1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Trang Thơ Trần Yên Hòa

      12-5-2016 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ TRẦN YÊN HÒA

      10 khúc. nhớ. người bội vong        • Gọi Nhớ

      Vọng Xưa             • Núi tạ sông người                 • Về

       

      Buổi Chiều Ở Mỹ, Nhớ Quê           • Gởi Khổ Lụy Một Thời

      Lãng mạn thu       • Miền thơ ấu    • Tạ tình         • Xa người

      Biển dâu tôi          • Buồn Rơi        • Cha Mẹ        • Mắt buồn

      Thuở Em Là Nữ Sinh          • Chung Một Nhánh Sông        • Cõi Em Vô Lượng

      Tưởng                  • 5 chữ cho ngày sinh              • Tự tình cùng đất nước

       

      Khan Cổ Gọi Tình, Về (1)       • Khan Cổ Gọi Tình, Về (2)

      Khan Cổ Gọi Tình, Về (3)       • Uyên Ương         • Phượng Hề

      Khát Vọng          • Lá Trăm Năm               • Đêm Thức Trắng Nhớ Côn Sơn

      Mùa Thu trong ký ức          • Ngõ Tình Phai        • Rừng Trú Ngụ Em

      Gởi Khổ Lụy Một Thời         • Tục Lụy Em            • Gởi cô gái Tam Kỳ, đất khổ

      Một Thuở Tam Kỳ               • Ngày trở lại Tam Kỳ thăm trường Lý Tín

      Gởi Tam Kỳ thương khó      • Chung một nhánh sông


         :: 10 khúc. nhớ. người bội vong


      Cho ngày 3.8... xa lắc

      tranh Nghiêu Đề

      1.

      Hề bài đoản ca. ta rống cổ kêu

      Gởi kẻ bội vong. quên đi tình nghĩa

      Hề bài đoản ca. ta rống cổ gào

      Gọi em xanh xao. về đây. trầm ngãi.


      2.

      Ngày này. tháng này. em bỏ ta đi

      Trời đất chung quanh. ùn ùn sụp xuống

      Ta chết giấc. giữa trưa hè. oan uổng

      Em đâu rồi. trong cuộc chia ly.


      3.

      Em đi về. cuối dãy. núi xa

      Thấp thoáng. cánh buồm đen. bất hạnh

      Em đi rồi. địa ngục. trong ta

      Máu chảy. quanh đời. nghe. đặc quánh


      4.

      Tìm em đâu. cuối bãi. sông bồi

      Em thấp thoáng. giữa đất trời. vô định

      Tình mười lăm năm. bao cơn hưng thịnh

      Giấc ngủ cô đơn. theo gió cuốn trôi


      5.

      Phía không em. ta sống. chết. từng hồi

      Ngóng cổ. về phương em. không chớp mắt

      Mây vẫn dăng đầy. góc trời xa khuất

      Nước mắt chảy loang. bên lở bên bồi


      6.

      Tình mười lăm năm. ngó như lưỡi dao

      Cắt thịt da ta. từng hồi đau điếng

      Ta oằn mình. chịu những vết đâm

      Búng máu thành vòi. máu tươi. văng miểng


      7.

      Người bội vong ta. một đời oan nghiệt

      Tiền kiếp nhân sinh. có phải không người

      Oan nghiệt. nghiệt oan. đất trời thê thiết

      Không có nụ cười. làm sao mà vui


      8.

      Ta tìm quên em. bên bến bờ xưa

      Con nước Tiền giang. nghe lạc giọng

      Tay vái tứ phương. nhớ người muôn dặm

      Cách trở quan san. em đã về chưa?


      9.

      Bến nước. của lòng em. có mỏi

      Người bội vong. câu thề thốt. năm nào

      Người bội vong. nghĩa tình. đá sỏi

      Giấc mộng chỉ còn. trơ tráo. xanh xao


      10.

      Thôi em. đời phù vân. quá đổi

      Nhớ làm gì. chuyện cũ. đã sang trang

      Xin lật sấp. những ân tình. xưa. tối

      Và yên bình. sống tiếp. cõi nhân gian




         :: Gọi Nhớ


      tranh Ngọc Dũng

      Em là mây ngàn bay

      Bốn phương trời chưa mỏi

      Tuổi năm mươi cũng vừa

      Cho đời em dừng lại


      Anh phương này đợi mãi

      Một ngày em quay lưng

      Sẽ hết một căn phần

      Cho quãng đời bất hạnh


      Anh ra vào quán nhớ

      Hàng đêm và từng đêm

      Nhìn vách im tịch mịch

      Biết em đã lặn chìm


      Còn đâu ngày thơ mộng

      Ta dắt tay lên đồi

      Kể chuyện tình cổ tích

      Ngọt ngào trên đôi môi


      Còn đâu ngày thân yêu

      Đêm đêm cùng chăn chiếu

      Cơn mộng du qua rồi

      Ta nhìn em nhỏ xíu


      Bây giờ thì đã qua

      Như một cơn sóng lớn

      Ụp lên đầu chúng ta

      Em và cơn mộng dữ


      Thôi bình yên mà sống

      Thôi bình yên mà đi

      Có nhớ nhau mà chi

      Dưới chân toàn đá sỏi


      Vẫn nhớ em muôn vàn

      Em không về chốn cũ

      Ta chắp tay cầu xin

      Cuộc tình thôi. hãy ngủ




         :: Vọng Xưa


      tranh Ngọc Dũng

      1.

      Đã qua rồi. Đã xa lắm rồi. Em?

      Sao anh mãi nghĩ. Em? Còn đâu đấy.

      Hương tóc. Thịt da. Thơm lừng đến vậy.

      Thì Em? Đâu đấy. Ở trong hồn.


      Anh vẫn nghĩ. Và vẫn mong. Đập gương xưa tìm bóng.

      Kéo em. Từ ảo. Bước ra đời.

      Em sẽ trở về. Bên đời ta. Nóng bỏng.

      Như ngày xưa em ghé sang chơi.


      Ơi! Hơn mười lăm năm. Chứ đâu có ít.

      Em quanh quẩn bên ta. (Quấn chặt lấy đời)

      Sẽ chẳng bao giờ rời xa nửa bước

      Mà bây giờ. Tình bỗng. Tay lơi.


      Ta vọng em. Chiều càng xanh xao mãi

      Và hồn ta chấp chới mãi trên ngàn

      Có một chút gì như là. Cay đắng

      Chận giữa dòng đời. Bật tiếng kêu khan


      Ta vọng em. Bài thơ. Lầm lủi viết.

      Em ở đâu? Bay giữa chốn bồng bềnh

      Bến nước. Đục trong? Còn ta côi cút.

      Trong căn nhà. Dĩ vãng. Buồn tênh.


      Ta lại uống. Một mình. Rượu thiên cổ lụy

      Rót vào trần ai. Ta hứng hết. Ơi người!

      Giữa vầng trăng. Đêm khuya. Khướt say. Túy lúy

      Nuốt chửng bóng hình em. Từng ngụm bời bời.


      Nuốt chửng bóng hình em. Tan vào đáy cốc

      Em ơi em!

      Ta quên cả loài người.


      2.

      Ta ca xang suốt buổi chiều

      Vọng em như thể quá nhiều tơ vương

      Mà sao như thể lạ giường

      Đúng ta thương nhớ suốt đường trường tôi


      Ta quang gánh suốt một đời

      Ta luay huay với những lời đắng cay

      Ta biết ta trong cõi này

      Yêu em vô vọng không ngày không đêm


      Ta gọi em suốt đời tôi

      Sao trong thiên hạ biết bao nhiêu người

      Những tà áo trắng bay bay

      Tôi nghiêng ngó mãi rớt qua tay mình

      Cũng vì chỉ một em xinh

      Nên tôi xin đứng đợi tình. Gọi em

      Nên tôi. Chỉ em là em

      Tôi ngơ ngác trong cõi đêm nghìn trùng

      Không đêm nào tĩnh cơn khùng

      Vào ra trông ngóng não nùng xác thân

      Tôi quỳ tôi với ăn năn

      Xin cho tôi chút vô thần kiếp tôi


      *

      Xin thưa là. Với em rằng

      Đúng tôi Ngơ Ngác Cõi Người * vì em


      * tên một tập thơ Luân Hoán



         :: Núi tạ sông người


      tranh Ngọc Dũng

      Đê đầu lạy tạ cố hương

      Ta quay lại những đêm trường quê xưa

      Chập chờn trong giấc ngủ trưa

      Quán Rường ơi! Ta cùng mưa ướt nhèm

      Đây gò ông Đốc cùng em

      Cởi trâu tắm suối - suối Sầu Đế ơi!

