1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Thơ trích từ tạp chí THẾ ĐỨNG số 2 - Xuân Canh Tuất (1970) (Nhiều Tác Giả)

      31-10-2017 | THƠ

      Thơ trích từ tạp chí THẾ ĐỨNG số 2 - Xuân Canh Tuất (1970)

      Học Xá: Các Tạp Chí Văn Nghệ Miền Trung Thời Chiến Tranh trước năm 1975, mỗi tỉnh, thành phố thường có một tờ báo như: Việt (Huế), Ngưỡng Cửa (Quảng Nam), Trước Mặt (Quảng Ngãi), Nhìn Mặt (Qui Nhơn), Sóng, Hiện Diện (Tuy Hòa), Dựng Đất (Nha Trang), Ý Thức, Thế Đứng (Phan Rang); Quê Hương (Phan Thiết)...

      Thế Đứng số 2 có các bài viết:

      - Đi tìm thế đứng cho văn học nghệ thuật Việt Nam (Trần Thế Thủy).

      - 5 đoản khúc cho hôm nay (Trăng Thệ Hải).

      - Niềm tự hào của người cầm bút trong quân ngũ (Yên Bằng).

      - Dưới đáy vực gió cuồng (truyện ngắn, Lương Thái Sỹ).

      - Theo cánh chim bay (truyện ngắn, Thụy Miên).

      - Buổi tối cuối năm với chị em Phyllis (4 đoản khúc, Hồ Tịch Tịnh).

      - Con còng gió (truyện, Mặc Huyền Thương).

      - Sau đây là tất cả các bài thơ:

      Và Bước Một Bước Lạ (Phương Tấn)      Làm Sao Em Ngủ Cho Ngoan (Lâm Chương)

      Lời Dặn Dò Cho Người Tình Ở Bình Tuy (Trần Văn Sơn)     Viên Sỏi (Trăng Thệ Hải)

      Viết Cho Đồng Đội (Nguyễn Bạch Dương)   Trong Trái Tim Chàng (Trần Yên Hòa)

      Xuống Phố Trời Mưa (Tô Nhược Châu)    Bài Mưa Cho Nàng (Phạm Nhã Dự)

      Muộn Trầm (Uyên Nguyên)                     Lời Buồn Mùa Xuân (Nguyễn Lê La Sơn)              

      Báo Động (Nguyễn Nguy Đạt)                         Lời Xin (Trần Thế Nghiệp)   

      Đi Trong Mùa Xuân Dài (Lạc Hà)           Khi Hay Tin Mày Chết (Nguyễn Tam Phù Sa)



      Và Bước Một Bước Lạ

       

       PHƯƠNG TẤN

       


            Tạp chí Thế Đứng số 2, 1970
          (Kệ sách Học Xá)

      Và bước một bước lạ

      Mày thấy được gì hơn

      Ta bước một bước lạ

      Chân thở những lệ đời

      Ngực vui như tàu lá

       

      Và bước một bước lạ

      Chiến tranh nào không qua

      Dẫu tự chiều đã cạn

      Ta đứng vỉa đường nào

      Phố lên như đêm vỡ

      Ta ngồi vỉa đường nào

      Khuya vui như phố kính

      Ta khóc vỉa đường nào

      Mai trong như mắt họ.

       

        VÀ BƯỚC MỘT BƯỚC LẠ
       Một tập thơ của một thi sĩ Việt Nam trên đất Mỹ viết cho chính người Mỹ và người Việt Nam đọc. Một tập thơ viết từ tình người nồng nàn trong rã cháy.
       Thơ Phương Tấn. Nhóm "Người Trẻ Việt Nam" ở Mỹ xuất bản, Nhà thơ Kenserwin trình bày. (Một số rất ít dành cho những người có địa chỉ đầu tiên gởi qua:
      Vietnamese Student Nguyễn đồng hương (Foreign Student Division)
      BOX A - 1022 CMR 1
      SHEPPAR AFB, TEXAS 76311

      Và bước một bước lạ

      Ngày Mỹ đêm Việt Nam

      Xứ thơm hơn dạ nhớ

      Đường thơm xanh ổ gà

      Nhà thơm xanh mái đạn

      Cùng mộng vớt trong hoa

      Cánh hoa nào vừa úa.

       

      Và bước một bước lạ

      Ta điên vỉa đường nào

      Đêm Việt Nam ngày Mỹ

      Chiến tranh nào không qua

      Và bước một bước lạ

      Ta điên vào nửa đêm.

