Head

 

 

Mua Mua Ha (Tran Hoai Thu)

MƯA MÙA HẠ

1.


Cơn mưa mùa hạ. Ngày nào, anh chờ đợi em trong mưa, áo trận dầm dề nước. Ngày nào em mang chiếc áo tơi màu tím hoa cà, để đầu trần, tóc ướt, và anh từ trên dốc, chạy ào xuống, để ôm lấy em. Ngày nào, mưa dính áo anh, và áo em, để da thịt càng thêm khắng khít. Ngày nào, anh muốn ôm em cho vơi bao nhiêu niềm nhung nhớ. Và em run rẩy tội tình:

- Xem tề có người nhìn chúng ta kia tề.

- Mặc kệ họ. Em không thấy anh tội nghiệp như thế này ư?

- Mưa lớn quá anh ơi.

- Mưa giông đó em.

- Sao anh không về? Mưa lớn rồi.

Anh kéo tay em vào phía gốc đa:

- Em vào trong này tránh mưa. Anh chờ em suốt cả tiếng đồng hồ rồi đó.

Em cúi đầu xuống. Mái tóc của em dầm nước. Anh muốn úp mặt lên trên dòng suối, muốn một giấc nghìn năm để quên hết. Em nói nhỏ như thể giận hờn:

- Anh đâu có thương em. Anh có biết là em nhớ anh biết bao nhiêu không?

- Tại mặt trận. Tại hành quân. Và cũng tại bà già của em nữa. Thú thật ra trận anh không sợ, về nhà lại sợ bà già của em. Sợ lạ sợ lùng. 

- Em cũng sợ má em lắm.

Một cơn gió thổi qua, hắt những giọt mưa lạnh giá vào mặt hai người. Và gió. Gió làm mưa tạt nhanh, quất những sợi roi dâu xuống thân thể chúng ta. Gió làm những đọt tre nghiêng ngửa. Ðến một lúc nào đó, em xô anh ra, nói như ngộp thở: Anh. Anh làm em sợ. Trời cũng sắp tối rồi.

Anh vẫn còn tiếc rẻ:

- Lo gì em. Cứ nói với má là tại trời mưa to.

- Anh xem tề. Ðường đi nhìn không rõ.

- Ðể anh đưa em về.

- Thôi anh. Ðể em về một mình cũng được. Trời mưa to, anh lại không mang áo mưa. Sợ anh đau.

Anh cười khinh mạn:

- Anh quen cảnh này rồi. Áo nhà binh chưa khô. Mong dài thêm cái nắng ...

- Anh lại làm thơ nữa à.

- Anh cảm hứng. Cám ơn em cho anh cảm hứng thi ca.

Em thêm một lần năn nỉ:

- Thôi anh về đi. Bữa khác chúng mình gặp nhau cũng được.

- Hay để anh đưa em về một khúc.

Và hai đứa lao mình trong mưa gió.

Tiếng em lại rộn ràng trong tiếng gào thét của đất trời:

- Chắc bà già em đang đợi ở nhà với chiếc roi mây.

- Ðể anh về nhận tội dùm cho.

- Má thấy anh, má lại nổi tam bành lên.

Anh thốt lên buồn bã:

- Anh không hiểu sao, má em lại ghét cay ghét đắng anh. Anh đâu có làm gì để làm mất lòng bả.

- Tại anh dữ quá. Thấy anh bả phát sợ.

- Anh hiền lắm mà.

- Tội nghiệp ghê.

- Như vậy lại không thương người ta. Bắt người ta phải khổ.


2.


Trời tối thật mau. Tiếng côn trùng đã vang lên một điệu não nùng. Mưa vẫn tiếp tục thét gào. Thỉnh thoảng những tràng sấm vang động ì ầm. Em run rẩy nắm chặt tay anh. Anh hôn em lần nữa. Tiếng chó sủa rời rạc trong ấp. Một ánh đèn dầu hiện ra ngoài khung cửa. Em thốt lên sợ hãi: Chết, bác em đó. Bả mà biết được, bả mách má em mất ...

