1. Head_
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Trang Thơ Chu Trầm Nguyên Minh

      17-03-2014 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ CHU TRẦM NGUYÊN MINH

      Bữa điểm tâm ở quân trường             Chia Xa

      Chốn cũ giờ đây vắng bóng em         Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Đã cuối Xuân rồi Paris ơi      Đêm ở Bình Thới       Đêm Tạ Từ

      Đêm Thánh Vọng                 Gởi Em                      Hải âu cô đơn

      Huế Mưa                              Khi đêm xuống dưới chân Trường Sơn

      Lời Tình Buồn        Lục bát viết ở KBC 4311     Mùa Xuân bỏ lại

      Năm Mới                Ngày Về Đà Lạt                   Nhật ký viết ở Rome

      Sân khấu của chúng ta        Sông Seine              Thơ viết trên cầu Thạch Hãn

      Thơ Viết Ở Phòng MRI         Viết Tiếp Ở Phòng MRI

      Trên Cánh Xuân Hồng        Trong mùa Xuân lửa đỏ     Việt Nam 1968

      Thơ năm chữ: Trong vườn quên lãng, Tâm cảnh, Tâm thức, Trong tay Chúa

         :: Bữa điểm tâm ở quân trường



      1.

      5 giờ sáng hãy thức dậy

      Hỡi tất cả anh em có chiếc đầu chịu đựng

      Với mái tóc cháy đỏ

      Hỡi tất cả anh em có boit de saut

      Với bàn chân mới


      5 giờ sáng hãy thức dậy

      Hỡi tất cả anh em có sac marin

      Có giầy bố, boncho

      Có balo và nón sắt

      Đó là gia tài của chúng ta

      Điểm trang cho những ngày sắp tới

      Hãy chấp nhận hiên ngang

      Như một người hùng.


      2.

      5 giờ sáng hãy thức dậy

      Hãy thức dậy tận tình

      Hãy thu xếp thật nhanh

      Hãy rửa mặt rõ ràng

      Chúng ta khỏi cần chào nhau buổi sáng

      Xin trở thành máy móc

      Chạy đều đặn ngon lành


      3.

      5 giờ sáng hãy thức dậy

      Hỡi tất cả anh em

      Hãy chạy thật nhanh và xếp hàng ngay ngắn

      Mặt trời sẽ soi sáng chúng ta

      Trên mỗi sợi tóc

      Có chỗ cho riêng nó sống dậy

      Trên mỗi vết chân

      Có dấu buồn cho riêng nó bi thảm

      Và trên mỗi cuộc đời

      Có niềm ưu tư miên viễn

      Dành cho mỗi người


      4.

      5 giờ sáng hãy thức dậy

      Hãy đứng thật nghiêm

      Hãy nhìn thật thẳng

      Hãy cắn răng thật chặt

      Hãy mở mắt thật to

      Nhìn rõ mặt mọi người

      Trước giờ lâm cuộc

      Một hai ba bốn

      Một hai ba bốn

      Hãy lập lại đều đặn

      Và tự dỗ thật thà.


      5.

      5 giờ sáng hãy thức dậy

      Dù thế nào ngày cũng trôi qua

      Và mặt trời cũng lặn

      Đêm sẽ đến với chúng ta dịu dàng

      Đêm vỗ về an ũi

      Đêm nói giùm ta nỗi lòng

      Đêm yêu dấu của anh em

      Đêm trên giường sắt

      Đêm hỏi thăm mọi người

      Đêm đưa tay chào

      Hãy gối đầu trên thân phận đen

      Và cây súng mới

      Ngủ thật bình yên


      6.

      5 giờ sáng hãy thức dậy

      ở giữa chúng ta

      cuộc hội ngộ thật tình cờ

      ở giữa đời sống

      ở giữa anh em

      cuộc tình thật gian dối

      ở giữa thời chiến

      tất cả phải hy sinh

      đó là một hệ luận

      cho hết thảy mọi người

      xin nhớ lấy như vậy

      hỡi bạn bè ta hôm nay


      7.

      Bây giờ là 5 giờ sáng

      Anh em ta thức dậy

      Cây, cỏ, đất, đá… thức dậy

      Và một ngày mới bắt đầu hò reo.

      Quân trường Thủ Đức 1967

      (Nguồn: sangtao.org)



         :: Chia Xa


      Rồi ta chia tay

      Một ngày buồn bả

      Ngoài trời mưa bay

      Trong hồn băng giá


      Giờ ta chia tay

      Ngoài kia chiếc lá

      Chao nghiêng cánh đời

      Rơi bên hiên cửa

      Thời gian dần trôi


      Rồi ta ra đi

      Buồn vui gởi lại

      Giọt lệ ướt mi

      Khóc đầm vai áo


      Giờ ta ra đi

      Chia tay thầm thì

      Em buồn ảo não

      Lời nghẹn cùng trao

      Ta nhìn nhau mải

      Khuất bóng bên trời.

      Thôi ta xa rồi

      Em ơi, em ơi!

      Sàigòn 12/2012

      vandanvn.net/



         :: Chốn cũ giờ đây vắng bóng em


      Ngày ta về Sài Gòn

      Nghèo đến rớt mồng tơi

      Cái áo hoa em mặc

      Đã bỏ lại bên trời


      Những buổi chiều ra đó

      Cái quán cóc ta ngồi

      Em ghế nhựa màu xanh

      Anh ghế mây màu tối


      Gọi một lít bia hơi

      Một tré, hai lọn chả

      Ta cùng ngồi thảnh thơi

      Nhìn phố phường qua lại


      Anh cạn ly em rót

      Nhìn mây trôi trên cao

      Mây trôi về phương nào

      Muôn đời không bến đậu


      Anh cùng em nâng lên

      Ly rượu cùng tiễn biệt

      Nỗi đắng cay nhọc nhằn

      Vẫn yêu đời thắm thiết


      Em nói tiếng thì thầm

      Say tình không say rượu

      Anh bỗng nhìn xa xăm

      Ơn trời cho ta gặp

      Yêu nhau ở kiếp này.


