1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Trang Thơ Trần Thúc Vũ
      18-10-2016 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ TRẦN THÚC VŨ

      Trích từ hai tập "Dựng Cõi""Thắp Lửa Vào Thơ"
      Nhà thơ Viên Linh giới thiệu Trần Thúc Vũ
      trong bài "Một Ngày" trên tạp chí Khởi Hành

      Mã Phu        • Phù ảo         • Trường ca mặt trời mọc

      Dựng cõi      • Khởi Hành    • Tự Thú Trong Đêm

      Ơi! Em bé Việt Nam          • Muôn Trùng    • Đời Muộn

      Cành Khô      • Ngoài Sân Vắng    • Cơn Rượu Khốn Cùng

      Ngày về dương thế -1      • Ngày về dương thế -2

      Ngày về dương thế -3      • Gửi em ngày sinh nhật

      Tháng hạ      • Lời tạ        • Tháng sáu

      Đêm chắt chiu                  • Tóc xưa chung mái       • Thao thức

      Cho Con Ngày Tròn Tuổi      • Chiều Khôn Cùng    • Một Ngày

      Tháng Ngày Xa Lạ           • Xin giữ cùng nhau        • Tình phụ

      Tuổi đá mòn         • Ta với đời        • Này, Tử Thần

      Bằng Hữu             • Hương Nụ       • Từng Ngày

      Khi chàng trở về      • Bởi Chưng    • Đốt Nương     • Xuân Mộng   




         :: Mã Phu

      (Tiêu đề trên không có nghĩa là "Người dắt ngựa", mà là Đấng Trượng phu họ Mã, Mã Chiếm Sơn, dũng sĩ đất Mãn - Châu đã tử chiến cùng kẻ thù và tuẫn tiết. Thảo Ca: tiếng khóc than của loài huyết thảo trên ngọn đồi tử chiến, thương nhớ người tuấn kiệt.>

      Ngửa mặt nhìn trời

      Mây đau ngùn ngụt

      Quê hương là đâu!


      Từ khi biển quặn sóng gào

      Sông xưa nỡ bỏ núi cao mặc trời

      Mã Chiếm Sơn? Ngươi ngời vó thép

      Ta thiếu từ tiếng thét xung tên

      Hỡi ơi! Muôn dặm khôn tìm

      Đâu người tri nộ, đâu miền Thảo ca

      Gươm thấu ngực, máu nhòa nước mắt

      Cõi thiên thu cố quốc là đâu!

      Biển Đông xương đẫm máu đào

      Sóng xô, hồn dạt, trăng sầu ngậm sương

      Thân chiến mã vẫn còn ngây ngất

      Ta, này đây u khốc bầm gan

      Xót thay đã vỡ tiếng đàn

      Ngọc thiêng bấy nát, uất hờn trăng soi

      Mã Chiếm Sơn đâu người đáy mộ

      Cười cùng ta mấy độ oan khiên

      Trăm năm thân thế đảo điên

      Nghìn sau mây ủ nỗi riêng phận mình

      Ngựa cùng dẫu thân chìm cuối vực

      Vẫn hơn ta ngơ ngác quê người

      Mưa khuya, khách địa, than ôi

      Báu đao đã bẻ bên trời sương pha

      "Giặc Hồ còn đó, nơi nào là nhà"*

      Thảo Ca ơi, Thảo Ca!

      Anaheim, Cali 2004



         :: Phù ảo


      Năm xưa ta vào trận

      Lòng như mây bốn phương

      Khói tanh ngày lửa đạn

      Tử sinh coi bằng không.


      Gửi lại em phường phố

      Tháng lẫn ngày chiêm bao

      Những chiều sương khói phủ

      Ngơ ngác lòng Dạ Châu.


      Lửa bùng đêm tháp pháo

      Đất lẫn trời ngổn ngang

      Nào đâu là phù ảo

      Nào dâu là thép gang.


      Mười mấy năm tận chiến

      Giờ đây hai tay không

      Xứ người đau nỗi thẹn

      Ngăn ngắt hồn Núi Sông.


      Khuya, từng khuya vuốt mắt

      Nhức buốt hồn hỏa châu

      Bốn mươi năm lửa uất

      Ta đâu? Hề ta đâu!

      Trần Thúc Vũ ~ Anaheim 2004



         :: Trường ca mặt trời mọc


      Kính tặng hương hồn những anh em đã nằm xuống cho Tư Do,
      Gửi đến những chiến hữu thân yêu, những "đại bàng" gãy cánh...

      Đã trỗi dậy bạt ngàn như thác vỡ

      Mấy nghìn xưa tụ xuống thảo nguyên này

      Và gió từ sông biển cũng về đây

      Nghiêng cánh rộng cho khiếp loài muôn thú.


      Các anh đến kiêu hùng như bí sử

      Trời chợt xanh, mái tóc chợt hoang đường

      Và cỏ gai choàng tỉnh giấc đêm sương

      Núi chợt thấp, mảnh hồn xưa chợt rộng.


      Các anh đến, đường xôn xao nắng động

      Và mặt trời mang bảo táp ra đi

      Những linh thiêng thăm thẳm của nghìn khuya

      Vừa tỉnh thức những triền sông đã cạn.


      Từ bầy chim thênh thang miền biển lớn

      Vẫy tay chào, nương cánh gió về đây

      Từ sớm mai, chiều tối, giấc mưa bay

      Các anh đến, lửa hừng đông rực cháy

      Niềm căm giận bừng bừng cơn sóng dậy

      Đem sức hùng xẻ núi, bạt rừng thiêng

      Đây gió bình nguyên, bát ngát nắng lâm tuyền

      Và ánh mắt ngút ngàn đêm dã sử.


      Hỡi chiến binh, lòng kiêu hùng muôn thuở

      Triệu bàn tay, máu chảy một lòng son

      Chiều mưa sa, đêm bảo táp không sờn

      Nắng bỏng cháy những trưa vào đất địch

      Trong mạch gió bừng bừng tay súng thép

      Đây Plei-Me, đây Thạch Trụ, Phù Ly

      Từ Tam Quan, Phù Cũ, đến Tam Kỳ

      Sức huyền nhiệm, gió nồng tanh máu giặc.


      Các anh đến, xác thù phơi chật đất

      Này Đức Cơ, đây An Lão, Bồng Sơn

      Đây Vũng Rô, Quãng Trị, Cửu Long Giang

      Trời Bến Hải ngút nghìn trang chiến sử.


      Các anh đến cho đẹp từ hoa lá

      Mồ hôi này, nước mắt đó, Quê hương

      Ruộng đồng khô, đây chòm xóm tan hoang

      Rêu phong đã vùi chen hàng cỏ rối

      Cánh tay sắt, chẻ nguồn sông, vạch suối.


      Cho bướm hoa khỏa lấp lối đi xưa

      Cho hồn nhiên nở giữa những lời tho

      Và tiếng hát chĩu mùa vui tình tự.


      Đây bình nguyên, nắng nhung vàng như lụa

      Bé thơ ơi, yên giấc ngủ thiên thần

      Đã qua rồi ngày lửa ngất Quê hương

      Hồng bếp ấm những giao thừa rộn rã

      Các anh đến òa vui từ sỏi đá

      Cho bình nguyên nở biếc chín tầng xuân

      Cho cao nguyên mạch sống đẫm vai rừng

      Và bản Thượng tiếng khèn đêm huyền diệu.


      Khi anh dấn, ngất ngây ngàn cung điệu

      Mắt long lanh, mây tỏa trán vô cùng

      Đây đồng bằng, đây núi thẳm biên cương

      Chân đạp vỡ những u hờn chất ngất.


