1. Head
    1. Link

      Liên Kết

       

       

      Từ Điển Anh Việt

       

          

       

       


      Tac Pham & Tac Gia

      Tác Phẩm

       

       

      Tác Giả

       

       
       

      Tạp Chí

       

      PHONG HÓA (13 số đầu)
       (Đại học Khoa học Xã hội)
      PHONG HÓA (các số sau)
       (Đại học Hoa Sen)
      TỰ LỰC VĂN ĐOÀN, tác phẩm
       (Viện Việt Học)
      VĂN HỌC
      Tạp chí Văn Học
      Thư viện Người Việt:
      NAM PHONG
      TRI TÂN
      THANH NGHỊ
      NGÀY NAY
      VĂN HOÁ NGÀY NAY
      TIỂU THUYẾT THỨ BẢY
      TẬP SAN SỬ ĐỊA
      THẾ KỶ 21
      DÒNG VIỆT
      Trọn bộ DÒNG VIỆT (1993-2009)
      VĂN (Xuân Canh Thìn) (vanmagazine)
       

       

    2. Thơ Tình Ngày Valentine (Nhiều Tác Giả)
      13-02-2014 | THƠ

      Thơ Tình Ngày Valentine



      Vì Em Yêu Anh (ÂuThị Phục An)           Thơ Tình Tuổi Ba Mươi (Bủi Đức Long)

      Không Đủ Gọi (Bùi Giáng)                  Râu Xanh (Cung Trầm Tưởng)            

      Lời Tình Buồn (Chu Trầm Nguyên Minh)      Mũi Né (Đỗ Nghê)  Lá Ngoan (Du Tử Lê) 

      Niên Thiếu (Duyên Anh)       Hương (Đinh Hùng)                     Lót Ổ (Hoàng Lộc)

      Môi Giới (Hoàng Trúc Ly)       Đá Vàng (Hồng Khắc Kim Mai)    Hương Nước Mưa (Kiên Giang) 

      Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân (Kim Tuấn)  Vẽ Em Lên Thơ Lên Cuộc Đời (Luân Hoán) 

      Khi Nào (Mai Trung Tĩnh)                            Đợi Em Về (Minh Đức Hoài Trinh) 

      Bài Học Thuộc Lòng Thứ Nhất: Yêu Chàng (Mường Mán)    Cần Thiết (Nguyên Sa)  

      Trúc Đào (Nguyễn Tất Nhiên)                       Niềm Vui Nhỏ (Nguyễn Thị Hoàng)  

      Trái Tim Quy Hàng (Nguyễn Thị Thanh Bình)  Thơ Tình Nhã Ca (Nhã Ca)      Em (Quách Thoại)

      Một Thuở Theo Em (Quan Dương)       Kim Kim (Song Hồ)   Viết Trang Tình Sử (Tạ Ký) 

      Cho Anh Làm Tình Nhân (Thế Viên)   Nụ Hôn Đầu (Trần Dạ Từ)   Theo Em (Trần Hoài Thư)

      Trái Tim Hồng (Trần Thị Tuệ Mai)          Bài Thơ Tình Mồng Sáu Tết (Trần Vấn Lệ)

      Đám Cưới (Từ Kế Tường)                     Ngày Của Hai Người (Viên Linh)

      Còn Một Chút Gì Để Nhớ (Vũ Hữu Định)      Dòng Nước Trong (Xuân Thao)



      Vì Em Yêu Anh

       

       ÂU THỊ PHỤC AN

      thời gian ơi ngưng đọng lại

      cho hôm qua đừng đến hôm nay

      cho em dài thêm thêm nữa cơn say

      cho đêm mặn nồng cho đêm không dứt


      đồng hồ ơi, ngủ đi, đừng thao thức

      nầy thu mưa vừa tan cơn mưa

      nầy thu em làn môi ngày xưa

      môi ấm lại em khờ trong mộng


      biển xa ơi dậy đi cơn sóng

      sóng xô lòng nín thở bạc đầu

      chân đi lạc vào phiến tình nhau

      chân miên man mộng em bước tới


      chiêm bao ơi ngủ đi đừng vội

      ở lại cùng em chút nữa đi

      chút nữa thôi cho em ướt bờ mi

      … nụ ân tình yêu anh khe khẻ mở


      vì yêu anh em nín luôn không thở

      chết một lần để in dấu trăm năm…

      (sangtao.org)



      Thơ Tình Tuổi Ba Mươi

       

       BÙI ĐỨC LONG

      Yêu em thấy cõi đời vui

      thấy gần giấc mộng mơ mười năm xưa

      qua ba mươi tuổi già chưa

      mà sao náo nức như vừa hai mươi.


