1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Tự Điển:

      Việt-Anh-Pháp
      Hán Nôm

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      NAM PHONG - TRI TÂN
      THANH NGHỊ - NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21 - BÁCH KHOA
       

      Sách Xưa

       

      QUỐC VĂN GIÁO KHOA THƯ:
      - Lớp Sơ Đẳng - Lớp Đồng Ấu
      - Lớp Dự Bị
       

       

    2. Trang Thơ Lê Văn Trung

      08-05-2014 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ LÊ VĂN TRUNG

      Khúc Bi Ca Tình Yêu Tự Do

      Ta Cho Nhau Cái Sau Cùng      • Phương Trời Hiu Quạnh        • Chợ Nghèo

      Cùng Em Hoài Phố      • Về Lại Bắc Cần Thơ     • Tịnh Khúc       • Giờ Thánh Tẩy  

      Ngày Xa                     • Buổi Sáng Ngủ Trên Rừng      • Đã Hết Phiêu Bồng

      Chiều Ngủ Trên Đồi   • Ngày Về Với Thiên Nhiên         • Thánh Lễ Mùa Xuân

      Sẽ Có Lúc                  • Hãy Bắt Đầu Cuộc Rong Chơi Ngậm Ngùi     

      Đợi Chờ Đến Cuối Cuộc Tang Thương      • Làm Sao Che Kín Nỗi Buồn

         :: Khúc Bi Ca Tình Yêu Tự Do


      Anh mê hoặc đời anh

      Bằng những ảo ảnh một tình yêu vĩnh cửu

      Anh lừa mị đời anh

      Bằng những nguỵ trang một niềm tin tuyệt đối


      Các em đã ngang qua cánh đồng đời anh vô tận

      Bằng những khát vọng cuồng điên những đam mê cháy bỏng

      Như nắng như mưa như bão giông bốn mùa biển động

      Anh khao khát chiều xanh một phút tịnh lòng


      Anh sợ một ngày ngọn lửa thanh xuân

      Sớm tàn phai cuối trời ảo tưởng


      Anh buộc chặt đời anh

      Những giấc mơ ngày mai không bao giờ tới

      Anh vẫn hành hương theo lời réo gọi

      Phía chân trời vời vợi những hoàng hôn

      Đóm lửa tình yêu như mẩu thiên thạch hàng triệu năm

      Vừa rơi vừa cháy rụi

      Anh rơi theo chút bụi giữa vô cùng


      Các em đã băng qua cánh đồng đời anh

      Với tâm hồn những cô gái Digan thảo nguyên hoang dã

      Các em đã ngang qua không hề ngoái lại

      Anh ngàn năm rêu phong ghềnh đá

      Nhìn mây bay cuối những phương mù


      Anh đói tự do trong cõi ngục tù

      Anh khát tình yêu giữa vùng hoang mạc


      Ngày ta sinh ra Chúa đã đặt một bàn tay lên trán

      Dấu ấn bí tích cứu rỗi

      Một đời ta là chuổi dài sám hối

      Anh chạy miệt mài theo bóng thời gian

      Cay đắng ngậm ngùi trăm cuộc chia tan

      Vẫn nô lệ một tình yêu vĩnh cửu

      Vẫn nô lệ một niềm tin tuyệt đối

      Anh đuối sức chìm trong vùng biển tối

      Vẫn nghe lời réo gọi cõi vô biên

      Các em ngang qua cánh đồng đời những hoan lạc những muộn phiền

      Vẫn chưa một lần ngoái lại


      Hỡi những bóng ma trần gian man dại

      Lời gọi mời của tội lỗi bi thương

      Là nỗi khổ đau ảo ảnh thiên đường

      Là hạnh phúc đắm chìm trong hố thẳm

      Anh lừa mị và mê hoặc đời mình

      Để nuôi trồng khát vọng

      Lời trăm năm kêu đòi sự sống

      Rồi một chiều trên mặt đất tang thương

      Cánh đồng đời anh nở chùm hoa dại

      Đợi các em về

      Dù đã vạn lần không hề ngoái lại

      Những cô gái Digan tự do.