      Cạn một ly bia nồng

      Anh nhìn em đắm đuối

      Cuộc tình ta ai vẽ

      Nên trăm năm đá vàng


      Một buổi sáng thức dậy

      Lòng thấy nao nao buồn

      Buổi chiều ra chốn cũ

      Ngồi trên chiếc ghế xưa

      Uống ly bia ngày cũ

      Sao nghe đắng nơi lòng

      Ngoài kia phố vẫn đông

      Xe qua và người qua

      Nhưng sao lòng vắng lạnh

      Như một kẻ không nhà

      Đắng lòng anh thầm gọi

      Vân ơi, em có hay

      Nơi đây anh một bóng

      Lặng lẽ bước qua ngày


      Rất nhiều khi anh ước

      Uống lại ly bia cùng

      Cho dù đời nghèo khó

      Trong bóng tối mịt mùng


      Rất nhiều khi anh ước

      Em về lại chốn xưa

      Ta ngồi nơi quán cũ

      Uống lại ly bia tình


      Bao năm rồi, Vân nhỉ

      Nhớ lại lòng bồi hồi

      Ước gì ly bia cũ

      Em còn nhớ bên trời.

      Saigon 5/4/2013

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Đêm cuối cùng bên sông Seine


      Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Nhìn nước lung linh muôn ánh đèn

      Cho dù có níu thời gian lại

      Cũng giã từ thôi sông Seine ơi


      Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Bỗng dưng lòng thấy như yếu mềm

      Nuốt trôi lưu luyến vào trong mắt

      Đếm giọt thương thầm trong bóng đêm


      Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Ta chưa nói hết nỗi niềm thương

      Cùng sông chưa nói lời ly biệt

      Sao nỡ để lòng ta vấn vương


      Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Tình ta vừa chớm chút hơi men

      Tần ngần chân bước trong đêm lạnh

      Ta gọi thầm yêu sông Seine ơi


      Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Hơi ấm tình yêu như chơi vơi

      Bâng khuâng quay gót trong màng lệ

      Sương đã rơi rơi kín khung trời


      Đêm cuối cùng bên sông Seine

      Nghẹn lời chưa nói hết đấm say

      Sông Seine ơi, giờ ly biệt

      Ta để lòng ta lại chốn này.

      Paris đêm 14/6/013

      (Nguồn: sangtao.org)



         :: Đã cuối Xuân rồi Paris ơi


      Đã cuối Xuân rồi Paris ơi

      Sao trời vẫn thấp, sương vẫn rơi

      Lung linh mây khói mờ hư ảo

      Lạnh lắm lòng ta ở nơi này


      Giữa chốn phồn hoa ta lẻ loi

      Giòng nước sông Seine vẫn vô tình trôi

      Mang theo bao nỗi niềm nhung nhớ

      Về tận bên em ở cuối trời


      Giữa dòng người xuôi ngược Champs Elysées

      Loanh quanh tìm mãi lối đi về

      Ngẩn ngơ nhìn hoa vườn Tuileries màu tím

      Áo ai khoác kín dấu câu thề


      Đã cuối Xuân rồi Paris ơi

      Sao gío cùng mây kín khung trời

      Lạnh bước chân đơn người lữ thứ

      Gởi nỗi lòng riêng đến xa khơi


      Trời cuối Xuân rồi Paris ơi

      Không thương, không mến người xa xứ

      Nên gió đìu hiu nặng nỗi lòng

      Mai rời xa bến sông Seine lạnh

      Hỏi có buồn không, có nhớ không


      Paris ơi…vang mãi ở trong lòng.

      Paris 25/5/013

      (Nguồn: sangtao.org)



         :: Đêm ở Bình Thới


      Đêm ở Bình Thới 1


      Đêm thâu xuống lũng địa đàng

      Run tay vin tới đường ngang chân trời

      Đắng lòng nuốt ánh sao rơi

      Lệ đâu lã chã gọi người xa xăm

      Giường xưa, gối cũ ta nằm

      Im nghe hơi thở thì thầm tiếng ai

      Như xa, như vọng, như đoài

      Hồn xiêu, phách lạc, bay ngoài thinh không

      Phải rằng, được ngủ cho xong

      Phải rằng, trả hết nợ nần trần gian

      “Tai nge trống đánh canh tàn

      Đời chưa nụ biếc vội vàng bay xa“

      Saigon 2.2012


      Đêm ở Bình Thới 2


      Đêm về mở cửa vắng tênh

      Buồn kia ai để một mình ta mang

      Trách ai để giọt lệ tràn

      Để thương để nhớ để mang mang sầu.

      Saigon..10.2010


      Đêm ở Bình Thới 3


      Đêm nay, đường hạ, em ơi

      Chết không chết nổi, sống thời ngất ngay

      Ngậm hồn, nuốt ực đắng cay

      Tội kia ai buộc đọa đầy thân ta


      Đêm nay, đường hạ, lỡ òa

      Khóc không nước mắt, cười không ra lời

      Như lòng trong cõi chơi vơi

      Như ai vừa đập cuộc đời vỡ tan


      Đêm nay, đường hạ, canh tàn

      Trong khuya nghe tiếng trần gian chốn này

      Chén đời uống cạn hãy say

      Cuộc vui chưa tới buông tay sao đành


      Đêm nay, đường hạ, cầm canh

      Thở dồn tiếng thở tân thanh đoạn trường.

