…
Montréal 29/09/2020
Nguồn: sangtao.org

Xin em
khi nói tiếng xứ người
đừng quên lời xứ mẹ
nhìn giàu sang quê họ
nhớ cảnh khó quê cha.
Xin em
khi sống ở đất hiền
đừng quên người biển khổ
trên thuyền yên bến đỗ
hãy nhớ kẻ phong ba.
Xin em
nơi thời đông tiết giá
đừng quên chúng ta có mặt trời
rực rỡ trên quê hương
trong giòng máu…
Xin em
bước trên đường Tự Do
dưới màu cờ Dân Chủ
em hãy cầm biểu ngữ
và hét thật to
thay cho người bị câm tiếng.
Xin em
hãy nhớ và hãy nhớ
những bàn tay siết chặt hôm nay
là bởi những gì hôm qua đã mất
và cho những gì sẽ thấy lại ở ngày mai.
Nguồn: sangtao.org

Nở rộ cành mai dưới nắng xuân
Trong ta hoa thắm nở bao lần?
Trong ta bèo giạt bờ mê giác
Thăng trầm theo mấy lớp phế hưng?
Ta nhớ một thời vui sống yêu
Lòng mênh mông rộng, ý muôn chiều
Hồn căng như cánh diều no gió
Rộn rã hài son bước bước theo.
Trót lỡ quên đi đời hữu hạn
Liều đem thân thế gởi tang bồng.
Tháng năm đèo buộc vào cơm áo
Mơ hoài một thoáng mắt bao dung…
Lặng lẻ thời gian lặng lẻ trôi
Hoàng hôn che lấp nắng lưng đồi.
Ngàn sau sao chỉ toàn hư ảo?
Một triều hương cũ bỗng lên ngôi !
Biết ước gì khi tuổi xuân qua?
Nhìn nhau tóc đã muối tiêu! Và
Cần chăng một chút lòng thanh thản
Một chút thành tâm, ta với ta.
Nguồn: sangtao.org

Ngày ta đứng dưới mặt trời chói sáng
Trong tay cầm một chiếc gậy quyền năng
Chân bỗng gắn thêm đôi hài bảy dặm
Trên hai vai liền mọc cánh hung thần
Ta xa bay lên đỉnh trời cao vọng
Hồn say sưa ôm cứng mộng hào quang
Trong khoảnh khắc nghe muôn lời chúc tụng
Hơn một lần tưởng nắm cả giang san
Và từ đó cái nhìn ta ngạo mạn
Nụ cười ta cũng nhuốm vẻ khinh khi
Bởi tham vọng đã trở nên mù quáng
Ta dập đầu người lót bước chân đi
Ta thản nhiên xây đời và dệt mộng
Ngày xa hoa, đêm phù phiếm lương tâm
Mặc đồng bào ta lầm than cuộc sống
Quê hương ta biển đảo cũng mất dần
Nhưng một sáng ta bàng hoàng tỉnh giấc
Nhìn khung trời mây xám trĩu âu lo
Trên nét mặt niềm tin xưa đã mất
Giang sơn xưa đổ nát tự bao giờ
Ta sực nhớ ngày ta đem cường lực
Làm khiên mây để chống giữ cơ đồ
Chính là ngày ta dại khờ đánh mất
Triệu triệu linh hồn yêu chuộng tự do
Ta bỗng sững sờ tìm ra nguyên lý
Nỗi cô đơn bị ruồng bỏ hôm nay:
Tính kiêu ngạo và lòng tham vị kỷ
Đã xô ta xuống vực thẳm lưu đày
Vì sợ hãi ngày mai cô độc đó
Ta ra đi tìm kiếm bạn bè xa
Mong bắt gặp một nụ cười xóa bỏ
Một tia nhìn không trút lửa vào ta
Nhưng không thấy đôi tay nào mở rộng
Con tim nào cũng gỗ đá làm thinh
Soi mặt giòng sông, sông cau mặt sóng
Ghé mắt xem gương, gương xóa bóng hình
Và hiu quạnh theo ta như hình bóng
Ta trở về trong địa ngục vàng son
Nghe cơ thể rữa mòn trong tuyệt vọng
Và linh hồn nhức nhối nỗi cô đơn
Nguồn: sangtao.org