      Việt Nam, Mùa Đông 2009

      (Khởi Hành số 159&160, Tháng 1&2.2010)



         :: Ta Cho Nhau Cái Sau Cùng


      tặng Hiệp

      ta đi trăm núi ngàn sông

      để chia nhau cái khốn cùng đời nhau

      để cho nhau cái cơ cầu

      cho nhau cả những tình sâu nghĩa đầy


      có em trong cuộc đời này

      là ta có đủ vơi đầy nông sâu

      sá gì đâu cuộc bể dâu

      ai không lận đận qua cầu tang thương


      cụ Nguyễn Du khóc đoạn trường

      ba trăm năm...

      ta khóc buồn ngàn năm


      hãy vì nhau dẫu mất còn

      gởi cho nhau chút phai tàn hỡi em

      để sau bao thác bao ghềnh

      bao nhiêu lừa lọc đảo điên phận người

      ta dành một chút tình vui

      tiếng đàn tan hợp ngậm ngùi Kiều xưa.

      trên tàu Bắc Nam 15.02.2002



         :: Phương Trời Hiu Quạnh


      tôi tìm em đứt mòn hơi

      hai mươi năm dấu chân người mờ phai

      tìm em suốt cuộc tình dài

      đường vô tận

      bến chờ

      ngoài nẻo không

      còn gì sau cuộc phù vân

      lệ tình em ướt đẫm phần mộ tôi


      tôi tìm em

      một phương trời

      một phương trời

      một phương người

      quạnh hiu.

      Phan Thiết 1997



         :: Chợ Nghèo


      thơ viết cho H

      ngày qua ngày lại ngày qua

      tôi cùng em đẩy xe ra chợ nghèo

      chở đầy xe nỗi gieo neo

      mua long đong bán bọt bèo quẩn quanh

      chợ chìm chợ nổi lênh đênh

      bán ngày lưu lạc mua tình ly hương


      tôi nhìn hai vết xe lăn

      ngậm ngùi như dấu bàn chân bên đường

      của em

      giọt lệ

      giọt sương

      nghìn năm còn đọng trong lòng nỗi đau

      chợ nghèo rách dột xạm màu

      thời gian

      tiếng dế buồn nao bóng chiều


      bạn mua đời được bao nhiêu

      chở đầy xe nỗi gieo neo ta về.

      Đồng Nai 9.2003



         :: cùng em hoài phố


      tặng N.T.H
      để nhớ ngày về dự đám cưới
      cháu Ân ở Hội An

      đưa em qua khỏi Chùa Cầu

      chưa nhìn thấy hết một màu rêu phong

      có người về tự ngàn năm

      hỏi con đường nhỏ sợ nhầm lối xưa


      đưa em xuống bến sông Hoài

      làm sao qua được cõi ngoài nhân gian

      có ai gọi chiếc đò ngang

      gởi câu thơ cổ buồn sang xứ người


      đưa em dạo phố đời tôi

      ai vô tình chạm vọng hồi chuông vang

      có người ngồi cổng Chùa Ông

      nhìn thăm thẳm cõi vô cùng Hội An


      đưa em theo cuộc xoay vần

      lá ngàn năm cũ đã vàng áo thu

      có người hỏi phố xưa đâu

      buồn tôi lạc giữa Chùa Cầu quạnh hiu


      đưa em bến phố chợ chiều

      bao dòng xuôi ngược tôi theo lối nào

      có người mãi tận ngàn sau

      không tìm thấy được nông sâu đời mình


      đưa em vòng quẩn vòng quanh

      viết câu thơ nối chút tình thiên thu

      hỡi ơi trăm bể ngàn dâu

      còn nguyên huyền bí

      nhiệm màu Đông phương.




         :: Về Lại Bắc Cần Thơ


      (Gởi Ng.)