       

      (TEXAS 1-11-1969)

      Thế Đứng, trang 6



      Làm Sao Em Ngủ Cho Ngoan

       

       LÂM CHƯƠNG

      Dỗ em ngày tháng buốn phiền

      Lau đi ngấn lệ đôi miền lạnh run

      Mắt sâu lửa chớp bão bùng

      Tang thương mười ngón tay hồng máu se

      Từng đêm em có nằm nghe

      Niềm đau réo gọi bốn bề vang vang

      Dỗ em nước mắt hai hàng

      Giọng ru quốc hận bàng hoàng trên môi

      Nhát dao bổ xuống chia đời

      Con sông chắc cũng ngậm ngùi xót xa

      Quê hương thôi đã nhạt nhòa

      Ruộng hoang nhà trống cửa nhà quạnh hiu

      (bỏ hai dòng)

       

      Dỗ em đêm tối ngậm ngùi

      Lẫn trong nước mắt điệu hời nhẹ ru

      Từng khuya bão ngút lửa mờ

      Quanh nôi máu chảy tuổi thơ chập chờn

      Làm sao em ngủ cho ngoan

      Để mai dậy sớm trông đoàn người đi

      Kéo lê mắt sấp chân quỳ

      Xóm thôn rời bỏ lấy gì kiếm ăn

      Đó em ngày tháng nhọc nhằn

      Mồ hôi nhỏ giọt xác thân rạc rày

      Chén cơm cầm lấy hôm nay

      Lệ chan muối mặn nhỏ hoài làng xưa

      Dỗ em ngày tháng đêm mưa

      Nằm gai nếm mật cho vừa lòng đau

      Hởi ơi quê mẹ nát nhàu

      Mà người còn mãi cúi đầu được ư?

      (bò hai dòng)

       

      Dỗ em nhan sắc phai tàn

      Bao năm chinh chiến tan hoang cả rồi

      Lấy chi đây để đền bồi

      Khi môi má lạnh tuổi đời trống trơn

      Khi con nước đã xa nguồn

      Con tim rủ máu giữa lòng quê hương.

       

      (Thế Đứng, trang 6)



      Lời Dặn Dò Cho Người Tình Ở Bình Tuy

       

