Head

 

 

Dem Giao Thua (Nguyen Le Hong Hung)

ĐÊM GIAO THỪA

1.


Đêm ba mươi mốt tháng Chạp dương lịch. Thành phố Hamburg ướt át và lạnh băng. Những tiệm bán sách báo và phim ảnh khiêu dâm dọc theo hai bên đường Reeperbahn coi mòi ế ẩm. Cá cô gái ngồi trong buồng kín với thân hình trần trụi cho khách làng chơi bỏ tiền vô coi, những chị em bán dâm ngồi trong các nhà kiếng, hoặc tập trung trong một chung cư đã đóng cửa gần hết. Xe đường hầm mỗi đợt đổ khách xuống ào ạt, một lát sau người ta biến đi đâu mất. Trên đường phố thưa thớt bóng người. Những người nầy có lẽ cũng như anh, không có nơi đón Tết nên mới đi thất thơ giữa trời đông giá lạnh.

Lúc phố xá bắt đầu hực hỡ nhiều màu sắc, cũng là lúc anh tà tà từ đầu phố đi đến cuối phố và từ cuối phố đi ngược lại. Mới hơn mười giờ mà anh đi tới, đi lui không biết bao nhiêu bận rồi. Nghe người thấm lạnh, bèn quẹo vô quán bia ôm quen thuộc.

Tony đứng quầy rót rượu, thấy anh vô nó vẫy tay chào:

- Hi, tàu mày mới ghé phải không?

- Không, ghé hồi sáng.

- Sao giờ này mày mới lên?

- Tao lên từ hồi chiều, nhưng tao đi rảo ngoài đường.

- Ở ngoài giờ nầy đâu có khỉ gì, giao thừa mới vui. Mầy uống gì tao rót?

- Cho tao cái cognac.

Tony rót rượu đưa anh: - Ly nầy tao đãi mầy. - Cám ơn. Tony day ngang tiếp người khách mới vô. Tony người Phi Luật Tân, sở dĩ anh với Tony tâm đồng ý hợp vì hai đứa sống trên hai đất nước tài nguyên cạn kiệt do những tên ăn cắp và con người ở hai xứ sở ấy đều bết bát như nhau.

Hai người cũng đồng ý với nhau rằng hai quốc gia Việt, Phi cứ tiếp tục như vầy hoài, thì phải chờ tạo thiên lập địa một lần nữa may ra mới ngóc đầu lên nổi.

Ðúng ra anh leo lên chiếc ghế trước quầy ngồi chờ Tony rảnh rang trò chuyện. Nhưng đêm nay anh không thích nói về hai xứ sở chằng ăn trăn quấn đó nữa. Anh bưng ly rượu lại ngồi bên chiếc bàn trống. Trên bàn có cuốn sách khiêu dâm của ai đó bỏ quên, vậy khỏi tốn gói đậu phộng làm mồi, anh móc thuốc châm, hít một hơi dài, phà ra ngụm khói lớn góp phần vào khối hôi hám đầy đặc trong không khí. Anh tiếp tục lật quyển sách vừa xem hình vừa nhâm nhi congac.


2.


- Chào ông anh.

Lẫn trong âm thanh ồn ào tiếng ngoại quốc tự nhiên anh nghe tiếng Việt thanh tao của một người phụ nữ. Cái gì đây? Anh ngó lên, chưa kịp hỏi thì cô ả tiếp:

- Ông anh còn nhớ em không?

A, thì ra cái cô người Việt Nam mà anh đã gặp trước đây trong hội quán ở Bremen, cô "làm ăn" chung với phụ nữ Phi Luật Tân. Hôm đó cô ngồi với anh, hai người vui vẻ chuyện trò với nhau bằng tiếng Anh, cô có vẻ hơi rụt rè giữ kẽ khi ngồi nói chuyện, nhưng tiếng Anh cô nói rất lưu loát, trong khi anh thì xối xả tiếng bồi. Ngồi chơi với anh được một lát, cô giới thiệu cô là người Việt. Anh mừng quá liền hô lên bằng tiếng Việt:

- Tui cũng là người Việt chánh hiệu con rồng vàng đây.

Tưởng nói vậy cô ta sẽ mừng rỡ biết bao. Nhưng không, cô biểu lộ tình đồng hương bằng cách xịu mặt xuống, bẽn lẽn đứng dậy mượn cớ đi toilet, rồi cô biệt dạng. Bỗng dưng đêm nay cô xuất hiện trong chiếc áo lông dầy, màu xám, dài tới đầu gối, vai mang bóp da với phong cách gái giang hồ thứ thiệt.