      Ba mươi năm trở lại bắc Cần Thơ

      Sóng vẫn vỗ dôi bờ sông mông quạnh

      Chiếc phà vẫn lại qua muôn đời cam phận

      Người đi, về chẳng hò hẹn cùng ai


      Ba mươi năm như một tiếng thở dài

      Réo áo não qua lòng người khách lạ

      Chiều cuối đông ngồi chờ bên kè đá

      Vành trăng xưa từng mảng vỡ theo dòng


      Chạnh nhớ người qua bến bắc hoàng hôn

      Lòng thiếu nữ toả hương thầm dạ thảo

      Ba mươi năm nửa đời tôi gió bão

      Nhớ, quên người gió xoã tóc chiều buông


      Nhớ, quên người thăm thẳm một dòng sông

      Gió thổi về đâu? Xuôi ngược cõi vô cùng

      Em chẳng hiểu mây đời tôi vô định

      Em có thấy sông đời tôi trăm nhánh


      Mà chiều nay đậu lại bắc Cần Thơ

      Ba mươi năm không hẹn, không chờ

      Lòng tôi vẫn như lòng tôi rất cũ

      Tình tôi vẫn như màu trăng viễn xứ


      Đêm Ninh Kiều sáng một khoảng tình tôi




         :: Tịnh Khúc

      LTS: Tịnh khúc là một trường thi được tác giả sáng tác vào tháng Giêng, tháng Hai - năm 2008 tại Đà Nẵng, Hội An, Cù Lao Chàm trong dịp ông từ Đồng Nai về thăm lại quê nhà. Bài thơ dài này gồm ba phần. Chúng tôi xin trích một vài đoạn để quí bạn có thể thưởng thức những bài thơ mới nhất của ông.

      Phần Thứ Ba (trích đoạn)


      2.


      Buồn chết từ đêm qua

      Trăng một màu non khuyết

      Em tàn phai nhật nguyệt

      Đồi vú chiều sương pha

      Ta niệm tình vô thỉ

      Em khấn tình vô chung

      Em cuối bãi vô cùng

      Ta đầu ghềnh vong diệt

      Một mai đời sẽ hết

      Ta chẳng được tìm nhau

      Thịt xương còn run rẩy

      Mắt không nhìn không thấy

      Tai chẳng vọng chẳng nghe

      Máu thơm nồng có chảy

      Qua hết cõi trần đau

      Ôi giọt máu ban dầu

      Rơi đỏ tình oan nghiệt

      Ta trót dại tìm nhau

      Ghì siết cơn huỷ diệt


      Buồn chết từ đêm qua

      Trăng một màu non khuyết

      Em có phải em là

      Trong cuộc tình nguyên tội?

      3.


      Đêm một màu trăng bạc

      Cù lao Chàm mưa sương

      Đêm toả vào đôi mắt

      Lời hát đượm trầm hương

      4.