       TRẦN VĂN SƠN

      Hỡi em yêu dấu

      Hãy thắp trong hồn anh một mặt trời

      Buổi mai lên đường trái tim thoi thóp

      Mùa đông khóc thầm trên lưng trời khập khểnh

      Em khóc thầm xác lá me bay

      Có tật nguyền nào chập chờn trong hạnh phúc

      Như bầy dơi há mõm chờ mồi

      Giữa những tình thân hay thù nghịch

      Em hãy cố mỉm miệng cười

      Nhìn mặt mọi người bằng khối óc

      Vì chết hay sống cũng là một điều bất hạnh

      Lạ hay quen cũng còn lại trái tim

      Nên mỗi chúng ta hãy giữ lấy tác phẩm của mình

      Làm khí giới trong giờ hấp hối


      *


      Hỡi em yêu dấu

      Cơn giông nào đã tới đêm nay

      Xác lá me bay tơi tả

      Trận bão cuối mùa mưa lạnh cóng thịt da

      Anh ôm ngực nằm ho sù sụ

      Giọt máu nhỏ trong đầu anh hàng hàng tủi nhục

      Đựng trong hồn anh què quặt

      Rào trước mắt em hy vọng lá me bay

      Em hãy nhìn lại những mùa đông

      Xác ruồi thiu nỗi buồn chúng ta chợt lớn

      Những niềm vui vun xác chết không tên

      Tiếng hô trên đồi cao vang rền trời đất

      Tiếng thở dài trăn trối sương đêm

      Trên lưng đời anh thúc chân ngựa cuồng mỏi vó

      Tiếng hí gầm vỡ òa tên tuổi

      Những người xưa sống dậy khắc tên

      Trên vách đá lịch sử


      *


      Hỡi em yêu dấu

      Có thật sự em là người tình đầu tiên trong đời anh

      Có thật sự chúng mình yêu nhau từ ngày anh thổ huyết

      Có thật sự mỗi ngày em đều khóc

      Và mỗi đêm em thao thức gọi tên anh

      Có thật sự trong mỗi chúng ta đều có một tâm hồn

      Nỗi ám ảnh đã chém sâu trên trán

      Những ước mơ như người què tháp đôi chân gỗ

      Chống gậy đi tìm người lạ mặt ở bên kia sông

      Có thật sự chúng ta đang đứng ở bên này

      Ở bên kia sông gã chèo đò ơi ới gọi

      Có thât sự chỉ có một mình em trong nỗi kinh hoàng diễm tuyệt

      Đang bào mòn những huy hoàng tuyệt vọng

      Có thật sự chúng ta không còn những hẹn hò

      những đam mê những mặn nồng những thương yêu bất tận

      Từ ngày ông cha chúng ta chết

      Từ ngày chúng ta ra đời và lớn lên như giông như bão

      Có thật sự như vậy không em

      Hỡi em yêu dấu

      Huỳnh Thị Á


      *


      Hỡi em yêu dấu

      Mẹ mỗi ngày một già

      Cha mỗi ngày một già

      Các em mỗi ngày một lớn

      Nên đã nghĩ chung thân làm kẻ tội đồ

      Trong lòng ngục nhìn ra mặt

      Mẹ đã dạy cho chúng con biết thế nào là điêu ngoa thế nào là nô lệ

      Thế nào là phản bội thế nào là thống khổ

      Cha đã dạy cho chúng con biết những hận thù bốc cao như lửa

      Những đảo điên của những con người

      Em còn có nhớ mẹ cố nuốt nước lùa cơm với muối

      Buôn tảo bán tần chắc mót từng xu

      Em còn nhớ những trận đòn thập tử nhứt sinh

      Cha đã phủ trên đầu chúng ta kèm theo lời răn dạy

      Ôi chúng ta ngu đần như thú vật

      Ôi chúng ta dốt nát như gông cùm

      Em có còn nhớ không em

      Những trận mưa cuối mùa đông rét mướt

      Chúng ta ngồi quây quần bên bếp lửa

      Mẹ khâu áo

      Cha rung đùi ngâm thơ sang sảng

      Hạnh phúc đã đến chúng ta thật tầm thường

      Nay đã cuốn trôi mất hút


      *


      Hỡi em yêu dấu

      Trên lưng ngựa đôi chúng ta ngồi ca hát

      Em hãy cười cho vỡ òa tiếng khóc trẻ thơ

      Vết chém trên đầu như xác lá me bay

      Tiếng còi hú em hãy giả vờ không hay biết

      Chúng ta hãy giả câm giả điếc

      Hãy điên khùng ôm nhau ngồi giữa lòng đại lộ

      Cơn giông nào đã tới đêm nay

      Quơ cánh tay -(không đọc được 2 chữ)- mặt trời ngủ gục

      Hòa bình đến trong giấc ngủ

      Hòa bình đến trong cơn mê sảng

      Hòa bình đến trên đôi vú em anh đã nhiều lần mơn trớn

      Anh đã nhiều lần yêu em và anh mớ gọi hoà bình

      Có phải không em

      Trong nỗi tình cờ mỗi người một ngã

      Anh sẽ gọi tên em cùng với tên gọi hòa bình

      Hỡi em yêu dấu

      Huỳnh Thị Á.

       

      (Thế Đứng, trang 11)



      Viên Sỏi

       

       TRĂNG THỆ HẢI

      Còn trên tay một hòn sỏi này

      25 năm làm người đó sao

      Đời dã nhân theo ngày tháng cũ

      Thứ lưỡi bào vô tình sướt qua

      Hãy giũa nữa từng vết nhọn trong tim

      Máu sẽ vỡ đê giòng máu nồng nàn

      Cho lửa bốc lên đầy mặt rỡ

      Cho hương say những cơn tình nhiệt đới

      Trên tấm băng đời tan những mảnh tuyết không

       

      *

       

      Ném một hòn sỏi xuống đó

      Trên mặt hồ dĩ vãng xôn xao

      Những đợt sóng chao rồi cũng lặn

      Chút mơ màng kỷ niệm tan xa

      Khuôn mặt nào còn soi được dấu tích

      Tuổi thơ tôi lem luốt từng ngày

      Trong hầm mỏ than vùng băng tuyết

      Nên thấy chi lửa tắt trong hồn

       

      *

       

      Ném một hòn sỏi xuống đó

      Rồi bưng mặt khóc vu vơ

      Chiều đã xế một khung buồn nắng lạ

      Nắng đã thiêu một nửa giấc mơ đời

      Tim cháy rực những cơn đau lửa xót

      Rồi cũng như cây đuốt bập bùng thôi

      Trên nhánh đời gió đông đã sướt

      Cành lá tôi cũng đủ rụng tơi bời

       

      *

       

      Đời đã lăn tôi như hòn sỏi này

      Ôi những cạnh bén của ta

      Những cạnh bén đã hằn vết trên đường

      Còn đâu khi cơn thác lũ

      Đã vỗ về ta nhào lộn

      Trong đam mê điên đảo bao lần

      Ai đã xô ta xuống đáy vực

      Cuốn trôi theo giòng nước xoáy liên hồi

      Biển mặn sẽ chờ ta làm cát lở

      Rồi cũng tan như bụi đỏ đời này.