      Và từ đó trăm lòng sông khởi mạch

      Ngọt ngào thay tiếng gió sớm mai đầy

      Cánh Phượng hoàng nghiêng dặm nắng tung mây

      Cho thèn thẹn má hồng Em thắp lửa

      Cho bát ngát một trời thơ hải đảo

      Chiến binh ơi! Mê hoặc đến nghìn sau

      Lửa vô biên ngời sáng mấy tinh cầu

      Bỗng ngự xuống giữa hồn ta ngưỡng vọng.

      Trần Thúc Vũ - Đầu Gió, 1967

      (Cho cuộc hành quân Đại Bàng 800 - Bình Định - Qui Nhơn 1967)



         :: Dựng cõi


      Đi từ trăng ngậm khói

      Đã đầy năm ngàn năm Núi cao rừng vẫy gọi

      Biển biếc hoài ghé thăm

      Động Đình đau sóng dội

      Tăm tắp hồn Long-Quân.


      Trăm con lìa đôi ngã

      Trấn Sơn, lòng Mẹ Âu

      Định Hải, thân Cha Lạc

      Cương vực truyền muôn sau.


      Vó ngựa rung bờ cõi

      Gươm thiêng lòa trăng sao

      Xương trắng vun thành núi

      Biển xanh tươm máu đào

      Giặc thù như cọp đói

      Lòng ta như báu đao.


      Đêm dài hơn ngàn năm

      Quốc thù loang huyết hận

      Uất khí bầm tím gan

      Núi gào cây tiết oán

      Biển gầm đau sóng tan

      Khí linh bừng núi Tản

      Ngất ngất Bạch Đằng Giang.


      Chi Lăng đầu quỷ dữ

      Vạn Kiếp bạt thây thù

      Chương Dương vẫn còn đó

      Dạt vía Gò Đống Đa

      Giặc cuồng xâm phách bở

      Ngàn sau gương còn kia.


      Giặc tham tàn sói lang

      Gươm thiêng ta sẵn đó

      Thép bốc mờ trăng ngàn

      Triệu lòng chung máu đổ

      Bát ngát hồn Núi Sông.

      Tháng Giỗ Tổ, 2002



         :: Khởi Hành


      Giờ đã điểm! Trống Đồng đang dậy sấm

      Chiêng nghìn xưa đồng vọng những phương khuya

      Rừng núi Nam Quan

      Sóng quặn Nhị Hà

      Chín cửa biển Cửu Long

      Mênh mông triều nước chảy

      Mây chợt thấp

      Ào ào cơn gió xoáy

      Thác xô nguồn nối suốt mạch Trường Sơn

      Linh khí trời Nam cuồn cuộn càn khôn

      Vừa tỉnh giấc những muôn xưa huyền nhiệm

      Này Đồng Tháp mênh mang

      rùng mình hương lúa chín

      Này giải đất Cà Mau

      dào dạt sóng ôm bờ

      Một thoắt chìm đi - một thoát chân như

      Vang lời hịch truyền rao: Ngất lên từ ý Đất

         "Hỡi nòi giống của ta:

      Lắng nghe hồn cố quốc

      Năm ngàn năm gom lại phút giây này

      Đã được truyền đi từ thuở phôi thai

      Từ một gốc trărn con

      Chỉ chung cùng một bọc

      Năm mươi kẻ theo Cha về núi Tộc

      Năm mươi người cùng Mẹ xuống trầm khơi

      Một trăm họ thành tên

      Nối chỉ một giòng đời

      Chẻ núi, xô nguồn đắp lên thành cội

      Từ tbuở trăng tơ - thênh thang một cõi

      Vạch đất, xoay gươm, dựng một sơn hà

      Mà tiếng Trống - Đồng - Vang

      Từng xô nghiêng biển Bắc

      Tay trỏ xuống:

      Một phen

      Bạc phơ đầu lũ giặc

      Vươn mình cao trăm trượng Sóc Sơn kia

      Này kiếm hồ xanh, thiết mã lại quay về

      Tung vó sắt thét oai từng tất đất

      Đại định một phương Nam

      Đã danh thành Đại Việt

      Mặc cho dù bão táp với chông gai

      Một ngọn cờ thiêng truyền nối tự bao đời

      Không một phút riêng chia - không một lần vong bản

      Không "búa", chẳng "liềm" - chỉ Chiêng, chỉ Trống

      Tiếng Kồng thiêng vang vọng mãi trời Nam

      Đánh thức dậy "Anh Linh"

      Núi thẳm, rừng hoang

      Dẹp tan những bất bình

      Gom lòng chung một mối

      Một trăm trứng xưa kia

      Có bao giờ trăm cội

      Chỉ một nguồn bát ngát hương hoa

      Chỉ một tiếng "Anh Em" suốt một giải sơn hà

      Hãy thức dậy nhìn nhau

      Hỡi cháu con Hồng Lạc

      Hãy thức dậy cầm tay nhau

      Một nghìn năm nhan sắc

      Đang dừng chân trước cửa đất trời chung

      Giục Trống, khua Chiêng, nối mạch tâm đồng

      Quét sạch những tai ơng của tháng ngày quá khứ

      Chung sức, chung lòng, tiếp muôn nhịp thở

      Chắp cánh bay lên ngạo nghễ Rồng thiêng

      Chín mạch Cửu Long chuyển mạch bốn nghìn năm

      Và lượng nước phù sa của Nhị Hà, Đồng Nai, Sông Mã

      Gió cuốn từ muôn xưa: sức căng từ mạch đá

      Biển dạt dào sóng cả đỡ ta lên

      Tổ Quốc ta ơi, đã hết những truân chuyên

      Ngày lại sáng, trời lại trong

      Gió mưa nhuần nhã đến

      Tổ Quốc ta ơi, sắp tới giờ khai vận

      Đứng dậy ta đi! Đã đến lúc lên đường

      Cuộc khởi hành tiếp tự thuở hồng hoang

      Căng mạch sống của tin yêu - ta đi về phía trước.

      Sài Gòn 1992



         :: Tự Thú Trong Đêm


      Tôi cúi xuống lương tâm: đêm đêm tự hỏi

      Đã làm gì cho Tổ Quốc, Quê Hương

      Từ thuở đầu xanh, mắt biếc, môi hường

      Cho đến lúc sương pha - ngậm ngùi tóc rối

      Ròng rã bấy nhiêu năm đắm mình trong vực tối

      Kiếp phù sinh vùng vẫy những hư danh

      Bỏ mặc sau lưng tiếng gọi ân cần

      Của hoài bảo suốt một thời thơ dại.

      Khi vửa chớm thanh xuân, mười lăm, mười bẩy

      Mơ làm người Hưng Đạo với Quang Trung

      Yên ngựa thanh gươm vẹn giữ lòng son

      Vì Tổ Quốc, xá gì thân gió bụi.

      Nếm mật, nằm gai, tung hoành lửa khói

      Đem bình yên cho đất Mẹ muôn sau

      Cho mạch sống vươn lên, xuân thắm tươi mầu

      Chẻ suối, khai nguồn, tưng bừng hoa cỏ

      Nước đã định, hừng đông kia đã tỏ

      Ta quay về hát khúc "thanh bình ca"

      Ném ở sau lưng: phú quý vinh hoa

      Và bình dị làm con dân Đại Việt.

      Tay cuốc,

      Tay cày,

      Lời thơ, tiếng hát

      Tẩm hương nồng đất Mẹ bốn ngàn năm

      Ngửa mặt nhìn trời

      Chẳng thẹn với non sông

      Tự vấn lương tâm

      Thênh thang khí tiết.