- Nhớ chớ làm sao quên được.

- Anh cho em ngồi với nhé.

Anh chỉ chiếc ghế trước mặt nói như ra lệnh:

- Cô ngồi xuống đi, nhưng không được đi toilet như lần trước nữa nghe không.

- Ông anh nầy.

- Anh là anh, ông là ông, gọi lộn xộn nghe kì cục thấy mồ. Cô muốn uống gì?

Cô ta dợm ngồi xuống. Nghe anh hỏi cô liền đứng dậy:

- Ðể em đi lấy. Anh uống thêm?

Anh bưng ly ngước cổ ực một hơi, giơ ly qua cho cô và kèm theo tờ Ðức mác. Cô cầm chiếc ly nhưng không lấy tiền.

- Anh cất tiền đi, em có.

Ðúng là Tết với nhứt. Ngồi chưa nóng ghế đã được hai ly cognac miễn phí. Không biết một lát còn cái nào miễn nữa không? Anh gấp cuốn sách lại, vói tay để qua chiếc bàn bên cạnh. Người vô quán mỗi lúc một đông. Các cô gái Phi Luật Tân áo quần đẹp đẽ, đi tới đi lui, lăng xăng chào đón.khách, chưa tới giao thừa mà các cô đã hớn hở, chí chóe:

- Happy new year ...

Có hai người đàn ông bao hai cô gái, bày tiệc bàn phía sau góc quán. Trong ánh sáng lờ mờ, mỗi anh ôm chặt một cô, tay thọt vô váy mò mẫm và cũng chính bàn tay đó khi cần rút ra bưng bia uống và bốc đậu phộng rang muối bỏ vô miệng nhai ngon lành sau đó thọt tay dính đầy muối trở lại chỗ cũ. Hai cô gái cứ thản nhiên ngồi xuống chân, dạng háng uống champagne, miệng phì phà thuốc lá. Trò chơi cứ tiếp tục tới giao thừa thì phần giữa háng của hai cô gái chắc cũng vừa đủ mặn!
  

3.


Cô gái bưng rượu để lên bàn, cô uống rượu pha, màu trắng đục, anh không biết rượu gì. Thấy anh ngồi trầm ngâm ngó vô góc quán, cô yên lặng cởi áo lạnh vắt lên thành ghế và kéo ghế đối diện ngồi xuống. Anh bưng ly nói lời cám ơn, hít hơi thuốc cuối cùng và dụi tàn vô chiếc gạt.

- Anh tên Tấn phải không?

- Không, tôi tên Ðủ.

- Nhưng sao Tony nói anh tên Tấn.

- A, thì ra vậy. Tôi tên là Nguyễn Tấn Ðủ, nhưng người ngoại quốc phát âm chữ đủ nghe kì cục quá nên tôi mới lấy chữ lót làm tên cho họ dễ kêu.

- Vậy em phải kêu anh tên nào?

- Tùy cô, thấy tên nào tiện cứ kêu.

- Anh Ðủ nhé, cho có vẻ miệt vườn một chút.

- Ðược. Còn cô, cô có tên Việt không, hay mang cái tên ngoại lai nào đó mà tôi đã quên mất rồi?

- Em tên Bích, còn tên ngoại lai thì nhiều lắm, hồi đó giới thiệu với anh tên nào em còn không nhớ nói chi anh.

Anh nâng ly:

- Mời Bích.

- Cụng ly nhấp một hớp, để ly xuống. Anh rút thuốc đưa qua mời. Bích rút thuốc gắn lên môi.

Anh bật lửa châm.

- Ở đây có còn cô nào người Việt nữa không?

- Không anh.

Người vô quán mỗi lúc một đông, toàn là dân tứ phương, đông nhứt là dân Phi Luật Tân.

Tiếng nhạc hòa cùng tiếng người cao giọng ồn ào. Anh và cô gái muốn nói chuyện phải hả họng lớn và kề sát mặt nhau mới nghe được.

- Nghe Tony nói anh ở Hòa Lan.

- Thì đã sao?

Ngồi đây nói chuyện thấy hơi phiền, mặc dầu cuộc sống của Bích không cần phải che đậy, kể cả thân thể của cô, nhưng đàn bà mà mỗi khi há họng lớn, nói to trước chỗ đông người cũng khó coi lắm. Tôi chồm qua hỏi lớn:

- Ðêm nay cô có bận khách không?

