1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Cửa Thiền Nào Chốn Hỏi Mai Hoa (Hương Giang Thái Văn Kiểm)

      19-1-2017 | VĂN HỌC

      Cửa Thiền Nào Chốn Hỏi Mai Hoa

       Hương Giang THÁI VĂN KIỂM

      Mở màn năm Mậu Dần 1998 mà biểu tượng là con cọp, vốn là một đề tài mà thiên hạ đã nói đi nói lại nhiều lần, nay tôi xin nói sang một đề tài khác, nhưng vẫn có nhiều liên hệ với mùa xuân và với Tết ta, đặc biệt là Tết của miền Trung Nam nước Việt. Đó là cây mai vòi hoa vàng, dáng điệu mảnh khảnh thường mọc trên đồi cao hoặc dưới chân đèo hẻo lánh và cheo leo, mà nhà thờ Tôn Thọ Tường (1825-1877) đã khéo léo mô tả trong bài thơ tiên khởi sau đây:

      Cảm vịnh cây mai nơi chùa Cây Mai


      Đau đớn thân mai cách dưới đèo

      Mười phần trong sạch phận cheo leo

      Sương in tuyết đóng cành thưa thớt

      Xuân tới thu về cảnh quạnh hiu

      Lặng lẽ chuông quen con bóng xế

      Tò le kèn lạ mặt trời chiều

      Những tay rượu thánh thơ thần cũ

      Trông cảnh bao nhiêu tiếc bấy nhiêu.

      Từ thời ấy tức là thời Đông Tây giáp mặt trong sự giận hờn chinh chiến, khói lửa khắp nơi, rồi tiếp theo là một sự hợp tác rất e dè vả cưỡng bách, khiến cho Tôn Thọ Tường phải trải bày tâm sự chát chua trên thi đàn cho thiên hạ thấu hiểu và mặc sức luận bàn vòi nhiều cay đắng.


      Thi bá Đông Hồ Lâm Tấn Phác (l906-1969) đã từng phê bình bài thơ trên với những lời lẽ chính xác và sâu sắc như sau:

      "Thơ này thuộc về thơ vừa cảm cựu vừa thuật hoài, vừa than tiếc nhớ thương người xưa cảnh cũ, vừa cảm nghĩ thân thế, vừa ký thác tâm sự mình. Lời thơ vừa tả cảnh, tả tình, vịnh vật mà thật là ngụ ý. Tác giả Tôn Thọ Tường làm bài thơ này kể được là đúng thể thức tỉ như phú của Kinnh Thi. Thơ lại được xây dựng có phép tắc vững vàng, có nghệ thuật điêu luyện. Thi tứ thì thê nhiên mà bút thế thì linh động, thuộc về văn chương đại nhã, không phải là văn chương tiểu xảo".

      Rồi nhà thơ Đông Hồ, như muốn biểu lộ lòng quảng đại của mình đối với người xưa cảnh cũ đang ở trong thế kẹt của một thời đại nhiễu nhương, đã thốt đôi lời bàn thêm:

      Y như hễ nói tới nhà thơ Tôn Thọ Tường thì tôi nhớ đến bài thơ Tôn phu nhân qui Hán, nó có một giọng đỏng đảnh. chanh chua đáng ghét. Trái lại thơ Từ Thứ qui Tào, cũng như Chùa Cây Mai này thì lại dễ khiến cho người ta tha thứ. Tha thứ vì chút liên tài liên mạng".

      Riêng về thắng cảnh lịch sử chùa Cây Mai, nhà thơ không ngớt khen ngợi với những lời vô cùng tốt đẹp:

      "Nghĩ như: danh thắng trong thiên hạ, không thiếu chi những cao sơn đại xuyên, thì một gò đất con con ở đồn Cây Mai trong Phú Lâm, gần gặn giữa thủ đô kinh hoa này, phỏng có thủy tú sơn kỳ chi đó mà khách du xuân phải nhọc công tìm đến ngoạn thưởng ngâm đề. Nhưng chúng ta ai mà chẳng nhớ:

      Sơn bất tại cao hữu tiên tắc danh

      Thủy bất tại thâm hữu long tắc tinh".

      (Núi có danh đó, há phải vì núi cao vòi vọi, mà vì núi có thần tiên lai vãng. Nước có thiêng đó, há phải vì nước sâu thẳm mà vì nước có giao long tàng ẩn).