       

      (Thế Đứng, trang 12)



      Viết Cho Đồng Đội

       

       NGUYỄN BẠCH DƯƠNG

      có phải chăng ta cũng muốn làm một cái gì thật mới

      như thấy mặt trời thật sạch

      buổi sáng ngó sương mai thật trong

      nghe chim ca thật ấm

      cùng mình mẩy chúng ta không còn bộ đồ trận

      Tay không nắm khí giới

      khi đó chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tim đập rộn ràng

       

      có phải chúng ta cùng muốn mau qua một ngày đó

      ngày có buổi chiều xám

      buổi chiều phải thoa đen mặt

      phải gắn cây cối lên quần lên áo

      buổi chiều ăn không kịp nhai ngủ không chợp mắt

      buổi chiều phải bồng súng chào

      buổi chiều dóng súng bắn

       

      có phải chúng ta cùng dụ dỗ lường gạt mình bằng giấc mơ

      một giấc mơ tưởng tượng

      giấc mơ không khi nào có được

      (Thế Đứng, trang 13)



      Trong Trái Tim Chàng

       

       TRẦN YÊN HÒA

      Trong trái tim chàng hình như có giọt máu đen

      Chảy len lỏi trong ký ức mùa đông

      Anh em bằng hữu đứng nhìn chàng cúi xuống

      Tuổi thơ chiến tranh chàng lớn lên

      Cho em hẹn ngày sinh nhật

       

      Trong trái tim chàng hình như có giọt máu đen

      Cành cây xanh cũng cằn cỗi từ đó

      Giọt máu đen chảy ra ngoài mặt đất

      Chàng nhìn bằng hai mắt buồn bã

      Đứng vịn tương lai ở dưới chân mình

      Giọt máu đen trở về biển cả

      Tôi nghe nóng bừng bởi hơi thở lạ

      Gió mùa đông chạy trên thái dương

      Hơi thở chàng lồng trong buồng phổi

      Những cơn mê tiếp diễn không ngừng

      Chàng đi xa ngoài biển

      Chiến tranh càng buồn

      Hơi thở vẫn luân lưu

      Chàng đứng vịn dĩ vãng cho tương lai trôi qua

      Buổi chiều xuống muộn màng từ đó.

       

      (Thế Đứng, trang 13)



      Xuống Phố Trời Mưa

       

       TÔ NHƯỢC CHÂU

      Mai ra cửa chợ rối mù

      Tìm em chỉ thấy bóng dù áo bay

      Nghe sâu rộng nhớ bàn tay

      Cơn mưa chợt đổ trên vai tình buồn

       

      (Thế Đứng, trang 13)



      Bài Mưa Cho Nàng

       

       PHẠM NHÃ DỰ

      Này em yêu dấu

      Hãy khóc bằng lệ trời tình

      Cơn ngu xuẩn ta

      Đã yêu em một đời thắm thiết

      Đã sống một đời vần vũ ruổi rong

       

      Này em yêu dấu

      Cơn mưa dài nhánh sông chảy miết

      Hãy khóc bằng lệ người tình

      Cơn đau đớn ta

      Đã nghĩ bằng tim tình yêu kẻ khác

      Đã nghĩ rằng đời rất yêu thương

       

      Này em yêu dấu

      Cơn mưa dài nhánh tóc hung xanh

      Hãy khóc bằng lệ em đã mất

      Ta dấu mặt vào đám đông

      Như trò chơi loài cúc đất

      Trên sợi dây kinh hoàng

      Ta bắt gặp bóng ta như thù nhân

       

      Này em yêu dấu

      Cơn mưa dài lệ khóc như đời

      Em hãy nhìn em

      Loài chim rình trong lá đổ

      Ta rùng mình chuyển kiếp

      Trên sọi dây hãi hùng giăng qua đời ta

       

      Này em yêu dấu

      Cơn mưa đã đầy như lệ đời này

      Em hãy khóc thơ ngây

      Một ngày ta chết

      Đã được báo trước như tin vui

      Hỡi em

      Cơn mưa dài tưới ướt đời ta

      Những tháng năm lạnh buốt

      Em hãy khóc ngọt ngào

      Kẻ phỉ nhổ đời mình

      Như một ung nhọt trong tim

       

