1. Head_
    Lữ Liên
    (..1917-8.7.2012)
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Trang Thơ Phạm Cao Hoàng

      22-10-2018 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ PHẠM CAO HOÀNG

      Đi Giữa Chiến Tranh          • Bạch Tiễn Tôi Ở Ngã ba Duồng

      Những Nhịp Cầu Đen Buồn Bã             • Cuối Năm Ở Trạm Hành

      Đời Như Một Khúc Nhạc Buồn   • Bờ Đá, Những Bông Hoa Trắng, Và Mưa

      Một Ngày Với Tình Nhân            • Dù Sao Vẫn Cám Ơn Đời

      Một Bông Hồng Nở Giữa Tim Anh         • Sương Bên Sông

      Gã Hàn Sĩ Ấy Lại Ra Đi      • Mùa Phượng Hồng    • Đợi Giờ Phục Sinh


         :: Đi Giữa Chiến Tranh


      Quê cũ mười năm mây lớp lớp

      Mười năm mưa khóc buổi sang mùa

      Dưới trời sương lạnh rơi tan tác

      Rét mùa đông cũ rét lê thê


      Đường tôi đi có bom và đạn

      Có hận thù trên mỗi dấu chân

      Ai thả vào hồn tôi mới lớn ...

      Những mùa xương máu ngập tang thương


      Đường tôi đi có mùa hoa rụng

      Những cánh hoa màu tim tím xưa

      Có phải màu hoa trên áo lụa

      Bay bay chiều gió lộng em về


      Đường tôi đi có khói hoàng hôn

      Quyện trong mưa bấc sắt se buồn

      Có phải me tôi bên bếp cũ

      Đốt lò sưởi lạnh cuối mùa đông


      Ai thổi vào hồn tôi khúc nhạc

      Ngàn năm réo gọi kiếp đời tôi

      Nơi đây có kẻ tìm non nước

      Lang thang bên những mộ bia người


      Ai bắn vào hồn tôi trái nổ

      Đứt từng mạch máu nát tim tôi

      Vỡ vỡ chiều nay tôi sắp vỡ

      Chiến tranh chiến tranh bao giờ thôi


      1969

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Bạch Tiễn Tôi Ở Ngã ba Duồng