      Buổi sáng anh ra vườn

      Buồn nôn lên nỗi buồn đêm qua

      Nhấp một tí cặn café từ đêm qua

      Nghĩ về giấc mơ đêm qua

      Buồn nôn

      Anh buồn nôn nỗi buồn đêm qua


      5*


      Hỡi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi

      Đừng nhìn vào giấc chiêm bao

      Tôi đang tự sát

      Máu đỏ lắm em biết không

      Chảy qua đời tôi

      Như dòng nước mắt

      Đỏ một màu oan nghiệt trong thơ

      Hởi cô gái có đôi mắt mang nỗi buồn của tôi

      Đừng đọc

      Em ơi

      Những dòng thơ mang nỗi buồn

      Trong chiêm bao

      Tự sát



         :: Giờ Thánh Tẩy


      ngày mai anh về hát trên rừng xanh

      có các em thổi tù và qua lũng thấp

      có các em lùa mây trắng làm hoa

      anh sẽ đứng trên mỏm đá này

      tay các em là rùng

      tóc các em là cỏ

      hãy nghe anh hát - tên ca sĩ cuồng điên

      hát nghêu ngao như một người du mục


      hãy thắp giùm anh những vì sao

      khi gió đã băng qua triền núi biếc

      khi thiên nhiên đã phủ kín hồn anh

      ôi các em

      hãy đứng vòng quanh anh

      tung hoa lên trong giờ thánh lễ

      anh sẽ tặng các em những vòng kim cương

      làm bằng thơ tinh huyết


      ngày mai anh về hát trên rừng xanh

      có các em thổi tù và buồn bã

      khi chuyến tầu đầu ngày băng qua đồng cỏ

      xin gởi đt những hệ lụy đời anh

      và gởi đi những phiền muộn của các em

      hãy rửa sạch những hạt bụi trên bàn chân cẩm thạch

      những âu lo trên đôi mắt sao ngời

      để chúng ta đọc thánh tấy

      đợi giờ phục sinh


      ngày mai anh về hát trên rừng xanh

      có các em nắm tay nhau khiêu vũ

      các em khiêu vũ trên hồn anh

      anh hát nghêu ngao những bài du mục

      các em hãy tung hoa trong giờ thánh lễ

      các em tung hoa lên hồn anh

      ôi các em

      tâm hồn anh là một chùm hoa trắng


      hãy khiêu vũ nữa đi

      hãy hát lên nữa đi

      và hãy thổi tù và lên nữa đi

      các em thấy không

      anh đúng trên mỏm đá này

      đôi tay ra trong giờ thuyết giáo

      anh sẽ hát với các em

      những bài ngợi ca thiên nhiên

      ngợi ca các em

      những thiên thần bé nhỏ

      có trái tim bằng mây

      và tâm hồn bằng gió

      lòng các em là bầu trời nguyệt bạch

      tay các em là suối ngọc tuyền


      ngày mai anh về hát trên rừng xanh

      có các em thổi tù và qua lũng thấp

      khi chuyến tàu đầu ngày băng qua đồng cỏ

      xin gỏi đi những hệ lụy đời anh

      và gởi đi những phiền muộn đời em

      chúng ta sắp đến giờ thánh tẩy.

      (Tạp chí Văn trước 1975)

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập II, Thư Ấn Quán 2007)



         :: Ngày Xa


      Em nào hiểu giữa cơn say

      Ta chiêm bao thấy một ngày rất xa

      Tình không không cửa không nhà

      Lòng như mây trắng bay qua biển chiều

      Sẽ tan vào cõi tịch liêu

      Một đời cát bụi cuốn triều bão giông

      Ta là bóng của hư không

      Tình em là nẻo vô cùng khói sương

      Em nào hiểu giữa tai ương

      Ta như mây gió trên đường chim bay

      Bù em một cốc sầu đầy

      Uống cho ta thấy một ngày đã xa.

      (Tạp chí Bách Khoa, 1970)

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I, Thư Ấn Quán 2007)



         :: Buổi Sáng Ngủ Trên Rừng


      Sớm mai nằm ngủ trên rừng

      Tôi nghe như đến chín tầng mây cao

      Thiên nga lạc tiếng năm nào

      Hay ai về giữa chiêm bao gọi mình

      Lạc rồi trăm cõi u minh

      Cho tôi với niềm linh hiển này.

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I, Thư Ấn Quán 2007)



         :: Đã Hết Phiêu Bồng


      Từ trăm ngàn cõi phiêu bồng

      Ta về đây với chút lòng lãng quên

      Xe qua mấy nẻo gập ghềnh

      Quán đời ta dựng bên triền núi cao

      Sẽ còn lại với mai sau

      Một hồn lảng vảng chia sầu cỏ cây

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I, Thư Ấn Quán 2007)



         :: Chiều Ngủ Trên Đồi


      Tôi nằm cùng với cỏ hoang

      Một chiều lặng gió trời toàn mây trôi

      Trùng xa chim đã bay rồi

      Mình tôi còn ngủ trên đồi vắng hiu

      Tiếng giun dế gọi trong chiều

      Nghe như đồng vọng người kêu tôi về

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I, Thư Ấn Quán 2007)