      Suy nghĩ như vậy, nhà thơ Đông Hồ đã cám cảnh sinh tình, họa lại bài thơ vần "eo" rất khó của Tôn Thọ Tường bằng một bài thơ tuyệt diệu, sẵn có bút pháp tinh vi, rồng bay phượng múa:

      Lọ thẳm khơi sông chót vót đèo

      Rồng thiêng tiên náu bước xuân leo

      Giang Nam mộng cũ xuân man mác

      Thi xã hồn xưa gió hắt hiu

      Cốt cách thẹn thò băng ngọc tối

      Phong tao e ấp tuyết sương chiều

      Năm ba hồi nở năm ba nụ

      Tâm sự ngày xưa chút bấy nhiêu.

      Theo sách Gia Định Thông Chí của Trịnh Hoài Đức (1765-1825), đồn Cây Mai chính là trung tâm điểm của thành Prey Nkor (Sài Gòn) ngày xưa. Nguyên là trên gò Cây Mai (mai khâu) có môt ngôi chùa, ở địa phận thôn Phú Giao; huyện Tân Long (Tân An) có bảy cây mai, bóng ngã lơ thơ, nùi hương phảng phất, rất thích ý cho những người tìm phương du ngoạn. Sau nhiều cuộc binh đao, trên gò này chỉ còn lại một cây bạch mai mà thôi!


      Có một điều thắc mắc mà chúng ta nên nêu ra đây là cây mai ở dưới đèo trong bài thơ của Tôn Thọ Tường và cây mai còn sót lại trên đồn Cây Mai có phải là một giống, một loài hay không? Có thắc mắc chăng là cây mai dưới đèo: mai này là mai vàng hay mai trắng? Nếu là mai vàng thì nó thuộc loại Ochna Harmandii, họ ochmacée, đúng như BS Trần Văn Tích viết trong bài "Mai không phải là Mai" đăng trong Làng Văn số 156, tháng 8/1997 vừa qua.


      Tôi xin thêm: sở dĩ tên khoa học của loài hoa này có chữ Harmandii vì người phát giác ra nó là giáo sư bác sĩ hải quân Harmand (l845-l921), vốn là một nhà nhân loại học (anthropologiste) và một nhà thiên nhiên học (naturaliste) danh tiếng. Ông là người Âu châu đầu tiên đi xuyên qua cao nguyên Bolovens trong năm 1877, sau khi đã khảo sát tường tận những bộ lạc Kha, tức là Kha Lơ (Cà Lơ), xuyên qua rừng núi và cao nguyên Ai Lao (vùng Trấn Ninh) cho thấu sông Tchépone mà ông đã đi ngược lên tới đèo Ai Lao chia đôi Lào Việt. Rồi ông xuyên dãy Trường Sơn đi về phía Quảng Trị, rồi đi về hướng nam cho tới Huế. Chính trong cuộc thám hiểm gian lao này, ông đã tìm ra rất nhiều kỳ hoa dị thảo mà sau này sẽ được nghiên cứu kỹ lưỡng bởi nhà thảo vật học danh tiếng Louis Pierre, sáng lập viên của Thảo Cầm Viên Sài Gòn.


      Sau đó BS Harmand được chính phủ Pháp giao cho trọng trách toàn quyền Đông Dương với nhiệm vụ đặc biệt thương thuyết với chính phủ Nam Triều ở Huế mà đại diện là các cụ Hiệp Biện hưu trí Trần Đình Túc làm khâm sai toàn quyền, và thượng thơ Nguyễn Trọng Hợp. Cụ Trần Đình Túc quê quán làng Hà Trung, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị; còn cụ Nguyễn Trọng Hợp là tiên tổ của thi sĩ Lệ Vân (tức Tôn Thất Thiện phu nhân), tác giả sách "Bóng Dáng Giai Nhân Trên Đường Bắc Tiến và Nam Tiến". Cả hai cụ lương đống triều đình đã hết lòng phò vua giúp nước, nhưng gặp phải thời thế cực kỳ khó khăn mà phải cắn răng ký kết Hiệp Ước Quí Mùi 1883, mà lịch sử quen gọi là hiệp ước Harmand-Nguyễn Trọng Hợp, có mang thêm chữ ký của cụ Trần Đình Túc và ông de Campeaux, Trú Sứ ở Huế. Hiệp ước này gồm có 27 điều khoản trong đó có mấy khoản bắt ép nước Nam phải chịu đo hộ Pháp và chịu thu hẹp từ tỉnh Khánh Hòa ra tới Đèo Ngang mà thôi.