Bích nhíu mày một cái rồi kề miệng sát vô tai tôi, nói:

- Không, đêm nay anh là khách của em.

- Chấm mút được gì đâu?

- Liếm láp chút ít cũng được, cần chi chấm mút.

- Nói chuyện hay quá vậy.

- Nghe Tony nói anh là người đàng hoàng, sao nói chuyện nghe phát lợm!

- Ngồi đây hít vô ám khí, nói ra sao được thơm tho.

Cô gái cười khúc khích. Anh tiếp:

- Nếu muốn có không khí sạch sẽ cô đi với tôi ra ngoài kia.

- Ði đâu?

- Kiếm chỗ sạch sẽ ngồi nói chuyện chơi. Chịu không?

- Chịu.

Hai người uống hết rượu, đứng dậy sửa lại khăn cổ, choàng áo lạnh và đi ra khỏi quán. Trời lạnh căm, đường dán băng trơn nhớt, pháo nổ xa gần. Bích nép sát anh:

- Em nghe nói bên Amsterdam cũng có khu như thế nầy.

- Bên Amsterdam các cô gái ngồi trong lồng kiếng quay mặt ra lộ, cô nào cô nấy gần như trần trụi. Còn ở đây các cô tập trung vô một chung cư, mỗi cô ngồi mỗi phòng, có những con hẻm dành cho các cô ngồi lồng kiếng, người ta ngăn bít hai đầu. Nhờ vậy con đường ngoài thanh lịch hơn và những người chưa quen sinh hoạt khu nầy đi ngang cũng không khó chịu.


4.


Hai người đi bên nhau nói chuyện trời trăng mây gió một lát đã tới giao thừa. Sớm tới giờ anh cứ nghĩ ngày Tết ai ai cũng quây quần bên nhau trong căn nhà ấm cúng, cho nên ngoài đường phố vắng tanh. Chỉ có những người vô gia cư mới lang thang giữa trời đông giá lạnh. Dè đâu đúng giờ giao thừa trên trời pháo bông sáng tua tủa, dưới đất pháo nổ như chiến tranh. Người ở trong các quán ba tràn ra đường như ong vỡ tổ. Trong khói pháo mịt mù người ta uống bia, rượu, ca hát vang trời.

Anh và Bích đứng bên góc phố coi người ta đón Tết. Anh thấy có một người con trai đầu trọc lóc ôm bọc pháo đủ loại, tay cầm súng chỉa lên trời bắn đùng đùng. Ðợi anh ta ngưng bắn, anh tới hỏi chia hai cây pháo cầm tay. Anh ta lẹ làng móc nắm pháo chìa cho anh, còn cho thêm hai lon bia và nói chúc mừng năm mới. Anh ta khoát tay không lấy tiền rồi quay qua nạp pháo vô súng tiếp tục bắn. Anh đưa cho Bích nắm pháo và móc hộp quẹt bật lửa châm. Pháo cháy như hoa nở, Bích cầm quơ qua quơ lại, cười thích thú. Trông cô hồn nhiên vui vẻ như bao cô gái bình thường, ai biết được cô đã từng năm tao bảy tiết! Cô cầm pháo, anh châm lửa, đốt lần lượt hết nắm pháo. Anh khui bia đưa Bích một lon và giơ lên nói lời chúc mừng. Bích cũng giơ bia lên nói chúc mừng và hai người ôm nhau hôn trong mùi bia nồng nặc.

Giờ giao thừa trôi qua. Bây giờ hai bên đường phố người ta đông nghẹt. Hai người tiếp tục vừa đi vừa uống bia, khi cạn hai lon bia họ liệng lon vô thùng rác. Ánh đèn khu phố nhợt nhạt chiếu xuống, gương mặt Bích thoáng chút u buồn. Cô nắm chặt tay anh thỏ thẻ:

- Ðêm nay không có anh chắc em ... không biết ra sao.

Anh nghĩ tới mấy cô gái ngồi tiếp khách trong căn phòng thiếu ánh sáng ban nãy. Anh định nói: thì em cũng như các bạn em đương làm ăn trong quán, nhưng thấy tàn nhẫn quá, dù sao cô cũng chịu thiệt thòi một đêm đi chơi với anh. Anh ân hận nói sang chuyện khác:

- Không có tôi giao thừa cũng qua.

- Khinh bạc thế à.

- Cuộc sống nầy có gì trân trọng. Cô cũng nên tập sống như vậy.