      Yêu em yêu cả loài người

      muốn chia muốn sẻ nụ cười cảm thông

      muốn đem hết trọn tấm lòng

      bắt tay vồn vã đám đông vô tình.


      Yêu em tất hẳn phải quên

      những môi khinh bạc đau riêng mỗi ngày

      bởi vì mai mốt mốt mai

      có em bên cạnh sẽ dài lo toan.


      Yêu em lại thấy thương thân

      làm sao no đủ ân cần chung quanh

      này em hạnh phúc làm anh

      lao đao chóng mặt loanh quanh vòng vòng.


      Yêu em lẫn lộn vui buồn

      bao nhiêu trái khổ ngược nguồn sẽ thưa

      em yêu ơn mấy cho vừa

      đời rong ruổi mãi vẫn chưa ghé bờ.

      1973



      Không Đủ Gọi

       

       BÙI GIÁNG

      Mây đứng lại chân trời phủ khói

      Giòng sông đi đò bến đợi ngu ngơ

      Chiều trời đẹp tâm tình em không nói

      Đất với trời chung một nghĩa bơ vơ


      Chiều thổi đẹp gió về em không nói

      Anh không chờ không biết đợi từ bao

      Từ xuống mưa không biết tự phương nào

      Giòng sông chảy ai người xin níu lại


      Mưa có tạnh nhưng chân trời còn mãi

      Những giọt sương là lệ ở trong mây

      Giòng sông đi cho nước nói ngàn ngày

      Rằng bể rộng không bến bờ em ạ


      Anh đợi xuống đêm về đầu phủ toả

      Mịt mù xanh bù xoã ánh tơ giăng

      Cười môi em duyên dáng như chị Hằng

      Và lấp lánh mắt là sương trong lệ


      Anh sẽ hỏi gió đêm về mở hé

      Mở muộn màng là một chút mơ hoa

      Mở ngàn sau hoài vọng chút phai nhoà

      Và mất hút ở cuối trời nín lặng


      Rồi từ đó về sau mang trái đắng

      Bàng hoàng đi theo gió thổi thu bay

      Anh chờ em không biết tự bao ngày

      Để thấy mãi rằng thơ không đủ gọi


      Sầu một thuở đất mòn không tiếng nói

      Một ngàn năm trăng giãi tuyết băng buông

      Anh gửi đi ngàn sóng cuộn thác nguồn

      Để thấy mãi rằng thơ không đủ gọi


      Mùa xuân lại với chim về đã mỏi

      Với cá về mây nước cũng lang thang

      Anh nằm im nhắm con mắt mơ màng

      Mở con mắt cũng mơ màng cỏ lá


      Hờn phố thị để lạc hồn cõi lạ

      Sầu phố xanh từ bữa nọ em đi

      Tuyết trời Tây có nguôi lãng những gì?

      (Mưa Nguồn)



      Râu Xanh

       

       CUNG TRẦM TƯỞNG

      Ðến anh thì đến hôm nay

      Lỡ mai tuyết lạnh, bảy ngày sẽ qua

      Ðến anh thân thể lụa là

      Dài đuôi con mắt, ngắn tà váy kiêu

      Ðến anh hé sẵn môi điều

      Cho anh hôn xuống trăm chiều ái ân

      Đến anh gót chớ phân vân

      Để mai sau nữa trăm lần đến anh


      Chờ em anh để râu xanh

      Lòng xây bốn bức trường thành giam em...

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Lời Tình Buồn

       

       CHU TRẦM NGUYÊN MINH

      Anh đi rồi còn ai vuốt tóc

      Lời tình thơm sách vở học trò

      Đêm xuống rồi em buồn không hở?