      Trở lại vấn đề cây mai, nếu nó là mai trắng mà thân cao lớn (arborcscent), đó là Nam Mai, tên khoa học là Orchrocarpus Siamensis Odoratissimus, cùng giống Callophyllum, thuộc họ Guttifères. Trong Nam cũng có nơi gọi là Mai Mù U. Mai rất thơm, hoa có bốn cánh dày và mịn như sáp, cho nên cũng gọi là Lạp Mai. Đó là cây mai mà thời tiền chiến chúng tôi gồm có các bạn Bùi Quang Tung, Lê Ngọc Trụ và Nguyễn Triệu đã quan chiêm lúc viếng thăm đồn Cây Mai, dưới sự hướng dẫn của sử gia Phạm Văn Sơn, thiếu tá Quân Lực VNCH, tác giả nhiều bộ sử dân sự vả quân sự Việt-Nam.


      Giống mai trắng nào có trái hình bầu dục, to bằng quả trứng gà so, lúc chín rụng xuống đất, người ta lượm chôn để mọc thêm trong vườn cho có bóng mát và sau nảy được thưởng thức mùi hương thơm vào mùa xuân. Rồi chờ đầu hạ, người ta sẽ đem chiếu ra trải dưới gốc cây để lượm những cánh hoa rơi rụng mà ướp với trà, để dành vào những lọ kẽm, chờ bạn tri âm đến thì pha ra mà uống cho thấm giọng, lên mấy câu vọng cổ!


      Đây là trường hợp của nhà thơ Đông Hồ ở Hà Tiên, cứ vào dịp Tết thì người nhà lên núi Lăng có nhiều bạch mai thơm phức bao quanh những ngôi cổ mộ của giòng tổng binh Mạc Cửu, tìm cắt mấy nhánh hoa xinh đẹp mang lên Sài Gòn tặng nhà thơ. Thế là tiên sinh trịnh trọng và nâng niu đem cắm vào các độc bình quí từ Long Môn (Quảng Đông, Nam Việt) do tổ tiên mang sang từ cuối thế kỷ 17, rồi tiên sinh chờ qua ngày mồng Một Tết trang trọng mời một số thân hữu về nơi vương giả hương đình thưởng thức trà Bạch Mai do chính tiên sinh chế biến với một nghệ thuật siêu thần. Từ ấm trà Lưu Bội, Mạnh Thần, tiên sinh rót vào chén Tống (tướng), rồi chuyển nhẹ sang chén quân đều tay, cùng một màu sắc, vàng óng như mật ong lóng lánh, tiên sinh nâng chén mời bạn hiền thưởng trà xuân, điểm xuyết bằng những câu chuyện văn hoa tế nhị rút từ văn hóa đông tây, kim cổ.


      Vào một dịp Tết thời vàng son ấy, tôi nhớ đã đến tận Yễm Yễm Thư Quán, 72-Đ, đường Trần Văn Thạch Sài Gòn rước nhà thơ Đông Hồ và nhà cổ học Vương Hồng Sển cùng đi vào Phú Lâm, Phú Thọ, xem các chùa Phụng Sơn Tự (Chùa Gò), cũng có tên là chùa Bàu Chuông, xưa kia của người Chân Lạp, rồi đi xa hơn nữa để viếng cảnh chùa Giác Viên. Cả hai chùa đều có trồng bạch mai cao lớn, mỗi nơi có tới bốn năm cây sum suê hoa lá, thân hình thẳng tắp và trơn tru, không cong queo, khúc khuỷu, u nần như cây mù u, cùng giống Callophyllum. Lại còn một số khác biệt nữa là trái mù u thì tròn mà nhỏ thua trái bạch mai, vốn hình thuẩn. Cả hai thứ đều có thể ép ra dầu để gia dụng.