         :: Ngày Về Với Thiên Nhiên


      Rồi có một ngày trên đỉnh núi cao

      Chút đời ta cũng vô cùng sương khói

      Tình em nào có nghĩa gì với cỏ cây

      Bởi hồn ta đã phủ đầy mây trắng


      Sẽ thắp sáng thiên nhiên bằng trái tim hồng

      Ta thổi tù và trong chiều tĩnh mạc

      Hạnh phúc em dầu rất hiển linh

      Làm sao đưa ta đến những vì sao

      Nở trắng một trời vĩnh cửu


      Rồi có một ngày trên đỉnh núi cao

      Ta xoải cánh phiêu du cùng gió

      Có bao giờ em nghĩ đến một giọt sương

      Đã tan vào lòng bất tận


      Ngày ta về với thiên nhiên

      Lòng giăng đầy mây trắng

      Ta đã ngủ cùng các vì sao

      Giữa những chiều mênh mang sương khói


      Ngày ta về với hư vô

      Bay theo nhũng cánh chim hồng

      Trong suốt đời tịch mạc.

      (Tập san VĂN, Tháng 6/69)

      Thơ Tự Do Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)



         :: Thánh Lễ Mùa Xuân


      trên vầng trán em mùa xuân mới mọc

      ta nằm mơ màu cờ hòa bình

      và em mở đôi cánh cửa thiên nhiên

      bằng hai tay tự do

      em có trái tim biết yêu đồng lúa

      có tấm lòng biết ngợi ca rừng xanh

      ôi chim bồ câu trắng

      bay qua lòng anh


      ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời

      bằng chuyến tàu độc lập

      băng trên những xích xiềng nô lệ

      giẫm chân lên hận thù

      hãy dứt bỏ quá khứ


      biển cả đang chờ đón chúng ta

      rùng xanh đang vẫy chào chúng ta

      có hàng vạn người tung hô hòa bình

      có hàng vạn người ca ngợi tự do

      em có nghe thiên nhiên đang trỗi dậy

      và chim và thỏ và giun dế

      và cỏ xanh và đồi non

      ngày đông phương ngày ánh sáng

      đêm đông phương đêm nhiệm mầu


      anh đang cứa trái tim mình

      chia cho anh em mỗi người một ít hạnh phúc

      chia cho thiên nhiên chia cho tổ quốc

      máu anh sẽ viết thành thơ

      máu anh sẽ chảy vào cánh đồng

      ôi cánh đồng tự do

      máu anh sẽ viết tên em

      đồng nghĩa với hoà bình


      ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời

      chúng ta đi như triều dâng

      chúng ta đi như sóng dậy

      chúng ta đi lóp lóp người đi

      chúng ta đi hàng hàng người đi

      hãy mở cửa thiên nhiên

      bằng đôi tay tự do

      hãy rung chuông thánh lễ

      bằng trái tim tự do


      em là con chim đậu trên đỉnh giáo đường

      vỗ cánh bay qua lòng anh

      bay qua đồng lúa


      ôi bohémien!

      khoác áo bình yên

      anh đi khắp trời đông á

      ôi bohémien!

      chân anh giẫm trên đá sỏi

      đi từ bình minh cho đến hoàng hôn

      anh lên núi cao

      anh về đồng thẳm

      anh đi thăm từng ngọn cỏ từng bông lúa

      bắt tay tung trẻ thơ


      không có ai cướp được tự do

      không có ai cướp được thiên nhiên

      mùa xuân đã về trong trái tim

      em rung chuông thánh lễ

      (Tập san VĂN)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)