      Tay chưa vẫy mà lòng nghe ứa lệ

      người tiễn tôi một sớm mùa thu

      cám ơn em hỡi người thiếu nữ

      thôi chia tay xe lăn giữa bụi mù


      trong phút đó sao người chẳng nói

      dù một lời cũng đủ buổi xa nhau

      và trong mắt người có gì buồn bã

      thoáng ngượng ngùng rồi sẽ quay mau


      hình như gió lộng qua màu áo

      tóc người che mấy cõi trời sầu

      xe lăn bánh tôi âm thầm khóc

      có xa rồi lòng mới thấy đau


      người cũng hiểu đời một tên lãng tử

      có gì đâu ngoài cuộc sống buồn tênh

      những thu qua rồi những mùa thu tới

      một mình tôi rồi vẫn một mình


      người cũng thấy áo tôi không đủ ấm

      chưa ba mươi mà tóc bạc trắng đời trai

      ngày tháng cứ lạnh lùng một bóng

      tôi điêu linh nay đã mấy năm rồi


      có lúc tôi nhủ thầm đời lạ nhỉ

      tôi mà cũng có người đưa tiễn ư

      tôi mà cũng có người con gái dáng như thu

      cầm tay khóc giữa tình đời bội bạc


      bởi thế nên cám ơn, người nhé

      xe lăn đi là cách biệt ngàn trùng

      xe lăn rồi bụi mù trời giông bão

      tóc thu người bay giữa hư không


      1970

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Những Nhịp Cầu Đen Buồn Bã


      Anh lầm lũi như kẻ lạ mặt

      sớm tinh sương đạp xe qua cầu

      cầu gập ghềnh như đời anh xuôi ngược

      nên không cầm được nỗi lo âu


      Những sớm tinh sương phố im lìm ngủ

      Có ai hay một bóng âm thầm

      Mắt nhìn sông sâu mà lòng muốn khóc

      Buồn nào hơn bọt sóng vô tâm


      Mùa nước lớn nước xuôi cuồn cuộn

      Bóng chim qua soải cánh mù tăm

      Mây xuống thấp cùng mưa buồn vỡ chết

      Anh lặng thầm nay đã bao năm


      Hỡi những nhịp cầu đen buồn bã

      Có buồn không những sớm mưa qua

      Có se sắt như lòng tên đãng tử

      Đã dừng chân đứng lại bên bờ

      Có heo may như gió đầu tháng Chạp

      Thổi đầy trời, thổi dạt bóng mây xa


      Mùa nước cạn cát trùng trùng một bãi

      Cỏ rêu kia xa cách đời nhau

      Anh dõi mắt trông niềm ly biệt

      Như dòng sông khô nước dưới chân cầu


      Chân đã qua mắt còn nhìn lại

      Cầu thì cao, sông nước thì xa

      Nên ngàn năm lạnh lùng soi đáy nước

      Không làm sao nối được lòng chúng ta


      Những sớm mai hồng tim anh rướm máu

      Nhưng sớm thu sang hiu hắt mưa buồn

      Anh lăn vòng xe từng vòng hụt bước

      Xe lăn qua mau những nhịp tình không


      Những sớm mai xanh một giòng nước biếc

      Anh nhìn chim vỗ cánh giữa mênh mông

      Chim bay trời cao nước xuôi dưới thấp

      Buồn nào như gió ngủ trên không


      Hỡi những nhịp cầu đen buồn bã

      Đã bao năm không nối được lòng nhau

      Thì thiên thu cũng hoài mong đợi

      Như cầu cao soi bóng đáy sông sâu.


      1971

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Cuối Năm Ở Trạm Hành


      Ngó quanh chỉ thấy rừng tiếp rừng

      một trời sương trắng phủ mùa đông

      những bông quì nở cùng hơi bấc

      quê nhà tan với bóng sương tan


      mẹ ạ con đang ở Trạm Hành

      trời đang mùa rét lạnh căm căm

      cuối năm vượn hú trên kè đá

      con hát nghêu ngao hát một mình


      con bước lang thang bước dặm trường

      nhủ lòng đâu lại chẳng quê hương

      ở đâu cũng dưới trời thương nhớ

      một bóng cò lặn lội bên sông


      mẹ ạ con đang ở Trạm Hành

      nơi đây còn những khóm su xanh

      những vườn mận chín mùa xuân mới

      những đồi trà thơm ngát bình yên


      những chiều hiu hắt bóng sương rơi

      con thở bằng hơi thở núi đồi

      con bước cùng sương đi với khói

      con ăn gió lạnh uống mây trời


      mẹ ạ con đang ở Trạm Hành

      đâu đây trời đất báo xuân sang

      con bỗng nghe lòng con rộn rã

      tiếng quê nhà giục giã trong con


      cuối năm ừ sắp hết năm rồi

      nơi đây còn một bóng con thôi

      ngó quanh nào biết đâu phương hướng

      quê nhà nghe xa lắc mẹ ơi


      1972

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Bờ Đá, Những Bông Hoa Trắng, Và Mưa