      Saigon 5.2011

      Quán Văn, Tập 7, Tháng 8.2012



         :: Đêm Tạ Từ


      Thôi em về, đêm đã khuya rồi

      Thôi em về, đêm đã dần vơi

      Thôi em về, cột đèn đứng ngóng

      Bóng em một mình trên bước cô đơn


      Thôi em về, giờ đã chia tay

      Thôi em về, giờ anh ra đi

      Đường em xa, xa mù tiếc nhớ

      Anh lỡ buồn, buồn đã miên man


      Trên vai nhau còn in dấu tình

      Trong tay nhau còn lời gọi thầm

      Anh ôm em trong hồn lửa đạn

      Nhìn nhau nhạt nhòa nước mắt qua đêm


      Thôi em về, đừng khóc thương chi

      Thôi em về, hòai mong tình dài

      Thơi em về, đời chia hai ngã

      Anh bên trời em góc phố bơ vơ


      Thôi em về, nước mắt dâng mi

      Thôi em về, trên tay thầm thì

      Lời anh nhớ là thương ngàn kiếp

      Môi anh hôn là dấu tích chuyện mình


      Trong tim anh tình đó u hoài

      Trong hồn anh tình đã không phai

      Em đã xa nên em nào biết

      Anh đã yêu nên tình cũng ưu phiền


      Thôi em về, đêm đã qua đêm

      Thôi em về, tình đã xa tim

      Thôi em về, hồn ôm nuối tiếc

      Chuyện chúng mình thành kỷ niêm mai sau


      Thôi em về, tay đã xa tay

      Thôi em về, anh đã xa em

      Nước mắt nào rơi trên vai áo

      Nước mắt nào ta khóc thương nhau

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Đêm Thánh Vọng


      gởi Hoàng Bảo Việt

      đêm đã đến và sương bắt đầu rơi

      trên cánh đồng hoang, trong khu vườn xám

      em cũng bắt đầu thức dậy

      với chiếc áo hiến dâng

      với đôi tay ngưỡng vọng

      nụ cười đầu đêm bỗng nở

      trên môi đời giá băng


      đêm đã đến và chuông bắt đầu rền vang

      trên trời cao, vườn sao lấp lánh

      thánh ý NGƯỜI cũng bắt đầu sáng

      cho một niềm khổ nhục

      cho một kiếp phù du

      cho tình yêu vô hạn

      em cũng bước qua bậc thềm đầu tiên

      ngăn cách địa ngục, thiên đàng

      trong tận cùng khát vọng

      em hát lời ca nguyện cuối cùng

      và bắt đầu khóc


      giọt nước mắt hồng và dấu chân yêu

      khắc nên lời thệ ước


      đêm đã đến và tiếng kinh cầu tới

      phúc âm dâng lên ngang hồn

      cùng đôi môi và trái tim

      em bắt đầu nức nở

      như những đài hoa xé thân đơm nụ

      thành trái dâng NGƯỜI

      hỡi em, giọt nước mắt kỳ diệu

      cho niềm hạnh ngộ âm thầm


      đêm đã đến và đất trời rực rỡ

      bước chân chiên hân động yêu vì

      dấu thánh NGƯỜI máu đau còn chảy

      trong tim NGƯỜI tình ấy bao la

      hỡi khổ đau, nước mắt nhoà

      hãy ngẩng mặt đón giờ thánh phúc


      đêm đã đến, đã khuya, rồi tàn

      như cuộc dâng lên cao rồi tắt

      như tiếng chuông vang xa rồi buồn

      như lời cầu âm âm rồi hết

      như cuộc đời vừa có rồi không

      em trở về trên con đường cũ

      thấy lại ngôi kia sẵn những buồn rầu

      úp khuôn mặt đầm đìa nước mắt

      đợi một thời sẽ đến mai sau.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



         :: Gởi Em


      Gởi em một chút nắng vàng

      Gởi thương gởi nhớ gởi hàng lệ rơi

      Phận này ví phải chia đôi

      Tình kia sao nỡ để tôi một mình


      Gởi em một chút bình minh

      Gởi riêng chút gió gọi tình xa xưa

      Gởi trới đất, gởi nắng mưa

      Gởi ngàn tiếng thở cho vừa lòng em


      Gởi em một chút êm đềm

      Gởi lời tình cũng mang thêm ưu phiền

      Thôi thì ,gởi cõi luân phiên

      Em hay Anh cũng ở miền tịch liêu


      Gởi em một chút nắng chiều

      Mưa qua xứ lạ buồn nhiều hay vui [?]

      Tuyết rơi ru giấc ngũ mùi

      Tình thôi ví thể chôn vùi ngàn thu


      Gởi em bóng tối mịt mù

      Quanh quanh sương khói âm u lạnh lùng

      Gởi lời vào cõi mong lung

      Gió ơi biết có mang giùm tình ta


      Ngoài kia mây phũ bao la

      Tiếng nào còn vọng giữa ta với người


      Gởi lời giã biệt đây thôi

      Trăm năm tình ấy cũng vời vợi xa

      Gởi cho em, chút mặn mà

      Chút tình như thể đóa hoa cuối mùa

      Saigon 6.2012

      vanchuongviet.org



         :: Hải âu cô đơn


      Tàu vui, xuôi nước sông Seine

      Thấy con chim lẻ bơi theo một mình

      phải chăng chim lạc bạn tình ?

      từ Le Havre ngược dòng về đây ?

      thương người, thương vật, thương vay

      thương con chim lẻ, lạc bầy cô đơn

      sóng cao, sóng thấp, chập chờn

      lờì vui chưa tới khúc buồn mênh mang

      tiếng kêu thảm thiết, gọi đàn

      thương thân, nhớ bạn, tính tang , tang tình

      chim bay, cánh mõi, một mình

      tìm đâu cho thấy bạn tình chim ơi.

      Villemomble 22/5/013

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Huế Mưa


      Ta về, Huế lại ủ ê

      Mưa qua phố cũ, mưa về bến xưa

      Câu hò, điệu hát, đong đưa

      Cấm sào, sông đợi cho vừa anh sang


      Ta về, Huế lại cưu mang

      Trong mưa như có tiếng đàn Nam Ai

      Tràng tiền mấy nhịp chia hai

      Bên ni, bên nớ, nhạt phai bóng người


      Ta về, Huế lai vấn vương

      Nhớ em, ghé đợi bên đường chờ mong

      Lạnh ngoài hiên, lạnh trong lòng

      Sương đâu rơi khắp thinh không mịt mù


      Ta về, nghe gió vi vu

      Em nghiêng nón đợi cho dù mưa tan

      Ta đi, tay nắm vội vàng

      Xin mang theo chút “ối tang, tang tình…”

      Huế 10/10/2012



         :: Khi đêm xuống dưới chân Trường Sơn


      12 giờ nằm trong rừng

      Cắn nỗi buồn vỡ vụn

      Ôi khuôn mặt nào

      Cho ta nhớ nhung thèm khát

      Được hôn, được khóc, được mến thương

      Như được đổ máu và thao thức

      Sự chờ đợi mọc cánh căm thù

      Trong lòng ta

      Trong tim ta

      Đã thành dã thú


      12 giờ nằm trong rừng

      Dế ca và cây cỏ khóc mướt

      Ôi địa đàng nào ta đến

      Cõi phúc nào ta mang

      Trong hiện tại khốn nạn

      Cùng máu và nước mắt

      Anh em mình chia nhau

      Niềm đắng cay oằn trái


      12 giờ nằm trong rừng

      Lúc ở thành phố và building cao

      Lũ mọi đỏ ồn ào

      Lũ quạ đen quạt cánh

      Cùng tiếng khóc ngọt ngào

      Suốt thân thể ta

      Thôi đã xa thời vàng son tuổi ngọc

      Ôi đã xa mịt mù

      Cùng những ước mơ


      12 giờ nằm trong rừng

      Chẳng còn ai nghĩ đến tương lai

      Ngoài những mơ ước tầm thường

      Như được uống caphe

      Như được ngủ được thở

      Như được nhớ em

      Những thứ đó thật không cùng trên da thịt

      Trên chân tay mặt mũi

      Trên phận người mệt mỏi

      Đang quay vòng vô vọng


      12 giờ nằm trong rừng

      Khi sương rơi khi núi buồn

      Khi súng nổ khi lửa đỏ

      Khi cuộc đã mở cửa phẩn nộ

      Khi ôm mìn chảy máu

      Khi đứng trong hố cá nhân

      Khi nằm dưới giao thông hào

      Khi hân hoan đau khổ

      Khi ghì trái tim

      Khi chảy nước mắt

      Là lúc nhớ em


      12 giờ nằm trong rừng

      Ôi trường sơn yêu dấu

      Xin ghi giùm ta nhớ giùm ta

      Xin đưa tay thề

      Xin làm nhân chứng

      Lịch sử bi thương này


      12 giờ nằm trong rừng

      Ôi sương đêm và thép súng

      Chẳng ai nhìn thấy mặt mình.