      Trời sa mù tầm tay với âu lo


      Anh đi rồi còn ai đưa đón

      Áo em bay khuất mất thiên đường

      Tuổi hai mươi trong vòng tay chờ đợi

      Ngôn ngữ nào anh nói hết yêu thương


      Anh đi rồi còn ai chiêm ngưỡng

      Cổ em cao tay mười ngón thiên thần

      Tóc em xanh trùng dương sóng lượn

      Anh chợt buồn đứng ngóng bâng khuâng


      Anh đi rồi còn ai tình tự

      Đêm đầy lời ru tiếng nhớ bơ vơ

      Phúc yêu em dấu lần quá khứ

      Nụ hôn đầu rụng xuống hư vô.

      1967

        Nhạc: Vũ Thành An, Tiếng hát: Thiên Kim & Quốc Khanh
             (PPS: Nguyễn Nam Sơn & Đỗ Thị Tuyết Hoa)



      Mũi Né

       

       ĐỖ NGHÊ

      Em có về thăm Mũi Né không

      Hình như trời đã sắp vào xuân

      Hình như gió bấc lùa trong Tết

      Những chuyến xe đò giục bước chân. ......

      Em có về thăm Mũi Né không

      Mùa xuân thương nhớ má em hồng

      Nhớ môi em ngọt dừa xứ Rạng

      Nhớ dáng thuyền đi trong mắt trong.

      Em có về thăm Mũi Né xưa

      Con đường sỏi đá vẫn quanh co

      Hoàng hôn sóng vỗ bên trời biếc

      Sóng vỗ trong hồn ta ngẩn ngơ.

      Em có về thăm Mũi Né yêu

      Mười năm như một thoáng mây chiều

      Mười năm vườn cũ chim bay mỏi

      Áo trắng chân mềm em hắt hiu.

      Mũi Né ơi người xưa đã xa

      Mùa ơi gió bấc nhớ không ngờ

      Năm nay người có về ăn Tết

      Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ?

      1970

      Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Thư Ấn Quán-2007



      Lá Ngoan

       

       DU TỬ LÊ

      Ơn em, thơ dại từ trời

      Theo ta xuống biển vớt đời ta trôi

      Ơn em, dáng mỏng mưa vời

      Theo ta lên núi về đồi yêu thương

      Ơn em, ngực ngải môi trầm

      Cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan

      Ơn em, hơi thoáng chỗ nằm

      Giấu quanh quẩn giấu nỗi buồn một nơi

      Ơn em, hồn sớm ngậm ngùi

      Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

        Nhạc: Từ Công Phụng, Tiếng hát: Tuấn Ngọc
             (PPS: Phung Nang Tran)



      Niên Thiếu

       

       DUYÊN ANH

      Thuở ấy mây non với gió mềm

      Nắng vừa ấm để mọng môi em

      Nụ hôn mừng tuổi ngon như tết

      Anh bảo em rằng mới tháng giêng


      Tiếng trống đình vang tự sớm mai

      Xuân em còn hứa hẹn lâu dài

      Hồn nhiên thức trắng đêm tam cúc

      Anh bảo em rằng qua tháng hai


      Bước nhẹ trên đường quê ngát hoa

      Dẫn em coi hát dưới trăng ngà

      Khi về hương bưởi thơm trong tóc

      Anh bảo em rằng sang tháng ba


      Sông nhỏ đềm êm nước lững lờ

      Soi hình hai đứa rất nên thơ

      Giận vì con gió làm bay tóc

      Anh bảo em rằng tới tháng tư


      Ít quá một ngày hai bận thăm

      Thiếu dâu héo hắt cái thân tằm

      Chửa chiều đã ngỡ sao quên mọc

      Anh bảo em rằng đến tháng năm


      Anh bảo em nhiều nhớ hết không

      Những lời tháng sáu có mưa giông

      Những câu tháng bảy heo may lượn

      Tháng tám tình xanh tháng chín hồng


      Em vỡ lòng yêu cuối tháng mười

      Chiếc hôn tháng một cháy bùng môi

      Tháng mười hai gọn vòng tay ấm

      Đó lúc hồn anh biết rã rời …

      (1975)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Hương

       

       ĐINH HÙNG

      Hai người có buổi bâng khuâng quá

      Kể truyện mưa xuân với nắng hè.

      Chắc hẳn đôi lòng lơ đãng cả,

      Vì chưng cùng nói chẳng cùng nghe.


      Tôi nhìn cặp mắt trong xanh ấy

      Để thấy hồn tôi trong mắt xanh.