      anh gửi em một chút tình xưa

      bên bờ đá đầy những bông hoa trắng

      thấy gì không, trên bến sông kia

      có phải mua đã mù và mây lãng đãng


      nhớ gì không hỡi con đường lá ướt

      chiều thôi mưa anh đợi anh về

      nay anh thắp chút tình xưa đã chết

      chiều thôi mưa nghe gió rũ lê thê


      nhớ gì không hỡi nón che nửa mặt

      chân ngập ngừng khua guốc se lòng anh

      nay anh với cõi lòng rách nát

      chiều nghe mưa rượu uống một mình


      anh vẫn dặn lòng sẽ không buồn nữa

      dù mùa mưa này em chẳng đến thăm anh

      nhưng hỡi ơi giữa đời nghiệt ngã

      hồn anh đầy tiếng hát em chim xanh


      anh vẫn nhủ thầm này ly rượu cuối

      uống âm thầm cho vỡ trái thương đau

      nhưng tóc em bay trong men rượu đắng

      thì làm sao anh đập vỡ cơn sầu


      ôi bờ đá xưa và những bông hoa trắng

      buồn một mình nghe mưa chết trong lòng

      buồn một mình lang thang trên bờ vắng

      chút tình xưa em nhớ gì không

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Đời Như Một Khúc Nhạc Buồn


      mưa chi cứ một trời quái ác

      cứ âm thầm trút xuống giữa mênh mông

      đã qua chưa những ngày rét mướt

      có buồn không hỡi những nhánh sầu đông


      em có tóc bay giữa trời tháng chạp

      nên ta buồn mỗi lúc mưa tuôn

      cũng như buổi mua về lướt thướt

      ta nghe hồn rớt giữa vô tăm


      và chút lúm đồng tiền trên má

      xui đời ta điên đảo mấy năm

      em có chân chim giẫm trên cỏ ướt

      nên hồn ta vỡ mỗi mùa đông


      em đã xa như chim xa biền biệt

      như âm vang mưa trải đến vô bờ

      ta ôm trái sầu ta vừa chín

      đập tan tành trên những lối mua xua


      còn chiều nay đường năm xưa heo hút

      còn mưa bay trên phố cũ tơi bời

      hồn đã úa chút tình em thuở trước

      bao năm rồi lòng trắng mưa bay


      ta cũng muốn đời ta bình thản

      như ngày xưa ta chẳng gặp em

      vậy mà cứ mỗi chiều mưa trút xuống

      ta nghe hồn lạnh tựa như băng


      ta cũng muốn quên em mà sống

      cớ sao ta vẫn nhớ em hoài

      có phải em là đầu sông cuối bãi

      dẫn đời ta qua những tàn phai


      có phải em mỗi sớm mỗi chiều

      đưa đời ta xuống cõi tịch liêu

      đá dựng trăm năm bờ đá cũ

      gió tạt ngàn năm vẫn hắt hiu


      ta suốt ngàn năm còn đứng đợi

      mà em sao xa quá là xa

      chẳng lẽ ôm lòng vui với mộng

      mà mộng ta đã trắng giang hồ


      đời ta như một khúc nhạc buồn

      trôi bồng bềnh theo nhịp mưa tuôn

      chiều nay thấy nhớ sao là nhớ

      những chiều mưa ướt ngọn sầu đông


      chiều nay thấy tiếc sao là tiếc

      những ngày rét mướt mưa lang thang

      mưa mịt mù bay qua ngõ vắng

      mưa ngậm ngùi trổi khúc ly tan


      buồn tình hái một vài bông trắng

      ta cắm vào hồn ta đau thương

      mới hay trời đất càng hiu quạnh

      hoa trắng mà em mặc áo hồng


      em hỡi làm sao em biết được

      mưa kia từ biển bắc mưa về

      mưa mang gió của mùa đông cũ

      thổi tới hồn ta thêm xác xơ


      em hỡi làm sao em hiểu được

      ta là ta một thuở si tình

      trái đắng vườn em ta đã ngậm

      thì ngàn năm e sẽ khó quên


      chiều nay ta muốn tan thành gió

      bay với mưa và mộng với sương

      chiều nay mưa vẫn màu tê tái

      tạt xuống đời ta khúc nhạc buồn


      1971

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Dù Sao Vẫn Cám Ơn Đời


      Tặng anh Trần Hoài Thư

      Dù sao vẫn cám ơn đời

      Cỏ cây và gió mặt trời và hoa

      Cám ơn những đám mây xa

      Đang bay về phía quê nhà chiều nay

      Cám ơn những sớm heo may

      Lạnh se sắt lạnh bên này đại dương

      Cám ơn giọt nắng vô thường

      Lung linh ở cuối con đường khổ đau


      mười năm nước chảy qua cầu

      Chuyện về đất nước là câu chuyện buồn

      Mười năm sống kiếp tha phương

      Thân nơi biển Bắc mà hồn biển Đông

      Mười năm thương ruộng nhớ đồng

      Lòng còn ở lại sao không quay về

      Mười năm nhớ đất thương quê

      Bước đi một bước nặng nề đôi chân

      Mười năm một thoáng phù vân

      Tiếng chim vườn cũ mùa trăng quê người


      Dù sao vẫn cám ơn đời

      Biển xanh và sóng núi đồi và em

      Cám ơn những sáng êm đềm

      Khói cà phê quyện bên hiên nhà mình

      Đứng bên bờ vực tử sinh

      Vẫn nghe em hát bản tình ca xưa


      Mười năm như một giấc mơ.