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Lời Tình Buồn


      Anh đi rồi còn ai vuốt tóc

      Lời tình thơm sách vở học trò

      Đêm xuống rồi em buồn không hở?

      Trời sa mù tầm tay với âu lo


      Anh đi rồi còn ai đưa đón

      Áo em bay khuất mất thiên đường

      Tuổi hai mươi trong vòng tay chờ đợi

      Ngôn ngữ nào anh nói hết yêu thương


      Anh đi rồi còn ai chiêm ngưỡng

      Cổ em cao tay mười ngón thiên thần

      Tóc em xanh trùng dương sóng lượn

      Anh chợt buồn đứng ngóng bâng khuâng


      Anh đi rồi còn ai tình tự

      Đêm đầy trời ru tiếng nhớ bơ vơ

      Phúc yêu em dấu lần quá khứ

      Nụ hôn đầu rụng xuống hư vô.

      1967

        Nhạc: Vũ Thành An, Tiếng hát: Thiên Kim & Quốc Khanh
             (PPS: Nguyễn Nam Sơn & Đỗ Thị Tuyết Hoa)



         :: Lục bát viết ở KBC 4311


      1. Khi trời mưa ở Đồng Đế


      mưa rơi lốp đốp chân người

      tôi tay súng những nụ cười dã man

      núi cao đá dựng bàng hoàng

      nằm trong tiếng thở nghe tròn cuộc chơi


      2. Phiên gác đêm


      súng kê giấc ngủ mơ hồ

      đêm nghe tiếng nhảy ngựa thồ đổi phiên

      xin cho em ý ngoan hiền

      biển sương rơi đọng trên miền dung thân

      anh nhìn anh những phân vân

      đời trai giờ chỉ có ngần ấy sao


      3. Lúc nằm dưới đồi 182


      tôi trong cảnh lạ quê người

      thấy quân thấp thoáng nụ cười vội bay

      nhịp nào phách gõ theo tay

      lên yên cương sẵn có ngày duổi rong

      rừng hoang núi phủ sắc hồng

      nằm nghe mộ địa có phần yên vui

      thôi tôi cảnh trí ngậm ngùi

      ngày qua đêm lại chân lui ngõ cùng


      ôm ghềnh đá xám rưng rưng

      một tôi bỗng gọi vô chừng tên ai.

      Một Thời Lục Bát Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008 (Tủ sách Di Sản Văn học Miền Nam)



         :: Mùa Xuân bỏ lại


      1. với Phan Thiết


      Rồi mùa Xuân cũng bay xa

      ờ đây với đó lẽ ra trăm đường

      quay nhìn mấy cõi nhiễu nhương

      với bom với súng với tương lai hờ

      đàn chim én chợt ngẩn ngơ

      tiếng ca xưa ấy bây giờ thương đau


      2. với Phan Rang


      Đến đây đời chợt héo buồn

      Tóc bay xuống phố hai hàng bâng khuâng

      Một anh sầu đó chưa xong

      Một anh bỏ mất nụ hồng ấm môi

      Một anh quay mãi luân hồi

      Một anh còn đó ôm đời héo hon

      Mùa Xuân em mộng tuổi tròn

      Lời xin thành thật ấy còn cho em


      3. với bằng hữu


      Quê hương còn đó hận thù

      Người đi bước lại mịt mù vấn vương

      Tay gươm tay súng reo buồn

      Sau lưng nhìn lại phố phường mất tăm

      Căn phần mình đó hay chăng

      Nhập trò chơi mới nhọc nhằn hò reo

      Tay ôm súng ngó lưng đèo

      Đời thôi ví thể cánh bèo trôi sông.


      4. với các cháu: Mộng, Tuyết, Mỹ, Thúy


      Còn tay nào bế các con

      Còn lời nào hát cho tròn giấc ngon

      Đành thôi mượn tiếng súng rền

      cậu ru con ngủ giấc mềm di hoa.

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Năm Mới


      tặng Nguyễn Tùng Vân

      Hãy thắp giùm anh ngọn đèn

      cho anh nhìn rõ mặt ngày vừa đến

      cho anh thấy chỗ chúng ta đang nằm

      cho anh nhớ căn nhà chúng ta đã sống

      cho anh ngậm cuộc tình chưa tan

      Hỡi em, cuộc cưu mang chưa đến lúc cùng

      nên hãy mừng năm mới


      Hãy đốt giùm anh nén hương

      gọi hồn những người đã khuất

      những người đã bỏ anh lại một mình

      với đời mồ côi lệ đắng

      với nỗi chua cay nát lòng

      Hỡi em, kẻ đã thề nguyện tân tòng

      chung một đời nghèo khó


      Hãy cắm giùm anh cánh hoa

      nơi cánh cửa mở ra cõi ngoài

      nơi linh hồn anh bao lần ứa máu

      nơi có những chuyến xe đi về

      chở theo những điều mộng ảo

      nơi anh ôm em và chúng ta sẽ khóc

      lần cuối cùng cho mãi mãi ngàn sau


      Hãy hát giùm anh lời ca xưa cũ

      chỉ lại con đường tuổi trẻ anh đi

      chỉ lại nhớ nhung, chỉ lại giận hờn

      chỉ cho anh nơi ngày xưa hò hẹn

      chỉ cho anh ánh nắng mai hồng

      đã chói chang một thời lãng mạn

      chỉ cho anh, hỡi em

      ngoài tuổi già vừa đến


      Hãy nói giùm anh một lời trìu mến

      yêu anh, yêu anh, yêu anh...

      dù đôi mắt này giờ đây đã dại

      dù mái tóc này giờ đây hết xanh

      Hỡi em, hãy mở vòng tay ngoan

      ôm hết những úa tàn sót lại


      Hãy nhặt giùm anh xác pháo

      rơi trên bãi tình người

      hãy ủ giùm anh cánh hoa

      úa bên bờ cuộc sống

      hãy chỉ giùm anh chỗ nào

      ngồi chờ cơn phúc lớn


      Hãy đốt giùm anh ngọn đèn

      thắp giữa căn nhà báo năm tăm tối

      thắp giữa cõi lòng đã hết hoài mong

      Hỡi em, kẻ chung đời cam chịu

      bắt bóng đời nên mãi mãi tay không


      Hãy gắng cười giùm anh thật vui

      đón năm mới như người hạnh phúc

      hãy gắng nuốt giùm anh giọt lệ

      nhìn mắt nhau, tình đã sáng ngời

      và trái tim anh, xin em cầm lấy

      chút quà riêng xin giữ cho đời.

