1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Thơ Về Mẹ Ngày Mother's Day (Nhiều Tác Giả)
      09-05-2015 | THƠ

      Thơ Về Mẹ



      Mẹ và sự lặng im (Trần Mộng Tú)

      Bông Hồng Cài Áo (Thích Nhất Hạnh)          Lòng Mẹ (Y Vân)        Sàng Gạo (Kiên Giang)

      Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười (Trần Trung Đạo)           Mẹ Tôi (Nguyễn Chí Thiện)

      Bóng Mẹ Chiều Thu (Cung Trầm Tưởng)           Gửi Mẹ Mùa Xuân (Kim Tuấn)     

      Lời Ru Của Mẹ (Mạc Phương Đình)                      Thư Gửi Mẹ (Trần Đức Uyển)

      Hát Ru Cho Mẹ (Trần Kiêu Bạt)        Đêm Cuối Năm Viết Cho Má (Nguyễn Dương Quang)

      Mẹ (Đỗ Trung Quân)         Mẹ Của Anh (Xuân Quỳnh)           Mẹ Ơi, Đời Mẹ (Huy Cận)

      Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa (Nguyễn Duy)              Bài Thơ Về Mẹ (Võ Đình Tiên) 

      Nắng Mới (Lưu Trọng Lư)                 Nhớ Mẹ (Hằng Phương)     Lòng Mẹ (Mộng Sơn)

      Đường Về Quê Mẹ (Đoàn Văn Cừ)    Quê Mẹ (Khổng Dương)    Mùi Của Mẹ (Nguyễn Văn Anh)  

      Ơn Nghĩa Sinh Thành (Dương Thiệu Tước)                 Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán)

      Mẹ và sự lặng im

       

       TRẦN MỘNG TÚ

      Con tìm được bao nhiêu bài thơ khoe tình con cho mẹ

      nhưng những bài thơ mẹ nói yêu con thì rất khó tìm

      con hiểu tại sao rồi có sự lặng im

      vì tình mẹ cho con không tiếng động


      Đời như biển và con trôi theo sóng

      Mẹ nằm im như cát đợi thuyền về


      Mẹ nằm im như bóng nắng sau hè

      cho con đến sưởi cánh chim ướt sũng


      Như mặt trống mẹ không vang tiếng động

      con về khua vang vọng những âu lo


      Mẹ đứng im hình dáng một con cò

      ven sông vắng tìm soi bóng cá


      Mẹ là núi một đời im với đá

      con trở về tìm một chỗ tựa lưng


      Mẹ như sông thầm lặng chẩy một dòng

      con hối hả qua cầu không ngó xuống


      Mẹ câm nín như hàng tràm ngâm nước

      đợi con về đốt cháy những mảnh than


      Con trở về muốn đập vỡ không gian

      rung mặt đất, kéo trăng sao xuống kêu lên con yêu mẹ

      dưới thảm cỏ xanh mẹ nằm lặng lẽ

      trái tim im tiếng đập vẫn nồng nàn

      âm thầm yêu con như thủa mới cưu mang


      Vì tình mẹ cho con không tiếng động.

      Nguồn: diendantheky.net


       



      Thôi Đành Vậy

       

       TẠ TỴ

      Thôi đành vậy, thêm một lần lỗi hẹn

      Với Mẹ già nơi quê cũ ngóng trông

      Con biết lắm, mùa Xuân dù không đến

      Mẹ vẫn chờ, mái tóc trắng như bông


      Mấy chục Xuân qua, Mẹ từng mong nhớ

      Đứa con hoang, từ thuở tuổi còn xanh

      Và đời sống đã nhiều phen lầm lỡ

      Mẹ giận con, nhưng lòng vẫn không đành


      Đôi mắt Mẹ gần lòa vì khóc mãi

      Thương đời mình, thương cả đứa con hư

      Với ngày tháng trôi đi không trở lại

      Không tơ vương mà cũng chẳng giã từ...


      Con mơ ước, một ngày nào bên Mẹ

      Ngồi đếm từng sợi tóc phất phơ bay

      Như hoa tuyết, trong thư con thường kể

      Mẹ đọc xong rồi, Mẹ khóc từng ngày


      Ôi, xa quá làm sao mà tính được

      Nửa trái địa cầu thẳng cánh chim bay

      Mẹ nhớ con, tìm về hình ảnh cũ

      Mười ngón tay run, mắt lệ vơi đầy


      Mấy chục năm rồi, hứa hoài mẹ nhỉ

      Dù một lần thăm mẹ để rồi thôi

      Nhưng quê hương còn quá nhiều di lụy

      Và mây tang vẫn đóng cứng chân trời


      Mẹ ơi Mẹ, xin mở lòng tha thứ

      Cho đứa con hoang đi mãi chẳng về

      Mẹ có biết chăng, lưu đầy đất khách

      Đời sống bềnh bồng cứ kéo lê thê! ...


      Thôi đành vậy, thêm một lần lỗi hẹn

      Mẹ đừng hờn, oán trách đứa con hư

      Mẹ đã thấy, nhà tù nhiều gian khổ

      Và tình thương đâu thắng nổi hận thù!...