      Thuyền mộng lênh đênh vào xứ lạ,

      Chèo đưa nét nhạc lượn mong manh.


      Ôi! nếu đời ta ngừng bước lại

      Một giờ, một buổi, một mùa thu!

      Lòng tôi hóa bướm tình si mất

      Cánh mỏng u hoài lả giấc mơ.


      Tôi nghe em nói bằng im lặng,

      Bằng dáng nghiêng nghiêng động nét mày;

      Bằng cả mênh mang chiều lắng đọng,

      Nụ cười em gửi gió thu bay.


      Tóc quyện mây choàng vai mộng nhỏ,

      Chìm chìm hơi nắng, bước thu đi

      Hồn như khói tỏa say tà lụa,

      Chợt tỉnh, còn như truyện ngủ mê.


      Thoảng cánh hoa rơi, nhòa giấc mộng,

      Giật mình, tay nắm ngại rời tay.

      Lẻn trong nếp áo, mùi hương thẹn,

      Nắng sưởi bàn chân, gót chuyển mây.


      Vai ngả gần vai bát ngát trời,

      Rừng thương, núi nhớ lẩn vành môi

      Mùa thu lọt giữa vòng tay khép,

      Bỡ ngỡ nhìn nhau trọn cuộc đời...

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Lót Ổ

       

       HOÀNG LỘC

      Anh xin lót ổ em nằm

      Cọng rơm nhánh cỏ ướt đầm giọt vui

      Bóng mây nghi hoặc tan rồi

      Hồn xanh mái lợp nắng trời ước mơ


      Em nằm đắp kín niềm xưa

      Tóc mai nghìn sợi thơm tờ cổ thi


      Như đôi thú lạc thầm thì

      Lại ân ái dậy (từ khi cháy rừng)

      Lòng anh còn bấy rưng rưng

      Hoà theo nỗi đợi nỗi mừng tặng em


      Vẫn mong đốt nén hương nguyền

      Cài hoa tiếp mộng để gìn giữ nhau

      Ổ quen hơi ấm ban đầu

      Khúc vui còn được xin hầu giấc thơ.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Môi Giới

       

       HOÀNG TRÚC LY

      Tên:

      Xin mời em chối bỏ tên anh

      Vì tên em là cuộc đời

      Ba. Bảỵ. Năm. Tám. Sáu.

      Hai. Bốn. Chín. Mười. Mười.

      Con số có tên kiếp người có tuổi,

      Anh già rồi chối bỏ tên anh?


      Hai chân:

      Xin mời em đạp lên số mệnh của anh

      Vì chân em là nhịp bước

      Anh rớt lại sau rất thèm tới trước

      Xin mời em


      Răng:

      Xin mời em cắn vào lưỡi anh

      Vì răng em là giọt sương

      Sớm mai mở mắt sương chưa tan

      Nên răng em chưa thành giọt lệ

      Xin mời em


      Môi:

      Xin mời em ghì sát môi anh

      Vì môi em là âm nhạc

      Em mở môi ra

      mùa xuân cựa mình múa hát

      Xin mời em


      Hai tay:

      Xin mời em tát vào mặt anh

      Vì tay em là hoa lá

      Chút ơn cuối cùng xin lễ phép mời em


      Miệng:

      Xin mời em cười lên dốt nát của anh

      Vì miệng em là ánh sáng

      Anh đui mù giữa tha ma dĩ vãng

      Xin mời em


      Tóc:

      Xin mời em thắt chặt cổ anh

      Vì tóc em là sợi dây xiết cổ

      Anh le lưỡi ra giã từ đau khổ

      Xin mời em, mời em!

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Đá Vàng

       

       HỒNG KHẮC KIM MAI

      Khi anh đến

      Vầng trăng còn non

      Tiếng em cười dòn

      Mắt em như sao tỏ

      Em đâu ngờ anh đã thương em


      Khi anh đến

      Vầng trăng còn xanh

      Mắt em long lanh

      Môi cười ngoan hơi thở

      Đất trời rạng rỡ

      Anh đâu ngờ đá biến thành thơ


      Khi anh đến

      Vầng trăng đang xuân

      Trăng mơ màng

      Và ai say đắm

      Em biết rồi

      Ngày vui đã tới

      Đá rừng sâu thương tiếng em cười

      Gió ngoài khơi theo sóng bồi hồi

      Tiếng thề xưa vô cõi đời đời


      Nên

      Suối trên rừng có lúc ngừng nghe chim hót

      Lá trên rừng có lúc mừng quên đi ngủ

      Mai trên rừng, mai trên rừng

      Và đá trên rừng khám phá đã yêu em


      Yêu em tự muôn kiếp nào

      Em biết chưa?