      Đời cuốn xô tôi

      Những tháng ngày mải rniết

      Nhận chìm tôi trong vực tối phù du

      Nhan sắc giai nhân

      Khóe mắt ngục tù

      Tay ngọc chuốt thanh xuân

      Tóc mây ngày hạ biếc

      Tà áo cuộn hương bay

      Nồng nàn đêm ngọc bích

      Xô tôi vào ngục tối của đam mê


      Quên hết bao nhiêu hoài bảo năm xưa

      Chỉ còn những bon chen

      Lợi danh kèn cưa

      Chỉ còn đó hồn tôi: một vùng cỏ úa

      Những vô tình chai đá, những riêng tư

      Những tương tranh

      Lừa lọc

      Phỉnh phờ

      Quên bẵng cả quê hương xác xơ ngày quốc nạn

      Quốc nạn đó bởi đâu, những đọa đày bi thảm

      Tôi cúi đầu chịu tội trước lương tâm

      Cho tôi xin quì gối giữa ăn năn

      Để đêm tối, hồn tôi quặn mình sám hối

      Xỉn hãy vực tôi lên - từ âm u vực tối

      Hãy cho tôi giây phút được làm người

      Giọt lệ này! Ôi Tổ Quốc tôi ơi!

      Xin lại phút giây xưa <

      Biến thân thành cát sỏi

      Lấp con đường lầy lội

      Cho thênh thang Tổ Quốc ở tương lai.

      1990



         :: Ơi! Em bé Việt Nam


      Cho Thảo Ca Nguyễn Xuân Phần, "những tháng ngày khốn nhục"
      - Và em bé Việt Nam khốn khổ trên cánh đồng đày đọa "Z.30A"
      Riêng tặng Đoàn Văn Khôi.

      Ơi! Em bé Việt-Nam-thống-khổ

      Lỡ sinh ra giữa buổi nhiễu nhương

      Dẫu bom đạn đã lui về quá khứ

      Mà vai em còn nặng chĩu tang thương.


      "Thời-đại-mới" của bao người ngóng đợi

      Là đây em, đói rét với lầm than

      Bao nước mắt máu xương đem đánh đổi

      Được gì không, hay chỉ những cơ hàn.


      Thôi vậy nhé! Giấc trưa cơn nắng đổ

      Em lang thang trên từng thửa "ruộng tù"

      Nắng cháy xém che thịt da vàng võ

      Tìm thấy gì trên những luống khoai ngô

      (Bắp đã bẻ và khoai kia đã rỡ

      Sắn đã đào trơ lại gốc tiêu sơ.)

      Những trái bắp, củ khoal ta dấu vội

      Thân phận tù mà vẫn đỡ hơn em

      Vẫn còn chút dành cho em lã đói

      Bé thơ ơi, lòng thẹn bóng đêm đen.

      Roi từng vết quặn thân em bỏng xót

      Phận đói nghèo đâu phải lỗi nơi em

      Em có tội chỉ bởi sinh nhầm lúc

      Buổi nhiễu nhương sao có được buồng tim.


      Ta cam chịu những gông xiềng đày ải

      Chỉ xin em giữ lấy mảnh trời chung

      Quê hương đó bao nhiêu rồi dầu dãi

      Năm mươi năm nào thấy sớm mai hồng.


      Ta cúi mặt xin vì em nhận lỗi

      Lòng thẹn lòng đâu lẽ một mình ta

      Ôi, những kẻ quẩn quanh danh với lợi

      Ngoảnh mặt đi quên bẵng cả sơn hà.

      Em đau xót cùng ta: cơn khốn cực

      Chung cùng em xơ xác cuộc trăm năm

      Khoai một củ khát khao từ bữa trước

      Sắn từng chiều say đắng cả quê hương.


      Thôi đành vậy! Vẫn riêng nguồn hạnh phúc

      (Hạnh phúc đời dẫu chỉ mẫu khoai kia)

      Ta tự hỏi nào ai người thấu được

      Lòng yêu thương một chút ngọt ngào chia.


      Bao nhiêu buổi đông tàn - bấy nhiêu cơn nắng hạ

      Mà đời em chưa một buổi xuân thơm

      Mắt ngơ ngác giữa dòng đời sỏi đá

      Đời dạy em ngổ ngáo những hờn căm.


      Hỡi em bé Việt Nam, nhọc nhằn lả khát

      Lại đây em, xin nhận chút cơm tù

      Ta đổi lấy bằng mồ hôi nước mắt

      Bằng bấy nhiêu chua xót cuộc đời ta

      Và thêm nữa, cả bằng "lòng hèn nhát"

      Vì bao năm lơ đễnh một sơn hà.


      Bao năm đã qua đi, em đã lớn

      Ta đã buồn trắng xóa cả canh thâu

      (Em đã lớn - nhưng đời chưa quá muộn)

      Vì tương lai khuây khỏa vết roi thù.


      Đất Mẹ đã nghẹn ngào lên tiếng gọi

      Hàn gắn đời bằng những đóa yêu thương

      Tan tác đã đủ chưa lòng oán hận

      Máu còn tanh sao nỡ mãi căm hờn.


      Em biết đấy, bao hồn oan rên xiết

      Dưới mồ sâu tủi nhục vẫn khôn nguôi

      Dẫu thắng bại, vẫn "nồi da xáo thịt"

      Thì xin em chắp lại mạch hương đời.


      Hỡi cô bé Việt Nam, một thuở nào tóc cháy

      Giữ cho hồn thơm mộng buổi tròn trăng

      Để nhớ thương từ thoáng chốc thu sang

      Để rộn rã như xuân ngoài cửa nắng.


      Hãy khuây lãng một thuở nào mật đắng

      Những lằn roi bầm tím buổi chiều xưa

      Mưa lẫn nắng bũa vây thời táng tận

      Để một lần có được nắng đong đưa.

      (Xuân Lộc 1984)



         :: Muôn Trùng


      Gửi Nguyễn Tấn Trí - Lê Minh Khởi - Trần Quan Liêm
      - và các anh chị em "một thuở sầu gối tay".

      Bao năm anh trở về

      Nắng điêu tàn trước ngõ

      Bấy nhiêu ngày cách chia

      Ngậm ngùi hoa lá rũ

      Hắt hiu trời nắng xa.

            Dòng sông chưa kịp đầy

            Quặn đau từng bọt nước

            Mắt sương chiều khói bay

            Cánh chim nào thuở trước

            Có đau lòng gió mây.

      Bao năm anh trở về

      Quê hương nghìn dậm mỏi

      Núi rừng vẫn còn kia

      Gió ngàn đông khắc khoải

      Xót thương đầy giấc khuya.


            Bao nhiêu mùa qua rồi

            Lá sầu thương vẫy gọi

            Lòng cây sao chẳng nguôi

            Quặn mình cơn gió nổi

            Xác xơ từng nắng mai.

      Anh nhớ gì không anh

      Những nghìn năm lửa thép

      Biết bao là máu xương

      Mới nên mầu lộc biếc

      Cho đẹp mùa lúa thơm.

            Người nhớ gì chăng người

            Bốn nghỉm năm bất khuất

            Được bao nhiêu tiếng cười

            Mà muôn trùng nước mắt

            Hỡi ơi, từng sớn mai.

      Những dòng sông chuyển mùa

      Quặn đau lòng sỏi cát

      Núi vươn muôn đỉnh xưa

      Âm vang lời "Sát Đát"

      Thấu cho lòng gió đưa.