      (Tạp chí VĂN)

      (Trích Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán - 2008)

        Nhạc: Phan Ni Tấn, Tiếng hát: Phan Thanh



         :: Ngày Về Đà Lạt


      Tặng Phạm Cao Hoàng

      1.

      Về đây lòng thấy nao nao

      Thông reo như thể lời chào cố nhân

      Bên hồ giọt nắng bâng khuâng

      Như trong sương khói níu chân ta về


      Về đây bóng khuất sơn khê

      Quanh quanh đồi núi lê thê mây trời

      Về đây dạo bước rong chơi

      Mình ta với bóng đầy vơi đêm dài


      Về đây lòng những u hoài

      Bạn và em đã phương trời bóng mây

      Tìm hoài, tìm mãi, gì đây?

      Chỉ còn kỷ niệm lòng ngây ngất buồn


      Về đây tìm hướng nhìn phương

      Ngậm lòng cắn nổi buồn riêng một mình


      2.

      Về đây, ta lại về đây

      Thấy sương thấy khói thấy mây la đà

      Thấy người khuất bóng mù xa

      Thấy ai cũng nhớ tưởng là bóng em


      Về đây tìm chút xưa quen

      Lang thang bước lẻ đêm quên đường về!

      DaLat 9/2012


      (Nguồn: art2all.net)




         :: Nhật ký viết ở Rome


      0406013

      1.

      ngủ thôi, cho hết đêm này

      lăn qua, trở lại, làm cay mắt rồi

      phải lòng, này hỡi, em ơi

      cớ chi cứ đến bên tôi chập chờn.


      2.

      Đêm dài thức giấc nhớ em

      nhớ lời thủ thỉ bên đèn, đêm khuya

      nhớ đôi mắt, lệ đầm đìa

      nhớ bàn tay siết sẻ chia nỗi lòng

      choàng tay, giừơng chiếu trống không

      giựt mình mới biết em không nơi này

      nhủ lòng, thôi hãy ngủ say

      Xin đêm niú lại bóng ngày đã qua.


      0506013

      Cha đang ban xuống, phước lành

      Lô nhô tay niú mong manh ơn người

      Nào cờ, nào tiếng hoan hô

      Như rằng kiếp nổi bên bờ tử sinh.


      0606013

      tặng : Minh Nhỏ


      1.

      trời đầy, đất đọa, ta ơi

      vung tay đập nát cuộc đời này thôi

      ta hề, chẳng sợ chia phôi

      vỗ tay vang tiếng cười rồi, khóc sau.

      Ciampino, xin chào

      Giang đôi cánh rộng bay cao, ta về


      2.

      Hôm nay nói chuyện tầm phào

      nghiệp văn chương đã té nhào hư vô

      còng lung, chẳng khác ngựa thồ

      vó tung buị phủ nấm mồ cỏ hoang

      tay này, nhận kiếp đa đoan

      tay kia ôm hết nỗi buồn nhân gian

      bóp tim, lệ chảy hai hàng

      hàng nghiên, hàng đứng mang mang cổ sầu

      chong đèn đàu mãi đêm thâu

      hóa ra mới thấy trăm câu chuyện đờì

      chuyện vui, chuyện khóc, chuyện cười

      nhân gian đâu những có người với ta

      còn kia một cõi ta bà

      bể dâu bóng khuất như xa, như gần

      ngã nào cho kiếp phù vân

      ngã nào cho mõi bước chân luân hồi

      ngã trùng phùng, ngã chia phôi

      viết chi những khúc thơ rời biệt ly.

      (Nguồn: sangtao.org)



         :: Sân khấu của chúng ta


      Cây súng trên tay vết chém trong hồn

      Lăn vòng tròn rồi nhìn bốn phía

      Anh đã làm được gì

      Hay cũng chỉ là tên hề diễn kịch

      - sân khấu chẳng có một người

      Anh vừa diễn vừa cười khúc khích


      Cây súng trên tay vết chém trong hồn

      Ôm lên tay ngắm kỹ lẫy cò

      Tiếng nổ khô cắm chặt vào đêm

      Đêm đổ xuống cuộc đời

      Anh nhìn lại thấy mặt mình bê bết

      - sân khấu chẵng có một người

      Ngoài lời thở than nằm trong lòng ngực


      Cây súng trên tay vết chém trong hồn

      Anh quỳ xuống chuẩn bị gầm gừ

      Lũ chúng nó rình mò phía trước

      Những vòng thép gai quấn tròn

      Lựu đạn tung ra tiếng nổ long trời

      -sân khấu chẳng có một người

      Ngoài cánh tay anh run lên bần bật


      Cây súng trên tay vết chém trong hồn

      Này dao, này súng, này căm hờn

      Trí óc anh la gào thảm thiết

      Cùng với những cánh tay từ xa bủa tới

      - sân khấu chẳng có một người

      Ngoài đời anh ngã xuống

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Sông Seine


      Tặng Vân, ngày Sinh Nhật

      Bên bờ sông anh bước

      Gió heo may đã về

      Sông Seine vào mùa nước

      Chảy về, từ sơn khê?


