|
|
|
|
|
VĂN HỌC |
GIAI THOẠI | TIỂU LUÂN | THƠ | TRUYỆN | THỜI LUẬN | NHÂN VẬT | ÂM NHẠC | HỘI HỌA | KHOA HỌC | GIẢI TRÍ | TIỂU SỬ |
Thơ Văn Trần Y. Hoa & Bằng hữu
Thơ Văn Trần Yên Hoà & Bằng hữu

• Sáu Âm Vọng Từ Ngàn Xưa • "Cát Vàng Cồn Nọ Bụi Hồng Dặm Kia"
• Tình Ca Xóm Trọ • Cha, Con, Cháu Và Thơ • Kịch Bản Lỗi
• Những Con Chữ Của Ba Tôi • Trên Ngọn Gió Cuối Năm • Cõi Lạ

Trên cánh đồng giấy trắng
sáu âm vang vọng tự ngàn xưa
không chỉ là thanh âm là ký tự
mà như ký hiệu định dạng kiếp người
Dấu Hỏi (?)
móc câu treo lơ lững giữa vòm họng
dân quê tôi đi bằng đôi bàn chân giao chỉ mang hình dấu hỏi
hỏi đất, đất khô khan lánh mặt
hỏi trời, trời giông bão quay lưng
phận người là hang động không có tiếng vọng
mỗi bước chân đi hoang mang nhiều nghi vấn
càng hỏi càng thấy mình rỗng tuếch
trên mộ chí còn cắm sâu một dấu hỏi lớn
mà câu trả lời chờ đến kiếp nào
Dấu Ngã (~)
Cái tôi kiêu hãnh nằm co quắp
đường cong hoang tưởng chắn ngang đời
chúng ta ngã dồn nhau, ngã đè lên lịch sử
chúng ta hò reo một ngàn lần vô địch để lãng quên một chữ nhược tiểu
cái ta tự hào hèn yếu ngã nghiêng
như cánh chim chao đảo
không hướng bay trong bão loạn thế gian
Dấu Sắc (/)
Lưỡi dao xẻ dọc bầu trời
lách qua da thịt của số phận
chém vào đêm tối
một vệt máu tươi
sắc lẻm. Quyết liệt. Đau đớn.
hạnh phúc tìm thấy là thứ trang sức được mài nhọn
cắt đứt những giấc mơ vừa mới tượng hình
thanh kiếm mỏng chém hai bờ thực, ảo
máu rỉ thành thơ dấu kín dưới tim mình
Dấu Huyền (\)
Sợi dây treo ngang cổ họng
trói buộc vào đất, vào quá khứ, vào tù đày
nét gạch chéo xuống bản án không ngày tuyên
chúng ta đi về phía trước mà hồn bị ghì lại
kéo về phía sau
bởi sợi dây mang tên sử thi nặng nề
nhân danh phép màu
buộc ngang lưng người vác bốn nghìn năm lịch sử
câm lặng, không nói được tiếng người
chuệnh choạng đi tìm độc lập, tự do
Dấu Nặng (.)
Một hòn đá tảng dưới chân chữ
rơi xuống.
mồ hôi và nước mắt và máu kết tinh lại thành một chấm đen đặc quánh
vết lún sâu trên thiên niên kỷ
dân mình để lại dấu lầm than trên mỗi bước chân đi
Không Dấu ( )
Và, hết thảy trôi về miền rỗng
không có điểm tựa
không sắc, không huyền, không hỏi, không ngã, không nặng nề vướng bận
chữ như người sương phụ tóc trắng
đứng khoả thân trắng trên tờ giấy trắng.

+
Bây giờ là bốn giờ ba mươi chiều
Bé Diệu đang uống ly cà-phê đen
giá mười hai ngàn
cà phê giả
Bé Diệu biết nhưng uống riết thành ghiền
Nó cũng không thể uống cà-phê sạch, giá bốn mươi ngàn
vì phải gom tiền
nuôi em đang học đại học
Nó cần uống ly cà-phê giả
nghe nói là có chất độc
để khỏi ngủ gục
chuẩn bị tiếp những người khách lạ qua đêm.