      Này em yêu dấu

      Hãy khóc bằng mắt em

      Cơn ngu xuẩn ta

      Đã yêu một đời thắm thiết

      Những người sống rất hư vô

       

      (Thế Đứng, trang 13)



      Muộn Trầm

       

       UYÊN NGUYÊN

      Từ tiên triệu tạ lỗi thề

      Lý cao xá với tôi về thế tôi

      Chiêm bao núi lở sông bồi

      Hư vô vổ giấc hồn cười bỏ đi

      Dập dồn tiếng nhạc ngựa phi

      Đảo quanh tiềm thức tư duy liên hồi

      Tôi cuồng du bắt gặp tôi

      Đôi ta xuống ngựa ngắm đời phù hư

      Đạo xoay trong mỗi tế bào

      Bởi đâu trong mắt tinh cầu lên men?

      Nhìn mây ngủ sắc lên men

      Tôi nghiêng thân phận hỏi tiền thân tôi

      Bản năng sủi bọt nụ cười

      Gân căn thú tính máu sôi dục tình

      Tôi còn không hiểu chính mình

      Trọn nguồn trí thức cũng sinh nghi ngờ.

       

      (Thế Đứng, trang 13)



      Lời Buồn Mùa Xuân

       

       NGUYỄN LÊ LA SƠN

      Có thật sự năm tháng chiến chinh dài hơn một đời tuổi trẻ.

      Mùa xuân quê hương được tiếng pháo chúc mừng tưởng niệm phân ưu.

      Tôi phản kháng với niềm phấn đấu cùng cực.

      Rồi mang vào người vùng cát bỏng quân trường.

      Em đã bỏ anh cô đơn giữa đói rách tủi hờn.

      Với vọng gác, với khu tiếp tân, với niềm buồn người lính.

      Mồ hôi cười như giọt lệ xót xa.

      Tôi muốn nói tình yêu nào cũng thăng hoa cuộc sống.

      Hô hấp tình buồn sáng tạo niềm tin.

      Anh sẽ làm thơ cho em cuộn tròn giữa tháp ngà son phấn.

      Bom đạn thở dài thay ngôn ngữ.

      Đốt sáng tình yêu bằng biểu tượng hiến dâng.

      Nếu lần đi là một lần lầm lạc,

      Xin người hãy sống trọn vẹn cho quê hương.

      Bằng những lần kiêu hãnh giữa sa trường loang máu địch.

      Nếu biết ngày về mình mất đi một phần thân thể,

      da thịt này xin hãy gói trọn yêu đương.

      Tôi muốn nói mùa xuân xa lơ và huyền hoặc,

      Thắp sáng trong ngày bằng những mảnh khăn sô.

      Chúng ta vẫn đi trên từng gai nhọn,

      Đau buốt trong đầu từ hai mươi năm qua.

      Anh vẫn tin hoa mai rồi sẽ nở,

      Xác pháo hồng cười nói chuyện vu quy.

      Khi đó em sẽ về tắm mát,

      dòng sông quê hương giữa tia nắng xuân hồng.

      Mùa xuân quê hương đó em,

      Hỡi người tình đang thai nghén!

      Tuổi trẻ các anh thao thức khát vọng hoài chưa bao giờ gặp mặt.

      Xin hẹn chào đời sau giấc ngủ mìn chông.

      (Tình người và biển mặn)

       

      (Thế Đứng, trang 13)



      Báo Động

       

       NGUYỄN NGUY ĐẠT

      Dòng sông lấp lánh kỷ niệm

      Anh bước lên chiếc võng thời gian

      Chạy thoát một cơn mộng mị

      Nằm im bên bờ tường tri thức

      Trong thần trí anh

      Những vòng tròn cháy rực rỡ

      Lăn trên đường chúng ta khởi hành

      Cầm đồng tiền vàng trên tay

      Anh đến trình diện em

      Và báo động với mọi người

      Đây là bạo lực

      Em không nên phân trần điều gì

      Bởi vì khí giới đã sẵn sàng

      Anh rung từng hồi chuông

      Đánh thức mọi nhà

      Và báo động với anh em

      Ngọn đèn vừa thắp sáng

      Chúng ta hãy nhìn mặt nhau

      Chúng ta hãy nhìn mặt nhau.

       

      (Thế Đứng, trang 13)



      Lời Xin

       

       TRẦN THẾ NGHIỆP

      1.