      Khởi Hành số 13/14, Tháng 11/12-1997

        Nhạc và Lời: Dương Tiệu Tước, Tiếng hát: Hương Lan



      Bông Hồng Cài Áo

       

       THÍCH NHẤT HẠNH

      Một bông Hồng cho em

      Một bông Hồng cho anh

      Và một bông Hồng cho những ai

      Cho những ai đang còn Mẹ

      Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn

      Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi

      Như đóa hoa không mặt trời

      Như trẻ thơ không nụ cười

      Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm

      Như bầu trời thiếu ánh sao đêm


      Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền

      Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên

      Là bóng mát trên cao

      Là mắt sáng trăng sao

      Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối


      Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào

      Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau

      Là tiếng dế đêm thâu

      Là nắng ấm nương dâu

      Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời


      Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu

      Rồi nói, nói với Mẹ rằng "Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không?"

      -Biết gì? "Biết là, biết là con thương Mẹ không?"


      Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh

      Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em

      Thì xin anh, thì xin em

      Hãy cùng tôi vui sướng đi.

       

       Thơ: Thích Nhất Hạnh, Nhạc: Phạm Thế Mỹ, Tiếng hát: Duy Khánh.



      Lòng Mẹ

       

       Y VÂN

      Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào

      Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào

      Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào

      Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng, mẹ yêu


      Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu

      Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ

      Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ

      Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ


      Thương con thao thức bao đêm trường,

      Con đã yên giấc mẹ hiền vui sướng biết bao

      Thương con khuya sớm bao tháng ngày

      Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn


      Dù cho mưa gió không quản thân gầy mẹ hiền

      Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền

      Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm

      Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên


      Lòng mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa

      Tình mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe

      Lời ru xao xuyến núi đồi suối rừng rặng tre

      Sóng ven Thái Bình im lìm khi tiếng mẹ ru


      Một lòng nuối nấng vỗ về những ngày còn thơ

      Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca

      Mẹ hiền sớm tối khuyên nhủ bao lời mặn mà

      Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa


      Thương con mẹ hát câu êm đềm,

      Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm

      Bao năm nước mắt như suối nguồn

      Chảy vào tim con, mái tóc chót đành đẫm sương


      Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu

      Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu

      Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt màu

      Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu

       

       Nhạc và Lời: Y Vân, Tiếng hát: Hương Lan.



      Sàng Gạo

       

       KIÊN GIANG

      Mẹ rắc hoàng hôn theo gạo trắng

      Cám bay phảng phất quyện hương cau

      Nghiêng nghiêng bóng xế sau lưng Mẹ

      Gạo trắng như màu tóc trắng phau


      Thuở bé về quê ăn gạo giã

      Đắng cay nước mắt trộn mồ hôi

      Mùi thơm gốc rạ thơm hương khói

      Con lớn dần theo số tuổi đời


      Từ khi xa xứ lên đô thị

      Tiếng máy rền vang át tiếng chày

      Cổng kín tường cao đà khuất lấp

      Bóng người sàng gạo cuối chân mây


      Cái gì còn lại trên sàng gạo

      Là hạt kim cương: hạt ngọc trời

      Phấn cám, bụi đời bay lẫn lộn

      Mẹ ơi! cơm trắng bởi mồ hôi


      Suốt đời cực khổ, đời làm dâu

      Cay đắng chín muồi nỗi khổ đau

      Lừa lọc ân tình theo hột thóc

      Trái bồ hòn lẫn hạt trân châu


      Lâu quá con thèm ăn gạo giã

      Thèm mùi sữa ngọt, sữa con so

      Thèm đêm trăng sáng chày khua cối

      Làm rụng Hằng Nga xuống vũng thơ


      Chiều nào con đứng bên hàng trúc

      Thấy tóc Mẹ rơi giữa nắng tà

      Tóc trắng nằm chôn trong gạo trắng

      Mẹ ngồi nhặt tóc mới hay già


      Cái thời thơ dại không còn nữa

      Cát bụi mờ bay khắp nẻo đời

      Gạo chợ đã phai mùi gốc rạ

      Men đời đắng lắm Mẹ hiền ơi!


      Lâu quá nhốt đời trong ngõ hẻm

      Lầu cao che khuất áng mây trôi

      Mẹ ơi! đâu hướng về quê Mẹ?

      Nắng muộn hoàng hôn đã tắt rồi.

      (Nguồn: Internet)



      Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

       

       TRẦN TRUNG ĐẠO

      Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

      Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

      Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ

      Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi


      Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

      Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

      Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

      Trắng cả lòng con lúc nghĩ về


      Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

      Bên đời gió tạt với mưa tuôn

      Con đi góp lá nghìn phương lại

      Đốt lửa cho đời tan khói sương


      Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

      Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

      Mẹ xa xôi quá làm sao với

      Biết đến bao giờ trông thấy nhau


      Đừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ

      Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

      Đau thương con viết vào trong lá

      Hơi ấm con tìm trong giấc mơ


      Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

      Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

      Ví mà tôi đổi thời gian được

      Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

       

       Thơ: Trần Trung Đạo, Nhạc: Võ Tá Hân, Tiếng hát: Thế Sơn.



      Mẹ Tôi

       

       NGUYỄN CHÍ THIỆN

      Mẹ tôi trong những ngày giỗ chạp

      Thường ngồi chắp tay cầu khẩn giờ lâu

      Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu

      Tôi chỉ thấy mẹ dùng khi lễ bái


      Đời của tôi nhiều khổ đau oan trái

      Mẹ bao giờ cũng cầu nguyện cho tôi

      Đứa con trai tù tội mấy phen rồi

      Hàng nước mắt chảy giòng trên má mẹ


      Ngồi bên mẹ, tôi thấy mình nhỏ bé

      Tình thương yêu của mẹ lớn bao nhiêu

      Mẹ ơi, con lòng chỉ nguyện một điều:

      Được gần sống, đừng lìa xa khỏi mẹ!