+
Cùng lúc này là bốn giờ ba mươi sáng
‘Ông David Nguyen trên đường Freeway uống ly cà phê chua như cứt mèo
Vội vã mua ở tiệm 7-Eleven
Ông lái chiếc hộp chạy như ma đuổi
Nhiều chiếc hộp khác cũng chạy như thế’*
Ông cần uống cà phê chua như cứt mèo để tỉnh táo phóng xe
tốc độ tám mươi lăm miles một giờ
vì phải dành dụm tiền
gởi về quê
nơi ông đã đành đoạn tìm cách thoát đi
Ông David biết là vô lý
nhưng ông vẫn phải sống trong những chiếc hộp
gần hết đời ông.
+
Mấy năm đầu, Bé Diệu có ước mơ
bỏ nghề về lại xóm quê
mở tiệm cà phê
để được nghe bản vọng cổ xuống xề
để được ngửi mùi mồ hôi khét dầu
của thằng Bảy Sửa Xe.
+
‘Có khi ông David Nguyen muốn trở về cái xóm trọ
nơi ông gọi nó là cố hương
nhưng ông đã là cánh chim đã bay đi quá xa
con sáo bỏ sông bay ra biển lớn
với giấc mơ hoang tưởng hết một đời
điệu Lý phương Nam buồn rơi trong đêm.’ *
+
Bây giờ là mười hai giờ khuya
Bé Diệu chiên một trứng hột gà và một cây xúc-xích
nó xúc từng muỗng cơm trên cái dĩa
nhai nuốt, nạp nhiên liệu vào cơ thể
lâu lắm rồi nó không dùng chén, đũa
nó ăn vào lúc này
vì buổi chiều nó phải tiếp khách
mệt quá nên ngủ say.
+
Bây giờ là mười hai giờ trưa
Ông David Nguyen ăn cơm
một cái chén, một đôi đũa
một chén mắm dầm ớt nặng chanh
một dĩa cá kho keo
một dĩa bầu luộc và tô nước luộc bầu
ông không thích dùng muỗng, nĩa và thức ăn kiểu Mỹ.
+
Ông David Nguyen soi gương
ông thấy mặt mình không là mặt Mỹ
về quê hương
bạn bè gọi ông là Việt kiều
như gọi một dân tộc khác mới hình thành trên trái đất này.
Ông cũng thấy họ không giống như người Việt bốn mươi năm trước.
+
Bé Diệu trùm khăn che kín khi ra đường
phủ lên đời mình
cái bao bịt mắt của tội nhân ra pháp trường
nó là người không có dấu chân
trên đất nước của chính mình
rất nhiều người như nó
sống trong phận người bị xếp loại phế phẩm
mà không phản kháng
cam chịu lâu dần thành thói quen,
thành số phận.
+
Bốn mươi năm trước
ông David Nguyen vượt qua những họng súng, bão tố, cướp biển
thuyền ông cập bến bình yên
và mắc lầy ở đó.
Không còn bão, cướp biển
nhưng ông không thể tiếp tục đi đến đích ước mơ.
+
Mười năm trước Bé Diệu trốn nhà ra đi
nó tính ba năm sau sẽ trở về
cất lại căn nhà rách nát
các em nó được đến trường
bây giờ nó đã xây nhà mới cho ba, má nó
một đứa em vào đại học
nhưng nó không thể trở về
mãi mãi là đứa con hoang đàng.
Những người chết sống lại trong giấc mơ
những người sống cũng ráng sống bằng giấc mơ
bây giờ ước mơ hấp hối.
Không còn chốn để trở về
nước mắt, máu, mồ hôi
mặn khô trên cồn cát lầy
cho đến hết một đời người.