       

      Tôi xin Trời một cơn mưa

      Trăm năm khô héo Tình chưa gọi về

      Tôi xin Người một cơn mê

      Ngủ yên đầy giấc bên lề chiêm bao

      Tôi xin Nàng một vì sao

      Ngày xưa rạng rỡ như màu mắt em

      Tôi xin tôi những nỗi niềm

      Niềm thương niềm tiếc lặn chìm trong em


      2.

       

      Tôi xin Trời một cơn mưa

      Trăm năm khô héo tình xưa gọi về

      Tôi xin Người một cơn mê

      Ngủ yên đầy giấc bên lề chiến tranh

      Tôi xin Em sự cũng đành

      Đi ca hát gọi niềm đau gởi Người.

       

      (Thế Đứng, trang 14)



      Đi Trong Mùa Xuân Dài

       

       LẠC HÀ

      1.

      rồi mùa đông tới đôi chân cao rong rêu quấn lấy cổ chàng rồi mùa xuân với những chiếc rễ con um tùm bám lấy mặt chàng chưa một lần tha thứ

      chàng lêu nghêu băng qua những con lộ dầy san hô và ốc những dòng sông đầy lục bình và thân nàng đầy sứa

      ôi, bằng hữu, ôi cây, ôi biển xanh trắc trở, những đứa con gái để tay trần và tâm hồn bỏ ngỏ

      xin cho chàng mỗi giây phút bình yên

      xin cho chàng một ngày, một ngày không rong rêu, không bè, không ngựa, không chim

      xin mặt trời nổ tung để chàng được ngồi bó gối âm thầm

      xin nàng hãy chết để chàng bằng yên lang thang trong bóng tối

       

      2.

      chàng bước lặng qua cánh đồng cỏ xanh, đôi giày (không đọc được 4 chữ)... đầy châu chấu chuột bọ

      chàng (không đọc được 4 chữ)... kể lại đời chàng và những ngày của tình yêu

      chàng cười, đưa tay vuốt mặt

      khuôn mặt đầy sương và vỏ hến

      chàng khóc, đưa tay vuốt tóc

      mái tóc đầy con cầu gai

      chàng ho khan đưa tay sờ cằm

      chiếc cằm đầy lông nhím

      chàng run run đưa tay vuốt lấy hồn mình

      mảnh hồn đầy bọt xà phòng và dầu hắc ín

      Chàng sững sờ khi cúi thấy tay mình đen, thật đen

       

      3.

      rồi trong cánh đồng sương chàng nghe tiếng nàng gọi xa xăm trong gió, dật dờ trên đồi núi xanh

      chàng bước đi, lần theo tiếng vọng của tình yêu, dung nhan, đam mê, tuyệt vọng, hận thù, phản trắc và tai họa

       

      4.

      Chàng cầm trái tim đen và nóng rực của chàng trên tay trái cầm một quả táo màu hồng trên tay phải

      chàng nhắm mắt lại, hình dung khuôn mặt và đôi mắt nàng

      ... (không đọc được 3 dòng)...

      bỗng bốc cháy, khói đục chan hòa cùng sương mù trong đồng cỏ che khuất chàng

      che khuất chàng miên viễn.

       

      (Thế Đứng, trang 14)



      Khi Hay Tin Mày Chết

       

       NGUYỄN TAM PHÙ SA

      Khi hay tin mày chết

      tao đã đớn đau mà trở về

      không phải để đứng trước mộ

      thắp nhang cho mày

      và gọi tên người chết

      công việc ấy tao chắc vợ mày đã làm

      các con mày cũng đã khóc

      gia đình mày cũng chịu tang

      bạn bè mày cũng đã thương tiếc

      như vậy cũng tạm đủ

      cho một người đã vĩnh viễn nằm xuống

      thể xác là đất cát

      là hư vô

      bởi tình cảm trong mỗi người chúng ta

      rồi cũng rã tan như là sương khói

      như là mây bay

      tao đã thấy sự tệ bạc trong đời sống

      nên tao không dám khóc

      dù rất đớn đau mà trở về

      tìm ra bờ sông

      làm quen với dòng nước lạ

      hy vọng sẽ tìm gặp mày ở đó

      dù thật tình mày chẳng còn

      tao cũng cứ cho là mày đã chết

      ít ra thì trong cõi hồn mù sương của tao

      vẫn còn mày

      để nghe mày ngâm thơ cung trầm tưởng

      để nghe mày hát nhạc trịnh công sơn

      để thay mày ca ngợi tự do

      và nhìn xuống quê hương mà khóc

      mà gọi tên những người đi xa

      những người đã chết cho tổ quốc này

      và cho đồng bào ruột thịt chúng ta

      mày chết thực rồi sao hỡi Nam?