      Giờ hẳn mẹ mỗi khi ngồi cầu lễ

      Cho đứa con tù bệnh chốn rừng sâu

      Chiếc áo hoa hiên cũ đã bạc màu

      Phải đầm ướt biết bao hàng nước lệ!

      (1963)



      Bóng Mẹ Chiều Thu

       

       CUNG TRẦM TƯỞNG

      Mẹ gầy guộc đến thăm con hấp tấp

      Quảy gánh về, chiều sập ở non Tây

      Mưa gió quất lưng tre cong phần phật

      Bóng mẹ lần lần khuất giữa mù mây


      Đất lầy lội, đường quê trơn khấp khểnh

      Mẹ long đong lận đận dáng lưng gù

      Mảnh trời xám kẽm gai rào bấu nát

      Mẹ đi rồi, xao xác cả trời thu


      Mẹ là mẹ chú em nào hình sự

      Dáng lưng gù làm nhớ đến mẹ tôi

      Mẹ nẻo xa, mưa nắng ắt bồi hồi

      Ai đỡ mẹ đi nghiêng sầu goá bụa


      Mưa gió quất lưng tre còng vất vả

      Vóc mai kia na ná nét hao mòn

      Của mẹ ruột quằn đau cho tiếng khóc

      Đến cuối đời lại chong bóng chờ con


      Con của mẹ giờ nằm trong ngục thất

      Vận nước nghèo lại gặp phải thời xui

      Bao thanh xuân hảo vọng bị chôn vùi

      Đồng lúa mới chết non từng nhánh mạ


      Trời Nam ấy, huyên rơi vàng mấy lá

      Chiều nơi đây, trời giá phủ sương dầy

      Xin thử hỏi lòng con như tấc cỏ

      Sao báo đền tình mẹ ngất tòa mây


      Con xin hứa, lại một lần nữa hứa

      Nợ ơn đời sẽ trả trọn nay mai

      Đỡ mẹ đi thư thái nốt đường dài

      Để có một lần vì con mẹ ngẩng mặt

      (Khởi Hành số 18, Tháng 4.1998)



      Gửi Mẹ Mùa Xuân

       

       KIM TUẤN

      Tết này chắc con thôi trèo núi

      Đêm ngủ rừng thôi ngó trời xanh

      Sớm mai qua suối tay kềm súng

      Đã xa xăm như thế cũng đành


      Tết này ngưng chiến lo đồn trại

      Đêm gác chòi cao nhìn núi cao

      Lửng lơ dăm bóng đèn soi sáng

      Mưa dưới đồi xa khuất chiến hào


      Chiến hào đêm lạnh run cơn gió

      Lá động cành trơ và khói sương

      Co ro trong áo tay ghì súng

      Lửa ngút trời xa bãi chiến trường


      Tết này thêm chút tiền lương lính

      Có dăm trăm bạc gửi quê nhà

      Mẹ mua thêm gạo ăn qua tết

      Con ở rừng cam khổ cũng qua


      Con ở rừng ăn tết cá khô

      Có cơm gạo sấy kiếp sông hồ

      Khi vui chung bạn dăm chai đế

      Khi chết nằm yên dưới đáy mồ


      Tết này tết nữa chưa yên giặc

      Chắc mai chắc mốt có hôa bình

      Con nghe nói thế con tin thế

      Trên này như cũ vẫn phiêu linh.

      (trích Thơ Miền Nam thời chiến tập I)



      Lời Ru Của Mẹ

       

       MẠC PHƯƠNG ĐÌNH

      Nửa khuya giọng hát nhà ai

      Âm ba tiếng Mẹ ru dài phố đêm

      Lời ru khi nổi khi chìm

      Mang mang hoài niệm cho tim bồi hồi.

      Ta thầm gọi nhỏ: Mẹ ơi!

      Tháng ngày thơ ấu đẫm lời Mẹ ru

      Nghe trong tiềm thức sa mù

      Giọng xuân đầm ấm, giọng thu dịu dàng

      Trưa hè giọng Mẹ nhặt khoan

      Đêm đông lời Mẹ như than lửa hồng…

      Một đời thân Mẹ long đong

      Lời ru vẫn mãi thanh trong ngọt ngào

      Lời ru như giấc chiêm bao

      Chắp con đôi cánh bay vào tương lai…

      Mải mê biển rộng sông dài

      Con đi giữ nước áo phai bụi đường

      Lời ru tình tự quê hương

      Ngợi ca quốc sử anh hùng tiền nhân

      Lời ru Mẹ đã bao lần

      Giục con tiến bước trước ngàn chông gai…


      Vọng khuya nghe tiếng ru dài

      Viễn phương lòng vẫn u hoài niềm đau!



      Thư Gửi Mẹ

       

       TRẦN ĐỨC UYỂN

      Mười một năm thương cha, nhớ mẹ

      Biết rằng cha và mẹ còn không?

      Sơn Tây từ độ con đi biệt

      Lúa có xanh chăng những cánh đồng?


      Con vào Nam, năm mười ba tuổi

      Hồn giống như cây sậy yếu mềm

      Thân giống như lá rơi đầu suối

      Theo nước nguồn chảy suốt trong đêm!