Ai đứng bên kia bờ giới tuyến
nghe chiều buông nắng ngậm ngùi đi
trông nhau mấy độ thu rồi nhỉ
hẹn với thuyền em đến bến gì?
mắt lệ năm nào tiễn biệt nhau
trùng trùng con nước cuốn trôi mau
tàu đi, sông biếc đìu hiu lạnh
gió cuốn đời trai theo bể dâu
lưu lạc phương trời, lòng một phương
rừng thu vàng úa lá quê hương
nao nao tiếng hát buồn rười rượi
côi cút người đi vạn dặm trường
ta đứng bên này con sông xanh
bình minh chim hót nắng trên cành
bên kia, mưa nửa dòng sông đục
lớp lớp cuồng dâng sóng bạo hành
Bao giờ lá úa, cành khô mục
lửa tiếp hờn căm cháy gót thù
thế nước bừng bừng con thác hận
ta về, trời lộng gió thiên thu
ta về, hẹn với dòng sông Cửu
nối lại bờ chia một nhịp cầu
xanh xanh mái tóc bên đầu súng
áo trắng thương thương áo bạc màu
Nguồn: sangtao.org

Nửa vòng trái đất ta đi
Giáp vòng sinh tử còn gì nữa đây?
Nhớ quê, quê của những ngày
Gấm hoa thưở trước, dạn dày hôm nay
Nhớ người áo trắng thơ ngây
Vướng cơn bụi đỏ héo gầy tâm tư
Ta, từ thay tiếng đổi từ
Bơ vơ xứ lạ mệt nhừ áo cơm
Chiếu chăn không ấm nỗi buồn
Ngày đơn chiếc đợi, đêm mòn mỏi trông
Lấy ai tâm sự với cùng
Lòng mong gặp lại tấm lòng thủy chung
Mơ ngày biển gọi về sông
Cách bao nhiêu dặm lệ mừng bấy nhiêu
Xuân hồng không thắm quê yêu
Xuân nơì đất khách trăng heo hút mờ
Em ơi, gắng đợi gắng chờ
Một ngày nắng ấm như mùa xuân xưa
Chứ bây giờ với bây giờ
Dẫu thương dẫu nhớ vẫn chưa thể về
Nguồn: sangtao.org