      Sao ta gan ruột bời bời

      Nhìn mây tám hướng lòng phơi ráng chiều

      Nhớ xưa chân bước liêu xiêu

      Nghe câu hát mẹ trong chiều ca dao

      Rước em về tắm sông đào

      Lòng neo cố xứ lòng chao chát buồn

      Đê đầu lạy tạ cố hương

      Cho ta ngắm lại áo hường em qua!




         :: Về


      tranh Nguyên Khai

      1.

      Ta về dựng lại cơ ngơi

      Và dang tay níu cuộc đời riêng ta

      Xưa đôi con mắt mù lòa

      Nhìn đâu cũng thấy hồng hoa khắp trời

      Dang tay níu lấy nụ cười

      Mà sao hư ảnh làm đời ta đau

      Nay về tìm lại đời nhau

      Màu trầm luân đã nát nhàu rồi em

      Con chim đậu tuốt ngoài đêm

      Còn cao tiếng hót ngọt mềm mái khuya

      Ta lên tiếng gọi nhạt nhòa

      Đời hư huyển những âm thừa vọng sang


      2.

      Thôi về lại chốn tịch liêu

      Cùng em vọng tưởng mái lều thời gian

      Con chim nó hót trên ngàn

      Ta lên tiếng vọng ôm đàn ru đêm

      Về trên thân thể ngọt mềm

      Còn không vết nứt lặn chìm trăm năm

      Còn gì giữa chốn phù vân

      Hở em! Em xõa tóc buồn cố nhân

      Thôi thì thôi cũng căn phần

      Đời trăm năm biết có lần thăm nhau

      Hồng hoa tình đã phai mau

      Thì em, em mãi tô màu nữa chi.

      Ta về sống giữa vô vi

      Ăn cơm bạc thếch mà tri ân đời./.



         :: Buổi Chiều Ở Mỹ, Nhớ Quê



      một chiều buồn như trăm năm trước

      ta bơ vơ đứng gọi thất thanh

      quê nhà, quê nhà, đâu mất hút?

      mà ta như gãy cánh lìa cành


      gió cũng gió mà sao nghe lạ

      có cái gì như thể hắt hiu

      nắng cũng nắng vàng hanh trên lá

      mà nghe sao lạnh thấm tiêu điều.


      bờ môi mọng em, đóa tường vi nở

      nhớ điếng hồn luôn đêm sáng trăng

      cái nụ cười em, phương trời đất cũ

      quýnh quáng ta giục giã môi mềm


      ta trung niên, chập choạng câu cười

      sầu cố xứ, sầu tình, đắng nghét

      ở Mỹ, nhớ mặn, nồng, ngọt, lạt

      em, ngọn nguồn, xa tít mù khơi


      ở Mỹ, cơn buồn không thể biết

      bất kỳ đêm, hay sáng, hay chiều

      ở Mỹ, khi buồn lên thê thiết

      là cuồng điên, quay quắt, quạnh hiu.




         :: Gởi Khổ Lụy Một Thời


      tranh Nguyễn Phước

      Ta gồng mình đứng im, tay vuốt mặt

      Giọt mồ hôi chảy rịm khắp châu thân

      Chiều đứng gió bờ cao và lũng thấp

      Bóng tà dương chập choạng nỗi căn phần

      Thân phận bay trên từng bờ đá nhọn

      Ngày xích lô đêm ngủ bụi ngủ bờ

      Thốt chợt thấy mình mang thân du mục

      Lang thang trong thành phố cù bơ…

      Ngày tháng đó trong đời ta đã dựng

      Một căn phần cát bụi ủ ê thôi


      Mưa gió chướng giạt trên triền đất lỡ

      Tràn qua tim máu chảy - máu luân hồi

      Ta lạc loài như một dãi mây trôi

      Bay chấp chới giữa vô cùng lạnh giá

      Ngày tháng đó một mình ta mệt lã


      Một mình ta thân phận trớ trêu đời

      Em đi rồi ta làm kẻ mồ côi

      Nuôi trong lòng niềm cô đơn ruổng mục


      Ta rong mãi những đường dài khổ lụy

      Bờ tre xưa gốc rạ cũ đâu rồi


      Ta dãi dầu cùng mưa nắng ta thôi

      Xin em cứ ngoảnh đi và lặng lẽ

      Ta hú gọi khan chờ em mọi nẽo

      Nhưng bờ môi thắm thiết biệt tăm hơi

      Những vong thân những cay đắng một thời

      Đừng vực dâỵ em ơi, đừng vực dậy


      Ta chiếc lá khô - cọng rêu - trôi nỗi mãi…


      Cali, 7/2012




         :: Lãng mạn thu


      tranh Đinh Cường

      Em, mùa thu, mùa vàng rưng hoa cúc.

      ngẩn ngơ anh tìm kiếm suốt đời riêng

      trong lòng anh mưa đã nhòa ký ức

      về một người làm ấm giấc mơ em


      Anh đốt đuốc huơ cho đời tỏ rạng

      mùa thu, xa, tận mãi xứ trầm hương

      xa ngái lòng ơi riêng mình với bóng

      một cành hoa ngâu nở vội bên đường


      Anh một mình ngẩn ngơ soi bóng lẻ

      cành sầu đâu rụng hết lá về đêm

      có cơn gió heo may, ngày quê cũ

      chợt biết thu về mang dáng áo len


      Guốc cao gót em nhẩn nha từng bước

      mang chút thu quen chớm lạnh sang mùa

      mưa cũng lạ lùng như là hơi thở

      của em, ta, xưa, trở dậy cùng mơ


      Mở toang cửa chào mùa thu đến

      ghé môi hôn thắm thiết ân cần

      trong nhịp đập trái tim, sự sống

      một mùa thu, òa vỡ bâng khuâng


      Mở toang cửa cho lòng hối hả

      ôm thu về cùng gió heo may

      ta chợt nhớ một mùa thu cũ

      của sài gòn hà nội xưa sau


      Thu, em, cali, một ngày rất vội

      cái lạnh se da làm buốt lòng người

      đốt chút lửa cho lòng ấm lại

      hong cuộc tình, vầy chuyện trăm năm.




         :: Miền thơ ấu


      tranh Nguyễn Phước

      Ta qua những xứ cùng miền

      Bước chân phiêu giạt trên triền lá khô

      À ơi con nước theo mùa

      Ru tình ời ợi gió lùa trong cây

      Em qua ta thuở thơ ngây

      Ta qua em, thuở bướm đầy vườn chim

      Mưa bay ngọc nát mưa chìm

      Lòng phu du nhớ hoa tim thuở nào

      Miền ta có nắng hương cau

      Miền em có mái tóc màu khói hương

      Ơi em còn nhớ còn thương

      Miền thơ ấu cũ hỏi đường tìm nhau




         :: Tạ tình


      tranh Nguyễn Phước

      Cuộc tình ta rồi thôi cũng hết

      hết thật sao những mắt chờ mong

      anh cố ngẫn trông vời cố quận

      thân đau nhừ qua một cơn giông


      Ta dâu biển và em tan tác

      gặp lại nhau sóng nhấp nhô bờ

      kẻ níu giữ hoài hoài chuyện cũ

      người lang thang vô định bơ vơ


      Ta cúi xuống hôn đời bạc bẽo

      mắt môi xưa sao lạnh vô cùng

      em ráo hoảnh vực bờ mắt khép

      lửa hoàng hôn tàn lụi hư không


      Ta nắm giữ cũng như rời rả

      nấn ná thêm một phút ra gì

      em quay bước và ta úp mặt

      nghe lòng se một vết đau xưa


      Tạ tình em tháng ngày ong mật

      mùa thơm hương lưu ủ trong lòng

      nắng sẽ tới và mưa sẽ dứt

      qua cơn này còn hết long đong?




         :: Xa người


      tranh Nguyễn Trung

      Từ biệt nhau rồi mai mốt nhớ

      nhớ loang máu chảy khắp đời nhau

      cánh mỏng con chim nào dong ruổi

      vàng đá thôi em cũng nát nhàu


      Bấu víu làm chi điều tưởng niệm

      chiều xa nắng xế biển dâu đời

      một nửa thân ta là đất cát

      một nửa hồn ta là mây trôi


      Hãy nghĩ về nhau mà tưởng tiếc

      giấc mộng hồ xưa đã vội tàn

      ngầy ngật ta hoài đôi mắt biếc

      lạnh cóng ngày đông rã giá băng


      Xa người ta làm thân lãng du

      trở mặt ngó đời sâu núi thẳm

      rừng xưa u uẩn vệt sương mù

      em tóc dài bay muôn vạn dặm


      Xa người ta đọc câu thơ cổ

      ngâm ngợi hồ trường đoạn cổ thư

      tìm nhau trong muộn màng giấc ngủ

      vàng đá, vàng thau, chừ xanh xao!!