      Vì giang hồ sớm nên long đong

      Thua thiệt trăm đường vẫn chẳng xong

      Việc học dở dang, đành cũng bỏ

      Suốt đời dốt nát giống như ngông!


      Còn tin gì nữa ở tương lai

      Cơm áo bao năm luống miệt mài!

      Lận đận bon chen không kịp thở

      Nhiều khi tủi thẹn mặt con trai!


      Con mẹ ngày nay tiến bộ nhanh

      Vấn đề sinh kế dạy khôn lanh

      Đôi khi ích kỷ đâm bần tiện

      Thủ đoạn sơ sơ đã táp lành!


      Con mẹ bây giờ biết viết văn

      Biết dùng ngòi bút kiếm cơm ăn!

      Đắng cay vật lộn cùng thiên hạ

      Tiền bạc tranh nhau thật nhục nhằn!


      Thôi mẹ cha cũng đừng hy vọng

      Cứ cầm bằng: con, hạt máu rơi

      Cứ coi con trời không cho sống

      Lúc oe oe vừa mới chào đời!


      Nghĩ đến quê hương buồn thắt ruột

      Biết bao lâu con mới được về?

      Biết bao giờ đi con tàu suốt

      Bắc với Nam má tựa vai kề?


      Mười một năm thương cha, nhớ mẹ

      Biết rằng cha và mẹ còn không?

      Họ hàng thân thuộc ra sao nhỉ?

      Đỉnh núi Ba Vì sắp chớm đông!



      Hát Ru Cho Mẹ

       

       TRẦN KIÊU BẠT

      Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon

      Để con ru mẹ say tròn giấc say

      Đếm tay hơn bốn ngàn ngày

      Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm


      Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên

      Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng

      Mẹ ngao du cõi khôn cùng

      Nhớ con xin mẹ thong dong trở về


      Lá vàng mẹ đã rụng đi

      Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh

      Ngày xưa được mẹ dỗ dành

      Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào


      Lá vàng mẹ vội đi đâu

      Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh

      Đêm chừng như đã qua nhanh

      Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương


      Mẹ ru con suốt đêm trường

      Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ

      Ngủ đi, mẹ ngủ... ầu ơ!

      Nguồn: Internet



      Đêm Cuối Năm Viết Cho Má

       

       NGUYỄN DƯƠNG QUANG

      đêm nay con ngồi một nơi rất xa má

      đếm tuổi con bằng nước mắt má đong

      trong đêm thoảng giọng hiền má gọi

      con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng


      ở làng này không ai đốt pháo

      đêm thật buồn như bước đông đi

      con còn có ít giờ hưu chiến

      biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi


      mấy năm nay con không có Tết

      hình như năm chỉ có ba mùa

      con không buồn xuân chê đời lính

      buồn xa má như trời mưa


      từ xa má con làm con nhiều mẹ

      lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn

      có kẻ vui luôn, người buồn mãi

      mình con của má cười rưng rưng


      con nghe những dòng sông kể chuyện

      biển xa năm họp mặt một lần

      chuyện những xác cầu, xác người chìm nổi

      chuyện đồng loại như là phù vân


      hình như cây súng con lạ lắm

      sao nó run lên khi đạn lên nòng

      tâm hồn nó như tâm hồn con vậy

      một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?


      trước mặt con: những ngọn đồi cát máu

      đêm thì thầm cùng những nấm xương

      ôi, trái tim con mãi tôn thờ má

      đã dạy con hai tiếng yêu thương


      từ má lỏng bàn tay dìu dắt

      con bơ vơ giữa cuộc phù sinh

      dòng nước nào xa nguồn mà không đục

      sợ một mai con lạc dấu chân mình


      thôi, má ngủ đêm nay ngon giấc

      con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà

      đạn vòng cầu đừng đi trong đêm tối

      lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa.

      (trích Thơ Miền Nam thời chiến tập II)



      Mẹ

       

       ĐỖ TRUNG QUÂN

       

      (Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ)

      Con sẽ không đợi một ngày kia

      khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

      Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?

      Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

      Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

      mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

      ai níu nỗi thời gian?

      ai níu nỗi?

      Con mỗi ngày một lớn lên

      Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

      Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.


      Con sẽ không đợi một ngày kia

      có người cài cho con lên áo một bông hồng

      mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

      mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

      hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?

      Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ

      Sống tự do như một cánh chim bằng

      Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

      Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

      Những bài thơ chất ngập tâm hồn

      đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc

      Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

      mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

      ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

      giọt nước mắt già nua không ứa nỗi

      ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

      mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

      Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

      mấy kẻ đi qua

      mấy người dừng lại?

      Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

      trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

      ta vẫn vô tình

      ta vẫn thản nhiên?


      Hôm nay...

      anh đã bao lần dừng lại trên phố quen

      ngã nón đứng chào xe tang qua phố

      ai mất mẹ?

      sao lòng anh hoảng sợ

      tiếng khóc kia bao lâu nữa

      của mình?

      Bài thơ này xin thắp một bình minh

      trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

      bài thơ như một nụ hồng

      Con cài sẵn cho tháng ngày

      sẽ tới!

      (Đỗ Trung Quân - 1986)

       Tác giả đọc.



      Mẹ Của Anh

       

       XUÂN QUỲNH

      Phải đâu mẹ của riêng anh

      Mẹ là mẹ của chúng mình đây thôi

      Mẹ tuy không đẻ không nuôi

      Mà em ơn mẹ suốt đời, chưa xong.