Bích thở hắt một cái như ra chiều thất vọng. Anh đoán chừng cô ta muốn tâm sự. Anh nói:

- Mình vô quán ngồi cho ấm.

- Ðược, nhưng đừng trở lại quán Tony ngột ngạt hơi người em ớn lắm.

Quán không tên, hiệu quán vẻn vẹn hai con số. Bên trong đầy đủ ánh sáng, sạch sẽ, không khí thoải mái. Ðàn ông, đàn bà ngồi dọc theo chiều dài của quầy rượu. Người Âu ăn ra ăn, nhậu ra nhậu ra nhậu. Ồn ào nhưng không xô bồ xô bộn, đông đúc nhưng không hỗn tạp như ngườI Á. Anh mua một chai champagne, dĩa ô-liu. Ôm hết mọi thứ và hai cái ly đi lại để trên chiếc bàn cuối quán, rồi anh quay qua phụ Bích cởi áo lạnh máng lên chiếc móc gần bên. Cô ngồi xuống, kéo tay anh ngồi cạnh bên và quay ngang rót rượu. Bích bưng rượu đưa cho anh:

- Uống đi anh.

Anh cụng ly với Bích, nhấp miếng rượu. Anh mở gói thuốc, chỉ còn một điếu. Anh đứng dậy lại chiếc thùng đựng thuốc, bỏ tiền vô rút ra một gói. Ði lại châm thuốc giơ qua cho Bích và ngồi xuống rít một hơi thuốc rồi nhìn thẳng mặt cô:

- Cô giống như người tình.

- Anh muốn "chim" em hả?

- Vui miệng nói chơi chớ chim chóc gì.

Gương mặt rạng rỡ môi điểm một nụ cười, Bích nói:

- Trước kia gặp nhiều người Việt mình, em cũng ngồi tiếp, nhưng không thấy ai nói chuyện như anh. Mấy người đi chơi bời mà làm như con nhà tử tế lắm, lên giọng thầy đời dạy dỗ, khuyên nhũ em đủ điều, họ bươi móc chuyện riêng tư, soi rọi từ lông tơ kẽ tóc, nói chuyện với họ em nghe như bị mắng vô mặt. Em bán ba mà họ làm như em bán cả bốn ngàn năm văn hiến của họ vậy. Vì thế lần đó gặp anh em bỏ trốn. Mấy lần sau, lần nào anh đến em cũng đều không ra mặt và dặn mấy nhỏ bạn đừng cho anh biết gì em.

- Như vậy mỗi lần tôi đến cô không mần ăn gì được hết.

Cô gái nghẽo đầu cười. Anh hỏi tiếp:

- Sao hôm nay cô không trốn nữa?

- Nghe mấy đứa bạn nói anh keo lắm, còn Tony thì khen anh là người đàng hoàng.

- Keo kiệt, đàng hoàng nghĩa là sao?

- Nghĩa là mấy bạn em không khi nào uống của anh một ly đáng tiền.Tony khen anh là người tốt vì anh không bậy bạ.

- Như vậy keo kiệt với các cô chưa đến đổi xấu?

- Không biết, nhưng ít ra đi với anh em yên tâm trò chuyện.

- Vậy sao?


5.


Một bà già ôm bó bông chìa ra trước mặt và mời mua bằng câu chúc mừng năm mới. Anh rút một cọng bông hồng gói trong giấy kiếng, móc túi đưa cho bà tờ Ðức mác, anh khoát tay kêu bà lão đi đi khỏi thối tiền. Anh đưa cọng bông cho cô gái:

- Tặng cô đó.

Cô ngước lên đón nhánh bông:

- Ồ đẹp quá.

Cô cúi hôn bông hồng rồi day qua hôn anh. Anh nhìn người con gái, đôi mắt lơ là, vầng trán vài nét nhăn, đôi môi son mỏng, trông cô có vẻ mệt mỏi nhưng nét đẹp của một thời vẫn còn phảng phất trên gương mặt dạn dày gió sương.

- Khuya rồi, uống hết rượu mình chia tay.

- Anh không về với em sao?

- Tôi sống trên biển quanh năm, khi gần đàn bà những dồn nén trong người lâu ngày nó cứ chực trào ra.

- Cô gái nghiêng đầu tựa vai anh:

- Thì anh cứ trút hết sự dồn nén của anh qua em.

- Ðể làm gì?

- Hy vọng có một đứa con cuộc sống em sẽ thay đổi.

- Muốn có con để thay đổi cuộc sống sao cô không kiếm một tấm chồng?