‘*’ (Có những đoạn trong bài lấy ý của hai nhà thơ-nhà báo Nghien Long LP Trong Nghia và Sonny Nguyen)

Đi anh
thoát khỏi xóm ở trọ này
những mái nhà tole nát nhàu hầm hực mùa nắng
những bức tường loang lỗ ẩm mốc mùa mưa
những cống rảnh sình đen, ngõ hẹp nhớp nhơ
bãi rác khổng lồ ngoại ô thành phố
ngọn đèn đường hắt hiu soi nhày nhụa thịt da
Đi anh
thoát khỏi phòng trọ này
gối chăn rã rời mỏi mệt
cây đàn guitar phủ màn nhện dăng
Chúng ta đã bỏ qua những tháng năm tuổi trẻ
ở nơi đây
bỏ qua và quên lãng
Thoát khỏi xóm trọ này
Bé Tám tức Diễm Như đi làm ôsin trên phố
bị lão chủ phó phòng dụ dỗ mang bầu
được bù mười triệu
nó lại trở về xóm trọ
Con Lan bỏ nghề làm đĩ
có chồng tận miền trung hai năm
bị mẹ chồng đuổi đi vì không thể có con
nó lại trở về xóm trọ
Thằng Sáu Sẹo cá độ đá banh
mắc nợ xã hội đen
đi cướp ngân hàng
nó thoát khỏi xóm trọ
vào tù ở sáu năm
Xe bảy chỗ tung chết chú Ba Đờn Kìm
tuần qua
Văn Thiên Tường tử nạn bên xấp vé số
con tiểu thơ mặc áo lòi vú đền hai mươi triệu
tro cốt cây đờn kìm thoát khỏi xóm trọ
về tắm trong lòng con kênh quê xưa
Chúng ta đã ở đây quá lâu
ôm nhau an ủi
Chúng ta
loài động vật nhẫn nhục
có thể cấu xé đồng loại
mà cụp đuôi dưới tay bọn chủ trò
Có nhiều khi
em muốn làm người gian ác
để thoát khỏi nơi này
muốn hụp sâu trong khoái lạc tạm thời
để quên bế tắc trọn đời
Chúng ta làm người tử tế lâu rồi
có được gì đâu
Em thèm được khóc thật to
chảy thật nhiều nước mắt
Ngay cả dòng nước mắt
trôi niềm đau
cũng khô từ lâu
Ngay cả tiếng khóc cũng phải câm lặng
nghẹn ngào
Đi anh
thoát khỏi xóm ở trọ này
em thèm được ngửi mùi biển
thèm được dẫm chân lên bờ ruộng lầy
thèm được ôm ngực anh
nghe tiếng guitar
thèm được mang bầu
có thật nhiều con
Đi anh
đi theo giấc mơ
Chúng mình trồng phi lao trên cồn cát gió bay
dựng lại nhà từ đường
mái rơm của lúa
vách tre của rừng
đào ao thả cá
hái trái khổ qua nấu nồi canh
hát lời ca dao
nuôi an lành cho con cháu mai sau
Đi anh
thoát khỏi xóm trọ này.

Người cha làm thơ sau khi bị đánh tráo giấc mơ
ông giấu những đêm dài không ngủ vào ngăn kín của bàn thờ gia tộc.
Cái bàn thờ bằng gỗ mít nhuốm mùi hương trầm, không mọt
nhưng những dòng thơ mối đã gặm mòn.
Những bài thơ của người cha
không thấy ánh sáng
chết lưu thai.
Đứa con gái của ông
sinh ra trong thời bình
mà mang vết sẹo chiến tranh.
Đứa con gái trở về nhà sau nhiều năm đi theo ánh sáng của ngọn đèn dầu
thắp giữa ban ngày.
(Lẽ ra ngọn đèn này chỉ nên thắp soi bóng đêm
và hãy tắt khi có ánh sáng của bình minh).
Nàng đem về ngôi nhà thờ tộc một đứa con
tác phẩm để lại của những bài thơ ngợi ca ánh sáng ngọn đèn dầu.
Rất bình thường
nàng yêu thương đứa con
và thật sự đã quên sự bội bạc của mối tình đầu.
Gần ba mươi năm sau
đứa cháu trai thắp một nén nhang lên bàn thờ
trước khi ly hương.
Người cháu không thích đọc thơ
không muốn giữ bàn thờ thừa tự.
Trong đêm đen, ông lão nghe tiếng mọt nghiến răng gặm đứt quãng hơi thở của mình
ông đốt hết những dòng chữ đã đầy dấu mối.
Người sương phụ gom bụi tro tàn
ghép lại thành bài thơ mới.
Tuổi trẻ bây giờ
không còn ai biết đến thơ.
Cái bàn thờ gỗ mít đã xiêu vẹo
mọt đục mòn mái cũ nhà xưa.
Những người đọc thơ tóc nhuộm khói nhân gian
nghe trong thơ của người đàn bà
có tiếng mối gặm cầm canh.

* Màn Một
Em đĩ nhỏ lùa đàn bò qua cánh đồng cát lầy
tóc em vàng nắng cháy
màu mặt trời xích đạo
không phải màu ánh đèn hộp đêm.
Bụi xương rồng đơn độc
có đủ bóng che phận đời em?
Thành phố, em đã bỏ lại
có phòng lạnh, nệm êm.
Liệu đời có bình yên
dưới mặt trời mù loà, đảo điên?