      Thi tập Mắt Màu Nâu

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

        Nhạc: Phạm Anh Dũng



      Hương Nước Mưa

       

       KIÊN GIANG

      Trời đang đứng bóng trưa gay gắt

      Anh ghé nhà em xin nước mưa

      Ngỡ lạc Đào Nguyên hay Thượng Uyển

      Khi bông sứ nở hội đương mùa


      Uống nước trời mưa anh những tưởng

      Uống mùi hương tóc gái thơ ngây

      Nước trong veo quá, không men rượu

      Mới uống lòng đà ngây ngất say


      Gió thổi tóc bay hương phảng phất

      Giả vờ anh gọi: "Nước mưa thơm"

      Hương xông từ tóc lên da thịt

      Vì má hồng chưa có dấu hôn


      Vuốt tóc liếc nhìn như bẽn lẽn

      Môi cười nửa nụ trách người quen

      "Cái anh thi sĩ đa tình quá

      Uống nước no rồi... chọc ghẹo em"


      Cổng đã khép rồi bông sứ rụng

      Anh lên đường giữa nắng ban trưa

      Lòng còn say ngất dư hương cũ

      Hương tóc hay là hương nước mưa.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân

       

       KIM TUẤN

      Anh cho em mùa xuân

      Nụ hoa vàng mới nở

      Chiều đông nào nhung nhớ

      Đường lao xao lá đầy

      Chân bước mòn vỉa phố

      Mắt buồn vin ngọn cây


      Anh cho em mùa xuân

      Mùa xuân này tất cả

      Lộc non vừa trẩy lá

      Thơ còn thương cõi đời

      Con chim mừng ríu rít

      Vui khói chiều chơi vơi


      Đất mẹ gầy có lúa

      Đồng ta xanh mấy mùa

      Con trâu từ đồng cỏ

      Giục mõ về rộn khua

      Ngoài đê diều thẳng cánh

      Trong xóm vang chuông chùa

      Chiều in vào bóng núi

      Câu hát hò vẳng đưa


      Tóc mẹ gìa mây bạc

      Trăng chờ trong liếp dừa

      Con sông dài mấy nhánh

      Cát trắng bờ quê xưa…


      Anh cho em mùa xuân

      Bàn tay thơm sữa ngọt

      Giải đất liền chim hót

      Người yêu nhau trọn đời

      Mái nhà ai mới lợp

      Trẻ đùa vui nơi nơi


      Hết buồn mưa phố nhỏ

      Hẹn cho nhau cuộc đời

      Khi hoa vàng sắp nở

      Trời sắp sang mùa xuân


      Anh cho em tất cả

      Tình yêu non nước này

      Bài thơ còn xao xuyến

      Nắng vàng trên ngọn cây…

      (1961)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

        Nhạc: Nguyễn Hiền, Tiếng hát: Duy Quang



      Vẽ Em Lên Thơ Lên Cuộc Đời

       