         :: Sẽ Có Lúc


      sẽ có lúc em quên điều đáng nhớ

      một đôi khi ta nhớ cái nên quên

      trần gian hởi trăm năm là bé nhỏ

      chuyện nhớ quên sao lẫn lộn vô chừng


      sẽ có lúc em đi là đi mãi

      ta ngu ngơ lẩn thẩn chạy vòng vòng

      ôi kim cổ qua muôn ngàn giông bão

      ta bạc đầu tơi tả áo thanh xuân


      sẽ có lúc nơi bến bờ xa lạ

      cuộc buồn vui không vướng bận trong đời

      chiếc thuyền nhỏ đưa em về muôn ngã

      không dòng sông nào là của riêng tôi


      sẽ có lúc đêm tàn trăng thiếu phụ

      câu thơ xưa chừng nhạt ý phai lời

      tarkhờ dại gọi tên người dưới mộ

      tiếng dội vào đá núi lạnh sương rơi


      sẽ có lúc nơi cuối đường sinh diệt

      nợ phù hoa em trả lại muôn trùng

      ta nhũng tưởng trong phút giờ ly biệt

      em mang theo chút kỹ niệm sau cùng


      ôi trọn kiếp cứ mơ hồ ảo tưởng

      cuộc trần gian phù phiếm có ra gì

      khi ôm chặt biết bao là ước vọng

      bỗng một chiều gió cuộn khói sương đi


      điều đẹp nhất chẵng còn ai giữ lại

      nến bi thương tôi thắp lệ hai hàng

      đã đến lúc ra đi là đi mãi

      ai vá giùm cho kín áo tang thuơng


      thôi dẫu nhớ dẫu quên đừng vướng bận

      cõi trăm năm hiu hắt bóng con người

      em với ta như muôn ngàn số phận

      lạc thiên thu giữa hệ luỵ đầy vơi

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)



         :: Hãy Bắt Đầu Cuộc Rong Chơi Ngậm Ngùi


      tặng NT

      Hãy bắt đầu thôi em chớ để

      Ngày vui ngắn quá dưới tay Người

      Ta ném trăm năm vào một cõi

      Nối tình dâu biển để rong chơi


      Nhân gian sâu thẳm rừng gai độc

      Em nở cho ta một đoá hồng

      Ngày mai có ngã bên sườn dốc

      Ta nhìn máu đỏ thắm hư không


      Giọt lệ sầu xưa em cứ khóc

      Mắt người thiên cổ bến mờ sương

      Ta rót tràn ly màu ngọc bích

      Tràn ly từng giọt tình bi thương


      Hãy bắt đầu thôi ngày sắp hết

      Chiều hoang lịm ngắt bóng mây tàn

      Ta tụng dăm câu bùa chú lạ

      Em về nhung lụa trắng mùa tang


      Trăm năm thôi cũng đành gang tấc

      Ta sóng bờ khuya mỏi mạn thuyền

      Chút sắc hương thừa em cứ để

      Tan vào ta nỗi ngậm ngùi riêng


      Hãy bắt đầu thôi ngày sẽ trôi

      Hồn thiên thu lạnh lẻo bên trời

      Ngọn gió oan khiên nào thổi tới

      Lệ có còn xanh đôi mắt người


      Hãy bắt đầu thôi, hãy bắt đầu

      Ta dìm ta trong vũng tình sâu

      Nghe vỡ buồng tim bung dòng máu

      Chảy siết đời qua cuộc bể dâu.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)



         :: Đợi Chờ Đến Cuối Cuộc Tang Thương


      Ta về ghé lại gian nhà cũ

      Ngõ vắng, dây bìm chen lối vào

      Nền gạch xám khô, tường mốc thẫm

      Cây khế tàn bông rụng đớn đau


      Cánh cửa mười năm còn để mở

      Đìu hiu như mỏi cuộc mong chờ

      Ta bước ngại ngần, xiêu bóng đổ

      Run run thềm tối nhện giăng mờ


      Con mực ốm già không nhớ nổi

      Gầm gừ chẵng tỏ dấu thân quen

      Ta gẫm đời ta chừng bao tuổi

      Mịt mù như đã mấy trăm năm


      Ta gọi mà không thành tiếng gọi

      Lời ta chìm nghẹn ở trong lòng

      (Ai cướp đới ta cả tiếng nói)