      tao dẫu có thương mày bao nhiêu cũng chẳng đổi gì lòng người tệ bạc

      nên khi hay tin mày chết

      tao đã đớn đau mà trở về

      chỉ cho các con của mày

      dòng sông nào trên bản đồ Việt Nam

      đã chia Việt Nam thành hai Việt Nam

      và cắt nghĩa thêm về cái chết của mày

      cũng như cuộc chiến tranh đui mù hôm nay

      để mỗi đứa chúng nó

      khi lớn lên tự ý thức và chọn lựa cho mình một chỗ đứng

      mà thương rất thương tổ quốc mình

      khi hay tin mày chết

      tao đã đau đớn mà trở về

      chẳng còn gì ngoài một bài thơ

      gởi cho mày dưới nớ

      hỡi Nam hỡi Nam.

       

      (Thế Đứng, trang 17)



    3. Tho

       

       

        Thơ:

       

      Thơ trích từ tạp chí THẾ ĐỨNG số 2 - Xuân Canh Tuất (1970) (Nhiều tác giả)

      Khát Vọng (Trần Yên Hòa)

      Chất Thơ Do Cảm Nhận Vài Kiến Thức Về Tư Tưởng Của Kant Và Hegel (Trần Văn Nam)

      Các Bài Thơ Nôm Đầu Tiên Trong Văn Học Chữ Nôm (Tuệ Chương)

      Đi Tìm Đường Bay Ưu Việt Của Thi Ca (Thái Tú Hạp)

      Tứ Thơ Và Chiến Tranh: Chiến-Sự Dù Nhỏ, Cũng Đã Lưu-Dấu Trong Thơ (Trần Văn Nam)

      Những Dời Đổi Địa Hình và Mối Hoài Cảm Thi Ca (Trần Văn Nam)

      Đất Nước Của Ma Quỷ (Bùi Chí Vinh)

      Thời Đại Tôi Đang Sống (Nguyễn Thị Thanh Yến)

      Bài thơ độc vận “ơ” làm trong men rượu say (Trần Thoại Nguyên)

      Đất nước mình ngộ quá phải không anh (Trần Thị Lam)

      Những đôi mắt ngủ quên (Trương Đình Phượng)

      Con đường mới | Mở cửa (Trương Đình Phượng)

      Mưa lạnh trên đèo (Xuân Thao)

      Ân Tình Mẹ (Trần Kiêm Đoàn)

      Mùa Xuân Và Linh Hồn Mới (Trần Mộng Tú)

       

        Thơ Dịch:

       (Vietnamese Poetry translated into English)

       

      Đàm Trung Pháp & Viên Linh dịch và chú giải:

       

      Vịnh Hai bà Trưng (Hồng Đức Quốc Âm Thi Tập)

      Ăn Cỗ Đầu Người (Nguyễn Biểu)

      Đoạt Sáo Chương Dương Độ (Trần Quang Khải)

      Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

      Thề Non Nước (Tản Đà)

      Thi Nhiệt (Lý Đông A)

      Vịnh Tranh Gà Lợn (Vũ Hoàng Chương)

      Gọi Hồn (Viên Linh)

       

      Huỳnh Sanh Thông dịch:

       

      Thăng Long (Nguyễn Du)

      Vọng Phu Thạch (Nguyễn Du)

      Hồ Hoàn Kiếm (Vô Danh)

      Thăng Long Thành Hoài Cổ

       (Bà Huyện Thanh Quan)

      Chiều Hôm Nhớ Nhà (Bà Huyện Thanh Quan)

      Lên Đèo Hải Vân (Huỳnh Mẫn Đạt)

      Vịnh Bức Dư Đồ Rách (Tản Đà)

      Màu Tím Hoa Sim (Hữu Loan)

      Nhà tôi (Yên Thao)

      Sóng (Xuân Quỳnh)

      Hai Sắc Hoa Tigôn (T.T.Kh.)