Anh không trả lời. Anh lại gục đầu vào cổ em, lại vuốt ve da thịt em, xục xạo từng phần thân thể của em. Em lại van lơn: Anh, anh đừng làm thế.

Tiếng trọng pháo lại rền ở một căn cứ bên kia sông. Có tiếng nổ vu vơ ở cuối ấp. Mưa vẫn gào thét như thể trút xuống bao nhiêu nỗi hờn giận, cùng với tiếng rít của những hàng tre xung quanh vườn. Cho em về đi anh. Sợ má em trông. Giọng nói van lơn của em bị át bởi tiếng mưa gào.


Anh lại ôm siết chặt em. Mai anh lại hành quân xa rồi. Biết có ngày nào anh lại gặp em. Ngồi với anh một chốc nữa mà. Lâu lắm dễ chừng bốn năm tháng mới có dịp gặp lại em. Em có biết là anh nhớ em lắm không ... Rồi anh hôn xuống cổ, môi nếm thêm những dòng nước mưa. Em lạnh, anh. Em nói, yếu lả.

Giữa lúc đó, bên kia sông vang lên ba tiếng súng nổ rời nhau. Âm thanh khẩn gọi đám lính dưới trại gia binh lên đơn vị. Anh ôm em, mà như thể bấu một điều gì sắp sửa vuột mất. Anh nói:

- Người ta gọi anh về. Em có nghe tiếng súng không?

- Vâng, Em có nghe.

Anh lại hôn em. Mưa làm môi anh uống cả những giọt mưa lạnh giá ...


3.

 

Bây giờ, anh lại thêm một lần nếm thêm những giọt lệ hạnh phúc ấy. Muốn cảm ơn đời thêm một lần nữa. Thèm lấy tay chùi lấy những giọt nước như lệ còn đọng long lanh trên mái tóc của người yêu. Sao mà tội nghiệp cho em tôi. Ðôi mắt em vẫn còn phảng phất màu học trò, sao đôi bờ vai lại ôm cả mấy tầng cam khổ. Và những sợi tóc kia, một lần óng mượt, mun đen, sao bây giờ như khô lại, vương vít ngậm ngùi. Và mưa, ôi vẫn là cơn mưa mùa hạ. Mưa làm cảnh vật, dòng sông chìm trong màu trắng xóa. Mưa đan những sợi nghiêng nghiêng trên lớp rào kẽm gai. Mưa bao vây em côi cút, tội nghiệp.

- Làm sao em biết anh ở đây? Anh hỏi. 

- Vâng, bọn anh bị bắt chung. Anh lại nhìn em. Em bối rối, cúi đầu, mân mê sợi tóc.

- Em và má vẫn mạnh?

- Dạ.

- Em có biết là anh nhớ em vô cùng không?

- Em cũng nhớ anh hết sức.

Tự nhiên anh thèm cầm bàn tay em mà siết chặt.

Em bỗng nói:

- Em mang cho anh ít đồ dùng. Em biết anh hút thuốc nên cũng mang vài gói cho anh. Ðây là cái khăn tắm. Ðây là chai dầu nhị thiên đường.

Rồi em dọn đồ ăn lên bàn.

- Anh ăn đi. Anh biết hông. Từ khi nghe anh Tài nói là có anh về ở trong trại này, em thật mừng hết sức đó.

- Thủy ơi.

- Dạ.

- Em còn nhớ không, buổi chiều cuối cùng với cơn mưa mùa hạ.

Má em tự nhiên au hồng. Em nói nhỏ:

- Hôm ấy má rầy em sao không chịu mang áo mưa, để cả người dầm nước như chuột. Em sợ má biết.

- Bây giờ, chắc má biết rồi?

- Dạ. Má thương anh lắm. Má kêu em đi thăm anh.

- Anh cám ơn em, má.

- Không, anh đừng nói thế. Tại vì em yêu anh mà.


4.