- Không biết còn ai lấy em không?

- Tìm sẽ gặp, xin sẽ được.

- Thế thì em xin anh một đứa con.

- Xin gì mà kì cục vậy. Chồng trước, con sau, xin đầy đủ như vậy mới được; xin có một phần thánh cũng không cho cô nữa, nói chi tui.

- Lớn tuổi rồi sống một mình đôi khi em thấy hụt hẫng.

Anh cốc nhè nhẹ lên đầu cô gái:

- Ðàn bà ngu ngốc, muốn thì đòi chớ không biết lường hậu quả, cho nên đi tới đâu cũng nghe các bà than khổ.

Bích buông tay anh ra, ngồi chống tay lên cằm nhìn thẳng mặt anh, vui vẻ nói:

- Em hiểu anh nói gì rồi.

- Vậy thì bỏ qua chuyện con cái đi.

Anh móc bóp moi ra xấp tiền đưa cho Bích:

- Ngày mai đổi tiền Euro, tôi không có thời giờ lên nhà băng, nhờ cô đổi dùm.

- Anh có trở lại đây nữa không?

- Có chớ.

- Có gặp em không?

- Không biết.

- Nếu không gặp lại số tiền nầy em làm sao đưa lại cho anh?

- Thì cô cứ xài.

- Không được.

- Hay là cô tìm mua một món quà nào đó, coi như tôi tặng cô làm kỷ niệm.

- Nhưng anh muốn tặng em cái gì?

- Tùy cô.

- Không, anh chọn cho em.

- Vậy thì như vầy, một cái xú chiêng và một cái quần xì líp loại tốt. Ðược hông?

- Ðược, nhưng ý nghĩa gì?

Trên đời nầy không chuyện nào có ý nghĩa hết, ý nghĩa do người ta bày đặt ra đó thôi, như chuyện cô đi chơi với tôi nãy giờ cũng chẳng ý nghĩa gì ráo.

- Nhưng em thấy vui.

- Lát nữa cô sẽ buồn, mai kia mốt nọ cô sẽ quên, mọi chuyện cứ tuần tự đâu vào đó. Vậy tùy cô, cô cho chuyện nầy ý nghĩa gì cũng được.

- Ý nghĩa có rồi.

- Là gì?

- Kỷ niệm.

- Vậy thì cất tiền đi.

Bích cầm tiền bỏ vô bóp.

- Uống hết rượu anh đưa em về nhà nhé.

- Không, tới bến tắc xi thôi.

- Ừ, cũng được.


6.


Anh đã trở lại phố Hamburg sau hơn sáu tháng hải hành đó đây bên miền nắng ấm châu Phi. Chiều nay anh ghé quán Tony. Còn sớm, quán vắng. Tony ngồi chong ngóc sau quày rượu, vừa thấy anh nó chào một cái, rồi đi vô trong, một lát sau trở ra không hỏi anh uống gì như thường lệ. Tony bắt đầu câu chuyện bằng cách đưa anh một bao thơ. Anh mở ra, thấy bên trong có hai tờ Euro.

- Cái gì đây mậy?

- Con Bích gởi cho mầy đó.

- Cô ta đâu?

- Nó nghỉ làm ở đây rồi.

- Nghỉ đây rồi cô ta đi làm ở đâu?

- Ai biết.

- Bích có nhắn gì không?

- Nó nhắn tao nói với mầy, đây là số tiền mầy nhờ đổi giùm, nó chỉ lấy ra đủ mua món qùa mà mầy tặng cho nó.

Anh để bao thư xuống mặt bàn và leo lên chiếc ghế cao cẳng ngồi. Anh móc thuốc đưa qua mời Tony và kêu rượu. Tony vừa rót rượu vừa nói:

- Con nhỏ cũng ngộ, trước kia nó gặp người Việt Nam thì nó lánh, nhưng không hiểu sao từ khi gặp mầy nó như người mất hồn, cứ hỏi tao một chuyến đi của mầy là bao lâu. Nhứt là lúc gần nghỉ việc, nó có ý ngóng trông mầy.

- Trông tao chi vậy?

- Mầy không biết làm sao tao biết.

- Ðàn bà!