      2009

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương, Tập Một; Thư Ấn Quán 2010



         :: Một Ngày Với Tình Nhân


      Ngày đã đến ngày vui cùng chim hót

      đưa em đi qua lũng xuống đồi

      dắt em đi trèo non lội suối

      dìu em theo tiếng nhạc của trời


      khi yêu em tôi yêu đời thêm một chút

      dù trong tôi buồn bã biết bao ngày

      nên yêu em dù tôi vẫn biết

      có một ngày tay sẽ vẫy tay


      ngày cũng sắp tàn theo tiếng hát

      đưa em về đưa em về thôi

      tình đã chín tình đầy trong mắt

      tình đã nồng tình mọng trên môi


      nắm tay tôi hỡi bàn tay ma quái

      buộc tôi đi hỡi sợi thắt lưng hồng

      một ngày có tình nhân bên cạnh

      là một ngày đỡ thấy cô đơn


      khi yêu em tôi yêu đời thêm một chút

      dù trong tôi tan vỡ đã lâu rồi

      nên yêu em dù tôi vẫn biết

      đường về nhà em xa ngái trong tôi


      chiều nay đi với em dưới trời mây xám

      tôi nghe trong tôi có một chút êm đềm

      một ngày có tình nhân bên cạnh

      là một ngày sắp thấy phút ly tan.


      (Tập san VĂN)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán - 2008




         :: Sương Bên Sông


      Gửi Bảo Khanh

      Sương đã bắt đầu rơi mỗi sáng

      trắng cả bến sông xưa

      hình như có đôi mắt em

      hun hút trong khoảng không gian vô tận

      hình như có tiếng hát em

      buồn

      sông không bóng người

      chỉ một mình anh

      và cát bãi trùng trùng


      mỗi sáng

      hoa gạo vẫn rụng trắng bến sông

      lòng anh thì hiu hắt

      như đã nghe giá buốt

      của chiều đông năm xưa

      còn không em

      một chỗ ngồi trong quán cóc

      khuya khoắt không một ai

      còn không em

      những chiều thư viện

      và tiếng phong cầm vang trong mưa

      còn không em

      những chuyến xe vòng thị trấn

      đưa ta qua dòng đời xuôi ngược


      còn không em

      chiều tóc thu bay

      chút mưa bụi rơi đầy trong mắt

      cỏ hoa sương và khói

      giăng đầy trong hồn anh

      ba năm

      tóc anh thêm những sợi trắng

      mòn mỏi cứ gõ đều dưới gót giày


      mỗi sáng

      những cánh chim cứ bay đi

      những đau thương cứ chuyển mình

      em ở xa đời anh quá

      nên làm sao em biết

      sương đã thành băng giá

      trong lòng anh

      những sầu muộn đã thành độc dược

      ngấm trong hồn anh

      có ba năm mà anh tưởng chừng mấy kiếp

      em ở xa đời anh quá

      nên làm sao biết được

      kẻ si tình

      có khác nào bóng sương rơi hiu hắt trên sông


      ba năm

      không ai hát dùm anh

      đoạn đời một kẻ khốn cùng

      chỉ có em

      mới có thể thắp cho anh

      chút hương tàn một thuở yêu em

      mỗi sáng

      sương cứ tan

      sông vẫn đợi em về

      anh vẫn lặng thầm một bóng

      nhìn một trời mây trắng bay mau.