         :: Biển dâu tôi



      Ơi rừng xanh kia còn đó hay không?

      Hay cũng biến thành sông, thành suối

      Ơi núi non kia còn đó hay không?

      Hay tang thương như ta một dạo

      Ngày tóc còn xanh phơi phới yêu em

      Quần áo trắng ngây thơ tuổi trẻ

      Ta mòn dần trên ghế tháng năm

      Ngày lại ngày kinh qua dâu bể


      Đời có lúc trắng xanh hy vọng

      Đốt đuốc tìm sự nghiệp trên cao

      Cũng có lúc đau thương lồng lộng

      Vết dao đâm nát ngứu tim trào

      Cũng có lúc quang vinh chất ngất

      Đứng dưới cờ hát khúc hùng ca

      Thề quyết chiến đáp lời sông núi

      Ngẩng mặt lên gươm tuốt sáng lòa

      Rồi đến khi cúi đầu gục mặt

      Ôm vết thương thân thể nát nhàu

      Thân tù tội bò lê bò lếch

      Ngày vong thân làm kẻ cuồng đau


      Sáu mươi năm bể dâu đã trải

      Những mê hoang ảo ảnh chập chùng

      Lòng chất ngất nghiệp đời hung bạo

      Ta quay về buông xả bao dung

      Trở về cùng em trong hang cổ tự

      Nhìn đời bằng con mắt vô ưu

      Ta đã ngộ đây là giấc bướm

      Cuộc biển dâu nhìn quá ngậm ngùi




         :: Buồn Rơi


      Mẹ ngóng con về hiu quạnh quá

      sân nhà đã đổ lá hôm qua

      sàn nước cầu ao đà xuống thấp

      mấy mùa con vẫn biệt mù xa


      Bởi ngóng con về mà tóc trắng

      mấy năm mấy tháng mẹ mong chờ

      mộ cha mấy độ con chưa dẫy

      vạt nắng hanh vàng sao bơ vơ


      Ba năm, năm năm, rồi bảy năm

      con ở tù như án chung thân

      hắt hiu mẹ tựa vầng trăng mõi

      không chiếu chăn cho một chỗ nằm


      Mẹ ngóng con về sau đám khói

      mù khơi gió tạt cuối hiên khuya

      hiu hắt điêu tàn vầng trăng lạnh

      thân cò bao sớm nắng chiều mưa


      Con xa nhớ mẹ lòng chát đắng

      như trái trâm khô thuở thiếu thời

      tượng đá quê nhà in dáng mẹ

      suốt đời còn lại nỗi buồn rơi




         :: Cha Mẹ


      Cha là núi, vô cùng núi lớn

      che hồn con rợp mát quanh năm

      núi có lỡ nhưng lòng cha vô lượng

      chắt chiu đời nâng dắt con ngoan


      Mẹ là biển, vô cùng biển rộng

      biển hiền hòa thầm thĩ ru con

      lời ru mẹ cho con yên cuộc sống

      để ngàn sau lời mẹ hóa nhiệm màu


      Trăm nhánh sông cũng chảy xuôi về biển

      lòng con nay đà đậm đặc phù sa

      phù sa mẹ là một đời lầm lũi

      một đời dài gian khổ bên cha


      Cha mẹ sống một đời hiền như đất

      mà con xa chưa đền đáp được gì

      xin tha lỗi con, như mẹ từng tha lỗi

      suốt đời này con còn thấy mẹ đâu


      (để nhớ ngày 5-7-1992, ngày mất Mẹ)



         :: Mắt buồn


      mắt ướt chiều heo may

      em vội choàng áo ấm

      đà lạt mùa lập đông

      trời hôm nay rét đậm


      ta se hồn thương đau

      ngẫn môi cười một dạo

      nắng vàng rưng thuở nào

      tiếng nhạc vàng đâu đó


      trở về trên mắt Uyên

      môi hồng như hoa dại

      tuổi hồn nhiên đâu rồi

      ta suốt đời chín mỏi


      mắt Uyên buồn mênh mông

      cõi hồn ta lay động

      đồi núi đứng nhìn trông

      hút mù khơi cánh mỏng


      một mùa hoa quỳ vàng

      tan trong chiều chia biệt

      đà lạt vẫn mù sương

      ta trông mòn tưởng tiếc


      thôi Uyên nhé một lần

      hãy mĩm cười như thể

      có lòng anh chung quanh

      có lòng anh bên cạnh




         :: Thuở Em Là Nữ Sinh


      Chắc thuở ấy em yêu màu lụa trắng

      nắng trên môi che dấu tuổi ngoan hiền

      vườn sữa ngọt vàng rưng màu trái chín

      em có nghe giọt nắng nhẹ bên hiên


      Chắc thuở ấy vở học trò thơm lắm

      như lòng em giấy bút trắng tinh khôi

      giọt mực tím rót vào lòng bối rối

      câu thơ đầu cho em thẹn làn môi


      Chắc thuở ấy cõi lòng em ngà ngọc

      chưa sang trang sách vở cũ bao giờ

      hoa bướm cũng đùa vui trong giấc ngủ

      tuổi thần tiên mơ mộng ngu ngơ


      Em nguyên si là một trang vở mới

      cũng như anh nguyên vẹn một u tình

      con diều giấy trên trời xanh phất phới

      quyện vào lòng như một giấc mơ xinh


      Cũng có lẽ lòng em bình yên quá

      mà lòng anh là buổi chợ đông người




         :: Chung Một Nhánh Sông


      Em đi qua đời ta bao năm

      Mắt em một thuở trời trăng rằm

      Còn chút gì cho ta níu lại

      Áo trắng và mây hồn nhiên bay


      Ta với người chung một nhánh sông

      Chảy vô cùng về mãi vô cùng

      Cho em cón ngồi hong tóc gội

      Cho ta còn hoài yêu em bao dung




         :: Cõi Em Vô Lượng


      Vác thập tự mang bóng hình dạo nọ

      Leo núi cao tìm kiếm cuộc tình xưa

      Nghe chất chứa nỗi u sầu rã mục

      Đời trăm năm sao nghe lạnh từng mùa


      Nước mắt chảy có hao mòn thân thể

      Mây ngàn năm mây vẫn tụ trên trời

      Em mấy nỗi trôi về đâu em hởi

      Ta tìm hoài hình bóng tháng ngày qua


      Cõi em xưa bát ngát cõi lòng ta

      Cõi em xưa có tiếng chim chiền chiện

      Có mây trời dăng mắc một lời ca

      Tình yêu ơi bay sa đà mất dấu


      Em vô lượng mà lòng ta chẳng thấu

      Địa ngục nào dẫn lối tới âm u

      Thơ thánh thiện ta làm hoài không nỗi

      Mà thơ ngây em nào biết, cho dù...


      Thơ thất tình ta làm bài thứ nhất

      Quay cuồng trong hơ hãi chập chùng

      Hình dáng lạ động lòng cao chất ngất

      Em bước qua đời sương khói tỏa mê cung




         :: Tưởng


      tưởng sẽ về hân hoan như tết

      có hương hoa cau thoang thoảng quanh vườn

      có bát nước chè sánh xanh ngào ngạt

      một mái tóc dài ngan ngát thơm hương


      tưởng sẽ mùa xuân có nhiều én liệng

      chim hót trên cao và đậu trên cành

      có con bò vàng trên nền nhà cũ

      và đàn gà tơ bới đất quanh sân


      tưởng sẽ về dang tay bè bạn

      kể chuyện trời mưa trời nắng xứ người

      kể chuyện huyên thuyên ngày thơ ấu cũ

      lòng vẫn hiền xanh như thuở đôi mươi


      tưởng sẽ có em trong ta tuyệt đẹp

      em tóc dài xưa và áo dài xưa

      má núng đồng tiền lúng liêng câu hát

      và nụ cười nào trong chiều mưa xưa


      tưởng sẽ về…lòng ta cứ tưởng

      mộng tưởng ươm mơ suốt những ngày dài

      nhưng ta về đây mình ta quạnh vắng

      khói bụi đầy trời đường phố nghịt xe


      ngập cả lòng câu hát rong dạo nọ

      ta thấy bơ vơ đến tận vô cùng

      cái chốn mù xa tìm hoài mãi miết

      tìm hoài, nhưng sao…một cõi mông lung




         :: 5 chữ cho ngày sinh


      (tặng Trần Thế Phong, Nguyễn Lương Vỵ, Nguyễn Văn Điều,
      Mạc Phương Đình, Lương Quang Bình, Thành Tôn)