      Trên đường về Sài Gòn chúng tôi có đi qua đồn Cây Mai. Xưa kia trên đồi có chùa An Tôn, tương truyền và ghi theo "Đại Nam nhất thống chí - Tỉnh Gia Định", năm Gia Long thứ 15 (l816) nhà sư trụ trì, khi tu bổ chùa có đào được ba phiến vàng lá, mỗi phiến nặng ba đồng cân, trên mặt khắc Phật cỡi voi. Ngưòi ta cho đấy là vật trấn áp cây tháp (stupa) của vị Hồ tăng ngày trước. Chỗ này là thắng địa của phương Nam. Nhưng cảnh chùa có lúc thạnh lúc suy, cây mai có lúc tươi lúc tàn, sự việc ấy như là ám hợp với nhau. Mỗi khi hoa mai rụng bay đi chỗ nào không biết thi cảnh chùa như buồn tẻ nhớ nhung, tăng đồ vắng vẻ. Đến lúc cảnh chùa trở lại vui vẻ thì hoa mai từ trên không bay về không ngớt, như chùa với hoa tương ứng, có hẹn hò với nhau, cùng suy cùng thịnh!


      Trước kia không ai để ý, từ khi dựng chùa đến nay, sự suy thịnh đã trở đi trở lại nhiều lân. Có phải Thiên nữ tán hoa chăng? Hay là như cây quỳnh ở Dương Châu (Đông Việt) chăng? Ngày trước một thi nhân đi qua đây có để bài thơ rằng:

      Thiền môn hà xứ phỏng mai hoa

      Tạm yết chính an thuyết phạm gia

      Hương nhập trà bình yên chí noãn

      Nhất sinh trần tự bán tiêu ma


      tạm dịch:


      Cửa thiền nào hỏi chốn mai hoa

      Tạm nghỉ chinh an thuyết Phật gia

      Hương đượm bình chè vừa bốc khói

      Một đời niềm tục nửa tiêu ma!

      Tra kỹ "Từ Nguyên" chúng ta được biết: Dương Châu là địa danh, quỳnh thụ là cây hoa quỳnh, thuộc bộ Cactacées. Xưa kia bên Tàu ở Dương Châu có một cây quỳnh trồng từ đời Đường, qua đòi Tống có xây quán Phồn Ly và đình Võ Song ở bên cây quỳnh. Vua Nhân Tông đến quán ấy bứng cây quỳnh về trồng trong cấm uyển, chẳng bao lâu cây quỳnh khô héo vi bất hạp thủy thổ. Vua bèn cho bứng đem trả lại nơi Dương Châu thì tự nhiên cây quỳnh sống lại tươi tốt muôn phần.


      Theo Petrus Ký, tác giả bài thuyết trình "Souvenirs historiquess sur Saign et ses Environs" tại Collège des Interprètes năm 1885, soái tướng Nguyễn Tri Phương và thượng thơ Phan Thanh Giản lúc vào Nam đương đầu với Pháp, có xây trên đồn Cây Mai một vọng lâu để nhìn xa thấy rộng...


      Trên kia chúng ta đã nói về những giống mai ở miền Trung và Nam Việt-Nam, tựu trung thuộc hai loại Ochna và Ochrocarpus. Trong loại Ochna cũng có thứ màu trắng nhưng hiếm hoi lắm. Chúng tôi đã có cơ hội mua được một cây mai trồng chậu, gốc là mai vàng, nhưng có ghép thi hai cành mai trắng (cung loại Ochna Harmandii, Pierre) nơi chợ Bình Tây (Quách Đàm), Chợ Lớn. Đồng thời chúng tôi cũng đã phát giác được một cây bạch mai (loại Ochna) tại nhà GS Lê Thọ Xuân, chuyên khảo lịch sử và phong tục miền Nam, trước kia hay viết trên tạp chí Tri Tân thời tiền chiến.


      Lạ hơn nữa là trong chuyến Mỹ du vào Tết Đinh Sửu 1997 đáp lời mời của nguyệt san Thế Giới ở Houston, của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Bắc Cali và của hội Văn Nghệ Sĩ Tự Do Miền Đông Hoa Kỳ, chúng tôi rất vui mừng tìm ra trong một khách sạn của người Việt một chậu hoa trồng cây hồng mai, chính tông loại Ochna Harmandii, khiến cho tôi vui mừng hết sức, như là tìm ra một .khối vàng vô giá, ngày nào cũng tìm tới nơi mà chiêm ngưỡng không chán, khiến cho ông bạn quí Hà Bỉnh Trung và thi sĩ Vĩnh Liêm vô cùng ngạc nhiên!