      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán - 2008



         :: Một Bông Hồng Nở Giữa Tim Anh


      Em yêu dấu sáng nay khi thức dậy

      anh vươn vai nghe chim hót bên ngoài

      trong tim anh có chút gì rộn rã

      có chút gì nhè nhẹ như mây bay

      vâng, anh sẽ khoác áo mưa xuống phố

      uống cốc cà phê thơm ngát khói hòa bình

      để anh thấy đất trời kia rực rỡ

      nổi vui mừng đợi suốt mấy mươi năm

      em yêu dấu đây là lần thứ nhất

      trong đời mình anh thấy quá hân hoan

      anh muốn nói với muôn người trên mặt đất

      rằng nơi đây sắp hết điêu tàn

      và có thể nào đêm nay không còn tiếng súng

      không còn nghe tiếng còi hụ giới nghiêm

      ba giờ sáng xuống ngã tư quốc tế

      ăn một tô mì thơm ngát bình yên

      có thể nào sáng mai trên phố cũ

      người ta bảo nhau hôm nay hòa bình

      người ta dắt nhau trên đường trẩy hội

      riêng một bông hồng nở giữa tim anh

      em yêu dấu mộng có khi là thực

      đợi lâu rồi cũng có lúc phải không em

      bóng hòa bình dẫu gần hay xa lắc

      cũng tin rằng sẽ có, nhé em.

      (Tập san VĂN)


      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán - 2008



         :: Đợi Giờ Phục Sinh


      1.

      Bão đã trùng trùng kéo tới

      thổi dạt lòng người qua mấy cửa mưa đông

      đêm nay tuyết chưa rơi

      nhưng lòng chúng ta đã lạnh

      đêm nay rì rầm tiếng ca nguyện

      vang âm trên thềm đá xanh

      em yêu, hãy thức dậy

      đốt lửa sưởi lòng nhau

      em yêu, hãy đến bên anh

      chờ đợi giờ phục sinh


      2.

      Đêm nay, đêm phục sinh

      mưa bay bay trên đỉnh tháp chuông

      mưa lang thang trong thánh kinh

      mưa mênh mang trên những con đường

      dẫn tới giáo đường bên phố cũ

      có gì vui mà lòng anh nở hoa

      có gì hạnh phúc mà anh không thể nhớ được

      phải rồi, bích ti của anh ơi

      anh vừa thấy trên ghế đá kia

      tuổi thơ anh mọc cánh

      tuổi thơ anh trong một lúc hân hoan

      bên lò sưởi và đôi giày rách

      tuổi thơ anh còn trên máng xối

      nơi đó lão già đã lặng lẽ đến

      và đi âm thầm trong giấc mơ của anh

      nơi đó tuyết sẽ rơi xuống

      phủ đầy những ước mơ xa xưa.


      3.

      Anh vừa nghe trong lòng có chút buồn bã

      len lỏi thật vô tình

      bích ti yêu dấu của anh ơi

      anh không còn tuổi thơ để mơ tưởng

      anh không còn tuổi thơ để nhớ

      anh không còn tuổi thơ để khóc

      như thuở xưa, bên gốc cây trắc bá

      anh chết lặng giữa mưa đông

      nhưng đêm nay anh còn có em

      cũng đủ ấm chút đời hoạn nạn

      hỡi bích-ti của vườn-cây-ngọt-trái-thánh

      mai kia tuổi già sẽ đến

      tóc xanh sẽ chẳng còn

      có chắc gì ta còn được một phút vui

      suốt một đời đầy rẫy âu lo

      em đã chia sẻ cùng anh cơn bỉ cực

      anh không còn giọt nước mắt nào

      để khóc mừng nỗi sung sướng của anh

      và em yêu, giờ phục sinh sắp đến

      hãy đến gần bên anh

      đêm nay rồi những đêm Phục sinh khác nữa

      sẽ còn được bao đêm.


      4.