      Buổi sáng dậy rất sớm

      Chăn gối còn vị nồng

      Trời hôm nay se lạnh

      Muốn ôm choàng lấy em

      Mà em còn mê ngủ

      Thôi mình ta dậy đi

      Ngó dáo dác quanh giường

      Hít đầy hương vị ấm

      (Từ lòng em tỏa ra

      Muốn vục đầu vào đó)


      Ngày này ngày sinh ta

      Ư những tháng năm dài

      Cuộc hành trình choáng váng

      Ư những tháng năm dài

      Cuộc hành trình loãng moạn (lãng mạn)


      Ngày này sinh ra ta

      Mẹ oằn lưng rặn đẻ

      Tiếng khóc bỗng vỡ oà

      Ta ra đời rất nhẹ


      Ngày ta sinh trong bọc

      Bà mụ xé cái bao

      Nói cái thằng đẻ bọc

      Đời rồi sẽ sướng sao!

      (Bà mụ cắt núm rún

      Lấy lưỡi hái, làm dao)


      Sướng làm sao không biết

      Nhưng đã từng tù đày

      Nhưng đã từng bò lếch

      Từng làm thân thồ người

      Từng cu li hạng bét


      Rún ta giờ ở đâu?

      Trên quê hương có phải

      Tên gọi là Quán Rường

      Mang màu trời tê tái


      Mẹ ta giờ ở đâu?

      Bên cầu gò ông Đốc

      Cha ta giờ ở đâu?

      Trong góc khu gò Trai


      Còn ta ngồi quạnh quẽ

      Bên hiên đời tàn phai

      Có phải là dâu bể

      Sao lòng nghe mệt nhoài


      Nhưng ta lại có em

      Hơi hướm trầm cổ tích

      Cùng ôm ta hằng đêm

      Giòng sông đông tuyệt đẹp


      Và ta lại có con

      Những đứa con như suối

      Róc rách bên tai ta

      Lời yêu thương dịu ngọt


      Và ta lại có anh

      Và ta lại có chị

      Và ta lại có bạn

      Bạn văn cùng bạn hiền

      Choàng cho nhau hơi ấm


      Sao không là niềm vui

      Hạnh phúc là có thật

      Quanh quẩn ở bên mình

      Tìm đâu ra, xa ngái?


      (20-12-2014, Anaheim, Calif, USA)



         :: Tự tình cùng đất nước


      Những tháng ngày tôi còn nhỏ xíu

      Ôm tập vở nhàu theo bạn bè đến lớp

      Nước mắt chảy quanh sợ sệt đủ điều

      Đất nước quanh tôi là cô giáo nhỏ

      Dạy tôi i tờ và đọc ca dao


      Buổi sáng có loài chim nào hót quá hay

      Chim chìa vôi hay chim chào mào

      Rót vào lòng tôi nỗi nhớ

      Rót vào lòng tôi niềm thương yêu

      Và niềm dịu ngọt


      Tôi đi dạo ven vùng quê thơ ấu

      Tuổi thơ như cánh diều no gió

      Ngất ngưỡng trong một trời chiêm bao

      Những tên gọi như Gò Chùa, Gò Ông Đốc

      Những dòng suối mát lạnh trưa hè

      Suối Sầu Đế, suối Đập Lạnh

      Ngọt ngào trong trái tim tôi.


      Ơi vùng quê thơ ấu của tôi

      Một dãy trời xanh ngắt

      Có loài bướm nhỡn nhơ trong hku vườn trí tưởng

      Có loài chim hút mật

      Cất tiếng kêu yêu thương

      Rũ tôi về vùng trời hồng

      Đó là đất nước, phải không?


      Những tháng ngày tôi lớn lên

      Đọc được dăm câu truyện Kiều

      Tôi mê Nguyễn Du quá đổi

      Và thương Thúy Vân

      Và yêu Thúy Kiều

      Sao cuộc đời Kiều mưa gió quá!


      Tôi yêu thích Chinh Phụ Ngâm

      Người vợ chờ chồng đi chiến đấu

      Với một lòng thủy chung

      như bài hát

      “Chinh chiến miền xa, con ơi

      Cha con chinh chiến miền xa”

      Tôi nghe mà rưng rưng nước mắt


      Tôi yêu cô Loan trong Đoạn Tuyệt

      Tôi yêu cô Mai trong Nửa Chừng Xuân

      Tôi yêu cô Nhung trong Lạnh Lùng

      Những nhân vật của những nhà văn

      Nhóm Tự Lực Văn Đoàn bất tử


      Một Nhất Linh trong tâm tưởng tôi nở rộ

      Những đoá hoa hồng thắm


      Tôi lớn lên với tình yêu của Mẹ

      Tình yêu của Em

      Những ngày đầu tiên rộn rã

      Đâu đâu cũng nghe tiếng chim ca

      Đâu đâu cũng là mật ngọt

      (những mật đắng sau này

      Em làm sao thấu được)


      Tình em đã cho tôi

      Là trái tim vội vã

      Là nỗi nhớ thương một tà áo lụa

      Một mái tóc dài đen mượt

      Nhánh mũi dọc dừa của em

      Làm tôi chết đi nửa đời nửa đoạn

      Tôi hạnh phúc để mà yêu em

      Dù em hành hạ tôi tận lực

      Dù em đốt cháy tôi thành tro than

      Tôi vẫn một mực yêu em

      Vì tôi kiếm tìm em suốt thời thơ ấu

      Vì Em cùng nghĩa với Mẹ

      Cùng nghĩa với Quê Hương, Đất Nước


      Có phải thế không?

      Hở em yêu thương một đời

      Rồi những cánh chim cũng sẽ dừng bay

      Sẽ đậu trên bến bờ thương nhớ

      Tôi nghe dưới mạch đất ngầm cũng cựa quậy

      Những làn sóng tin yêu


      Đàn chim đậu trên tầng cao của mây trời

      Cũng vọng về đất nước

      Sẽ hát bài ca về cổ tích

      Có Mẹ Âu Cơ

      Có Mẹ Châu Long

      Ngàn đời giang tay vẫy gọi

      Hãy về cùng non nước


      Phải về chứ

      Về để được đi trên cầu Long Biên

      Được đi trên cầu Trường Tiền


      Được vào lăng tẩm

      Ta sẽ vịn vào văn bia tiến sĩ

      Thấm mồ hôi tài hoa của tiền nhân

      Sẽ vịn vào từng nấm mộ của bạn bè

      Và ngợi ca tiếc thương

      Những anh hùng vô danh đã chết


      Phải về chứ

      Phải không em

      Vì đó là Đất Nước


      Đất của ta

      Và Nước của ta

      Không bao giờ mất được.




         :: Khan Cổ Gọi Tình, Về (1)


      tranh Đinh Cường

      em, tình ta, mái hiên đời nắng dịu

      sao bỏ đi xa ngút tận trời nào

      năm tháng cũ ta hoài giơ tay níu

      dư hương còn sót lại chút trăng sao


      tình ta là hoa cau nhà mẹ

      ngát hương thơm những buổi trăng rằm

      mẹ bổ cau têm trầu đãi khách

      cô gái bên nhà đôi mắt lá răm


      tình ta là áo cha sờn vai

      oằn nỗi đau một thời lận đận

      hằn vết xước ngày đói cơm muối mặn

      cõng ta đi suốt chặng đường dài


      tình ta, em cô gái quê mùa

      bận áo ba ba, đội vành nón lá

      nghiêng nghiêng mắt môi lúng liếng nụ cười

      trái tim ta có những ngày rất lạ


      tình ta là quê hương cổ tích

      thơm những lời ru thơm những điệu hò

      bè lục bình trôi tím bông điên điển

      xuôi chảy theo dòng sông nước quanh co


      tình ta là dòng suối mát êm

      tuôn tràn qua cánh đồng cỏ mượt

      một sớm mai nào ta đứng lặng im

      cũng quay lưng về vùng ngút mắt


      ta đứng gọi khan, tình ơi, trở lại

      để ta được nhìn tuổi ấu thơ xưa

      để ta được nằm trong nôi của mẹ

      giấc mộng trẻ thơ nói mấy cho vừa


      tình ơi, tình ơi, sao la lại mất

      tình ơi, tình ơi, sao bỏ ta đi

      ta khan cổ gào, gọi tình u uất

      ta khan cổ gào nước mắt hoen mi


      gọi mẹ, gọi cha, gọi em, gọi nước

      ở đâu xin về đùm bọc đàn con

      con sống lấy lây phía ngoài tổ quốc

      hãy dắt con về tìm lại giang san

      (KCGT,V 100-103)



         :: Khan Cổ Gọi Tình, Về (2)



      1. Khan cổ gọi em, chiều biển động

      gió xa thổi rụng một cành khô

      trơ trọi lòng ta nhìn sóng nước

      ơi em, ơi, con sóng vỗ bờ.