      Paris trời xuống thấp

      Em ở đâu, phương nào

      nhớ thương và thương nhớ

      Lòng bổng thấy nao nao


      Bên bờ sông anh bước

      Voí tay niú may trời

      Lạnh lòng người lữ khách

      Sông Seine, sông Seine ơi


      Giọt sương nào đang rơi

      Ướt đầm trên vai áo

      Em đã xa, phương nào

      Sông Seine buồn ảo nảo


      Bên bờ sông anh bước

      Hiu hiu gío thổi về

      Sông Seine như mái tóc

      Xoã dàì nổi đam mê


      Notre Dame de Paris

      Tiếng chuông như thầm thì

      Tình yêu xưa xa vắng

      Như níu bước ta đi


      Bên bờ sông anh bước

      Tháp Eiffel cao vời

      In hình trong bống nước

      Lung linh suốt bao đời


      Sông Seine, sông Seine hỡi

      Nhớ người mãi xa xăm

      Ta gọi thầm trong gió

      Em ơi ở phương này

      Trời, sương và heo may

      Men tình, ôi ngất ngây


      Bên bờ sông anh bước

      Sông Seine cách đôi bờ

      Cầu tình nhân aí khóa

      Những môí tình nên thơ


      Anh tần ngần đứng lại

      Tìm mãi tình chúng mình

      Nhưng làm sao thấy được

      Giữa cõi đời u minh


      Bên bờ sông anh bước

      Tiếng ai goị bên trời

      Như may và như khói

      Chìm khuất nẻo muôn nơi


      Dòng nước riêng một nỗi

      Sông Seine vẫn vô tình

      Trời Paris sương khóí

      Đếm bước, anh một mình


      Bên bờ sông anh bước

      bỗng thấy nỗi sầu rơi

      Sông Seine ngày giá lạnh

      chảy về đâu sông ơi


      mang tình ta theo vớí

      Về bên em cuốí trời.

      Paris 21/5/2013

      (Nguồn: sangtao.org)




         :: Thơ viết trên cầu Thạch Hãn


      Tặng anh Dương Kiền

      Về đây, thương đất, thương trời

      Thương mây cuối dốc, thương đồi xa xa

      Thương từng ngọn cỏ, cây hoa

      Thương vuông cát trắng đã pha máu hồng


      Về đây, thương cả ba sông

      Sông Chia, sông Hận, sông dòng Nghĩa Trang [1]

      Không mồ, nên kiếp chưa tan

      Hồn soi bóng nươc, lang thang mây trời


      Đò xuôi, xin nhẹ, đò ơi [2]

      Đấy sông còn đó bạn tôi đang nằm


      Về đây, trời lạnh căm căm

      Thương em, thương mẹ tháng năm quê nghèo

      Giã từ còn mãi trông theo

      Lệ nhòa gởi lại, lưng đèo anh qua.

      Quảng Trị 12/10/2012

      (Nguồn: sangtao.org)

      [1] Sông Chia: sông Bến Hải, sông Hận: sông Mỹ Chánh, sông Nghĩa Trang: sông Thạch Hãn

      [2] Ý thơ Lê Bá Dương



         :: Thơ Viết Ở Phòng MRI


      Tuốt gươm ta đứng giữa đời

      Thách ngươi, * thách cả đất trời bao la

      Hái tử thần, hãy rút ra

      Phân tài cao thấp giữa ta với người


      Kiếp này ta sống chẳng vui

      Hạnh phúc kia đã theo người phương xa

      Theo chiều nắng nhạt phôi pha

      Chút riêng xin giữ cũng là trăm năm


      Giường nghiêng, gối lệch ta nằm

      Đêm như có tiếng vọng âm cõi nào

      Cửa hờ bóng đứng lao xao

      Lưng tròng mắt mở lao đao nỗi lòng


      Cuộc đời, ừ chỉ sắc không

      Tiếc chi một tiếng khóc ròng nhân gian

      Nhớ người nỗi nhớ chưa tan

      Nên đời ta nặng cưu mang nỗi sầu

      Saigon 8/2012

      (Nguồn: art2all.net)


      * tử thần



         :: Viết Tiếp Ở Phòng MRI


      Tặng : Phạm Cao Hoàng, Lữ Quỳnh, Nguyên Minh

      DẪN


      Ta và ngươi * đã so tài cao thấp

      Ngươi * đã thua chạy “mất dép” rồi mà

      Sao hôm nay lại tìm ta

      Vai còn mang súng, tay hoa, tay cờ

      Hoa kia ngươi cắm lên mồ?

      Cờ kia ngươi phất đến giờ biệt ly?

      Ta cười, cũng khóc đôi khi

      “ khè” ** ta kiểu đó có gì là oai


      NHẬP


      1.

      Nhìn ra khung cửa, bên ngoài

      Trời xanh mây trắng lòng chơi vơi lòng

      Biết rằng sống tạm, như không

      Xuôi tay là lúc thong dong ta về

      Nhưng sao lòng vẫn ủ ê

      Nợ nần chưa trả bốn bề trần gian

      Thương thân, thương bạn, thương nàng

      Giã từ bước cũng ngập tràn lệ tuôn

      Đời kia là cõi vô thường

      Buông tay rũ sạch vấn vương nợ trần

      Thôi thì đi, chẳng bâng khuâng

      Tình ta để lại chỉ ngần ấy thôi.


      2.

      Biết rằng Sống Gởi Thác Về

      Nhưng ta muốn ở u mê cõi này

      Chén nồng, chén đắng, chén cay

      Đã từng uống cạn lăn quay đất trời

      Theo ta chi mãi, buồn ơi

      Số mang, đời gánh thì thôi cũng đành

      Tơ trời se chỉ mỏng manh

      Quấn chi một kiếp lênh đênh cõi người.


      3.

      Ra đi còn ngoảnh nhìn đời

      Lô nhô bè bạn bên trời trông theo

      Thôi đành gạt nước mắt rơi

      Lời thương xin gởi gió ơi mang giùm


      4.

      Cầm tay em, Tùng Vân ơi

      Cảm ơn em đã chung đời cùng anh

      Chung lòng, chung cả trời xanh

      Chung vui, chung khổ, chung manh chiếu nghèo

      Chung dòng nước mắt rơi theo

      Tháng năm, năm tháng cheo neo duyên phần

      Tay anh, cầm lấy đi Vân

      Chia xa, cách trở, tần ngần bước đi.


      KẾT


      Keo này, trận đấu đồng cân

      Ngươi* hơn ta Hái Tử Thần mà thôi

      Còn ta có cả bầu trời

      Có đám mây trắng đang trôi lửng lờ

      Ta còn có cả túi thơ

      Gọi mưa, gọi gió, gọi người quay quanh

      Thật tình, ta chẳng cam đành

      Chia tay nơi trú ngày xanh chốn này

      Ta mời ngươi, uống chén cay

      Bắt tay ngưng chiến đợi ngày tái phân.