      Ngoài kia không gian đang rền vang tiếng nhạc

      em yêu, hãy cùng anh ra đường

      cho bụi mưa vương trên tóc

      cho bụi mưa bay trong hồn

      và đó là lúc chúng ta có thể nhớ

      những sớm tinh sương anh đưa em đi lễ

      những chiều mùa đông thở khói bên thánh đường

      đó là lúc anh tìm thấy

      đôi mắt em ẩn hiện ánh bao dung

      chứa chan lòng thiếu nữ

      hỡi con mèo ngoan của anh

      nhớ không đêm nao cậu bé ăn xin tội nghiệp

      đứng giữa đời tang thương

      nhớ không bàn tay run rẩy của lão già bất hạnh

      trong đêm mưa

      đêm phục sinh

      cậu bé và lão già đã nói gì với chúng ta

      có phải đôi mắt họ rớm lệ

      đợi giờ Chúa ban ơn

      những tủi cực đó chính bích-ti đã thấy

      thì đời đời bích-ti hãy nhớ

      bởi, em yêu, còn nỗi tủi cực nào hơn

      khi phải sống trọn kiếp người

      đời phù du đã vậy

      mà trái tim ta nào phải vô tình

      đời không dung một kẻ nào còn hơi thở

      nên những đày đọa kia

      làm sao mà thoát được.


      5.

      Mưa cứ bay đi

      và hình như bão đã trở về đại dương

      trên con đường vô định này

      chỉ còn chúng ta và một con chó ốm

      con chó khốn khổ kia

      bích-ti hãy nhìn

      biết đâu chẳng sung sướng hơn ta

      bởi, em yêu, sắp tới giờ phục sinh rồi

      bây giờ âm vang của thánh kinh cứ rì rầm

      xa xăm và bất tận

      nửa đêm nay giờ phục sinh

      muôn người đợi nghe tin cứu thế

      muôn người cùng qui xuống

      chung quanh chuồng bò ở Bethléem

      nơi đó Chúa hài đồng giáng sinh

      đem tin lành cho trần thế

      nơi đó người ta tưởng tượng

      sự mầu nhiệm của chiếc máng cỏ

      hay hang đá lạnh lẽo trong đêm đông

      phút giây đó rồi sẽ qua đi

      chỉ có vĩnh cửu là cõi lòng chúng ta

      phải không bích-ti?

      phải không người yêu dấu?


      6.

      Đêm nay, đêm phục sinh

      hãy uống với anh cốc rượu vang này

      cho đời ta đỡ lạnh

      hãy uống thật nồng và say đắm

      để vĩnh viễn chúng ta là những kẻ yêu nhau

      mùa phục sinh nào anh đã nói với em

      về những giọt nước mắt của nàng sương phụ Julia Zeller

      bên trái tim của tên vô lại Záavoczki

      ôi những Julia và những Závoczki

      có đầy rẫy trên cõi đời khổ lụy

      hoài hoài trong vực thẳm vô cùng

      chúng ta sẽ bay trong mộng

      với hình ảnh một chiều nào

      anh đưa em đến cõi tình chung

      hỡi bích-ti của những-bông-huệ-trắng

      em có thấy trên tám cõi mây bay

      giờ phục sinh sẽ đến như lòng mơ ước

      lúc đó lão già cậu bé người thiếu nữ và chúng ta

      sẽ đến gần với nhau hơn

      đêm nay tuyết chưa rơi

      nhưng lòng chúng ta đã lạnh

      sao chúng ta cứ mãi mãi

      chìm trong vực thẳm cô đơn.


      7.

      Và Bich-Ti yêu dấu của anh ơi

      hãy uống thêm cốc vang này nữa

      mà đợi giờ phục sinh.