      Ơi em, đã quá xa tay với

      mù mịt người từ độ chiến chinh

      mù mịt nhau nên đành lạc mất

      một bờ vai thon, nhỏ, êm, mềm.


      2. Khan cổ gọi em, năm hai mươi

      áo trắng em bay chiều mùa hạ

      sân trường vui trong những tiếng cười

      má hồng em thơm mùi cỏ lạ.


      Anh lạc mất em ngày chủ nhật

      trường vắng em, lớp cũng vắng em

      đoạn thư tình nằm trong túi áo

      áo mơ phai, ngàn năm chưa quên.


      3. Khan cổ gọi em, năm hai lăm

      em bỏ ta đi về xa lắc

      nơi có người đưa đón em sang

      con sáo sậu hát bài tuyệt vọng


      Em đứng trong khung cửa đời em

      ngó về anh bằng đôi mắt ướt

      có khóc không em, lòng gương ý lược

      muộn màng rồi sáo đã sang sông.


      4. Khan cổ gọi em, như tiếng vạc kêu

      đêm thổ huyết những lời chung thủy

      trời hạn hán làm ta mệt lữ

      nằm chênh vênh giữa chốn mù tăm


      Ơi, nhớ quá cuộc tình xa xăm

      nhớ một thuở áo vàng qua ngõ

      em hiện đến bên anh rạng rỡ

      cõi lòng ta, ơi, thuở yêu người.


      5. Đời đẩy đưa những cuộc tình chung

      cũng biển dâu tang thương quá đổi

      ta loay hoay suốt kiếp cô đơn

      không tìm được, một tia nắng tỏ.


      Ta cày mãi những ngày đất khổ

      làm kiếp tằm nhả những đường tơ

      nhưng thơ ta cũng như tình em

      vạt nắng đầu ngày xa mấy độ.


      6. Khan cổ gọi em, năm ba mươi

      cuộc tù tội làm ta thất tán

      nước mắt im khóc huyệt mộ người

      ngày trải dài như dòng sông cạn.


      Em ở xa ngoài một tầm tay

      tầm tay khô càng thêm khô khốc

      ta ráo hoảnh vực bờ mắt khép

      khóc nước non trong hệ lụy người.


      7. Khan cổ gọi em, ngày bốn mươi

      em đâu xa lắc, xa vô tận

      ta mãi tìm em trong biệt tăm

      ta gọi em hoài trong giấc mộng.


      Em thì xa như là chim bay

      con chim sáo nhỏ của năm nào

      bài thơ hoa cúc vàng ta giữ

      giữ mãi đường gươm bật máu bầm.


      8. Khan cổ gọi em, ngày năm mươi

      ứ hự long ta buồn tiếng quốc

      ta lẻ loi như là hồn nước

      dạt xa, trăn trở mãi, con người.


      Em ở đâu xin một tiếng kêu

      như con chim quốc gọi tin về

      cho ta nghe được lời cố quận

      bớ em, bớ em, người trăm năm.


      9. Khan cổ gọi em, chiều hôm nay

      chiều mai, chiều mốt, hay chiều kia

      em, cõi lòng ta từ muôn kiếp

      hãy thức cùng ta sau cơn mê.


      Hãy đọc thơ ta ngày bình yên

      nhánh yêu thương chảy giữa môi hiền

      em ơi, nhát cuốc thời trung cổ,

      hãy cố quên, như chưa bao giờ


      em ơi cố dấu đi dòng lệ

      dòng lệ mừng cho những tình chia.


      Khan cổ gọi em, khan cổ gọi tình, về




         :: Khan Cổ Gọi Tình, Về (3)



      từ em, bỏ cội bỏ nguồn

      bỏ con sông nước đứng buồn nhìn theo

      nhánh sông chảy miết qua đèo

      anh heo hút đợi, chèo queo một mình

      cũng đành thôi một cánh chim

      bay xa, bay mãi, hút chìm nơi đâu

      bớ em, sương rớt thấm đầu

      bớ em, vô lượng ngàn sau có về

      bớ em, rời cõi u mê

      anh khan cổ gọi, em về cùng anh

      có con chim nhỏ trên cành

      líu lo hót đợi mùa xanh hoa vàng


      đợi em, bên vườn địa đàng

      xin em hãy ghé cài tràng hạt xưa.




         :: Uyên Ương


      tranh Khánh Trường

      Ta gảy nhẹ khúc nguyệt cầm thệ thủy

      Mảnh trăng non là nhụy của đêm khuya

      Ta cúi xuống bến giang đầu nước chảy

      Dừng bên em hồn đọng cõi mơ sầu

      ...

      Đã đến lúc bóng tà huy lụn tắc

      Mạch sầu khơi hồn ẩn ức vô lường

      Trăng tỳ hải làm hồn xiêu lạc phách

      Ta tan cùng điệp khúc giữa mù sương


      Em bóng sắc trở về ta ánh sáng

      Mùa xuân qua, mùa hạ đỏ, theo về

      Mơ một lúc giữa vô cùng hoảng loạn

      Trong vô cùng chìm đắm nỗi điên mê

      ...

      Phù trầm ơi! giòng sông chong mắt đợi

      Biển dâu ơi! sơ tán bụi đời ta

      Trong chớp mắt em là thiên cổ sử

      Vọng mỹ nhân hề lưu dấu ngày qua

      ...

      Thôi thì thôi, ta về đây, mỹ nữ

      Giữa trần ai đầu đội đá trơ vơ

      Ta gục vào em ngực trần săn cứng

      Để trăm năm giờ, phút, đợi, trông, chờ.


      Ta gục vào em chẻ thành trăm mảnh

      Ta phân thân hồn phách sắp thành tro

      Ta đâm chém, ta quơ quàng, rị mọ

      Đời điên mê tình ái dỡ muôn trò

      (Trích đoạn, nguồn: Hà Khánh Quân, luanhoan.net)




         :: Phượng Hề


      tranh Nguyễn Phước

      Ta vác trên vai hình hài em Phượng

      Mõi vai ta và nặng tên người

      Mười tám tuổi ta làm thân du tử

      Phượng bước qua đời thuở áo vá vai


      Tấm thân em như mùa hạ đỏ

      Nắng cháy da trơ đá cằn khô

      Mưa lũ bao mùa nước không thấm đất

      Đá cuội lăn tăn chờ buổi dâng cờ


      Buổi sáng quân đi như dòng sông chảy

      Sân trường reo vui rợp mát tiếng chim

      Ta mang mùa xuân cùng em hương sắc

      Buổi sáng em vào lớp học hiền ngoan


      Phượng hề, Phượng hề, dòng sông chảy mãi

      Từ suối từ khe róc rách dấu chân

      Bến nước chia xa em ngồi chân đợi

      Đợi một ngày nào yêu dấu quen thân


      Phượng hề, Phượng hề, loài chim cổ tích

      Em là giai nhân giữa chốn ba quân

      Em là uyên ương cùng ta cạn chén

      Nam nhi cũng quên một khúc ưu phiền


      Nữ nhi thường tình, phương nam, phương bắc

      Ta nam nhi hề gát kiếm treo đao

      Hát khúc phượng xưa yêu em lay lắc

      Quên nhân gian vui với sóng ba đào


      Mười năm yêu em, mười năm yêu Phượng

      Giấc ngủ không tròn mộng mị tráo trơ

      Ta giáp mặt ta tháng ngày binh lửa

      Ta say mê đi như sóng vỗ bờ


      Mười năm yêu em, mười năm xa ngái

      Giấc mộng trở về ẩn khuất mù tăm

      Ta làm cánh chim bay cùng tứ xứ

      Bỏ em sau vườn mưa dội xa xăm


      Phượng hề, em yêu, ra đi đành đoạn

      Như chim bay mù trong cõi nhân gian

      Đất đá cày tơi đường kim mủi chỉ

      Còn lại bài thơ hơi hướm tên người


      Mười phương xa ơi, lòng ta trơ trọi

      Giữa bóng mây trời ta thấy em lên

      Em bước chân ra giữa vùng cương toả

      Còn ta đứng nhìn một thuở không quen


      Phượng hề, mười năm, rồi hai mươi năm

      Mưa giông ướt ta chìm trong mấy nỗi

      Giỏ hoa của ngày thơ ấu xa xăm

      Lai rộ lên tình yêu trái chín


      Nay ta trở về đường sơn cốc tự

      Lập quán ẩn danh biệt tích giang hồ

      Nhắm mắt yêu em, yêu người tố nữ

      Trong cõi nhân quần sống biệt mù tăm


      Chỉ còn Phượng xưa, Phượng yêu, Phượng đỏ

      Với ta chỉ là một giấc mơ hoa

      Giấc mộng ôm em trong tay phủ dụ

      Bằng bặc một đời sông nước phù sa


      Phượng hề, giữa ta luôn luôn sóng cuộn

      Mưa đầu nguồn, mưa cuối bãi, mênh mông.