( tiếng vang từ hậu đài: có, có, có!
có hạnh phúc, có tương lai)
* Màn Hai
Người đàn bà ngoại tình trở về căn nhà cũ
nàng mở ổ khoá
bằng chiếc chìa cũ
đã đem theo lúc ra đi.
Nàng phủi những màn nhện trên bếp lửa
bám bụi tàn tro, sét rỉ
nàng muốn nhóm lửa, nấu cho người chồng cũ
một ấm trà
như những ngày đã cũ.
Nàng quẹt một que diêm
lửa tắt
nàng quẹt que diêm thứ hai, thứ ba, thứ tư…
những đốm lửa do dự
những đốm lửa ăn năn
những đốm lửa câm
không thể cháy lên
Căn nhà ẩm mùi hoang tàn của
ngày tháng cũ.
Nàng đi ra,
đóng cửa
ném chiếc chìa khoá cũ vào mặt trời mù.
Một mặt trời cũng quá cũ.
( tiếng vang từ hậu đài: quay lại, quay lại, nhóm lại bếp lửa, cháy lên, sáng lên)
* Màn Ba
Người đàn ông tóc trắng
trở về mảnh vườn xưa.
Sắt, gạch, xi măng, màu sơn bôi xoá ngõ về ký ức.
Một mảnh vụn rơi trong tiềm thức
thành lời thơ bay xuống khán đài
“Khi trở lại không còn ai đứng đợi
khu vườn xưa trơ những nhánh xương khô
tôi chợt thấy một nụ hồng sót lại
và nỗi buồn chìm xuống cõi hư vô.”
(tiếng vang từ hậu đài: ngước cổ nhìn lên đỉnh nhà cao tầng, cười rạng rỡ lên, đưa tay chào khán giả)
* Màn Bốn
Hai người lính già
mặc hai bộ quân phục khác màu
ngồi uống rượu ở cuối con hẻm sâu
như đang bị nuốt vào cổ họng của hai dãy nhà lầu.
Trời tháng Tư nóng như trong lò đang đốt lửa.
Hai cặp mắt đỏ nhìn nhau.
Một người nói: có lẽ chúng ta chết mà không nhắm mắt được.
người kia nói: chúng ta cần một lời xin lỗi với thế hệ sau.
( tiếng đồng thanh vang từ khán giả:
các chú, các bác không có lỗi đâu
chỉ có lũ diều hâu
tìm lợi danh trên xác thịt, mồ hôi của hàng triệu dân lành
mới cần cúi đầu sám hối)
(tiếng vang từ hậu đài: lời thoại sai rồi. Ôm nhau đứng lên nói hoan hô, ủng hộ, quyết tâm)
* Màn Năm
Hai người lính đầu bạc, một ông lão kiều bào, một người đàn bà ngoại tình, một người con gái ở dưới đáy nhân gian
nắm tay nhau
nhìn lên trời cao
hát bài đồng dao.
( tiếng vang từ hậu đài: không có cảnh này, hạ màn, hạ màn)
Màn Hạ Thật Nhanh
* Cảnh Hậu Trường
Vở kịch ngừng, vì diễn viên không
diễn theo kịch bản.
Khán giả đứng lên đồng loạt vỗ tay
diễn thật lắm! Sao không tiếp tục?
Không ai trả lời
Đèn tắt. Đêm đen bao trùm nhà hát lỗi thời.
Khán giả nhắm mắt, nín câm ra về .
không dám đòi lại vốn liếng cả cuộc đời mua vé.
* Cảnh Không Có Trong Kịch Bản
Người đạo diễn trở về nhà sớm hơn dự định hai giờ mười lăm phút
ông mở cửa. Con chó nhỏ vẫy đuôi .
Vợ ông không có trong nhà.
(Điều này không xảy ra
nếu những diễn viên diễn đúng kịch bản.)
Chỉ có con chó không vai diễn
quấn quít bên ông.

Những con chữ của ba tôi
như những con dông xù xì gai gốc
trốn trong trang giấy vở học trò
úa vàng màu cát động.
Những con dông ăn hoa xương rồng
những con chữ của ba tôi
nuốt day dứt xương kẽm gai của chiến tranh và của hoà bình.
Những hàng rào bằng kẽm gai thời chiến tranh
chận đường đến chân trời xanh
Những hàng rào bằng chữ thời hoà bình
khoá cổng ngõ ước mơ.