      Ta về đây vườn trống nhà không


      Ta vuốt ve từng ngọn cỏ khô

      Từng viên sỏi vụn

      Tự bao giờ

      Lòng ta cũng cháy theo mùa hạn

      Cõi người đã khát những cơn mưa


      Lòng ta cũng cháy theo mùa hạn

      Đất nẻ sâu hằn những nếp nhăn

      Ai vắt khô rồi dòng suối cạn

      Và mắt đời khô giọt lệ bầm

      Ta về như đứa con lưu lạc

      Nửa đời áo rách vá tang thương

      Trăm nẻo ngược xuôi không ngỏ thoát

      Ta đành như kẻ mất quê hương


      Đâu lũ chim sâu mùa nhãn chín

      Buồng cau con sẻ ríu ran xưa

      Ta nhìn chỉ thấy màu mây bạc

      Hiu hắt đùn quanh ngọn núi mờ


      Muốn hỏi mà nghe lòng se quặn

      Bạn bè, thân quyến, vợ con đâu?

      Cơn gió độc nào xô đuổi tới

      Trăm năm đành lạc mất đời nhau


      Ta về như lá khô vừa rụng

      Thương nhớ màu xanh buổi thiếu thời

      Ai ném đời ta qua biển sóng

      Máu xương nào cũng máu xương thôi


      Em giạt về đâu? Cơn bão dữ

      Có biết ta rã cuộc kiếm tìm

      Ai đã biến ta thành kẻ lạ

      Giữa trái tim người rỉ máu đen


      Ta về như cánh chim bay lạc

      Đậu xuống vườn xưa lạnh tiếng kêu

      Ai bắt đời chim quên giọng hót

      Lời chim rịn máu đỏ mây chiều


      Về nghe con dế nắm trong cỏ

      Một tối khuya nào gáy dưới sương

      Giờ đây tiếng dế chìm quên lãng

      Ta lạc vào trong cõi nhiễu nhương


      Thôi chẵng còn gì, xin gửi lại

      Ta như con vượn lẻ đầu non

      Gửi xuống trần gian cơn hú dại

      Tiếng đau vang lạnh cuối phương ngàn


      Thôi chẵng còn gì, xin gửi lại

      Ta tật nguyền đến cả niềm tin

      Ta về như đất về trong đất

      Còn, mất xoay vòng luật biến thiên


      Em có còn bên trời sương khói

      Một đêm nào lòng chạnh xót xa

      Hãy thắp giùm ta đôi giọt lệ

      Gọi là đền đáp nghĩa tình xưa


      Gọi là đã trót chìm dâu bể

      Thì sá gì năm hạn tháng mưa

      Ào ào loạn gió oan khiên tới

      Thổi tắt trần gian ngọn nến mờ


      Thôi hãy vì nhau mà giữ lại

      Chút tàn tro: bí tích nhiệm màu

      Một mai dựng lại thiên đường mới

      Trời đất muôn loài thương mến nhau


      Một mai dựng lại thiên đường mới

      Em trồng hoa trên mỡi lối về

      Ta dẫu đui mù, thân phế tật

      Ôm ghì thiên hạ trong hai tay


      Thôi hãy vì nhau xin gắng đơi

      Giờ phục sinh. Đợi giờ phục sinh!