      Mùa hè đi qua, mùa hè, máu chảy

      Giữa giòng đời Phượng vẫn nở thênh thang.


      Thử làm tì kheo tay ôm bình bát

      Dắt em đi về tịnh độ uyên nguyên

      Đôi mắt trỏm lơ tụng hoài câu hát

      Máu chảy qua tim dội vết chân thiền


      Tình Yêu! Tình Yêu! chia xẻ ngọt bùi

      Ta nay qua sông làm con chốt thí

      Phượng hề! Mười năm cuộc đời tục lụy

      Phượng hề! Trăm năm thương mãi về người.


      Có còn gì không giữa chốn nhân gian?

      Ta mơ ngủ yên dưới cội hoa vàng.




         :: Khát Vọng



      Tám tuổi ra đồng bắt ốc mò cua

      Chân trần trơ khất

      Chú nhóc con nắng đỏ nung người

      Chạy nhảy trên nổi buồn cha mẹ


      Bắt ốc mò cua

      Giữa mưa dầm gió bấc

      Không tấm áo tơi

      Không tấm vải choàng

      Tám tuổi là tôi

      Thằng nhỏ đó


      Mười tuổi vào lớp học vở lòng

      Con nhà quê đi học muộn

      Ê a vài ba chữ

      Mắt trông ra đường ngóng ngó gió lên

      Sợ cơn mưa giông buổi chiều ụp xuống

      Giột nhà, ướt cửa

      Thằng bé nhà quê

      Chính hiệu con nai vàng


      Cô giáo đầu tiên là cô giáo Ước

      Cô khai tâm tôi bằng chữ i, tờ

      Đặt vào tim tôi - điều mơ mộng nhỏ

      Nhìn cuộc đời là đóa hồng tươi


      Tôi lớn lên như khoai, như sắn

      Như bụi tre, gốc chuối, sau hè

      Nhưng tôi là người - nên tôi suy nghĩ

      Sao sống giữa đời khổ cực hơn vui?


      Oằn lên vai cha, oằn lên vai mẹ

      Chắt chiu dành từng lon gạo củ khoai

      Chiến tranh tràn lan bỏ quê xuống phố

      Tôi khắc lên mình thân phận lưu vong


      Nhân danh! nhân danh! nhân danh chủ nghĩa

      Thế lực nào đổi trắng thay đen

      Công Lý, Tự Do, Hòa Bình, Nhân Bản

      Miệng hô hào, tay đẫm máu anh em


      Nhân Dân! Nhân Dân! một trò giả trá

      Ngụy lòng tin, ngụy chính nghĩa, màu cờ

      Tôi đứng bên bờ vực sâu té ngã

      Tên điếng cả hồn, điếng cả ước mơ


      Thằng bé nhà quê đứng nhìn đất nước

      Bom đạn rơi đầy, hố, hục, hang, sâu

      Đạn Mỹ, đạn Nga, bom Tàu, súng Tiệp

      Đất nước mình - Sao oanh kích tự do?


      Những kẻ bên kia nhân danh Giải Phóng

      Những người bên này bảo vệ Tự Do

      Đất nước tan hoang biển trời u ám

      Nhân danh nào cũng hóa đất thành tro


      Khát Vọng!

      Khát vọng của tôi năm mười tám tuổi

      Là cậu sinh viên hiền như đất cục

      Ngu ngơ như cá trước lờ

      Trong lòng tôi đầy ắp viễn mơ

      Lồng ngực bốn phương gió lộng

      Tương lai xanh với tuổi trẻ hồng

      Trước mặt

      Sau lưng

      Hoa thơm

      Bướm lượn

      Quê mình sẽ mãi tươi hơn


      Khát vọng của tôi năm hai lăm tuổi

      Tôi đi cùng đất nước chiến tranh

      Giày sô, áo trận

      Trũng thấp, trũng sâu miệt mài xung kích

      Nhắm bắn quân thù nã đạn liên thanh


      Đạn nã vào phường dấu mặt

      Quân xâm lăng núp bóng chiêu bài

      Đem súng đạn ngoại lai

      Cày lên xương cha máu mẹ

      Quân xâm lăng núp, ẩn, tàn hình

      Nhân danh

      Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc


      Khát vọng của tôi

      Sáu năm tôi về từ địa ngục

      Tôi trở về mong đổi thịt thay da

      Đã hết chiến tranh

      Hôn lên chữ Hòa Bình

      Nhân danh Hòa Bình

      Tôi cảm ơn Hạnh Phúc


      Nhưng sao mẹ vẫn thức hằng đêm

      Vẫn chỏng chơ mắt đợi mắt chờ

      Vẫn lệ nhòa trên gối rơm đơn chiếc

      Mẹ là hiện thân của bà tiên đầy ơn phước

      Gõ cây đủa thần biến đá thành cơm

      Bây giờ mẹ thiếu ăn, sức cùng lực kiệt

      Gục đầu trên gối ăn năn


      Khát vọng của tôi biến thành que tăm

      Không bật ra thành đốm lửa

      Tôi hát nghêu ngao những điệu hát buồn

      Nhìn cuộc đời ẩm mục


      Khát vọng của tôi rất đổi bình thường

      Mà sao không có được

      Là con người đủ ăn đủ mặc

      Tôi sẽ ra đồng hát khúc ca dao

      Mà sao áo em vẫn vá vai

      Vai anh vẫn sần sùi cực nhục

      Sáu mươi năm cách mạng thành công

      Người người như con chó ốm


      Hồ Chí Minh nói

      Thắng giặc Mỹ ta xây dựng hơn mười ngày nay

      Hơn mười ngày nay?


      Ngày nay?

      Những đứa con gái vẫn đứng đường

      Vẫn bán trôn nuôi miệng

      Hàng hàng lớp lớp

      Con gái đi lấy chồng xa xứ

      Con trai bỏ đất mà đi

      Làm tôi làm mọi cho người

      Còn sướng hơn làm tôi mọi cho ta

      Những cán bộ mặc áo dài đại cán


      Hàng hàng lớp lớp nông dân ngồi chực ngồi chờ

      Trước dinh chủ tịch

      Kêu đất kêu trời

      Về đất đai mình bị bọn quan tham quy hoạch

      Làm biệt thự, hotel

      Ai là người nhân danh Công Lý?

      Bao nhiêu oan khuất

      Muôn muôn, triệu triệu

      Nỗi đọa đày vắt vai


      Lê Duẩn nói

      Ra đường nhìn người công nhân quét rác

      Mặc áo rách vai rách toang rách toát

      Các đồng chí không xấu hổ sao?


      Xấu hổ lắm chứ sao không

      Sáu mươi năm cách mạng thành công

      Đi ngoài đường gặp toàn dân áo rách

      Vào công viên gặp toàn đĩ điếm, xì ke

      Tìm không ra nơi vệ sinh công cộng

      Đành đứng bên lề đường nín thở


      Phạm Văn Đồng nói

      Nộng Đức Mạnh nói

      Các Mác nói

      Lê Nin nói

      Staline nói

      Cách Mạng Tháng Mười

      Cách Mạng Mùa Thu

      Cách Mạng thành công

      Xã Hội Chủ Nghĩa

      Đi lên đỉnh cao Thế Giới Đại Đồng

      Là những lời rỗng tuếch


      Tôi viết bài thơ

      Rỉ máu trên giòng huyết lệ

      Với niềm khát vọng trong veo

      Của năm mười tám tuổi




         :: Lá Trăm Năm


      em đi qua phố ngậm ngùi

      mưa giăng bóng nhỏ dập vùi dấu chân

      một mai có biết căn phần

      trong thân thể nọ có lần cho anh

      nhớ xôn xao nụ hôn gần

      bờ môi mọng nụ tầm xuân đêm nào

      lá trăm năm em xin trao

      những môi hôn những câu chào thiết tha

      bây giờ ta vẫn là ta

      đi trên phố không biết là về đâu.