       LUÂN HOÁN

      tôi không có gì, ngoài tình sử

      cả đời tôi

      đã sống

      và sẽ sống

      bằng chừng đó


      tôi đã mất tuổi thơ

      nhưng không có tuổi gìa

      tôi chỉ có tuổi yêu

      tuổi thất tình

      tuổi mơ mộng

      tuổi làm thơ


      và triệu bài thơ của tôi

      chỉ là một bài thơ

      chỉ là một bài thơ

      vỏn vẹn

      là nụ hôn trên môi em


      tôi xin vẽ em lên thơ tôi

      lên cuộc đời tôi vinh hiển


      vẽ từng gót chân hồng

      vẽ từng nốt ruồi xanh

      vẽ từng cái bớt son

      vẽ từng cái răng khểnh trắng

      vẽ từng sợi tơ thơm

      vẽ từng làn da lụa chín

      để được sống trong em

      để được thở hơi em

      thơ

      thơ chan hòa vỡ tràn trên thân thể ngọc

      tôi tưởng chừng muốn ghen

      với chữ nghĩa với vần điệu

      cứ bồng ẵm

      cứ nịnh hót

      cứ ca ngợi

      cứ nựng em mỗi ngày, mỗi giờ

      cứ chưng em ra cho mọi người chiêm ngưỡng

      em

      tôi vẽ em lên thơ

      lên cuộc đời tôi vinh hiển

      xin mời em ở đó

      xin mời em dạo chơi

      cuộc đời tôi

      thế giới tình yêu bát ngát.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Khi Nào

       

       MAI TRUNG TĨNH

      Khi nào em mệt mỏi

      Hãy cầm lấy tay anh

      Con đường đưa em tới

      Vùng mây trời biển xanh


      Khi nào em tội lỗi

      Hãy giẫm lên đời anh

      Nơi đã thừa ô nhục

      Cũng không còn thần linh


      Khi nào em đau khổ

      Hãy nghiêng xuống hồn anh

      Võng nhung tơ phù phiếm

      Ru em vài giờ quên


      Khi nào em tuyệt vọng

      Hãy cầm dao giết anh

      Tấm gương soi đối mặt

      Vỡ một lần cho xong.

      (1970)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Đợi Em Về

       

       MINH ĐỨC HOÀI TRINH

      Anh ơi đợi em về

      Hẹn nhau bên bờ suối

      Anh ơi đợi em về

      Anh ơi đợi em về

      Xuân đầu hay Đông cuối


      Chúng ta cùng vỡ đất

      Trồng chung một mẫu khoai

      Mái nhà xinh sẽ cất

      Viết bài thơ tương lai


      Đường về còn xa lắm

      Đợi chờ thường âm u

      Môi em phai mầu thắm

      Tóc anh hờn sương thu


      Ta cần gì đâu anh

      Một kiếp người là mấy

      Ai thèm chi màu xanh

      Khi tình thơm vươn dậy


      Anh ơi đợi em về

      Những buổi chiều cô độc

      Gót chân trĩu xuống lề

      Đời mấy lần tang tóc


      Anh ơi anh đừng nản

      Phương xa em vẫn chờ

      Tìm nhau trên ánh sáng

      Yêu nhau trong giấc mơ


      Đợi em về anh nhé

      Đêm qua sao nở nhiều

      Nhắc anh, người em bé

      Phương trời, ai cô liêu


      Chiều nay em nhớ anh

      Tuy ngày về chưa đến

      Mộng vững hơn Trường Thành

      Trời dâng hoa yêu mến


      Em hái gửi về quê

      "Cánh hoa này say đắm

      Cánh hoa này đê mê

      Cành thứ ba thương lắm"


      Anh ơi đợi em về

      Nói chuyện mình mong nhớ

      Ghi lên núi câu thề

      Quên sầu người dang dở


      Anh ơi đợi em về

      Cùng xây nhà bên suối

      Anh ơi đợi em về

      Sách tình vào trang cuối.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

        Nhạc: Võ Tá Hân, Tiếng hát: Lệ Thu



      Bài Học Thuộc Lòng Thứ Nhất: Yêu Chàng

       