      Ngày xưa má mẹ cũng hồng

      Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau

      Bây giờ tóc mẹ trắng phau

      Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen

      Ðâu còn dốc nắng đường quen

      Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần.


      Thương anh thương cả bước chân

      Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

      Lời ru mẹ hát thuở nào

      Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:

      Nào là hoa bưởi hoa chanh

      Nào câu quan họ mái đình cây đa

      Xin đừng bắt chước câu ca

      Ði về dối mẹ để mà yêu nhau

      Mẹ không ghét bỏ em đâu

      Yêu anh em đã là dâu trong nhà.


      Em xin hát tiếp lời ca

      Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn

      Hát tình yêu của chúng mình

      Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

      Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

      Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

      Chắt chiu từng những ngày xưa

      Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

       

        Thơ: Xuân Quỳnh, Nhạc: Trịnh Công Sơn, Tiếng hát: Thùy Dương



      Mẹ Ơi, Đời Mẹ

       

       HUY CẬN

      Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều

      Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng

      Mà lòng yêu sống lạ lùng

      Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.

      "Đắng cay ngậm quả bồ hòn,

      Ngậm lâu hoá ngọt!" Mẹ còn đùa vui!

      Sinh con mẹ đã sinh đời

      Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?

      Quanh năm có nghỉ ngày nào!

      Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.

      Rét đông đi cấy đi cày

      Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.

      Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài

      Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.

      Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,

      Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.

      Cắn răng bỏ quá trăm điều

      Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.

      Mẹ là tạo hoá tháng ngày

      Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.

      Nguồn: Internet



      Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa

       

       NGUYỄN DUY

      Bần thần hương huệ thơm đêm

      Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn

      Chân nhang lấm láp tro tàn

      Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào.


      Mẹ ta không có yếm đào

      Nón mê thay nón quai thao đội đầu

      Rối ren tay bí tay bầu

      Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa.


      Cái cò… sung chát đào chua

      Câu ca mẹ hát gió đưa về trời

      Ta đi trọn kiếp con người

      Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru.


      Bao giờ cho tới mùa thu

      Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm

      Bao giờ cho tới tháng năm

      Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao.


      Ngân hà chảy ngược lên cao

      Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…

      Bờ ao đom đóm chập chờn

      Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi.


      Mẹ ru cái lẽ ở đời

      Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn

      Bà ru mẹ… mẹ ru con

      Liệu mai sau các con còn nhớ không.


      Nhìn về quê mẹ xa xăm

      Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa

      Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

      Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…

      Nguồn: Internet

        Thơ: Nguyễn Duy, Diễn ngâm: Kim Liên



      Bài Thơ Về Mẹ

       

       VÕ ĐÌNH TIÊN

      Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ

      Không lần nào kể hết nỗi lòng con.

      Ơn nghĩa sinh thành như biển như non,

      Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi.

      Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,

      Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái đầu.

      Bỏ quê hương trang trải những niềm đau,

      Mà năm tháng chưa phai mờ dông bão.

      Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,

      Con đòi theo níu vạt áo không rời.

      Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai,

      Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng.

      Con lũn chũn quẩn quanh theo gánh nặng,

      Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào.

      Không chỗ nào có bóng mát cây cao,

      Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút.

      Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút,

      Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần.

      Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,

      Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật.

      Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,

      Công danh lật đật, có trước không sau.

      Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu,

      Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố,

      Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ.

      Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn,

      Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn!

      Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,

      Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả,

      Như đời con trôi dạt chốn trời xa.

       

       Thơ: Võ Đình Tiên, Diễn ngâm: Hồng Vân



      Nắng Mới

      `

       

       LƯU TRỌNG LƯ

      Tặng hương hồn Thầy Me

      Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

      Xao xác gà trưa gáy não nùng,

      rượi buồn theo thời dĩ vãng,

      Chập chờn sống lại những ngày không.


      Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời

      Lúc người còn sống tôi lên mười;

      Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

      Áo đỏ người đưa trước dậu phơi.


      Hình dáng me tôi chửa xóa mờ

      Hãy còn mường tượng lúc vào ra:

      Nét cười đen nhánh sau tay áo

      Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.

       

        Thơ: Lưu Trọng Lư, Diễn ngâm: Hoàng Oanh



      Nhớ Mẹ

       

       HẰNG PHƯƠNG

      Đêm qua mưa nặng hột

      Ngoài thềm rơi thánh thót,

      Bên nương cuốc gọi hè,

      Giật mình lòng tê tái.

      Nhớ thuở trong lũy tre

      Chơi đùa bên gốc me,

      Sớm tối mẹ nâng giấc,

      Ốm đau mẹ vuốt ve...

      Gió Nam thổi tháng năm,

      Cùng mẹ đứng bên sông,

      Thuyền ai xa lướt sóng?

      Mắt mẹ lệ đôi dòng!

      Tháng mười hơi gió may

      Trước sân lá vàng bay,

      Dắt con mẹ tựa cửa,

      Đường xa cát bụi đầy...

      Năm qua, lại tháng qua,

      Ngổn ngang nỗi nước nhà.

      Phương trời mờ bóng nhạn,

      Nhìn con mẹ xót xa.

      Ngây thơ con biết gì!

      Mẹ khóc, con cười khì,

      Ra vào quanh dưới gốc,

      Mẹ khuây nỗi biệt ly...

      Ngày nay bên khóm trúc,

      Em thơ khóc rưng rức,

      Tìm mẹ biết tìm đâu?

      Trời xanh, xanh một màu...