      Ngày mai Chúa sẽ từ trong đất

      Về trần gian rao giảng hòa bình


      Em thắp giùm ta nghìn ngọn nến

      Ta ngồi vẽ lại giấc mơ xưa

      Em rót giùm ta nghìn cốc rượu

      Uống vì thiên hạ buổi can qua


      Thôi hãy vì nhau xin gắng đợi

      Dù đời ta cuối bải đầu ghềnh

      Sẽ có ngày bên gian nhà cũ

      Ta ngồi kể chuyện dưới sao đêm


      Em hát mừng qua cơn mộng dữ

      Áo tình một sớm tỏa hương xuân

      Ta rước em về gian nhà cũ

      Trồng lại vườn rau, chăm khóm hồng


      Ta sẽ khai mương thông lạch mới

      Con cá reo mừng vẫy sóng xao

      Rừng núi hồi sinh đêm vũ hội

      Tạ đất trời thoát cuộc binh đao


      Ong bướm xôn xao mừng lễ cưới

      Chúc phúc ta nên đời vợ chồng

      Ta hôn lên mắt ngời khát vọng

      Quên chuyện mười năm cũ nát lòng


      Đôi chim mùa trước về xây tổ

      Trên đọt cau già mới trổ hoa

      Ta trải lòng ta lên cỏ mượt

      Em hiền nhung lụa giấc mơ ta


      Ta sẽ gom thâu từng vỏ đạn

      Từng mảnh bom cuối rạch đầu ngòi

      Từng mảnh xương người, manh vải mục

      Từng dòng uất nghẹn cháy khôn nguôi


      Ấy thế mà khi ta trở về

      Vườn xưa quạnh quẻ, xác mai gầy

      Cúi hôn mặt đất còn đau buốt

      Ngọn gió oan hờn thổi sắt se


      Bóng ta đổ xuống bên hiên vắng

      Như bóng ma về khóc đớn đau

      Thôi hãy vì nhau mà gắng đợi

      Một ngày thăm thẳm của mai sai


      Rồi cõi lòng em sẽ bừng nở

      Một màu hoa rất đổi dị thường

      Cánh cửa đời ta còn để mở

      Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương.

      2011

      Nguồn: phamcaohoang.blog



         :: Làm Sao Che Kín Nỗi Buồn


      tặng Uyên Hà – Hoàng Lộc & Ngọc Bích

      yêu nhau hoá đá cũng chờ

      sao em vội bước sang bờ sông kia

      để tôi nhìn buổi đi về

      nghe con sáo hót buồn tê cả chiều

      đàn ai lửng một câu Kiều

      buồn mang mang nhớ buồn hiu hiu buồn

      cho tình vỗ cánh sang sông

      tôi về bến cũ ngồi trông bên trời

      lòng như khóm lục bình trôi

      từng con nước cuốn xa rồi bờ xưa

      quê người sớm nắng chiều mưa

      em còn nghe tiếng gió mùa sang đông?

      tôi che cho kín nỗi buồn

      làm sao dấu hết long đong phận người

      thà như khóm lục bình trôi

      nghe con sáo hót ngậm ngùi ngàn năm.

      Nguồn: "Cát Bụi Phận Người, nxb Văn Nghệ 2006




    3. Link (Lê Văn Trung)

       

      Bài viết về Lê Văn Trung

       

      - Hai Câu Thơ Viết Trên Vách (viết về nhà thơ Lê Văn Trung) (Phạm Văn Nhàn)

      - Lê Văn Trung... Ta Đau Lòng Nhận Ra Hắn Là Ai! (Nguyễn Lệ Uyên)

      - Đọc: Cát Bụi Phận Người, Thi phẩm của Lê Văn Trung (Phan Xuân Sinh)

      Về Với Thiên Nhiên cùng Lê Văn Trung (Trần Văn Nam)

      Mênh Mông Một Cõi Đi Về... (Mang Viên Long)

       

      Tác phẩm

       

      - Từ Thế Mộng: Thơ và Thơ (Lê Văn Trung)

      - Đời Có Nhiều Chuyện Đáng Buồn (Lê Nam Phương)

      - Ngồi "Quán" Với Trần Hoài Thư (Lê Văn Trung)

      - Gọi Tên Người Yêu Dấu (Lê Nam Phương)

       

      Thơ Lê Văn Trung:

        • vantrungle,  • khacminh,  • vanchuongviet

      Trang Thơ Lê Văn Trung   (hocxa.com)

       

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Đông Khánh,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Dương Quảng Hàm,  Giang Hữu Tuyên,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)