       MƯỜNG MÁN

      Yêu chàng như lược yêu gương

      Như yêu ba mẹ và thương cuộc đời

      Sao yêu trăng ở trên trời

      Em yêu chàng giữa muôn người thế gian


      Chao ôi, quá đỗi bàng hoàng

      Lúc run tay viết những trang tình đầu

      Mây hồng lòng trắng hoa ngâu

      Mực rưng niềm nhớ, chữ nhầu nét yêu

      Nhớ hơn Kim Trọng nhớ Kiều

      Yêu hơn họ Lục yêu Kiều Nguyệt Nga


      Yêu chàng nhìn rộng ngó xa

      Sợ trăng quên sáng, sợ hoa quên cười

      Sợ mưa nắng nhạt màu tươi

      Sợ sông cạn nước, sợ đồi khô cây

      Sợ rồi trái đất ngừng quay

      Thu Đông Xuân Hạ ngủ say quên về

      Yêu chàng mắt dại lòng se

      Yêu chàng tay ngóng nón che ngập ngừng


      Những hôm trời tím rưng rưng

      Trên vai tình lớn thành rừng mây thơm

      Em hái mây về thổi cơm

      Mời chàng ăn dưới cội nguồn chiêm bao

      Góp từng thước nắng lao xao

      Em dệt may áo hồng đào duyên thơ

      Mỗi đường chỉ một mối mơ

      Kim khâu tình chặt ngoài tà trong bâu

      Áo này em chẳng mặc đâu

      Dành đắp chàng những đêm thâu lạnh lùng


      Sang thu cây khế trổ bông

      Em nhặt hoa rụng kết mùng giăng quanh

      Giường êm em lót cỏ tranh

      Hát ru chàng ngủ trên cành yêu thương


      Yêu chàng như biển yêu non

      Từ ngày trái đất hãy còn bơ vơ

      Xưa em chưa biết nằm mơ

      Nay trăm cơn mộng hẹn hò tới lui

      Chàng cho em thấy ngày vui

      Thấy đêm là nụ hôn ngùi nhớ mong


      Trời ạ! em đã phải lòng

      Yêu chàng như lúa yêu đồng phì nhiêu

      Như gió yêu những cánh diều

      Rừng hiu, phố quạnh cũng liều bước chân.

      (1972)

      Một Thời Lục Bát Miền nam, Thư Ấn Quán-2008



      Cần Thiết

       

       NGUYÊN SA

      Không có anh lấy ai đưa em đi học về

      Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

      Ai lau mắt cho em ngồi khóc

      Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

      Những lúc em cười trong đêm khuya

      Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

      Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

      Lúc sương mờ ai thở để sương tan

      Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

      Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...


      Không có anh nhỡ một mai em khóc

      Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi

      Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

      Không có anh thì ai ve vuốt


      Không có anh lấy ai cười trong mắt

      Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong

      Ai cầm tay mà dắt mùa xuân

      Nghe đường máu run từng cành lộc biếc


      Không có anh nhỡ ngày mai em chết

      Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn

      Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon

      Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục...

      Thơ Nguyên Sa, Tổ hợp Gió xuất bản, 1971

       Diễn ngâm: Hồng Vân, PPS: M. Nguyễn



      Trúc Đào

       

       NGUYỄN TẤT NHIÊN

      Trời nào đã tạnh cơn mưa

      Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn

      Nhà người tôi quyết không sang

      Thù người tôi những đêm nằm nghiến răng

      Quên người – nhất quyết tôi quên

      Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào.


      Chiều xưa có ngọn trúc đào

      Mùa thu lá rụng bay vào sân em

      Mùa thu lá rụng êm đềm

      Như cô với cậu cười duyên dại khờ

      Bởi vì hai đứa ngây thơ

      Tình tôi dạo ấy là... ngơ ngẩn nhìn


      Thế rồi trăng sáng lung linh

      Em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ

      Sang năm mười bảy không ngờ

      Tình tôi nít nhỏ nằm mơ cũng thừa

      Tôi mười bảy tuổi buồn chưa

      Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày…


      Chiều nay ngang cổng nhà ai

      Nhủ lòng tôi chỉ nhìn cây trúc đào

      Nhưng mà không hiểu vì sao

      Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười?

      (1973)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

       Phổ nhạc: Anh Bằng, Tiếng hát: Tường Nguyên & Tường Khuê



      Niềm Vui Nhỏ

       

       NGUYỄN THỊ HOÀNG

      Em đợi anh về những chiều thứ bảy

      Hiu hắt vòm trời buổi sáng thứ hai

      Nhạc dạo mơ hồ trong tiếng mưa bay

      Thành phố ngủ quên những ngày chủ nhật

      Em lang thang tìm thời gian đã mất

      Cột đèn gầy soi trà thất vắng hoe

      Dàn nhạc hoang vu ca sĩ chưa về

      Quầy hàng lao đao bầy con trai khát rượu

      Hồn xiêu đổ theo nhịp đời huyên náo

      Vòng tay mong ôm ngang hết tinh cầu

      Trở lại vòng đua thứ nhất

      Không còn gì mai sau

      Anh về với em một chiều thứ bảy

      Confetti vung vẩy lá me

      Những đốm đèn xe chập chùng xa lộ

      Hơi thở khuya nào gợn gió heo may

      Anh bỏ em từ sáng thứ hai

      Thành phố tha ma trải dài đại lộ

      Từng hạt mưa bay cửa lòng bỡ ngỡ

      Anh bỏ em từ trắc trở đầu tiên

      Cho em xin một chiều vui thứ bảy

      Có nhạc phòng trà có lá me bay

      Tiếng gió reo vui đêm dài xa lộ

      Nửa cuộc đời còn khoác kín vòng tay

      Anh nhớ về thăm em

      Chiều hôm nay thứ bảy

      Trời giăng mưa trong lá me bay

      Em sẽ vì anh bắt đầu từ hiện tại.