         :: Đêm Thức Trắng Nhớ Côn Sơn


      Đêm thức trắng dòng dòng câu cổ lục

      Rớt xuống hồn thành giọt lệ ứa khô

      Quả đã quá sáu trăm năm Nguyễn Trãi

      Trái tim người còn để lại ngàn sau


      Ta bỗng nhớ Côn Sơn ngày tháng cũ

      Trong căn lều rơm cỏ Người làm thơ

      Thơ Người viết bằng tâm hồn kẻ sĩ

      Giục giã lê dân đòi lại cơ đồ


      Thơ người viết như một làn kiếm sắc

      Chém vào đau thương cùng khổ cơ hàn

      Thơ vực dậy nhưng đọa đày, khốn khó

      Của bao kiếp người nô lệ lầm than


      Người bỏ Côn Sơn đi thờ Minh Chúa

      Suốt mười năm nếm mật với nằm gai

      Làm kẻ sĩ dựng cơ đồ áo vải

      Vua lại quên người…kẻ sĩ một mai


      Trở về Côn Sơn trong căn lều cỏ

      Người có như ta, thức trắng, xót thương đời

      Người có như ta nhỏ lệ suốt canh thâu

      Hồn vất vưởng tang thương từ dạo nọ




         :: Mùa Thu trong ký ức


      Chẳng thể quên mùa thu mông mênh

      Ngày tháng cũ

      Ở một nơi có loài chim bay về xao xác

      Hình như trong lòng ta vọng tưởng

      Những mùa thu xa ngái


      Ở một nơi ta đến theo cánh chim bay

      Có lá vàng rụng ngoài hiên vắng

      Đó là xứ sở thần tiên

      Mà ta gặp hoài trong trí tưởng


      Mùa thu nào có bước chân Hà Nội

      Bước chân lang thang trên phố Quan Thánh

      Ta chợt thấy Khái Hưng ngất ngưỡng trên chuyến tàu điện

      Thấy Nhất Linh từ trường Thăng Long bước ra

      Thấy Thế Lữ, Thạch Lam, Hoàng Đạo

      Ôi một thời làm ta rưng rưng nhỏ lệ

      Mùa thu bây giờ ở đâu?


      Ngày tháng có bước chân Sài Gòn

      Bước chân lang thang trên đường Phạm Ngũ Lão

      Dáng dấp nào thật quen

      Của Mai Thảo, Nguyễn Xuân Hoàng, Viên Linh

      Của Bùi Giáng, Lê Xuyên, Sơn Nam

      Ta ôm Sài Gòn trong tay

      Hương mùa thu lãng đãng một mùi rất nhẹ


      Ngày tháng có bước chân Cali

      Một mình ta buồn thảm

      Ta không thấy ai thân quen

      Mùa thu rụng vàng đâu đó

      Ta chỉ còn mình ta trên đường Bolsa

      Mùa thu buồn phiền, ảm đạm


      Mùa thu nào xa xưa

      Hát lên khúc tình thu mấy độ.




         :: Ngõ Tình Phai


      lời tình nào em cho ngày nọ

      cũng tàn phai theo tháng năm rồi

      như con nước tràn qua cát nóng

      tan nhòa trên vị đắng bờ môi


      thấp thoáng đó một bờ vai cũ

      màu tóc xưa hong đậm tình nhau

      ta chen chúc nhục nhằn đủ thứ

      bỗng hốt nhiên em nhạt phai màu


      con sông nước vỗ tràn thơ dại

      gợi lòng ta nỗi nhớ thương xưa

      cơn mộng dữ mười năm lưu lạc

      đất khách hoài ngóng một chiều mưa


      tình đã cạn mà ta lú lẩn

      tưởng như ta trẻ mãi không già

      ngõ phai nhạt làm ta lấn cấn

      cuộc tình xưa pha vị điêu ngoa


      ta vẫn mãi một lòng hoài vọng

      như lưu vong vọng tưởng quê nhà.



         :: Rừng Trú Ngụ Em


      rừng xa, có gọi em về

      nhắn câu phù ảo dầm dề sương mai

      xa ta, hồn vọng đêm dài

      nhắn mây gọi tóc phủ tai ách trời

      em đi phố cũng ngậm ngùi

      rừng kêu, núi gọi, sóng vùi dập sông

      mờ nhân ảnh, kiếp lao lung

      rừng em trú ngụ, nửa chừng khơi xa

      ta về ngọng nghịu lời ca

      vỗ tay, tạc đá, lìa xa phận người.



         :: Gởi Khổ Lụy Một Thời



      Ta gồng mình đứng im, tay vuốt mặt

      Giọt mồ hôi chảy rịm khắp châu thân

      Chiều đứng gió bờ cao và lũng thấp

      Bóng tà dương chập choạng nỗi căn phần

      Thân phận bay trên từng bờ đá nhọn

      Ngày xích lô đêm ngủ bụi ngủ bờ

      Thốt chợt thấy mình mang thân du mục

      Lang thang trong thành phố cù bơ…


      Ngày tháng đó trong đời ta đã dựng

      Một căn phần cát bụi ủ ê thôi

      Mưa gió chướng giạt trên triền đất lỡ

      Tràn qua tim máu chảy – máu luân hồi

      Ta lạc loài như một dải mây trôi

      Bay chấp chới giữa vô cùng lạnh giá

      Ngày tháng đó một mình ta mệt lả

      Một mình ta thân phận trớ trêu đời

      Em đi rồi ta làm kẻ mồ côi

      Nuôi trong lòng niềm cô đơn ruỗng mục


      Ta rong mãi những đường dài khổ nhục

      Bờ tre xưa gốc rạ cũ đâu rồi

      Ta dãi dầu cùng mưa nắng ta thôi

      Xin em cứ ngoảnh đi và lặng lẽ

      Ta hú gọi khan chờ em mọi nẻo

      Nhưng bờ môi thắm thiết biệt tăm hơi

      Những vong thân những cay đắng một thời

      Đừng vực dâỵ em ơi, đừng vực dậy

      Ta chiếc lá khô – cọng rêu – trôi nổi mãi…




         :: Tục Lụy Em


      tần ngần trở lại hiên xưa

      nắng vàng rưng, nhớ ngày mưa thuở nào

      dạt xa từ độ chiêm bao

      lãng du quên, lãng du nào, hở em

      trở về, mưa vẫn muộn phiền

      một bờ cát lở, hai miền phù vân

      cũng là mưa tạt đá băng

      cách ly đòi đoạn còn ngăn nỗi mình

      lãng du quên một chuyện tình

      tục lụy em, lại một mình ta say.



         :: Gởi cô gái Tam Kỳ, đất khổ


         tranh Ngọc Dũng

      Em lớn lên theo những vồng khoai

      vồng khoai lang chảy dài cồn cát

      cái nóng se khô, cơn mưa dứt hạt

      em le te đội nón qua cầu


      Em đạp xe đi học trường làng

      mẹ gắng cho em kiếm ba mớ chữ

      cắn chữ làm đôi đọc thư tình anh gởi

      cái nghĩa yêu đương mù mịt quá chừng


      Rồi mười lăm tuổi lên trung học

      khung trời thị xã, cổng trường vôi

      áo dài như bướm bay phất phới

      em mang theo hồn anh đi đâu?