      Trở về với các giống mai ở Bắc Việt và Trung Quốc thì đúng như nhận xét của BS Trần Văn Tích, đó là những giống mai mơ đào (prunus) thuộc họ Rosacées, tên khoa học đầy đủ là Prunus armeniaca Lin., do nhà thảo mộc học Carl Von Linné (l707-l778) gốc Thụy Điển định danh.


      Theo "Quảng Sự Loại" thì mai bên Tàu có năm loại: hồng mai, bạch mai, hoàng mai, lục mai và lạp mai. Theo "Từ Nguyên", ở đông nam huyện Lư Giang, tỉnh An Huy, cách ba mươi dặm có núi Mai Sơn (núi mai, mai đây là mai chua) tục truyền xưa kia Tào Tháo hành quân tới đây chỉ trông thấy mai mơ mà chảy nước miếng và hết khát!


      Riêng về chuyện Lục Khải ở Giang Nam gởi một cành mai cho Phạm Ngạc ở Trường An với bài thơ:

      Chiết mai phùng dịch sứ

      Ký dữ lủng đầu nhân

      Giang Nam vô sở hữu

      Liễu tặng nhất chi xuân

      thì đã có một nhà thơ dịch thơ ngũ ngôn; rất ngắn gọn mà lại đầy đủ ý nghĩa:

      Bẻ mai gặp sứ trạm

      Gởi cho người bạn thân

      Giang Nam không vật lạ

      Kính tặng một cành xuân

      Vương Tăng đời Tống, vịnh mai xuân có câu:

      Trong đời chưa nói việc hòa canh

      Đã đến đầu trăm hoa mà nở trước

      Câu thơ trên này do Vương Tăng đưa cho Lữ Mông Chính xem. Chính đoán trước rằng Tăng sẽ thi đậu trạng nguyên và sẽ làm tể tướng. Sau quả nhiên thành sự thật.


      Ngày xưa những người chăn dân dựng nước ưa nói hai chữ điều canh, có nghĩa là hòa canh, nghĩa là nấu canh, thêm mắm muối tiêu hành cho ngon lành, Tây nói là assaisonner la soupe. Đó là cả một nghệ thuật cao siêu không khác chi việc chăn dân dựng nước!


      Tích này xuất từ Kinh Thi, khi nhắc đến vua Cao Tông nhà Thương nói với tể tướng Phó Duyệt rằng: nhược tác hòa canh, nhi duy diêm mai! Ý dặn dò Phó Duyệt thay vua chăn dân thì phải hành sự như nấu canh, muốn cho ngon ngọt thì phải nhớ thêm muối và quả mơ vào cho hòa tăng chất vị. Từ đấy về sau hai chữ điều canh có nghĩa là tể tướng.


      Côn thi bá Lý Bạch vịnh mai mùa hạ như sau:

      Hoàng Hạc lâu trung xuy ngọc dịch

      Giang thành ngũ nguyệt lạc mai hoa

      dịch nghĩa:

      Tiếng sáo thổi trong lầu Hoàng Hạc

      Tháng năm mai rụng chốn Giang thành

      So sánh thứ lớp các loại boa, các cụ nhà ta ngày xưa sắp xếp như sau:

      Lan vị vương giả chi hương

      Cúc đồng ẩn dật chi sĩ

      Quốc sắc thiên hương nãi mẫu đơn chi phú quí

      Băng cơ ngọc cốt nãi mai ngạc chi thành kỳ!

      Như thế là giống hoa mai vẫn xếp vào hàng đầu, là vì, ngoài hương sắc thanh kỳ trang trọng, còn đượm tình thương nhớ quê hương!