            Bao năm anh về đây

            Võ vàng trng bến đục

            Em thơ mòn nỗi ngày

            Mẹ già nương tóc bạc

            Từng đêm sầu gối tay.

      Rồng thiêng giờ biết đâu?

      Cửa Ô nào chốn cũ

      Rêu nhen từng nếp sầu

      Hỡi ơi hồn tháp cổ

      Ngậm ngùi muôn nỗi đau.

            Tiễn anh về phương trời

            Rưng rưng hàng lệ dấu

            Gượng chia nhau nụ cười

            Gom lòng này giông bão

            Trái tim đời hắt hiu.

      Bên kia bờ biển xa

      Lòng này nơi cố quận

      Dẫu cho trời quê nhà

      Vẫn nặng đầy mây xám

      Hãy tin Ngày - Nắng - Lên.


      Mai này ta trở về

      Đó anh! Trời dựng sáng.

      Sài Gòn, 1992



         :: Đời Muộn


      Quẩn quanh tháng lụn năm tàn

      Cây trơ phận mục còn dan díu đời

      Lá dường lẻ bóng trăng soi

      Cho mây năm cũ phương trời ngẩn ngơ

      Đầu non cam tuổi mây mù

      Bao nhiêu rồl cũng ngàn thu ngại ngần

      Ta từ sóng nước tương phân

      Đó hồn lau sậy, đây thân cát lầy

      Ngựa cùng ganh sức chim bay

      Vực sâu vẫn một cánh tay níu trời

      Ngày buồn nhớ bóng đêm vui

      Lòng sên cũng cả khung trời nhởn nhơ

      Biển đau quặn nỗi mong chờ

      Mà sông trăm ngọn vẫn chưa đổ nguồn

      Thôi từ đây nhé chim muông

      Rừng xao xác đã hao mòn tuổi cây

      Tóc xanh giữ được bao ngày

      Mắt trong cũng đã lòng tay thẫn thờ


      Thinh không nào dấu khi xưa

      Đường chim muôn ngã bây gìờ còn chăng

      (Nam Hà, 1980)



         :: Cành Khô


      Bao nhiêu đêm muộn - bấy nhiêu ngày

      Ta sống hay là đang chết đây

      Ngục tối khác chi lòng huyệt tối

      Nghìn trùng ngay tự lúc chia tay.


      Vất vưởng rừng sâu hốc núi đầy

      Vô tình bao trận gió heo may

      Khi di chỉ thiếu vành tang trắng

      Và nén hương cho đủ phận này.


      Quê nhà tám hướng đầy mây xám

      Thương nhớ nàng bao lớp cỏ rồi

      Lệ đắng dám đâu chiều quạnh vắng

      Gục đầy khẽ tiếng thở dài thôi.


      Vuốt mặt nghe sầu như nước dâng

      Cành khô đâu thấu được muôn trùng

      Vật vờ sóng nước thương nguồn cạn

      Mà lá rừng kia có biết chăng?

      (Yên Bái 1977)



         :: Ngoài Sân Vắng


      Đêm đã bao nhiêu rồi trắng đêm

      Xót xa từ một thoáng hương chìm

      Ngẩn ngơ tiếng gió ngoài sân vắng

      Để thấy sương chừng lạnh buốt đêm.


      Cả đến chiêm bao cũng hãi hùng

      Tỉnh ra còn thảng thốt hư không

      Đầy trời trắng đục trăng năm cũ

      Môi mặn càng thêm vi xót thương.


      Đỏ mắt càng thêm lả bóng ngày

      Thẩn thờ mưa đổ suối quanh đây

      Vườn xưa lá đẫm làn môi gọi

      Lời hẹn sao đành khói thoảng bay.


      Tháng hạ, mùa thưa núi bạc đầu

      Điêu tàn cho tuổi đá thêm đau

      Sáu năm lệ dấu hàng mi khép

      Liệu đến bao giờ mới thấy nhau?

      (Trại Nam Hà 1981)



         :: Cơn Rượu Khốn Cùng


      Gửi Nguyễn Thụy Long, "những ngày cõng gạo"
      Nhớ về Đỗ Thế Lê Xuân Hảo và Nguyễn Phan Nhạ.

      Lửa với nước chung cùng lưng chén rượu

      Khi nhắp môi, ngươi có hiểu vì đâu

      Lửa mỉm cười, nước tràn lên cuối mắt

      Ta thành rừng, người hóa biển đìu hiu.


      Nhưng hơn sóng vỗ về đêm lả giấc

      Lòng hốt nhiên trăm trận gió âm cung

      Rìa biển cóng nỗi rêu đời mặn chát

      Xói mòn nguơi, cơn tuẫn nạn điên cuồng.


      Người khờ dại bởi chưng đời mê đảo

      Rượu muôn chung chưa nhắp đã lênh đênh

      Chưa say khước mà lòng nghe phiền não

      Lửa chập chờn trong đáy mắt u sinh.


      Sóng vùi dập, từng đêm đời ẩm ướt

      Ngươi vỗ về, ngươi lất phất chiêm bao

      Rồi thức dây, sớm mai xòa trước mặt

      Đốt tan ngươi thân xác củ gầy hao.


      Lửa lại thắp và nước tràn lên mắt

      Nỗi tịnh không khôn phủ trán đìu hiu

      Tay chai sạm níu chi đời bỏ mất

      Lửa mỉm cái xô nước mắt lăn theo.


      Sài Gòn, 1988



         :: Ngày về dương thế -1


      Mai ta trở lại với đời

      Thân khô, cành nặng, ngậm ngùi dấu xưa

      Từ ly tan đó bây giờ

      Bao năm vất vưởng nắng mưa cam đành

      Hững hờ hương lửa ba sinh

      Chiều thưa, bến quạnh, rêu xanh mỗi ngày

      Thẫn thờ cơn nước qua đây

      Cho ta gửi nỗi đau này được chăng

      Trời cao tắp cánh chim bằng

      Mà ta nào chỗ dung thân cuối đời

      Nhục, vinh... nhạt thếch môi cười

      Cõi trăm năm đó mai rồi cũng qua.

      (Xuân Lộc z.30A 10.1984)




         :: Ngày về dương thế -2


      Mai ta về cùng em

      Sương thu buồn đẫm tóc

      Con đường xanh bóng đêm

      Thoảng hương rừng lá mục.


      Cầm tay nhau còn ngờ

      Sầu vẫn đầy khóe mắt

      Lệ xưa chưa kịp khô

      Trái tim còn quặn thắt.


      Vòng tay chưa kịp đan

      Bấy nhiêu năm đà mất

      Lòng này chưa kịp thơm

      Đã cuối tuần trăng khuyết.


      Đôi ta tình còn nồng

      Sao đời sương tuyết phủ

      Mắt em xưa còn trong

      Sao vương chiều lá đổ.


      Dẫu không tròn tuổi mộng

      Ta cho nhau tình sâu

      (Tình sâu và nghĩa nặng)

      Can chí mà đớn đau.

      (Xuân Lộc, Z30.A)




         :: Ngày về dương thế -3


      Mai ta về với dương trần

      Sầu riêng lẻ đợi vui ngần ngại chung

      Chắt chiu tóc sợi tơ chùng

      Phím xưa, đàn muộn, thẹn cùng quan sau.


      Ôi em, dấu lệ khôn cầm

      Vì nhau xin hãy ân cần ghé môi

      Ngửa trông đỉnh biếc ngậm ngùi

      Xôn xao mây nổi mắt người cuối đông.


      Này em, đó nẻo dương trần

      Sầu riêng bỏ lại, vui thầm ghé vai.