Ba tôi chạy bằng đôi chân trần trên sa mạc cát nóng
bắt những con dông
hít thở những con chữ
nuôi sự sống.
Ba tôi viết những lời thơ gai góc, xù xì
dấu trong bóng đêm của thời đại hoang tưởng trùm qua hai thế kỷ.
Những con chữ của ba tôi
như con dông sợ hãi khi thấy loài người
trốn sâu vào lòng cát cháy
như hơi thở dè chừng trong lồng ngực
khi nghe tiếng hô hào giả trá rền vang.
Thời thiếu niên, tôi lớn lên nhờ thân xác của loài dông
thời thiếu nữ, tôi trưởng thành nhờ những con chữ như con dông của ba tôi
những con chữ của người lính già đầu bạc
viết bằng máu, mồ hôi và nước mắt.
Những câu thơ trốn trong sa mạc cát
sống bằng hoa của xương rồng.
Những câu thơ ăn chay, khao khát an lành
không hận thù, không nhóm lửa chiến tranh
vẫn sợ hãi ẩn thân trong gió cát.
Tất cả những đứa trẻ con cháu của nguỵ quyền, nguỵ quân
trên trán có dấu ấn đóng bằng sắt nung
như gia súc bị đóng dấu sau khi ra lò mổ
như người tù bị lưu đày, phát vãng
trên quê hương của chính mình.
Tôi sinh ra sau chiến tranh
nhưng không được sống hoà, bình
Tôi là búp măng non phế phẩm
là công dân xếp hạng chín
lớn lên không được thấy trọn ánh bình minh.
Những ngọn gió Nam hanh bào mòn dấu sắt nung đóng trên trán
những con chữ ẩn trong cát hoang
tắm gội gió sương
nhú mầm xanh
Những con chữ hoài thai trong giấc mơ
rơi rụng trên hoang mạc cát lầy
uống sương đêm, trổ bông kết trái
trên cây xương rồng gai góc
dưới ánh mặt trời nhiệt đới.
Những con chữ ẩn mình dẫn tôi đi trên hành trình vô hình không đích tới.
Hoang mạc cát biến thành khu du lịch
người ta nuôi dông trong trại xi măng
những con dông béo mập
vì thức ăn công nghiệp
vì những câu thơ, tiếng nhạc điệu đà phô trương tình dục.
Ba tôi không có Phây-Bút, Za Lô
không in thơ
không ai biết ba tôi là người có làm thơ.
Tôi đọc thơ ông trong giấc mơ của tôi
giấc mơ của loài dông lưu thân trong hang chuột cống
lúc nhớ, lúc quên những nhánh xương rồng.

Gió vẫn thổi
như bốn ngàn năm trước.
Gió thổi qua lửa
chảy kim loại
đúc trống đồng, ngựa sắt, bàn chông.
Gió thổi hừng máu hồng
đốt chiến thuyền cường quốc xâm lăng.
Gió thổi rao truyền hịch chống ngoại bang
vọng vang nhiều thế kỷ.
Gió thổi sáo diều
bay cao mơ ước
Gió thổi quạt mo
dịu mát hồn quê
Gió thổi lời thơ
tốc váy trưa hè.
Gió đem lời ru ấm hương tình mẹ
Gió thêm hơi thở che chở của cha
Gió mang bình yên trên rừng dưới biển
Gió ngàn năm thổi yêu thương bao la.
Gió vẫn thổi
như bốn ngàn năm trước.
Gió thổi cuồng điên rung cây đa, miếu mộ
Gió thổi u mê xé toạc đạo nghĩa tiền nhân
Gió rít rú điệu quỷ ma
qua khe cửa chung cư, cao ốc
tắt bếp lửa hạnh phúc gia đình.
Gió thổi hút sâu con hẻm tối tăm
lạnh hồn người đàn bà
đợi khách say đêm.
Gió thổi dưới gầm cầu
run run đốm lửa oan khiên
liêu xiêu bóng trai hèn.
Gió vẫn thổi
một ngàn năm xưa
gió vẫn thổi
một trăm năm cũ
gió vẫn thổi
hai mươi năm đó
gió vẫn thổi
năm mươi năm nay.
Gió vẫn thổi
không có gì thay đổi.
Chiến tranh qua lâu rồi
vẫn nghe trong gió tiếng vó ngựa hung tàn
vẫn nghe trong gió lời than hàm oan
vẫn nghe trong gió điệu nhạc truy hồn.
Gió vẫn thổi
như một ngàn năm cũ
thổi hồn chim Lạc
xác xơ bay.