      Thơ Tự Do Miền Nam, Thư Ấn Quán - 2008

      Tủ sách Di Sản văn học Miền Nam



         :: Mùa Phượng Hồng


      Có ai qua đó góp giùm tôi

      Những đám mây bay trắng một trời

      Những bông phượng đỏ màu nhung nhớ

      Gửi làm quà tặng buổi chia phôi


      Sẽ xa, thôi cũng đành xa nhé

      Người về cuối bãi kẻ đầu sông

      Có chút gì đau như cắt ruột

      Tay chào, tay vẫy, nón che ngang


      Sẽ xa, ừ thôi nhé đành xa

      Rồi mai trên những lối tôi về

      Tôi biết lòng tôi nghe rộn rã

      Nhịp guốc ai đùa trong nắng trưa


      Bỗng dưng tôi thấy mình tiêng tiếc

      Những tà áo trắng nắng nghiêng nghiêng

      Những bàn tay giở lần trang sách

      E ấp tờ thư trước cổng trường


      Có ai qua đó hái dùm tôi

      Những đoá hoa thơm ngát một thời

      Ép vào tim để nghe thương nhớ

      Để nghe sầu giạt đến muôn nơi


      Sẽ xa, thôi cũng đành xa nhé

      Người về cuối bãi kẻ đầu sông

      Bóng hoa bay mấy chiều tan tác

      Hoa rụng ba năm trắng bến hồng


      Rồi mai khi gió mùa thu tới

      Khi nắng tàn phai trên lối xưa

      Có biết người xa xôi trở lại

      Hay là biền biệt đến muôn thu


      Trời bỗng mang mang, đất ngậm ngùi

      Những tà áo trắng năm xưa ơi

      Có ai qua đó cho tôi gửi

      Một trái tim đau của một thời.


      1973



         :: Gã Hàn Sĩ Ấy Lại Ra Đi


      Ra đi trăng xế ngang đầu núi

      Đất tiễn người reo khúc biệt hành

      Tay vin cửa sổ tay vin áo

      Khói quyện đầu hiên. Sương tan nhanh


      Bước đi ta sá gì vạn dặm

      Đường xa còn có rượu giang hồ

      Có trong ta những giòng sông trắng

      Chảy êm đềm như tóc em xưa


      Bước đi ta dưới trời thu xám

      Dùng dằng cũng chỉ bấy nhiêu thôi

      Cớ sao trong máu nghe nằng nặng

      Những giọt ly tan chảy ngậm ngùi


      Ra đi đành gửi quê nhà lại

      Nhạc thu giục giã bước chân người

      Con sáo nó kêu ngoài giậu vắng

      Nhủ người, thôi hãy bước đi thôi


      Ta đi. Thôi nhé, ta đi nhé

      Đưa tay ngắt một cánh hoa quì

      Nghe giòng lệ ứa trong đôi mắt

      Chào quê nhà nhé, thôi ta đi.




    3. Bài viết về nhà thơ Phạm Cao Hoàng (Học Xá)

       

      Bài viết về Phạm Cao Hoàng

       
      Cùng Tác Giả

      Đẳng Cấp Thi Sĩ (Cao Thoại Châu)

      Đất hoàng thổ (Hồ Đình Nghiêm)

      Đọc thơ Phạm Cao Hoàng, nghe mùi hương của đất (Đỗ Xuân Tê)

      Nhà thơ Phạm Cao Hoàng với “Hành Phương Đông”

       (Mặc Lâm, RFA)

      Những bài thơ một thời của Phạm Cao Hoàng (Trần Hoài Thư)

      Đọc Thơ Phạm Cao Hoàng (Trần Yên Hòa)

      Tìm giúp Phạm Cao Hoàng Nơi gửi gắm Mây Khói Quê Nhà (Nguyễn Âu Hồng)

      Phạm Cao Hoàng, người thi sĩ ấy (Nguyễn Âu Hồng)

       

      Tác phẩm của Phạm Cao Hoàng

       
      Cùng Tác Giả

      Trang Thơ Phạm Cao Hoàng (Phạm Cao Hoàng)

      Về một bài thơ lục bát không đề của Nguyễn Đức Sơn (Phạm Cao Hoàng)

      Chu Trầm Nguyên Minh, Tác Giả Bài Thơ Lời Tình Buồn (Phạm Cao Hoàng)

      Đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng (damau.org)

      Thơ Phạm Cao Hoàng:

         vanviet.info, thivien.net.

      Bài viết trên mạng: sangtao.orgdamau.org.

      Blog Phạm Cao Hoàng: phamcaohoang.com

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      An Khê,  Bàng Bá Lân,  Bích Khê,  Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Bích Hà,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Vĩnh Phúc,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Tiêu,  Cao Đông Khánh,  Chu Thiên,  Chu Trầm Nguyên Minh,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)