      (Z. 30A Xuân Lộc - tháng 8.98)




         :: Gửi em ngày sinh nhật


      Anh chắt chiu từng chuỗi ngày phiền muộn

      Từng đêm đen quằn quại xót xa này

      Từng đông khuya bi thiết những chua cay

      Từng hạ bỏng chan chan dòng nước mắt


      Anh góp lại, gửi cho em từng mầm khốn nhục

      Những buồn đau, nhung nhớ, những truân chuyên

      Tháng lẫn ngày xanh ngắt nỗi ưu phiền

      Những cơn đói cháy lòng anh những chiều mòn mỏi


      Anh giữ lại cho em - bao nhiêu rồi bóng tối

      Bao nhiêu rồi lá đổi với hoa thay

      Bao nhiêu rồi khuya khoắt ở nơi đây

      Và bằng đó chán chường một đời người khốn khó

      Anh giữ lại cho em đến tận cùng hơi thở

      Đến tận cùng giọt máu chảy trong thân

      Từng mắt buồn - từng nếp trán khô nhăn

      Từng giấc mộng buồn đau - một thời ly cách

      Từng ngón tay chai, từng hơi thở dốc

      Từng mặt hồ se - từng bóng núi kinh hoàng

      Này đỉnh vầu cao - những nứa, những dang

      Những đồi sạn trùng trùng cơn mộng ác.


      Anh thầm khóc những canh khuya trở giấc

      Rồi chợt cười trong tận nỗi thương đau

      Chợt dửng dưng như đá núi xanh xao

      Rồi chợt thấy lòng mình lạnh tanh như sỏi cát.


      Sương gió phủ vây một đời người tan tác

      Lòng yêu thương bụi phủ một thiên đường

      Này chút hoài mong chan chứa những yêu thương

             Anh góp lại gửi cho em

             Nhớ ngày sinh nhật cũ.

      (Thác Bà, 6/6/1977)




         :: Tháng hạ


      Em có về thăm lại chốn xưa

      Tháng 5, ngày hạ, lá trông chờ

      Phi trường hẳn vẫn bao nhiêu gió

      Và những con đường cũ ngẩn ngơ.


      Này lối sầu đông - ngõ dạ hương

      Khuya êm ả đợi - sớm mai hồng

      Bây giờ rêu lấp đường hoa cũ

      Và nắng điêu tàn buổi chớm đông.


      Trận gió năm xưa có dạt dào

      Cây chung bóng nhớ lối chia đau

      Môi chừng ái ngại hoa năm trước

      Sỏi đá chưa nguôi thuở dãi dầu.


      Vật vã từng cơn nước chuyển dòng

      Lạc nguồn se sắt hạt mưa trong

      Cỏ hờn vẫy gọi mây phường phố

      Chia những chân trời của tiếc thương.


      Chừng ấy mùa thưa nối tiếp nhau

      Chiều mênh mông khói sóng giang đầu

      Ngợp lòng sương phủ lênh đênh nắng

      Tháng hạ vô tình có biết đâu.

      (Nam Hà 1980)




         :: Lời tạ


      Sầu nát từng đêm, buồn rã ngày

      Nhớ nhung thêm lả buổi chiều nay

      Lòng xưa đã xót từng canh đục

      Đời muộn mong gì những sớm mai.


      Mái tóc pha dần sợi hắt hiu

      Ngẩn ngơ sạn đạo đá tiêu điều

      Nhục hình đã cháy lòng u uẩn

      Lời hẹn cam đành ngõ tịch liêu.


      Em đã bao nhiêu rồi nước mắt

      Ngày thưa vàng võ bến sông chờ

      Trăm cơn nước cuốn dòng ngơ ngác

      Mà vệt thuyền xưa có vật vờ?


      Lá thắm còn đâu buổi nắng hồng

      Trăm năm dẫu có cũng bằng không

      Cuộc cờ ví thử liều thân tốt

      Còn ngại gì đâu phận mất còn.

      (Nam Hà 1983)




         :: Tháng sáu


      Em có biết bây giờ mưa tháng Sáu

      Anh ở đây quanh quẩn tháng năm thừa

      Cây với cỏ đã nghiêng mình thức dậy

      Lắng tai nghe tiếng muộn buổi hè xưa.


      Anh ngơ ngác lãng quên chiều tháng Bảy

      Tàn cây xưa vội vã nở hoa rồi

      Anh chợt thấy lòng dường như ái ngại

      Con đường xưa thờ thẫn chút hương phai.


      Nên tàn úa tay che sầu ngóng đợi

      Giọt nưa đêm thao thức giục anh về

      Đất se lạnh níu chân đời rã rợi

      Lòng như sương cũng nặng mấy canh khuya.


      Ngày hờ hững xót đau chiều vội vã

      Anh chợt quên, chợt nhớ buổi mưa đầu

      Những tháng Sáu đã bao lần gõ cửa

      Sao anh còn mê mãi những canh thâu.


      Dẫu hối tiếc ngậm ngùi muôn trượng thác

      Lòng sương che khôn mở ngõ ân cần

      Em sẽ hiểu cớ sao mà tóc bạc

      Dù ba ngàn thế giới cũng đành cam.

      (Z.30A Xuân Lộc 1984)




         :: Đêm chắt chiu


      Đã lãng quên chưa, ngày bủa nắng

      Mà sao đêm vẫn ngẩn ngơ buồn

      Gượng vui mong ngắn đời hiu quạnh

      Chỉ thấy dài thêm những tủi hờn.


      Chén đắng chưa vơi đã chuốc đầy

      Rót chi đành nữa giọt men cay

      Lòng đơn đã héo ngày sương phủ

      Còn chút hơi thừa đủ lất lây.


      Đã thấu hay chăng đời mặn chát

      Còn mong chi nữa buổi chung nguồn

      Trăm năm ví thử đầy cơn nước

      Cát lở dòng thay đã mấy dòng.


      Trắng đêm cho dẫu chờ mai sớm

      E nắng điêu tàn buổi chớm mai

      Ngậm ngùi suối đắng đôi bờ sạn

      Lòng đã rêu nhen thuở dập vùi.


      Vùi dập đời ta - sầu nối đêm

      Vực sâu khôn dõi vệt mây chìm

      Hỡi ơi sương lấp vầng trăng cũ

      Úp mặt chỉ còn hơi thở quen.

      (Hoàng Liên Sơn 1978)

      Thắp lửa vào thơ, trang 58)




         :: Tóc xưa chung mái


      (Tặng Thế Hoài Trần Hoài Châu)

      Rồi lá hoa kia cũng mở dần

      Mơn xanh từng nụ biếc đương xuân

      Trời cao tắp mấy từng không cũ

      Cùng gió ngàn xưa đón bước chân.


      Ngước mắt quên đi những tháng ngày

      Còn đây trời rộng cánh chim bay

      Đường xưa nắng lụa vàng chân rạ

      Với đỉnh trời cao muôn dậm mây.


      Ta ghé vai chung dựng lại đời

      Hoa chung cánh mở, lá chung vui

      Bàn tay chung sức, người chung mộng

      Biển biếc kia chung dạ núi đồi.


      Từ đó, bao lần cơn nước cuốn

      Bao lần sương gió lá hoa thay

      Bao lần thác đã khô lòng suối

      Chừng đó đời xanh mộng ước này.


      Yêu dấu vai anh hãy tựa đầu

      Mắt buồn sương phủ mấy ngàn sau

      Tóc xưa chung mái lòng chung mộng

      Trời rộng chung cùng muôn đỉnh cao.