Từ khoảng đời thơ ấu tôi lớn lên
Đất nước chưa một ngày im tiếng súng
Bom ru tôi ngủ
Sách vở từng trang tôi đọc
Mong tìm ra lấy nghĩa chiến tranh
Đang rỉa mòn quê hương đổ nát.
Tôi lớn lên, hồn già đi trước tuổi
Không nhìn thấy tương lai
Như lòng mình mong ước
Như tất cả tin yêu tôi gởi gắm cuộc đời
Tôi đã nổi trôi xuôi ngược dòng đời
Súng trên vai lòng mới rõ hận thù
Bắn đã biết nhắm vào ai
Những đêm hỏa châu chong mắt
Những ngày nắng lửa khô môi
Tôi xin trí óc tôi từng phút tỏ ngời
Để lương tâm không một lần trách hỏi:
Chiến đấu làm gì, chiến đấu cho ai ?
Một sáng mùa xuân
Đôi miền phố thị
Đỏ một màu cờ!
Có phải vì tôi là
Người hiện diện sau cùng
Nên là người thua thiệt?
Không nợ nần
Cũng bị tước mất quê hương!
Tôi đứng bên trời Montréal
Nhìn dòng sông Saint Laurent đông tuyết
Không thấy màu phù sa sông Hồng sông Nhị
Nước không thơm mùi trái ngọt Đồng Nai
Giọng hò nào cho tôi nhớ Hương Giang
Ôi! Nỗi lo âu này thành sự thật
Khi một ngày bỏ nước ra đi!
Bốn mươi năm vẫn thấy cuộc đời
Làm thân Do Thái
Tôi muốn quên nhưng lòng vẫn hỏi
Đất nước bây giờ: đất nước của ai??
Nguồn: sangtao.org
Tao để Tiểu đoàn 6 lại cho mày
Trạm cứu thương
Có thằng Khiên mù
Có thằng Như ngọng
Tao để Vũng Tàu lại cho mày
Bãi trước Bãi sau
Gió biển ngây ngây mùi gái
Tao để căn phòng cư xá lại cho mày
Đèn mười hai giờ khuya mới sáng
Đêm đêm nằm nghe bên cạnh vợ mắng chồng ...
Những thằng thương tao
Những đứa ghét tao
Tao để lại cho mày
Hãy ăn miếng trả miếng
Những em bán bar
Những con vợ ngoại tình
Những trái tim rẽ mạt
Tao để lại cho mày
Hãy chớp lấy mà thỏa thê
Hãy vui hết hôm nay
Hãy sống hết hôm nay
Rồi hãy chán hãy đi
Hãy như tao, hãy hơn tao
Nghe không mầy, Tuấn !
Tuấn ơi
Mày đã chối từ những gì tao để lại
Mày đã thờ ơ những gì tao mua vui
Mày đứng ngoài cuộc sống
Mày không chấp nhận tầm thường
lẻ loi mà bất khuất
Mày lớn cao bằng im lặng
Hiên ngang trong âm thầm
Hỡi thằng Y Sĩ Dù bé nhỏ của chúng tạo ơi !
Đi chưa bao giờ biết mệt
Chiến đấu chưa bao giờ biết nằm
Đêm Gio Linh xác địch chất bên miệng hầm
Chiều Cao Lãnh đạn ghim sâu vào gối
Và Dakto mảnh sướt bờ vai
Hỡi thằng duy nhất của chúng ta ơi!
Hai lần chiến thương
Vận còn "súng, xắc"
Chúng tao rửa ruột chờ ăn khao
Mày lên Đại Úy
Mày sắp về Bệnh Viện
Một chiếc bục cao dành sẵn cho mày
Trong phòng mổ
Sao mày không về cùng anh em ?
Sao mày đi biền biệt ?
Để một sớm mai buồn
Chúng tạo thức dậy
Lặng người đau đớn
Nghe tin mày hy sinh !
Mọi người khóc mày
Bằng nước mắt tiếc thương
Bằng vòng hoa tưởng nhớ
Tuấn ơi,
Một người nằm xuống cần giấc ngủ yên
Tao khóc mày bằng im lặng.
Nguồn: Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I
Tủ sách Di Sản văn chương miền Nam
Thư Ấn Quán Tái Bản , 2007
- Trang thơ Trang Châu Thơ
- Lời Người Ở Lại Trang Châu Thơ
- Bóng Người Trong Hành Lang Trang Châu Truyện ngắn
• Trò chuyện với nhà thơ Trang Châu (Trần Thị Nguyệt Mai)
• Phỏng Vấn Nhà Văn Trang Châu (Châu Hải Châu)
• Trang Châu và Bút Ký "Y Sĩ Tiền Tuyến" (Du Tử Lê)
Giới thiệu tập truyện "Dì Thu" của Trang Châu (Song Thao)
• Trang thơ (Trang Châu)
• Lời Người Ở Lại (Trang Châu)
• Bóng Người Trong Hành Lang (Trang Châu)
Tác phẩm đăng trên mạng:
- Nguyệt san Tình Thương (1964 – 1966) do nhà văn Trần Hoài Thư sưu tập
- Tác phẩm Nhà Tiên Tri của Khalil Gibran do Trang Châu dịch Việt ngữ
- Nguyệt San KBC tháng 6/2024: Chủ đề: Trang Châu – Y sĩ tiền tuyến
- thica.net, - thivien.net.
Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)
Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)
Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)
Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)
Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)
Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)
Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)
Dương Quảng Hàm (Viên Linh)
Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)
Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)
Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)
Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)
Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)
Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)
Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn
Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)
Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)
Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)
Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)
Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)
Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)
Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh
(Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)
Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)
Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn
Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)
Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An
Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)
|
© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com) |