      Cô nữ sinh quê lên tỉnh học

      rất đẹp như trời buổi chớm thu

      cái hồn nhiên cùng màu lụa trắng

      làm anh xao động giửa sa mù


      Tình ta như vồng khoai trên cát

      bát ngát là hoa tụ với cành

      bát ngát lòng anh muôn cánh hạc

      giữa trời thị xã rộng thênh thang


      Rồi chiến tranh chia biệt con người

      em giạt về đâu anh chẳng biết

      cuộc tình ta chưa lời chia biệt

      mà em xa ngút mắt anh rồi


      Cuộc chiến tranh như loài bạch tuột

      cuốn trôi anh, lên thác, xuống ghềnh

      cuốn trôi em, rạc rày, hun hút

      cô gái tam kỳ, đất khổ lênh đênh


      Thời gian... mười năm, hai mươi năm

      ơi thời gian vô tình quá đổi

      anh gặp lại em ngày tam kỳ gió nổi

      cái nóng khô rang như đôi mắt em chừ


      Đôi mắt em xưa là một dòng sông

      có bóng dáng anh lung linh trong đó

      đôi mắt em nay như cánh buồm đen

      cô gái tam kỳ, suốt đời nhỏ lệ


      Thời gian qua... đã mấy mươi năm

      nhánh sông tuổi thơ vẫn còn chảy mãi

      tam kỳ và ta một thời thơ dại

      đốt đuốc tìm hoài cái thuở mười lăm


      đốt đuốc soi cái chỗ em nằm

      và soi lại ta vùng thơ ấu cũ

      thương quá em ơi anh không đủ chữ

      giảng nghĩa dùm anh cái chữ ân tình


      Cô gái tam kỳ, đất khổ của anh

      bây giờ ra răng, muôn đời rứa hỉ.




         :: Một Thuở Tam Kỳ


      tranh Đinh Cường

      Hồn rất lạ giữa bến bờ mông quạnh

      ngày đi qua miền viễn xứ long đong

      có một chút nắng vàng trong cốc lạnh

      mùa xuân xưa còn vọng tuổi thơ hồng


      Có một dạo em ngồi hong tóc ướt

      áo vàng bay chiều lạc lối đi về

      nghe tim gọi từng đêm lòng thổn thức

      vết son nào còn lại nỗi si mê


      Có một chút lòng em còn để lại

      chút hương thơm của một thuở tam kỳ

      năm tháng ấy còn in mùi hoa dại

      áo trắng bay cho lòng ta tình si


      Một chút nắng một chút mưa một thuở

      cõi lòng ta mưa gió tạc ngùi ngùi

      em giữ mãi trong lòng ta nổi nhớ

      và mùi hương ngào ngạt mãi không nguôi




         :: Ngày trở lại Tam Kỳ thăm trường Lý Tín



      Thầy trở về một lần trong dáng nắng

      sân trường xưa giờ đã đổi thay nhiều

      bầy chim sẻ không còn trên mái ngói

      trường xanh xao tiếng hát, lời ca dao


      Thôi các em cũng đừng mong thầy kể

      nổi nhọc nhằn của tuổi trẻ hôm nay

      trước mặt ta đâu cũng là bãi chiến

      và lòng người bao cuồng vọng mê say


      Thôi các em cũng đừng câu chúc tụng

      thầy trở về với phấn trắng bảng đen

      bài chinh phụ ngâm một lần thầy đã giảng

      thiên đường xưa vàng úa tận bao giờ


      Xin hóa thân làm loài chim hút mật

      đậu trong vườn cho tuổi mộng em cao

      em cố giữ màu xanh trên mắt biếc

      với niềm thương yêu một sớm mai nào


      Thầy quày quả như sợ người níu giữ

      chút tình riêng trong đôi mắt học trò

      em cũng vậy đời làm em mệt lữ

      sân trường đang mù mịt khói tro bay

      Đà lạt 1970



         :: Gởi Tam Kỳ thương khó



      Bên này đại dương được nghe tin dữ

      làng quê ta bị nước cuốn trôi rồi

      nước như giặc, chảy tràn thác lũ

      còn mô căn nhà, còn mô nương dâu


      Cơn đại nạn của quê đã đến

      mẹ, cha, ông, bà, con cháu... bà con

      cái sống chết đã nằm trên số phận

      nên cột chung nhau cùng chết theo dòng


      Vành khăn tang buộc mái tóc xanh

      mắt người vợ kiệt cùng tuyệt vọng

      xác của chồng trôi mất, biệt tăm

      những đứa con co ro, bé bỏng


      Còn lại nơi quê là cơn gió lạnh

      cơn gió xé tim những kẻ sống còn

      cái đói, cái đau, và ngàn cái khổ

      mất mát này tai họa trăm năm


      Tôi ở bên này trông vời quảng tín

      tam kỳ ơi, thương khó quá đi thôi

      trận giặc bảy lăm tan nhà nát cửa

      nay tai họa này sống làm sao nguôi


      Hãy đứng lên em tựa lưng đứng dậy

      dắt díu nhau lên núi tìm cha

      cha dù chết nhưng rồi em sẽ thấy

      sẽ hồi sinh sau tiếng khóc òa


      Bài thơ ni tôi viết tự tim mình

      như có máu rỉ trong lời tình tự

      dù thơ có trăm câu nghìn tứ

      cũng không bằng một chút lòng chia


      Tôi chia cùng quê nổi khổ phân lìa

      cái hạnh phúc không bao giờ có được

      dân quê tôi nghèo suốt đời khổ nhục

      bão lụt tai ương...nước mắt đầm đìa


      Tôi mang trong tim thương nhớ khôn nguôi

      nên gởi dòng này về cho quảng tín

      nỗi đau của quê, nỗi đau của đất

      vẫn đeo đẳng hoài một nỗi đau chung


      tam kỳ của tôi thương khó quá chừng



         :: Chung một nhánh sông



      Ta với người chung một nhánh sông

      dòng sông xưa nước chảy xanh dòng

      em đi qua phố ngày chan nắng

      tóc xõa bờ vai ngọt lịm lòng


      Ở đó trời quê hương tương tư

      tuổi thần tiên và áo mơ phai

      bao năm ta vẫn nghe lời hót

      chim sáo bay chiều bình yên xưa


      Em đi qua đời ta bao năm

      mắt em một thuở trời trăng rằm

      còn chút gì cho ta níu lại

      áo trắng và mây hồn nhiên bay


      Ta với người chung một nhánh sông

      chảy vô cùng về miết vô cùng

      cho em còn ngồi hong tóc gội

      cho ta còn hoài yêu em bao dung



    3. Bài viết về Trần Yên Hòa

       

      Bài viết về Trần Yên Hòa

       

      - Trần Yên Hòa và tác phẩm mới: “Sấp Ngửa” (Du Tử Lê)

      - Đọc “Sấp Ngửa” của Trần Yên Hòa (Đỗ Xuân Tê)

      - Thơ Tình Huyền Diệu Pha Lẫn Phàm Tục... (Qua Thơ Trần Yên Hòa) (Trần Văn Nam)

      - Thơ Trần Yên Hòa, nặng tình với quê hương (Bích Huyền)

      Nhà thơ Trần Yên Hòa và thi tuyển “Uyên Ương, Phượng Hề, và Khát Vọng” (Mặc Lâm, RFA)

      Nói Chuyện Với Trần yên Hòa (Phạm Phú Minh)

      Trao Đổi Ngắn Với Nhà Văn Trần Yên Hòa

       (Lương Thư Trung)

      Những cảnh đời quen thuộc (T.Vấn)

      Đọc lại “Mẫu Hệ” – Nỗi đau còn đó

       (Nguyễn Lương Vỵ)

      Nhà văn Trần Yên Hòa và 'Rớt xuống tuổi thơ, tôi' (Nguyên Huy, NV)

      Nhà Văn Trần Yên Hòa Ra Mắt Truyện Dài ‘Đi Mỹ’ (Việt Báo)

      Đọc Rớt xuống tuổi thơ, tôi của Trần Yên Hòa

       (Đỗ Xuân Tê)

      Nhật ký đời sống trong thơ, văn Trần Yên Hòa”! (Du Tử Lê)

      Khi nhà văn Trần Yên Hòa nhất định không “yên”, cũng chẳng “hòa”! (Du Tử Lê)

      Trần Yên Hòa (Luân Hoán)

      Tiếng Thơ Gọi Tình Của Trần Yên Hòa

       (Hà Khánh Quân)

      Trần Yên Hòa (Vĩnh Hảo)

       

      Tác phẩm

       

      - Khát Vọng (Trần Yên Hòa)

      - Duyên (Trần Yên Hòa)

      - Trang Thơ Trần Yên Hòa (Trần Yên Hòa)

      - Qua Cầu (Trần Yên Hòa)

      - Khởi Hành Và Tôi (Trần Yên Hòa)

      - Thơ Bạn Quảng Nam: Xuân Thao (Trần Yên Hòa)

      - Áo Gấm Về Làng (Trần Yên Hòa)

      Đi Mỹ (vietmessenger.com)

      Sấp Ngửa (banvannghe.com)

      Các bài viết khác (sangtao.org)

      Website (banvannghe.com)

      Trang Thơ (hocxa.com)

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      ,  Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Duy Liêm,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  Hàn Mặc Tử,  Hồ Đình Phương,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)