      (Yên Bái 1976)

      Thắp lửa vào thơ, trang 59)




         :: Thao thức


      Kỷ niệm xanh từ lớp cỏ may

      Rêu nhen còn xót lối đi này

      Hương chừng vẫn ngóng mùa xuân trước

      Mà cánh chim xưa đã lẻ bầy.


      Mắt cũng điêu tàn thuở nắng phai

      Mười năm thao thức một canh dài

      Có gì trong nỗi hư không ấy

      Để giọt sương tàn buổi sớm mai.


      Núi đã chờ bao kiếp bạc đầu

      Ta ngơ ngẩn đợi nát canh sâu

      Mòn đêm ai hiểu cho lòng thác

      Suối ngọt ngào kia có biết đâu.


      Ngày chĩu đông xưa chiều bọt nước

      Cuối mây hiu hắt một chân trời

      Chập chùng sóng vỗ thương bèo dạt

      Dòng cạn đành cam giải cát bồi.

      (Z 30 A. Xuân Lộc 1984)




         :: Cho Con Ngày Tròn Tuổi


      1.

      Con thơ vừa tròn tuổi

      Ta cũng tròn năm mươi

      Thân khô chừng muốn cỗi

      Mà lòng chưa nuốn vơi.


      Trái tim ta vẫn nồng

      Gõ từng đêm ngọc biếc

      Tiếc chi thời mắt trong

      Xá chi đời mải miết.


      Con lớn khôn từng ngày

      Ta già đi từng nỗi

      Sớm hồng xanh búp cây

      Chiều vàng hiu hắt cội.


      Thuở nào ta búp thơm

      Nhởn nhơ ngày nắng lụa

      Biết đâu chiều khói sương

      Đã kề bên cỏ úa.


      Gửi lại con xuân hồng

      Ta trở ngày đông xám

      Riêng trái tim nồng nàn

      Đây con ngày hạ bỏng

      Mặt trời lên đỉnh cao

      Đang chờ con đón bắt

      Lớn lên đời xiết bao

      Đang chờ con trước mặt.


      2.

      Con một tuổi mà lòng ta ngàn nỗi

      Đời mênh mông sao thấu được trăm năm

      Bao khát vọng một thời thân đã mỏi

      Gửi cho con trang sử mở thêm dần.


      Ta đã sống một đời ta chính trực

      Ôm đầy lòng u uẩn cõi sinh linh

      Mà vận thế chẳng chiều người bạc tóc

      Nên bao năm lửa thép vẫn chưa thành.


      Con tròn tuổi, ta vẫn đời lận đận

      Ngày xế chiều sao ngạo khí chưa vơi

      Sóng vị thủy dạt dào trong huyết quản

      Gởi cho con ngày mở mắt chung đời.


      Trăng sao cũ vẫn chờ đêm hạ mới

      Lòng u sinh ta mộng cõi trời riêng

      Mơ thanh khí khuất thân thành cát sỏi

      Lăn lóc hoài chẳng sạch cõi hư miên.


      Bao kỳ vọng ngày con tròn tuổi

      Một tuổi này, bao tuổi nữa qua đi

      Ta gom hết cả lòng ta muôn nỗi

      Gửi cho con thao thức cả trăm bề.

      (Sài Gòn, 1988)




         :: Chiều Khôn Cùng


      Khi anh từ giả nhánh sông này

      Đêm đã loang dần trên búp cây

      Cả núi cũng nhưlà khói mỏng

      Và nỗi buốn đau nhức rã vai.


      Tháng hạ rồi đây! Em hiểu không

      Ngày xa cho tưởng nhớ khôn cùng

      Lửa nào thắp giữa bờ vô tận

      Cho cháy thành muôn dậm héo hon.


      Nào cõi riêng xưa, lối bụi vàng

      Và đêm chừng mở cánh chim muông

      Cửa hư không đó, lời khi trước

      Xin đủ cho nghìn sau nín câm.


      Giờ chỉ riêng mình anh ở đây

      Chắt chiu giọt lệ cũ chưa đầy

      Xót xa mùa hạ tàn phai đó

      Làm nỗi sầu cao chất ngất mây.

      (Thác Bà - tháng 5.1978)

      Thắp lửa vào thơ, trang 63




         :: Một Ngày

      Gặp lại Trần Thúc Vũ sau 30 năm, tôi đề nghị anh gửi cho Khởi Hành những bài viết ghi lại 18 năm tù đầy Cộng Sản, văn cũng như thơ; anh gửi trước những bài sau đây.

      Địa danh, ngày tháng dưới mỗi bài ghi lại những nơi anh đã bị Cộng sản Hà Nội giam cầm, hơn 10 năm đầu (1975-1988) như một quân nhân Miền Nam; 8 năm sau đó như một người tù lương tâm (1992-1988) vì tham gia Phong Trào Thống Nhất Dân Tộc và Xây Dựng Dân Chủ của cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, và sau này với ông Nguyễn Đình Huy.

      Nhờ các tổ chức nhân quyền quốc tế can thiệp, Trần Thúc Vũ, tên thật Bùi Kim Đính, đã được thả vào năm 1998, và đến Hoa Kỳ tháng 1.1999. Anh hiện cư ngụ tại Quận Cam. VL.

      Em ạ! Hình như là tảng sáng

      Một ngày không dấu nổi hừng đông

      Đó chim chóc cũ dường lay động

      Cả đến triền cây cũng lạ thường.


      Rất khẽ, rêu nhen triền đá dựng

      Mà lòng chưa đủ gió tinh khôi

      Có gì trong chút sương lam ấy

      Trời rộng sao đành lá hổ ngươi.


      Nắng có không dưng ngày lẻ bóng

      Ma mây muôn dậm cũng âm thầm

      Mà trong đáy mắt chiều vô vọng

      Cả đến nghìn sau cũng lạc nguồn.


      Em có còn riêng chiều đỏ mắt

      Cho ta thiếu cả bến sông đầy

      Ngại gì vệt nước chìm hôm trước

      Để sóng vô tình đứng vỗ tay.


      Lá thoát bơ vơ, rừng thoát nhạt

      Lạ từ muôn độ đá chênh vênh

      Từ khi vắng dấu chiều không thật

      Từ đó, nhìn sao thấu phận mình.

      (Cổng Trời 1978)

      Thắp lửa vào thơ, trang 64

      Khởi Hành số 39&40, Tháng 1&2.2000




         :: Tháng Ngày Xa Lạ


      Để lại cho em, ngày quạnh giá

      Hắt hiu đã mở cánh vô thường

      Bụi vàng phủ kín ngày xa lạ

      Vẫn thấy lòng riêng nỗi xót thương.


      Ta ở nơi đây buồn cháy lòng

      Hắt hiu từ chớp mắt hoài mong

      Người về bụi phố phai màu áo

      Ta cũng đành cam củi giữa dòng.


      Để lại cho em cõi biếc xưa

      Cùng bao dòng lệ lối đi về

      Ta nằm nghe gió trăm năm cũ

      Đã thổi cho đầy hiu hắt chưa.


      Nhắm mắt hong xanh dĩ vãng này

      Bàn tay, ánh mắt thuở nào đây

      Hỡi ơi lửa ngất lòng mê hoặc

      Chỉ có riêng ta cõi đọa đày.


      Từ đây ngày tháng vô cùng đó

      Ta gửi hồn ta dấu cỏ vàng

      Với cả buồn đau muôn dặm gió

      Và cõi trời xưa đã giá băng.

      Thắp lửa vào thơ, trang 65



         :: Xin giữ cùng nhau


      Anh gửi lại cho em mùa xuân này nữa

      Cbín mùa xuân xin giữ đủ cho đời

      Dẫu có nặng cũng xin đừng bỏ lỡ

      Bởi qua đêm ắt hẳn có ngày mai.