      Hương Giang Thái Văn Kiểm

      Việt Nam Anh Hoa
      Nxb Làng Văn năm 2000



      Cung Tac Gia

      Cùng Tác Giả:

       

      - Cửa Thiền Nào Chốn Hỏi Mai Hoa Thái Văn Kiểm Khảo luận

      - Mùa Xuân Với Những Quả Dưa Dân Tộc Thái Văn Kiểm Tiểu luận

      - Nọ Bức Dư Đồ Thử Đứng Coi Thái Văn Kiểm Tiểu luận

      - Thi hào Hàn Mặc Tử Thái Văn Kiểm Khảo luận

    3. Bài Viết về Văn Học
       

      Bài viết về Văn Học

       

      - Nhân đọc bản thảo cuốn “Nguyễn Hiến Lê” của Châu Hải Kỳ (Võ Phiến)

      - Hội chợ sách Tiếng Quê Hương: 17 năm giữ gìn tiếng Việt (Lâm Hoài Thạch)

      - Ông Nguyễn Hiến Lê và 100 tác phẩm (Bách Khoa)

      - Nhà Thơ Thành Tôn Và Những Hình Ảnh Tận Tụy Với Văn Học (Trần Văn Nam)

      - Nhớ Phạm Ngọc Lư (Nguyễn Lệ Uyên)

      - Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt Của Lưu Quang Vũ

      (Xuân Vũ)

      - Một bài thơ của Minh Đức Hoài Trinh (Nguyễn Liệu)

      - Cho một kiếp mơ được yêu nhau (Tuấn Khanh)

      - Phỏng vấn nhà văn Thảo Trường (Đặng Phú Phong)

      - Thử Tìm Hiểu Ý Tưởng Vũ Hoàng Chương Trong Bài "Đọc Lại Người Xưa: Bành Ngọc Lân (Trần Từ Mai)

      - Số báo cuối cùng của Ba Tạp Chí Văn Học Miền Nam (Trần Hoài Thư)

      - Vài kỷ niệm viết lách với Thanh Nam

      (Bình Nguyên Lộc)

      - Lần thăm cuối cùng (Mai Thảo)

      - Hà Thúc Sinh, Cuộc Hành Trình Dài Nửa Thế Kỷ Thơ (Trần Văn Sơn)

      - Hành trang Việt ngữ: Sổ Tay Chính Tả và bộ Việt Sử Bằng Tranh (Trangđài Glassey)

        Giai Thoại Văn Học

      Giai Thoại Văn Học

       

      Phong Kiều Dạ Bạc (T. V. Phê)

      Hoa Đào Năm Ngoái (T. V. Phê)

      Minh Nguyệt Sơn Đầu Khiếu (Tâm Hoa)

      Quả Báo (T. V. Phê)

      Cao Ngọc Anh (Lãng Nhân)

      Đồng Khánh và Tự Đức (Lãng Nhân)

      Những Giai Thoại Về Bùi Tiên Sinh (T. V. Phê)

       

      Tác phẩm Văn Học

       

      Văn Thi Sĩ Tiền Chiến (Nguyễn Vỹ)

      Bảng Lược Đồ Văn Học Việt Nam (Thanh Lãng): Quyển Thượng,  Quyển Hạ

      Phê Bình Văn Học Thế Hệ 1932 (Thanh Lãng)

      Văn Chương Chữ Nôm (Thanh Lãng)

      Việt Nam Văn Học Nghị Luận (Nguyễn Sỹ Tế)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Tạ Tỵ)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Tạ Tỵ)

      Văn Học Miền Nam: Tổng Quan (Võ Phiến)

      Văn Học Miền Nam 1954-1975 (Huỳnh Ái Tông):

              Tập   I,  II,  III,  IV,  V,  VI

      Phê bình văn học thế kỷ XX (Thuỵ Khuê)

      Sách Xưa (Quán Ven Đường)

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương

        (Tập I, nhiều tác giả, Thư Ấn Quán)

      Văn Học Miền Nam

       

      Văn Học Miền Nam

       

      - Một chuyến đi (Trăm lần vui. Vạn lần buồn) (Phạm Văn Nhàn)

      - Viết về Duyên (Đỗ Xuân Tê)

      - Hình như cây súng con lạ lắm (Trần Hoài Thư)

      - Đôi mắt La Ronda (Trần Hoài Thư)

      - Bằng Hữu, Thật Sống Đủ Ngay Đây (Phan Nhật Nam)

      - Gặp anh Đặng Tiến và đi thăm Trần Hoài Thư (Phạm Văn Nhàn)

      - Những Giải Thưởng Văn Chương Trên Nước Việt (Nguiễn Hữu Ngư)