      Saigon 24/9/2012

      (Nguồn: art2all.net)

      *tử thần

      ** tiếng lóng: hù, dọa làm người khác sợ



         :: Trên Cánh Xuân Hồng


      trong khu vườn ta mùa đông vừa chết

      xác lá vun thành nấm mộ tàn

      em đâu biết xuân đời vừa đến

      trên tay anh hồn đậu úa vàng


      giọt phúc mới mùa hoa đã rớt

      giữa cõi đời, ai khóc, ai vui

      em cũng vậy, xin đừng ngấn lệ

      cho đời nhau riêng chút ngậm ngùi


      giữa cảnh sắc, anh một lần đứng lại

      nhìn đời lên trên lá xuân hồng

      em cũng mất trong ngàn hương ngát

      như cuộc tình đến cũng như không


      ngày đã khởi cho mùa mơ ước

      nhưng riêng ta dàn sẵn não nùng

      em cũng vậy, xin đừng nức nở

      cho nhau đời tựa máu rưng rưng


      lỡ đã khóc giữa trời phúc ước

      anh thu tay đếm nỗi buồn rời

      em dấu mặt rơi dòng lệ thảm

      bình minh nào sẽ thắp đêm vơi


      trong năm mới gót mềm sẻ bước

      đến với nhau chung cuộc buồn rầu

      em đâu biết đời kia cay đắng

      nên tay ôm không trọn nỗi sầu...

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



         :: Trong mùa Xuân lửa đỏ


      Mùa xuân đến rồi đó

      Cùng tiếng nổ quanh hồn

      Tiếng gào la trước mặt

      Tiếng gầm thét sau lưng

      Loài hoa nào còn nở

      Trong biển máu trùng trùng


      Mùa xuân đến rồi đó

      Em nhận diện ra chưa

      Khuôn mặt nào hung hãn

      Khuôn mặt nào dã man

      Căn nhà kia đã cháy

      Cùng với trái tim người


      Muà xuân đến rồi đó

      Bước vang động kinh hoàng

      Tóc tuổi thơ đã dựng

      Tay già nua rưng rưng

      Cùng lưỡi dao chém tới

      Ôi một trời đao binh


      Mùa xuân đến rồi đó

      Em đã thức tỉnh chưa

      B.40 đã nổ

      Thay tiêng pháo giao thừa

      Và tiếng khóc đã cao

      Thay lời kinh cầu nguyện


      Mùa xuân đến rồi đó

      Cùng nổi chết không rời

      Quê hương ta thảm khóc

      Quê hương ta tơi bời

      Đứa em cười không tiếng

      Người mẹ khóc không lời

      Sỏi đá buồn máu đỏ

      Ôi hận thù lên ngôi

      Trong tình người đã mất


      Mùa xuân đến rồi đó

      Em tóc xỏa soi gương

      Thấy ngày vỡ tan hoang

      Thấy đêm đầy nước mắt


      Mùa xuân đến rồi đó

      Trên vai tình giá băng

      Súng đã đưa tay chào

      Bom đã gầm hạnh phúc

      Đạn đã xé hình hài

      Thôi cùng đường hy vọng

      Thôi cùng đường tương lai.

      (Nguồn: sangtao.org)



         :: Việt Nam 1968


      1.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Năm anh em sáp mặt gần nhau

      Năm trên rừng xuống biển

      Năm dưới biển lên rừng

      Năm anh em muôn phương trở về

      Muôn lòng trở lại

      Đứng bên nhau

      Rình mò bên nhau

      Thủ thế bên nhau

      Gầm gừ bên nhau

      Rượt đuổi nhau trong gốc phố

      Chém nhau trong ngỏ hẽm

      Phanh thay nhau trong hận thù

      Giết nhau trong dã man


      Năm anh em trở về đông đủ

      Nhưng chẳng ai nhìn thấy mặt mình


      2.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Năm hân hoan tủi cực

      Năm khoát lên vai những trang sử bi cùng

      Năm khó quên

      Năm chẳng xóa

      Năm không còn ngày

      Năm chẳng có đêm

      Năm anh trở về mang M.16

      Bắn nát ngực cha

      Năm em trở về đeo AK Tiệp Khắc

      Phanh nát lòng mẹ

      Năm con trở về mang ngàn ngòi nổ

      Đốt cháy căn nhà trước đã lớn khôn

      Năm em trở về thủ đầy trái phá

      Giật gãy cây cầu, phá hỏng tương lai

      Nơi ngày xưa thường tung tăng mơ ước

      Nơi mẹ dắt tay qua buổi tựu trường

      Nơi em hẹn hò bỏ học đuổi trâu

      Nơi tuổi thơ ươm đầy

      Hoài vọng của cha và tình yêu của mẹ

      Lủ con lớn lên giờ phản lòng người


      3.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Ôi năm khủng khiếp

      Năm cha không nhìn ra con

      Vợ không nhận ra chồng

      Anh không nhìn ra em

      Bạn bè bôi mặt xa lạ thù hằn

      Bởi giáo điều ngụy tín

      Bởi ràng buộc vô tình

      Bởi khốn nạn bủa vây

      Năm ngày mìn nổ

      Năm đêm pháo kích

      Năm xác xơ tiêu điều

      Năm con thơ ôm vú mẹ khô héo, vô hồn

      Năm mẹ bồng con, à ơi con ngủ

      Đâu ngờ con vô tội đã bị đạn thù

      Mẹ khóc trong đêm, mẹ khóc trong ngày

      Con thét trong mê, con sớm đọa đày

      Ngày mai, khi mặt trời thức dậy

      Còn nhìn thấy ai?

      Còn nhìn thấy ai?


      4.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Ôi năm reo hò

      Năm cánh đồng cháy đen

      Năm thành phố đổ nát

      Năm mẹ chết dưới cầu

      Cha nằm giữa phố

      Năm chị vắt ngang thềm

      Em treo ngọn thép

      Năm bạn bè anh em hí vang điên khùng

      Trong biển lửa vô tâm

      Năm chôn tập thể

      Năm chết đầy hầm

      Năm maú chảy thành sông

      Thây phơi thành núi

      Năm vỡ tim người.