      Em vẫn biết! Phải không? Đời vẫn chát

      Cõi trăm năm gom lại được bao ngày

      Mà mál tóc nhuốm sương chừng muốn bạc

      Hạnh phúc đời chưa hái đã xa bay.


      Anh vẫn giữ cùng em chồi nụ biếc

      Chín mùa xuân chĩu lệch trái tim đau

      Đời đày đọa giữ cùng nhau ánh mắt

      Để cho lòng ươm nụ nắng mai sau.


      Dẫu khốn nhục chỉ thêm lòng sắt thép

      Nhớ làm quên, buồn hãy gắng làm vui

      Dẫu tan tác tuổi đời ta vẫn đẹp

      Giữ cùng anh ngày sóng nước chia phôi.


      Đất sẽ mở đôi tàn cây hạnh phúc

      Bóng xanh kia xin được đón Em vào

      Dòng lệ cũ hãy xin tràn ngấn mắt

      Để nhục nhằn cho một thoáng trôi mau.

      (Xuân Lộc, xuân 1984)

      Thắp lửa vào thơ, trang 70




         :: Tình phụ


      Khi ta về - tàn cây xưa đã cỗi

      Lối rêu phong cũng 1ạ bước chân quen

      Cơn gió thổi ngại ngần hương phấn dại

      Trái không dưng cũng chín đỏ ưu phiền.

      Lòng như khói, xanh xao ngày hạ trước

      Lòng muôn xưa ái ngại mắt em buổn

      Thuở nắng ấm đổi thành cơn giá buốt

      Còn riêng chiều thờ thẩn bóng cây nghiêng.


      Khi nước mắt những đêm nào đã cạn

      Tôi trở về đã lỡ một dòng sông

      Sầu trăm nhánh vật vờ cơn gió cuốn

      Thuở yêu nguời cũng lạc dấu chim muông.


      Khung cửa bụi còn chăng trời tưởng nhớ

      Khu vuờn xưa hoa cỏ cũng se mình

      Chiều biếng nhác, cơn mưa đầu cũ đó

      Và dường như mộng mị cũng rêu xanh.


      Tôi ngồi xuống vỉa thềm xao xác gió

      Có hay không hạnh phúc với đau~ buồn

      Tóc đã bạc mới biết đời dang dở

      Chiều phaí rồi chưa rõ mặt hừng đông.


      Tôi nằm xuống hôn trên thành đất ẩm

      Đất trăm năm vẫn đợi lúc tôi về

      Tôi chợt thấy trái tim buồn nứt rạn

      Mím môi cưới khuây lãng tiếc thương xưa.

      (Xuân Lộc 1984)




         :: Tuổi đá mòn


      Nắng có hồng trên hàng phượng vĩ

      Trùng khơi còn đủ sống năm xưa

      Vườn còn nguyên nếp hoa phong nhụy

      Hoa cỏ sao đành lối ngẩn ngơ?


      Khi về cảnh cũ điêu tàn hết

      Nắng cũng e dè buổi chớm mai

      Em cũng ngậm ngùi lau nước mắt

      Đón nhau không thắm nổi môi cười.


      Lòng đã xanh xao, đầu đã bạc

      Nhớ nhau riêng một chút hơi tàn

      Mắt chừng có cả trời tan tác

      Và cả mùa thu đã quá giang.


      Tay ngại ngần tay, nắng tủi ngày

      Ưu phiền cho lá xót thương cây

      Vực sâu sá kể lòng muôn truợng

      Sóng nước cam đành vạn dậm mây.


      Con nhỏ ngại ngần xem mặt bố

      Mắt nai ngơ ngác buổi quen đầu

      Ta dường cũng thấy mình xa 1ạ

      Còn tuổi nào cho tuổi nhớ nhau.

      (1987)

      Thắp lửa vào thơ, trang 73




         :: Ta với đời


      Ta với đời thoắt chốc bấy nhiêu năm

      Cơn nước cuốn xác xơ triền sóng vỗ

      Tóc một thuở xanh ~ môi ngày nào hớn hở

      Mắt nhung tơ hồn hé nhụy ân cần

      Lá nhởn nhơ vồn vã nắng đương xuân

      Máu như chỉ kim thêu từng nụ mới.


      Đời mải miết những hừng đông đón đợi

      Ta mải mê ta từng buổi xuân đầu

      Từng mắt nhìn, từ bói rối bên nhau

      Cho sương khói ngẩn ngơ lời hẹn cũ

      Cho khuya khoắt xanh xao lạ từng hơi thở

      Ta của riêng ta, đời của riêng đời

      Ta với đời vẫn chỉ một ta thôi

      Nên mưa nắng cũng ân cần tuổi đá.


      Quen từ đó, mà dường như vẫn lạ

      Tay trong tay mà vẫn đó xa xăm

      Nắng còn hồng nên lá vẫn mơn xanh

      Sông vẫn chảy chia hai bờ nước lớn.

      Đèn vẫn thắp ân cần trong trí tưởng

      Đời khắc khe ta từng chút nắng mai vui

      Ta chắt chiu ta từng nụ môi cười

      Nên ngày tháng chao cánh buồm vô vọng.


      Kể từ đó, bao nhiêu rồi tảng sáng

      Bao nhiêu rồi đêm tối đã chia tay

      Bao nhiêu rồi mây vẫn tiếp chân mây

      Và cơn nước lẩn trong lòng biển tối.


      Tóc đã bạc, chân một thời đã mỏi

      Lửa đam mê đã nhạt mắt ơ thờ

      Rêu mỏi mòn đã phủ dấu khi xưa

      Ta đứng lại xuôi bàn tay tưởng nhớ.


      Đêm vẫn gõ những nhịp đời xa lạ

      Trán ưu phiền còn đọng sóng chia phôi

      Ta với đời giờ chỉ một ta thôi

      Ngày quạnh vắng chia mắt sầu trăm ngả

      Tay năm ngón che ngang trời lạnh giá

      Mà đau thương còn thoảng nét môi cười

      Ngày nhục nhằn hờ hững bóng mây trôi

      Mưa với nắng đã phai dần tuổi đá.


      Đời của riêng đời, ta của riêng ta.

      (1989)




         :: Này, Tử Thần


      Ngươi, đã đến, đứng làm chi - Ngoài ngõ

      Vào, cùng ta chơi nốt cuộc Tồn Sinh

      Cờ đã sẵn - đây cuộc cờ định số

      Ta, bật hồng - rọi thấu cõi u minh.


      Ta đã sống, tất nhiên rồi sẽ hóa

      Tội cho Ngươi, lén lút những Mê Cung

      Ta như lửa, xá gì ngươi hù dọa

      Thuở binh đao, Sinh Tử đã bằng không.


      Ta, Dũng Sĩ - ôm mối hờn Quốc Nhục

      lòng căm căm lửa bốc những canh khuya

      Thân còn nợ Núi Sông chưa báo đáp

      Mới đành cam lưu luyến buổi phân lìa.


      Này, Tử Thần, hãy chờ ta, bước nữa

      Cõi trăm năm, khoảng khắc có là bao

      Hãy ngồi đó, nhâm nhi - và hãy ngủ

      Chốn Thiên Thu thăm thẳm những thương đau.


      Xong việc Nước, ta lay ngươi Thức dậy

      Rủ ngươi về Thiên Cổ một phen chơi.

      Anaheim, 18 tháng 4.2005

      Dựng Cõi, trang 131



         :: Bằng Hữu


      Bạn ta thuở trước còn những ai!