      (Hương Xuân, 1943)

      (Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, Nguyễn Tấn Long, Nxb Văn Học, 2000)



      Lòng Mẹ

       

       MỘNG SƠN

      Nhớ lại trời thu, gió biệt ly,

      Thuyền trôí, trôi cả bóng mây chia,

      Nay về bến cũ dòng sông vắng,

      Du tử, bồi hồi rảo gót đi.


      Rồi bỗng dừng chân đứng trước thềm,

      Kề trăng lấp lánh lá buông rèm.

      Mẹ già, chợt thấy, rưng rưng lệ,

      Quên cá ngoài song mấy tiếng chim.


      Mấy tiếng chim khuya mới giật mình,

      Reo mừng người cũ khách phiêu linh,

      Sống thừa, về túp lều tranh cũ,

      Dốc chén say sưa cạn bất bình.


      - "Con từ, ném bút, bước ra đi,

      Đương buổi gió mưa đâu hẹn về!

      Tròi đất bao la sầu dặt dặt

      Canh dài, đêm vắng nặng hồn quê.


      Con về, lát nữa lại ra đi,

      Nước lạnh non cùng điệp bóng khuya.

      Con biết mẹ già đau khổ lắm,

      Sum vầy bên cạnh phút chia ly".


      Mười mấy năm sương những đợi chờ,

      Mẹ già mái tóc bạc phơ phơ,

      Trời Nam một sáng tin đưa lại,

      Con có về đâu!... Tiếng gió thu!


      Mấy đêm mùng một với mùng hai,

      Một mảnh trăng liềm nhạt nhạt soi,

      Mẹ ngồi án sách xem người cổ

      Tựa cửa chờ con có những ai?


      Từ đêm mùng bốn đến mười hai,

      Một tấm gương vàng dịu dịu soi.

      Mẹ ngồi pha nước đầy trăng uống,

      Trăng tàn, con vẫn một phương trời.


      Rồi đêm hăm chín lại ba mươi,

      Ba gian nhà trống gió than dài,

      Mẹ ngồi tưới lệ tràn thơ rượu,

      Đưa cái ly sầu mấy chén vơi.


      Những đêm trăng sáng như đêm nay

      Ngoài song, mẹ ngó nắng buông đầy,

      Xa xa còn thấy non Yên Tử,

      Đem cái sầu lên nối áng mây.


      Những đêm lạnh lẽo đếm canh dài,

      Đứt nối rừng sâu, biết tiếng ai,

      Cửa sài, mẹ tưởng tay con gõ,

      Vội mở, này thôi! Vẫn lá rơi.


      Đêm đêm mưa gió lại đêm đêm,

      Mẹ già gan héo lệ tràn mi,

      Đường đời mưa gió. Con! Dừng lại!

      Đành cái bồng tang lỡ một thì.


      "Hồn con đã hẹn bốn phương rồi,

      Lạy mẹ. Con đi. Mẹ gắng vui!

      Nhân loại thiếu chi bà mẹ khổ,

      Con đi cho thấy một ngày mai."


      Đem áng hồn xưa luyện trái tim,

      Con đi gió bụi biết đâu tìm,

      Từ nay mẹ lại đêm đêm thức,

      Rừng khuya nghe lá rụng thâu đêm.


      Thâu đêm mẹ lại đếm canh dài,

      Con một phương trời, mẹ một nơi,

      Nhớ lấy lời này. Con nhớ lấy,

      "Con đi cho thấy một ngày mai..."

      (Tri Tân 21-10-1943)

      (Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, Nguyễn Tấn Long, Nxb Văn Học, 2000)



      Đường Về Quê Mẹ

       

       ĐOÀN VĂN CỪ

      U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân

      Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần

      Lại dẫn chúng tôi về nhận họ,

      Bên miền quê ngoại của hai thân.


      Tôi nhớ di qua những rặng đề,

      Những dòng sông trắng lượn ven đê

      Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp

      Người xới cà, ngô rộn bốn bề.


      Thúng cắp bên hông, nón đội đầu.

      Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu

      Trông u chẳng khác thời con gái

      Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.


      Chiều mát đường xa nắng nhạt vàng

      Đoàn người về ấp gánh khoai lang

      Trời xanh cò trắng bay từng lớp

      Xóm chợ lều phơi xác lá vàng.


      Tà áo nâu in giữa cánh đồng

      Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng

      Bóng u hay bóng người thôn nữ

      Cúi nón mang đi cặp má hồng.


      Tới đường làng gặp những người quen

      Ai cũng khen u nết thảo hiền

      Dẫu phải theo chồng thân phận gái

      Đường về quê mẹ vẫn không quên.

       

      (Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, Nguyễn Tấn Long, Nxb Văn Học, 2000)



      Quê Mẹ

       

       KHỔNG DUƠNG

      Chẳng tiếng ve kêu cũng nhớ nhà,

      Chân trời trải bụi những đường xa.

      Hỡi con chim nhỏ về phương ấy

      Cho gởi lòng con đen mẹ già.


      Tựa cửa chiều nay trời nắng mưa

      Ở trong phương ấy núi mây mờ

      Có buồn chăng mẹ khi trong bóng

      Lãng đãng chiều hôm vẳng trống khua


      Cách biệt ngàn non cách mấy sông

      Đường đi phăng phẳng rẽ đôi lòng

      Chân thèm đưa bước qua muôn bến

      Biết đón tàu đâu gởi nhớ mong?


      ....