Tại vì em yêu anh mà. Không ai bắt em phải gánh đôi thúng lao lung đi nuôi một người chưa ràng buộc vào đời mình. Không ai khiến em phải bỏ học tần tảo bán buôn để mang cho anh vài gói thuốc, bịch cà phê, bịch đường thăm nuôi cam khổ.

Lũ bạn tù nói anh là một người hạnh phúc nhất trần gian này. Có đứa còn cảnh cáo: Tình nghĩa chỉ có lúc này. Mày nhớ phải ăn ở phải đạo với nàng. Vâng. Em yêu dấu. Không cần nó nhắc, anh cũng đủ hiểu tình nghĩa chỉ ở lúc này. Nếu như ngày xưa anh yêu em trăm lần thì bây giờ anh càng phải yêu em cả ngàn lần hơn thế nữa.

Em có hiểu là anh yêu em vô cùng tận lắm không.


Trần Hoài Thư

(Trong Mặc Niệm Chiến Tranh)



 

 

Truyen

 

Truyện

 

Duyên (Trần Yên Hòa)

Ba tôi, người đánh máy mướn (Đoàn Xuân Thu)

Mẹ Và Con (Ngọc Linh)

Quán Cà Phê Ngoại Thành (Hoàng Ngọc Hiển)

Ông già Noel và chú lùn Số Một (Lê Hữu)

Những Điều Chúa Thương (Huy Trâm)

Ông Già Noel Là Mẹ (Ngọc Ánh)

Một Cái Chết (Vũ Trọng Phụng)

Qua Cầu (Trần Yên Hòa)

Cát Lệ Lan (Phạm Hảo)

Đêm Vu Lan Trên Đảo Galang (Liên Hương)

Người Lính Già Trên Chuyến Tàu Đêm (Nguyên Nhung)

Người Quân Tử (Linh Bảo)

Chuyện Cổ Tích Cuối Thế Kỷ 20 (Quan Dương)

Mùa Cá Bẹ (Nguyễn Âu Hồng)

Giấc Ngủ (Duy Thanh)

Thương Đất, Nhớ Đất (Nguyễn Mạnh Côn)

Câu Truyện Hay Nhất Thế Giới (Tâm Thanh)

Con Đường Xưa Em Đi (Phạm Hoài Vũ)

Xuân Muộn (Phạm Thành Châu)


Truyện Đạo

 

Im Lặng Của Thiền Sư (Phan Trang Hy)

Kể Lại Vài Giai Thoại Trong Tập Vào Thiền

 (Doãn Quốc Sỹ)

Con Thằn Lằn Chọn Nghiệp (Hồ Hữu Tường)

Sợi Tơ Nhện

   (Akutagawa Ryùnosuke, Nguyễn Văn Thực dịch)

Những Hạt Ðậu Biết Nhảy

   (Lâm Thanh Huyền, Phạm Huệ dịch)

Mẹ Quán Thế Âm

   (A. Ryùnosuke, Lâm T. Huyền, Phạm Huệ dịch)

Maria Quán Thế Âm

   (Lâm Thanh Huyền, Phạm Huệ dịch)

 
   

Phim VN trước 1975

 

(Thẩm Thúy Hằng-Kiều Chinh-ThanhNga-BạchTuyết)

 

- Chiếc Bóng Bên Đường   - Nàng (1970)

- Người Cô Đơn (1972)    - Xa Lộ Không Đèn

- Bão Tình (1972) - Sóng Tình (1972)

- Chúng Tôi Muốn Sống (1956)

- Trường Tôi (1973) - Nắng Chiều (1973)

- Giỡn Mặt Tử Thần (1975)

- Năm Vua Hề Về Làng (1974)

- Tứ Quái Sài Gòn  - Những Giọt Sương Khuya

- Như Hạt Mưa Sa 1 - Như Hạt Mưa Sa 2

- Như Hạt Mưa Sa 3 - Như Hạt Mưa Sa 4

- Vượt Sóng

 

 

 
© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)