Trùng độc tràn ngập bầu trời
muốn sống phải đeo mặt nạ.
Tôi chọn vội chiếc mặt nạ hề khờ
cười ngờ nghệch nhìn, thấy toàn người xa lạ.
Người người reo vui đội lốt nguỵ trang
không còn nhớ khuôn mặt thật
một thời đã mang.
Để sống sót
những đứa trẻ mới chào đời
chưa thấy khuôn mặt thật của trời
đã được người lớn nhân danh thương yêu
áp lên khuôn mặt lạ mỹ miều họ ước mơ.
Để sống sót
con chữ đeo mặt nạ nhảy múa lời ngợi ca đúc sẳn
nốt nhạc đeo mặt nạ đồng thanh bài hát hạnh phúc tương lai
mảng màu đeo mặt nạ sáng tươi che màu xám tái.
Tôi sống sót
thoát khỏi móng vuốt của loài trùng độc ác
thích nghi với chiếc mặt nạ hề khờ.
Mọi người cũng vậy thôi.
Để sống mà.
Người đàn ông mang mặt nạ hiền lương muốn hôn tôi.
Tôi cũng cần nụ hôn lên đời mình.
Nhưng nụ hôn có nghĩa tình gì sau hai khuôn mặt giả.
Chúng ta phải cởi mặt nạ ra, tôi bảo.
Rất chân thành anh từ chối:
nhìn thấy mặt thật, tình yêu sẽ chết.
Tôi lẻ loi, mỏi mệt
trò chuyện với cái bóng của mình
rồi cái bóng cũng đeo mặt nạ.
Để sống mà.
Dần dà, tôi quên khuôn mặt tôi
quên luôn khuôn mặt chân thật
của loài người.
Tôi khát khao tìm lại mặt tôi
Tôi khát khao tìm lại mặt người.
Tôi đào tẩu đến thành phố khác
hân hoan khi thấy người không đeo mặt nạ nguỵ trang.
Tôi làm thủ tục di dân.
Người ta nói: thành phố này hiện đại, tối tân
khi trở thành công dân
không cần che khuôn mặt lại.
Nhưng phải vào bệnh viện
mổ lồng ngực ra
Đeo mặt nạ cho trái tim mình.
* Nguồn: Nhà văn Nguyễn Lệ Uyên gởi
* Hình minh họa: trích từ Fb Ái Điểu
- Trang thơ Ái Điểu Thơ
- Phát biểu nhận Giải Văn – Giải Văn Việt lần thứ Mười Một Ái Điểu Phát biểu
- Ga Xép Ái Điểu Truyện kịch
- Hầm Trú Ẩn Cho Người Và Chữ Ái Điểu Truyện ngắn
- Mùi Của Miền Nhân Gian Ái Điểu Truyện ngắn
• Phỏng vấn nhà văn Ái Điểu (Song Chi)
• Vài cảm nghĩ về truyện ngắn của một cây bút mới: Ái Điểu (Trần Doãn Nho)
• Những Dấu Hỏi Trong Truyện-Thơ Ái Điểu (Nguyễn Lệ Uyên)
• Ái Điểu, Cõi Lạ Văn Chương (Nguyễn Lệ Uyên)
- Thông báo kết quả giải Văn Việt lần thứ Mười Một (năm 2025) (vanviet.info)
- Nhịp điệu của những mất mát không tên trong văn xuôi Ái Điểu (Bảo Chân)
- Ái Điểu: Không khóc trước bàn viết (Ngô Thị Kim Cúc)
• Trang thơ (Ái Điểu)
• Phát biểu nhận Giải Văn – Giải Văn Việt lần thứ Mười Một (Ái Điểu)
• Ga Xép (Ái Điểu)
• Hầm Trú Ẩn Cho Người Và Chữ (Ái Điểu)
• Mùi Của Miền Nhân Gian (Ái Điểu)
- Mùi Của Miền Nhân Gian (tập truyện)
- Mộ phần của những ngọn lửa nhỏ
- Đồng dao
- Cõi lạ
Bài trên mạng:
- t-van.net - vandoanviet - vanviet.info
Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)
Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)
Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)
Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)
Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)
Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)
Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)
Dương Quảng Hàm (Viên Linh)
Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)
Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)
Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)
Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)
Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)
Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)
Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn
Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)
Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)
Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)
Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)
Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)
Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)
Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh
(Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)
Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)
Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn
Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)
Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An
Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)
|
© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com) |