      Và mây mờ ảo vướng non chàm

      Mẹ ngồi nhặt đỗ trên sân thóc

      Khi thượng tuần trăng ngậm lá cam.


      Chân bước gian nan trải nắng sương

      Bao lần mưa trải nắng sương phơi

      Lòng con chiều muốn về quê mẹ

      Đón cánh cò bay gởi ít lời.

       

      (Việt Nam Thi Nhân Tiền Chiến, Nguyễn Tấn Long, Nxb Văn Học, 2000)



      Mùi Của Mẹ

       

       NGUYỄN VĂN ANH

      Thời son trẻ

      Mẹ thơm mùi con gái

      Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà

      Mùi bồ kết hương cau thơm lắm

      Mùi thanh xuân đồng nội Mẹ trao cho cha

      Ngày vỡ ối con ra

      Mẹ còn thơm mùi chăn gối

      Mùi tro than hột muối củ gừng

      Con bú mớm

      Mẹ thơm mùi vú mọng

      Con đi lẫm chẫm

      Mẹ thơm mùi cơm nhão, cháo hoa

      Con đến trường làng

      Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới

      Con lên trường huyện

      Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau

      Khi con ốm đau

      Mẹ thơm mùi của Phật

      À ơi…

      Ôm con mùi Mẹ tỏa ra

      Bệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùi


      Ngày nắng hạn

      Mẹ thơm mùi me đất

      Tháng mưa dầm

      Mẹ thơm mùi con cá chột nưa

      Con xa nhà mang theo mùi của Mẹ

      Đi đông đoài nam bắc

      Là con đi đất bằng biển lặng

      Là con đi chân cứng đá mềm

      Ơi những kẻ đi xa

      Có nghe thơm mùi của Mẹ

      Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà

      Mùi của Mẹ là mùi rất thật

      Ngày con thành gia thất

      Mẹ thơm mùi treo cưới

      Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau

      Ngày tháng qua mau

      Thoảng chút hương đời con hể hả

      Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm

      Đời con lận đận áo cơm

      Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng

      Đời con mỏi gối chồn chân

      Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non

      Con mấy mặt con

      Vẫn ngỡ mình bé dại

      Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà

      Mùi Bà - mùi cái vú da

      Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng


      Mẹ ơi

      Mẹ mới đó

      Bốn mùa mặc áo the thâm

      Sao nỡ vội già không trẻ mãi

      Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau

      Vì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối

      Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu

      Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội

      Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi

      Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò

      Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu

      Mùi trần ai khô kiệt xác thân

      Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm

      Để cả đời bên ráo con lăn

      Khuya nay quỳ xuống ôm chân

      Mẹ ơi đã lạnh toàn thân

      Mất rồi!

      Cây cau già ngoài sân chết đứng

      Ngọn trầu không héo úng rụng rời

      Gió khóc ngoài giậu mồng tơi

      Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già

      Mẹ hiền đi chuyến chợ xa

      Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời

      Con thành đứa trẻ mồ côi


      Mạ ơi!

      Con thành đứa trẻ mồ côi

      Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền!

      (Nguồn: Internet)

       Tác giả Nguyễn Văn Anh diễn ngâm, video & editing: Hungduong



      Ơn Nghĩa Sinh Thành

       

       DƯƠNG THIỆU TƯỚC

      Uống nước nhớ nguồn

      Làm con phải hiếu

      Em ơi hãy nhớ năm xưa

      Những ngày còn thơ

      Công ai nuôi dưỡng.


      Công đức sinh thành

      Người hỡi đừng quên

      Công cha như núi Thái Sơn

      Nghĩa mẹ như nước

      Trong nguồn chảy ra.


      Người ơi, làm người ở trên đời

      Nhớ công người sinh dưỡng

      Đó mới là hiền nhân.

      Vì đâu, anh nên người tài ba

      Hãy nhớ công sinh thành

      Vì ai, mà có ta?


      Uống nước nhớ nguồn

      Làm con phải hiếu

      Công cha như núi Thái Sơn

      Nghĩa mẹ như nước

      Trong nguồn chảy ra...

      Nguồn: Internet

        Nhạc và Lời: Dương Tiệu Tước, Tiếng hát: Hương Lan



    3. Tho

       

       

        Thơ:

       

      Đất Nước Của Ma Quỷ (Bùi Chí Vinh)

      Thời Đại Tôi Đang Sống (Nguyễn Thị Thanh Yến)

      Bài thơ độc vận “ơ” làm trong men rượu say (Trần Thoại Nguyên)

      Đất nước mình ngộ quá phải không anh (Trần Thị Lam)

      Những đôi mắt ngủ quên (Trương Đình Phượng)

      Con đường mới | Mở cửa (Trương Đình Phượng)

      Mưa lạnh trên đèo (Xuân Thao)

      Ân Tình Mẹ (Trần Kiêm Đoàn)

      Mùa Xuân Và Linh Hồn Mới (Trần Mộng Tú)

       

        Thơ Dịch:

       (Vietnamese Poetry translated into English)

       

      Đàm Trung Pháp & Viên Linh dịch và chú giải:

       

      Vịnh Hai bà Trưng (Hồng Đức Quốc Âm Thi Tập)

      Ăn Cỗ Đầu Người (Nguyễn Biểu)

      Đoạt Sáo Chương Dương Độ (Trần Quang Khải)

      Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

      Thề Non Nước (Tản Đà)

      Thi Nhiệt (Lý Đông A)