Tony đi vô trong làm gì đó. Anh hớp rượu và châm thuốc hút. Quán vắng khách. Ánh sáng tờ mờ trông lạnh lẽo. Nhìn cô gái Phi Luật Tân đương lau chùi bàn ghế, chợt nhiên anh nghĩ tới truyện Kiều. Có thật không một nàng Kiều? Mà thiên hạ xôn xao bàn tán và đã làm rơi nước mắt biết bao nhiêu người chỉ vì thân Kiều trôi dạt. Ngày nay biết bao nhiêu mảnh đời vô định, như Bích, như anh, như Tony, như cô gái lui cui đằng kia: ngày lau chùi bàn ghế, đêm trần truồng tiếp khách và còn nhiều nhiều nữa ... Nước mắt nào đâu đủ để xót thương !

Không biết có phải vì gặp anh lần đó mà Bích quyết định thay đổi cuộc sống hay không? Nhưng dù sao đi nữa anh cũng cầu mong Bích tìm được cuộc sống khác hay hơn. Ðừng rời khỏi hố sâu nầy rồi sang qua vực thẳm khác như biết bao nhiêu cô gái mà anh đã gặp trên bước đường luân lạc.


7.


Tony bưng đĩa đậu phọng đi ra để trước mặt anh. Nó bắt đầu câu chuyện như mọi lần:

- Hè năm nay mày có về Việt Nam không?

Anh nghĩ tới mấy lần về nước, ăn không ngon, ngủ không yên. Khi trở ra bị ám ảnh làm anh như người khật khùng. Chợt nghe Tony hỏi. Anh phát ớn lên tới cổ, anh bưng ly hớp một hớp rượu đầy:

- Không, không, năm nay tao không về đó nữa!


Nguyễn Lê Hồng Hưng

(Baltic, chủ nhật, 19 tháng 6 năm 2002)



 

 

Truyen

 

Truyện

 

Mượn Hồn (Lệ Hằng)

Rất Gần Mà Cũng Rất Xa (Hoài Ziang Duy)

Yêu Người Độ Lượng (Trần Yên Hòa)

Lời Sám Hối Của Cha (Võ Hồng)

Ký ức Mẹ - Đi về phía hoàng hôn (Trần Yên Hòa)

Ngày về (Vương Mộng Long)

Quán Biên Thùy (Trần Hoài Thư)

Trả Ơn (Minh Tâm)

Bệnh Viện và Nghĩa Trang (Trần Mộng Tú)

Ðêm Giao Thừa Của Những Người Lính Mất Nước (Phạm Thành Châu)

Bên Kia Núi (Võ Kỳ Điền)

Thư Giáng Sinh, viết từ Thiên Đường (Lê Hữu)

Người về (Trần Yên Hòa)

Las Vegas, Đêm Dài Nhất (Lê Hữu)

Quán Trà Thinh Lặng (Trần Mộng Tú)

Hà Nội uống như thế ấy (Thế Giang)

Không phải tại em (Trần Yên Hòa)

Hồi Sinh (Viên Linh)

Thầm Lặng (Doãn Kim Khánh)

Người Tù Thiền (Trà Đoá)


Truyện Đạo

 

Im Lặng Của Thiền Sư (Phan Trang Hy)

Kể Lại Vài Giai Thoại Trong Tập Vào Thiền

 (Doãn Quốc Sỹ)

Con Thằn Lằn Chọn Nghiệp (Hồ Hữu Tường)

Sợi Tơ Nhện

   (Akutagawa Ryùnosuke, Nguyễn Văn Thực dịch)

Những Hạt Ðậu Biết Nhảy

   (Lâm Thanh Huyền, Phạm Huệ dịch)

Mẹ Quán Thế Âm

   (A. Ryùnosuke, Lâm T. Huyền, Phạm Huệ dịch)

Maria Quán Thế Âm

   (Lâm Thanh Huyền, Phạm Huệ dịch)

 
   

Phim VN trước 1975

 

(Thẩm Thúy Hằng-Kiều Chinh-ThanhNga-BạchTuyết)

 

- Chiếc Bóng Bên Đường   - Nàng (1970)

- Người Cô Đơn (1972)    - Xa Lộ Không Đèn

- Bão Tình (1972) - Sóng Tình (1972)

- Chúng Tôi Muốn Sống (1956)

- Trường Tôi (1973) - Nắng Chiều (1973)

- Giỡn Mặt Tử Thần (1975)

- Năm Vua Hề Về Làng (1974)

- Tứ Quái Sài Gòn  - Những Giọt Sương Khuya

- Như Hạt Mưa Sa 1 - Như Hạt Mưa Sa 2

- Như Hạt Mưa Sa 3 - Như Hạt Mưa Sa 4

- Vượt Sóng

 

 

 
© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)