      Thoắt chốc đó, năm mươi năm mộng mị

      Năm mươi năm mộng mị tang thương

      Cơn gió xoáy những điêu linh vận nước.


      Bạn ta đó, kẻ bỏ ta bất chợt

      Nay anh linh u uẩn nơi đâu!

      Năm mươi năm ai còn, ai mất

      Năm mươi năm thoắt có bao lâu.


      Vẫn còn đó, những dấu chân trên cát

      Này Lữ. Này Đông, Này Linh, này Thức

      Này Hảo, này Châu

      Nửa đêm trời bật khóc


      Kẻ còn lại, lênh đênh phiêu dạt

      Góc biển, chân trời,

      Cười ra nước mắt

      Nước mắt mặn trên môi người đã khuất

      Nụ cười ai như trận âm phong,

      Giữa hai bờ Tử Sinh lạnh buốt

      Nương nấu vào đâu?


      Giờ còn lại quanh ta,

      Tình thân hơn cốt nhục

      Những trẻ thơ tóc đã sương pha

      Thều thào câu chuyện cũ...

      14.4.05

      Dựng Cõi, trang 132



         :: Hương Nụ


      Nụ hôn ấy trao nhau ngày hạ bỏng

      Bấy nhiêu năm còn lửa ấm môi hôn

      Ta từ thuở vào, ra đời tử chiến

      Mắt buồn em, thảng thốt cõi mù sương.


      Những biến động của một thời quá vãng

      Em chờ ta, đã héo nụ thanh xuân

      Hai chực năm trường - đắng cay đòi đoạn

      Mà tinh khôi nào xá bụi dương trần.


      Ta, vốn kẻ một đời như thác vỡ

      Đã bao lần mây lả mắt em xa

      Đêm trăng cũ - vườn cây xưa nắng vỗ

      Đường dạ lan vẫn thắm nhụy hương thề.


      Hãy ngồi xuống, cầm tay nhau lần chót

      Tiếng chim xưa thơm ngát đóa dung nhan

      Hồn ta đấy, mênh mông chiều nắng nhạt

      Tiếng chim xưa trong vắt buổi tà dương.

      Ta sẽ về trên những lối rêu xưa

      Vẫn ở đó, hồn ta như biếc ngọc

      Nắng vẫn ấm hương lan,

      Sương khuya chìm nhã nhạc

      Vẫn mặt hồ lóng lánh nụ hồng pha.


      Hãy cầm lấy tay nhau,

      Chân đồi cỏ vàng

      Nụ hôn vội

      Này đây Em

      Thuở Trước!

      Đêm 13.4.05

      Dựng Cõi, trang 133



         :: Từng Ngày


      Mỗi sáng ta thức giấc

      Ký ức nhòa khói sương

      Cơ hồ cơn gió buốt

      Cuộn trang đầu hư không


      Trái tim mòn mỏi nhịp

      Tưởng chiều qua đã tàn

      Cớ sao còn nuối tiếc

      Những mùa Xuân giá băng


      Thuở ấy như vó ngựa

      Vươn qua nghìn dậm trường

      Nỗi đau không vội nhớ

      Lòng vui không chờ mong


      Hồn như cơn gió cát

      Xoáy vút đỉnh trời trong

      Bây giờ đêm lại qua

      Buồn chen ngày đợi sáng


      Đâu rồi ly hoàng hoa

      Giọt cùng, men đã cạn

      Nắng qua khung cửa buốt

      Mơ hồ như cuối đông


      Nhớ gì sao muốn khóc

      Mây chùng trong mắt sương

      Chiều sắp tàn cuối phố

      Vực sâu ngày quẩn quanh


      Dường như ai gõ cửa

      Nhịp đời sao chợt nhanh.

      Anaheim, 4.2002

      Khởi Hành số 69, Tháng 7.2002



         :: Khi chàng trở về

      Tặng T.

      Bao năm chàng trở về

      Tuổi xuân hồng đã mất

      Hai bàn tay héo khô

      Còn đâu dòng nước mắt.


      Này đây căn nhà xưa

      Này đây đường ngõ cũ

      Bao nhiêu rồi nắng mưa

      Bao nhiêu rồi bụi phủ.


      Đâu tiếng cười trẻ thơ

      Xôn xao hàng dậu cũ

      Lá hoa chừng xác xơ

      Ghế xưa còn bỏ đó.


      Người năm xưa về đâu

      Ngậm ngùi ngôi mộ tối

      Thôi từ khi vắng nhau

      Một lần là mãi mãi.

      Con thơ chàng nơi nào

      Mẹ già trăm tuổi hạc

      Bơ vơ đời bọt bèo

      Xót xa lòng muối xát.


      Đây khung trời thuở trước

      Mây nghìn năm ngẩn ngơ

      Lá hoa dường có biết

      Sông chia dòng ơ hờ


      Lòng chàng như khói sương

      Vật vờ cơn gió cũ

      Nước mắt nào cho cùng

      Nỗi sầu nghe cháy đỏ.

      Nam Hà, 1981



         :: Bởi Chưng


      Biển vẫn xanh sao sóng bạc đầu

      Bởi chưng giọt lệ của rừng sâu

      Mưa kia chẳng xót lòng sơn cước

      Mà nổi bao nhiêu trận gió gào

      Xuân Lộc, 1984



         :: Đốt Nương


      Cây có thương vay đất ngậm ngùi

      Cỏ non còn nhớ sớm mai tươi

      Bừng bừng lửa ngọn thiêu tàn hết

      Trận gió vô tình đến thế thôi!

      Xuân Lộc, 1983



         :: Xuân Mộng


      Rồi lá hoa kia cũng mở dần

      Mơn xanh từng nụ biếc đương xuân

      Trời cao tắp mấy từng không cũ

      Cùng gió nghìn xưa đón bước chân

      Ngước mặt quên đi tháng lẫn ngày

      Còn đây trời rộng cánh chim bay

      Đường xưa nắng lụa vàng chân rạ

      Với đỉnh trời cao muôn dậm mây


      Ta ghé vai chung dựng lại đời

      Hoa chung cánh mở, lá chung vui

      Bàn tay chung sức, người chung mộng

      Biển biếc kia chung dạ núi đồi


      Từ đó bao lần cơn nước cuốn

      Bao lần sương gió lá hoa phai

      Bao lần thác đã khô lòng suối

      Chừng đó đời xanh mộng ước này


      Yêu dấu vai anh hãy tựa đầu

      Mắt buồn sương phủ mấy ngàn sau

      Tóc xưa chung mái lòng chung mộng

      Trời rộng chung cùng muôn đỉnh cao.

      Tháng Giêng, 1984



      Cung Tac Gia

      Cùng Tác Giả:

       

      - Khởi Hành Trần Thúc Vũ Thơ

      - Trang Thơ Trần Thúc Vũ Trần Thúc Vũ Thơ

    3. Bài viết về Trần Thúc Vũ

       

      Bài viết về Trần Thúc Vũ

       

      Thay Lời Bạt Tập Thơ Dựng Cõi Của Trần Thúc Vũ (Lê Khắc Anh Hào)

      Tiểu sử Trần Thúc Vũ

      Vĩnh biệt người lính hào hùng, nhà thơ bất khuất Trần Thúc Vũ (Khiêu Long)

      Vĩnh biệt nhà thơ Trần Thúc Vũ (anhduong.net)

       

      Tác phẩm

       

      Trang Thơ Trần Thúc Vũ


       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      ,  Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Duy Liêm,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  Hàn Mặc Tử,  Hồ Đình Phương,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)