      Vịnh Tranh Gà Lợn (Vũ Hoàng Chương)

       

      Huỳnh Sanh Thông dịch:

       

      Thăng Long (Nguyễn Du)

      Vọng Phu Thạch (Nguyễn Du)

      Hồ Hoàn Kiếm (Vô Danh)

      Thăng Long Thành Hoài Cổ

       (Bà Huyện Thanh Quan)

      Chiều Hôm Nhớ Nhà (Bà Huyện Thanh Quan)

      Lên Đèo Hải Vân (Huỳnh Mẫn Đạt)

      Vịnh Bức Dư Đồ Rách (Tản Đà)

      Màu Tím Hoa Sim (Hữu Loan)

      Nhà tôi (Yên Thao)

      Sóng (Xuân Quỳnh)

      Hai Sắc Hoa Tigôn (T.T.Kh.)

       

      Lê Đình Nhất-Lang & Nguyễn Tiến Văn dịch:

       

      Cùng khổ (Bùi Chát)

      Hoa sữa (Bùi Chát)

      Bài thơ một vần (Bùi Chát)

      Đèn đỏ (Bùi Chát)

      Ai? (Bùi Chát)

      Những người đáng trọng & những kẻ đáng khinh

       (Lý Đợi)

       

      Các tác giả khác dịch:

       

      Tôi đã cố bám lấy đất nước tôi (Nguyễn Đình Toàn)

       (Do Dinh Tuan dịch)

      Bữa Tiệc Hòa Bình (Nguyễn Thị Thanh Bình)

       (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

      Từ Một Cuốn Rún (Nguyễn Thị Thanh Bình)

       (Đinh Từ Bích Thúy dịch)

      Vì Người Ta Cần Ánh Mặt Trời (Nguyễn Đắc Kiên)

       (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

       

        Thơ Cổ:

       

      Nguyễn Trãi đã sáng tác "Loạn Hậu Đáo Côn Sơn Cảm Tác" vào thời điểm nào? (Trần Từ Mai)

      Đọc lại một số thi phẩm của Phan Châu Trinh (Phan Thành Khương)

      Nhất Chi Mai - Chất Người Muôn Thuở (Phan Trang Hy)

      Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

      Nguyễn Trãi Huyễn-Thực và Sắc-Không (Trần Ngọc Ninh)

      Quá Phong Khê, Một Bài Thơ Kỳ Tuyệt (Phạm Khắc Hàm)

      Giới thiệu Bài Thơ "Trừ Tịch" của Đặng Đức Siêu (Trần Từ Mai)

      Xuân Xưa Thơ Trước, Hồn Ngàn Mùa (Viên Linh)

      Bạch Đằng Giang Phú (Trương Hán Siêu)

      Thuật Hoài (Phạm Ngũ Lão)

      Thuật Hoài (Đặng Dung)

      Lâm Cảng Dạ Bạc (Nguyễn Trãi)

      Ngày Xuân Đọc "Đào Hoa Thi" của Nguyễn Trãi (Trần Uyên Thi)

      Thơ Lý Bạch (Đàm Trung Pháp)

       

        Thơ Tuyển:

       

      Những tháng tư buồn (Nguyễn Thị Hằng)

      Nỗi buồn tháng 4 (Huy Uyên)

      Khởi Hành (Trần Thúc Vũ)

      Quà Tặng Trong Chiến Tranh (Trần Mộng Tú)

      Mã Viện (tác giả: Vô Danh) (Nguyễn Văn Ngọc)

      Mẹ và sự lặng im (Trần Mộng Tú)

      Thơ Về Mẹ (Nhiều tác giả)

      Hai Chữ Nước Nhà (Trần Tuấn Khải)

      Đói (Bàng Bá Lân)

      Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán)

      Nước Tôi (Nguyễn Văn Cổn)

      Thơ Tưởng Niệm Ngày 30 Tháng Tư (Nhiều tác giả)

      Thơ Tình Ngày Valentine (Nhiều tác giả)

      Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa (Hoàng Phong Linh)

      Thơ và Câu Đối Mừng Xuân (Nhiều tác giả)

      Quốc Nam, Quốc Việt (Hồ Bạch Thảo)

      Bài Thơ Vô Đề Viết Trong Trại Tù Tập Trung (Tú Kếu)

      Thơ Tưởng Niệm Các Anh Hùng Tử Sĩ ở Hoàng Sa (Nhiều tác giả)

      Bình Giảng: Đời Đáng Chán và Tống Biệt của Tản Đà (Thạch Trung Giả)

      Thơ Tiền Chiến (Nhiều tác giả)

      Tây Tiến (Quang Dũng)

      Đêm Liên Hoan (Hoàng Cầm)

      Văn Tế Trận Vong Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Cao Tiêu)

      Biên Cương Hành (Phạm Ngọc Lư)

      Thơ Xuân (Nhiều tác giả)

      Đồng Lầy (Nguyễn Chí Thiện)

      Ta Về (Tô Thùy Yên)

      Trường Sa Hành (Tô Thùy Yên)

      Kịch thơ: Hận Nam Quan (Hoàng Cầm)

       

        Tục ngữ (Proverbs)

       

      Tre già măng mọc

      Đục nước béo cò

      Trúc dẫu cháy đốt ngay vẫn thẳng

      Gà một mẹ đá nhau

       

        Danh Ngôn

        Đố vui (Puzzles)

       
       
  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)