      - Đứng Trước Thực Tại (Lý Hoàng Phong)

      - Tản Mạn Về Tính Nhân Bản Trong Thi Ca Miền Nam Thời Chiến (Trần Hoài Thư)

      - Nhận Định Về Thơ Hậu Chiến (Lê Huy Oanh)

      - Di sản văn chương miền Nam: Các tác phẩm về văn học mới sưu tập (Trần Hoài Thư)

      - Tổng Kết Cuộc Phỏng Vấn Về Quan Niệm Sáng Tác Của Các Nhà Văn (Nguyễn Ngu Í)

      - Cuộc Phỏng Vấn Văn Nghệ (Nguyễn Ngu Í)

      - Đi tìm nguồn cội (Nguyễn Xuân Hoàng)

      - "Chúng ta đi mang theo Văn học Miền Nam": Trường hợp tạp chí Khởi Hành Bộ Mới... (Nguyễn Tà Cúc)

      Nhìn Lại Một Số Tạp Chí Miền Nam (Nguyễn Văn Lục)

      Hướng về miền Nam Việt Nam (Nguyễn Văn Trung)

      Văn Học Miền Nam (Thụy Khuê)

      Câu chuyện Văn học miền Nam: Tìm ở đâu?

       (Trùng Dương)

      Văn-Học Miền Nam qua một bộ “văn học sử” của Nguyễn Q. Thắng, trong nước (Nguyễn Vy Khanh)

      Hai mươi năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975 Nguyễn văn Lục

      Đọc lại Tổng Quan Văn Học Miền Nam của Võ Phiến

       Đặng Tiến

      20 năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975  

       Nguyễn Văn Lục

      Văn học Sài Gòn đã đến với Hà Nội từ trước 1975 (Vương Trí Nhàn)

       

      Trong dòng cảm thức Văn Học Miền Nam phân định thi ca hải ngoại (Trần Văn Nam)

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  Hàn Mặc Tử,  Hoài Khanh,  Hoàng Khởi Phong,  Hoàng Ngọc Hiển,  Hoàng Xuân Sơn,  Huỳnh Hữu Ủy,  Khoa Hữu,  Lâm Chương,  Lâm Hảo Dũng,  Lâm Vị Thủy,  Lê Hữu,  Lê Văn Trung,  Luân Hoán,  Mặc Đỗ,  Mai Thảo,  Minh Đức Hoài Trinh,  Ngô Nguyên Nghiễm,  Nguyễn Âu Hồng,  Nguyễn Bắc Sơn,  Nguyễn Lệ Uyên,  Nguyễn Mạnh Côn,  Nguyễn Ngọc Tư,  Nguyễn Phan Thịnh,  Nguyên Sa,  Nguyễn Tất Nhiên,  Nguyễn Thị Hoàng,  Nguyễn Thị Thanh Bình,  Nguyễn Thị Thuỵ Vũ,  Nguyễn Văn Sâm,  Nguyễn Vỹ,  Nguyễn Vy Khanh,  Nguyễn Xuân Hoàng,  Nguyễn Xuân Thiệp,  Nguyễn Đình Toàn,  Nguyễn Đức Sơn,  Nhật Tiến,  Nhất Tuấn,  Phạm Cao Hoàng,  Phạm Ngọc Lư,  Phạm Phú Minh,  Phan Lạc Phúc,  Phan Nhật Nam,  Phan Trang Hy,  Phùng Cung,  Phùng Thăng,  Sơn Nam,  Tâm Thanh,  TchyA,  Thái Văn Kiểm,  Thanh Nam,  Thanh Tâm Tuyền,  Thành Tôn,  Thảo Ca,  Thảo Trường,  Tiểu Tử,  Tô Thùy Yên,  Trần Hoài Thư,  Trần Mộng Tú,  Trần Phù Thế,  Trần Thúc Vũ,  Trần Tuấn Kiệt,  Trần Văn Nam,  Trần Yên Hòa,  Trịnh Y Thư,  Từ Thế Mộng,  Tuệ Sỹ,  Viên Linh,  Võ Phiến,  Vũ Hữu Định,  Vũ Khắc Khoan,  Xuân Thao,  Xuân Vũ,  Y Uyên,  Đặng Phú Phong,  Đào Anh Dũng,  Đỗ Quyên,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)