       

      Lê Đình Nhất-Lang & Nguyễn Tiến Văn dịch:

       

      Cùng khổ (Bùi Chát)

      Hoa sữa (Bùi Chát)

      Bài thơ một vần (Bùi Chát)

      Đèn đỏ (Bùi Chát)

      Ai? (Bùi Chát)

      Những người đáng trọng & những kẻ đáng khinh

       (Lý Đợi)

       

      Các tác giả khác dịch:

       

      Tôi đã cố bám lấy đất nước tôi (Nguyễn Đình Toàn)

       (Do Dinh Tuan dịch)

      Bữa Tiệc Hòa Bình (Nguyễn Thị Thanh Bình)

       (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

      Từ Một Cuốn Rún (Nguyễn Thị Thanh Bình)

       (Đinh Từ Bích Thúy dịch)

      Vì Người Ta Cần Ánh Mặt Trời (Nguyễn Đắc Kiên)

       (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

       

        Thơ Cổ:

       

      Cảnh Đẹp Thành Thăng Long Thời Tây Sơn Qua Thi Ca Đoàn Nguyễn Tuấn (Phạm Trọng Chánh)

      Chinh Phụ Ngâm diễn nôm, một dịch phẩm thần kỳ (Đàm Trung Pháp)

      Nguyễn Trãi đã sáng tác "Loạn Hậu Đáo Côn Sơn Cảm Tác" vào thời điểm nào? (Trần Từ Mai)

      Đọc lại một số thi phẩm của Phan Châu Trinh (Phan Thành Khương)

      Nhất Chi Mai - Chất Người Muôn Thuở (Phan Trang Hy)

      Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

      Nguyễn Trãi Huyễn-Thực và Sắc-Không (Trần Ngọc Ninh)

      Quá Phong Khê, Một Bài Thơ Kỳ Tuyệt (Phạm Khắc Hàm)

      Giới thiệu Bài Thơ "Trừ Tịch" của Đặng Đức Siêu (Trần Từ Mai)

      Xuân Xưa Thơ Trước, Hồn Ngàn Mùa (Nhiều tác giả)

      Bạch Đằng Giang Phú (Trương Hán Siêu)

      Thuật Hoài (Phạm Ngũ Lão)

      Thuật Hoài (Đặng Dung)

      Lâm Cảng Dạ Bạc (Nguyễn Trãi)

      Ngày Xuân Đọc "Đào Hoa Thi" của Nguyễn Trãi (Trần Uyên Thi)

      Thơ Lý Bạch (Đàm Trung Pháp)

       

        Thơ Tuyển:

       

      Thủy Tang (Viên Linh)

      Khói Trắng (Kiên Giang)

      Tình yêu mẹ - Tình yêu con (Nguyễn Thu Hằng)

      Lòng Mẹ (Nguyễn Bính)

      Hẹn Anh Một Ngày Tái Ngộ (Ngô Minh Hằng)

      Những tháng tư buồn (Nguyễn Thị Hằng)

      Nỗi buồn tháng 4 (Huy Uyên)

      Khởi Hành (Trần Thúc Vũ)

      Quà Tặng Trong Chiến Tranh (Trần Mộng Tú)

      Mã Viện (tác giả: Vô Danh) (Nguyễn Văn Ngọc)

      Mẹ và sự lặng im (Trần Mộng Tú)

      Thơ Về Mẹ (Nhiều tác giả)

      Hai Chữ Nước Nhà (Trần Tuấn Khải)

      Đói (Bàng Bá Lân)

      Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán)

      Nước Tôi (Nguyễn Văn Cổn)

      Thơ Tưởng Niệm Ngày 30 Tháng Tư (Nhiều tác giả)

      Thơ Tình Ngày Valentine (Nhiều tác giả)

      Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa (Hoàng Phong Linh)

      Thơ và Câu Đối Mừng Xuân (Nhiều tác giả)

      Quốc Nam, Quốc Việt (Hồ Bạch Thảo)

      Bài Thơ Vô Đề Viết Trong Trại Tù Tập Trung (Tú Kếu)

      Thơ Tưởng Niệm Các Anh Hùng Tử Sĩ ở Hoàng Sa (Nhiều tác giả)

      Bình Giảng: Đời Đáng Chán và Tống Biệt của Tản Đà (Thạch Trung Giả)

      Thơ Tiền Chiến (Nhiều tác giả)

      Tây Tiến (Quang Dũng)

      Đêm Liên Hoan (Hoàng Cầm)

      Văn Tế Trận Vong Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Cao Tiêu)

      Biên Cương Hành (Phạm Ngọc Lư)

      Thơ Xuân (Nhiều tác giả)

      Đồng Lầy (Nguyễn Chí Thiện)

      Ta Về (Tô Thùy Yên)

      Trường Sa Hành (Tô Thùy Yên)

      Kịch thơ: Hận Nam Quan (Hoàng Cầm)

       

        Tục ngữ (Proverbs)

       

      Tre già măng mọc

      Đục nước béo cò

      Trúc dẫu cháy đốt ngay vẫn thẳng

      Gà một mẹ đá nhau

       

        Danh Ngôn

        Đố vui (Puzzles)

       
       
  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)