      5.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Năm đánh nhau trong thành phố

      Năm giết nhau trong rừng

      Năm chém nhau ngoài đồng ruộng

      Năm chôn nhau trong hận thù

      Năm hòa đàm phản bội

      Năm kêu gào uất ức


      Hãy chọn mau Địa Điểm

      Hãy nói mau âm mưu lũ người

      Hãy lựa mau Kiểu Bàn

      Hãy chỉ mau Cái Ghế

      Hãy lột mặt ngụy trang

      Cho tất cã mọi người trên trái đất

      Từ Á Phi nhược tiểu

      Đến miền Nam Mỹ xa xăm

      Từ Địa Trung Hải đến nước Bắc Âu

      Từ người da đen, đến dân da vàng

      Từ gốc phố, ruộng đồng

      Tứ thành thị, thôn quê

      Từ khắp mọi nơi trên thế giới

      Đều biết các người buôn xương bán máu

      Tuổi trẻ Việt Nam chúng tôi

      Đều biết các người chơi trò dã man

      Trên quê hương Việt Nam tôi

      Bán đứng dân tộc Việt Nam tôi

      Hãy la to cho lịch sử nhân loại hằn ghi

      Vết nhơ các nguời đã uế

      Tội ác các người đã gieo

      Súng đạn các người đã bắn

      Nát quê nhà Việt Nam


      6.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Năm xót thương ngất lòng

      Hỡi Quế, hỡi Thu

      Hỡi Vũ, hỡi Phòng

      Những thằng chết ở Chương Thiện, Toumorron

      Những đứa bỏ xác ở Pleime, Dakto

      Những thằng thây phơi Gio Linh, hỏa tuyến

      Những đứa ọi máu rừng sâu

      Thây phơi Đồng Tháp

      Hỡi bạn bè thân thiết của ta

      Sao không sống để thấy hòa bình

      Sao không còn để nghe Hòa Hội

      Sao bỏ cuộc nửa chừng

      Sao tụi mày lại dứt ra đi.

      Để lại trên vai tao, trên vai bạn bè

      Trên vai những đứa còn sống

      Những thằng chưa chết

      Những tủi hờn chưa nguôi

      Những hận thù chưa xóa

      Những máu lửa chưa khô

      Những trái phá nổ tan cánh đồng

      Hy vọng tương lai

      Nói đi Thu, đi Quế

      Nói đi Vũ, đi Phòng

      Nói đi, hỡi bạn bè yêu dấu

      Tại sao chúng ta phải chịu như thế?


      7.

      Việt Nam một chín sáu tám

      Năm Việt Nam đau thương

      Trong tận cùng khốn khó

      Trên vết cháy da vàng

      Hỡi bạn bè ta

      Làm sao tụi mày biết được

      Sống bây giò là một bất hạnh cô đơn.

      (Nguồn: sangtao.org)


                 (Hình minh họa trích từ sangtao.org)



         :: Thơ Năm Chữ


      Trong Vườn Quên Lãng



           Bìa tạp chí SÓNG số ra mắt,
      Bộ mới, Tháng 5.1971

      Đã cuối Xuân rồi Paris ơi

      Trong vườn em quên lãng

      Bước chân anh đã mòn

      Trên lối xưa xác lá

      Tiếng chim khô giọng sầu


      Trong vòng tay quên lãng

      Trái tim anh úa vàng

      Còn tình nào trên đó?

      Khoảng không gian mịt mù


      Trong tình em đă chết

      Hạnh phúc rơi âm thầm

      Trên mỗi bước cô đơn

      Là dấu buồn hiện tới


      Trong đời nhau đã hết

      Hoa và gió địa đàng

      Rêu trong hồn đã mọc

      Kín những ngày yêu thương


      Trong phút giây đã mất

      Huyệt sâu như đã dành

      Mỗi chúng ta bước đến

      Chôn tình ấy trăm năm.


      Tâm Cảnh


      Hoa vừa nở đã tàn

      Ngày vừa lên đã xế

      Tim vừa vui đã buồn

      Tình vừa cho đã chết

      Như máu người, máu ta

      Đỏ một trời vô vọng

      Như môi em, tim anh

      Hết một thời lãng mạn.


      Tâm Thức


      Ai gởi ta nơi này

      Kiếp tàn, mai về đâu?

      Vỗ tay cười chưa dứt

      Tóc bạc phơ trên đầu.


      Trong Tay Chúa


      Trong khu vườn của chúa

      Em nằm xuống rét căm

      Trên tay cành thông úa

      Trong tim giọt lệ thầm


      Hỡi Hansala, khốn khó

      Cánh cửa trời đã mang

      Linh hồn em trở lại

      Thắp sáng ngõ thiên đàng


      Khi tiếng chuông vang vang

      Lời ca nguyện ý người

      Là lúc tuyết rơi mau

      Trên thân em nghèo khó

      Trên cành thông úa màu


      Em nằm xuống giữa đêm

      Trần gian sáng phúc người

      Từng dấu chân đã khắc

      Trong trái tim tuyệt vời


      Hỡi Hansala, bất hạnh

      Linh hồn em sáng ngời

      Rồi giữa đêm vắng lặng

      Thánh giá cao đã buồn


      Em bắt đầu mở mắt

      Đón phúc âm cho đời

      Cành thông khô bỗng sáng

      Cùng ánh mắt bàng hoàng


      Em cười trong tay Chúa

      Dưới bể trời miên man

      Hansala, em hởi

      Ngàn vì sao trên trời

      Thắp tim em sáng phúc.

      (âm khúc)

      (Nguồn: Tạp chí SÓNG, số ra mắt, Tháng 5.1971)


    3. Link (Chu Trầm Nguyên Minh)

       

      Bài viết về Chu Trầm Nguyên Minh

       

      - Hãy cứ giùm anh choàng ôm bất hạnh

      (Đặng Châu Long)

      - Chu Trầm Nguyên Minh - Tâm Cảnh Mùa Chinh Chiến (Đặng Châu Long)

      - Ngày Về Đà Lạt của Chu Trầm Nguyên Minh... (Mang Viên Long)

      - Tự Bạch (Chu Trầm Nguyên Minh)

      - Chu Trầm Nguyên Minh, Tác Giả Bài Thơ Lời Tình Buồn (Phạm Cao Hoàng)

      Bài tiễn Chu Trầm Nguyên Minh (Đoàn Văn Khánh)

      Chu Trầm Nguyên Minh (Luân Hoán)

      Năm Mới Còn Hoài (Phan Ni Tấn)

      Phút tâm tình của nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh với nhà văn Mang Viên Long (lengoctrac.com)

      Nén nhang không khói đến Chu Trầm Nguyên Minh (Trương Văn Dân)

      Xem thêm về tác giả trên các Website:

      art2all.net, sangtao.org, dangchaulong.wp,...

       

      Tác phẩm

       

      Bài Hoan Ca ở A.38 (art2all.net)

      Con Bách Thảo Cái (art2all.net)

      Tội Ngu (art2all.net)

      Lời Tình Buồn (art2all.net)

      Trang Thơ Chu Trầm Nguyên Minh (hocxa.com)

       

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Vĩnh Phúc,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Tiêu,  Cao Đông Khánh,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Diễm Phượng,  Diên Nghị,  Doãn Dân,  Du Tử Lê,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)