      (Tập san VĂN)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Trái Tim Quy Hàng

       

       NGUYỄN THỊ THANH BÌNH

      Không cần ra tay nữa, em sẵn sàng nạp mình

      Đầu cần chi mai phục, mũi tên ngọt ngào xin


      Anh cứ nhắm ngay tim, hồn nhiên gây chấn động

      Ðừng chơi trò trốn tìm, rồi biệt tăm mù khơi


      Sao đi tìm một người, mà chỉ thấy mây trôi

      Sao đi tìm nụ cười, vụt tàn héo trên môi


      Thôi mắt đừng ướt nữa, có chi mà mất nhau

      Em rồi tạnh cơn mưa, sao trái tim vẫn sầu


      Một trái tim quy hàng, một lãng tử lang thang

      Thôi anh đừng lai vãng, lượm chi trái tim đau


      Anh là ai mà đến, hệt như bóng ma vương

      Em nai tơ khờ dại, bỏ chơi ở giữa đường


      Có một lần nai khát, anh là bờ suối trong

      Nhưng vô tình đá cuội, đau tới nát tan lòng


      Em về ôm tim nhỏ, khóc một lần thiên thu

      Thiên thu giờ lầm lỡ, con suối mát ơ hờ


      Ơi bờ xưa bỗng cạn, nai xưa trúng độc rồi

      Vẫn còn ngu ngơ hỏi, đâu suối mát tình lang


      Một trái tim quy hàng, em nai tơ hàng phục

      Yêu thiện xạ ngang tàng, chết dưới nỗi sầu hoang.

      (vanchuongviet.org)

       Phổ nhạc: Quốc Toản, Tiếng hát: Khánh Ly, PPS: Quốc Toản



      Thơ Tình Nhã Ca

       

       NHÃ CA

      Kỳ diệu thay khi nghĩ đến anh

      biển lũng sâu thấp xuống, thấp xuống dần

      rồi thì núi dưới mình cao lớn

      và trời đất bao la trên thân phận em bé bỏng

      Từ những niềm bí mật đang họp nhau thành chợ

      tôi bước ra một mình

      những người khác cũng bước ra một mình

      chúng ta kề tai nói nhỏ với vô biên


      niềm bí mật ấy, những tình yêu khó hiểu

      Kỳ diệu thay khi nghĩ đến anh

      lối nào đây, biết lối nào gần

      Mọi sự tới lui em làm sao từ chối

      Không còn là con chim

      (con chim gian xảo dấu mùa đông dưới cánh)

      Lượn những vòng nghi ngờ

      tôi hát vui tươi khi giã từ

      tuổi trẻ.


      Kỳ diệu thay khi nghĩ đến anh

      những thời gian vừa mọc lá non

      những lá non

      tư tưởng em đang bắt đầu từng nhánh.


      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Em

       

       QUÁCH THOẠI

      Em bỗng đến tìm tình ta ngây dại

      ta lịm chết và nhìn em mê mải

      em là ai em hỡi em là ai

      ta không hiểu em quả là muôn đời

      thôi khó nói lòng riêng ta khép gió

      ta cất em hồn si ta đóng ngõ

      đã dâng cao khát vọng của tình đời

      trong lặng nhìn đã chất chứa vạn lời

      ai dễ nói vì em huyền diệu quá

      em hiện đến ánh đời dâng sáng chóa

      bỗng nghiêng nghiêng cánh bướm chiều áo bay

      bỗng xiêu xiêu tình ngã theo tóc bay

      ta đã về sóng lòng ta xáo động

      về nơi em biển trời sao quá rộng

      ta về trong đôi mắt đẹp mênh mang

      chứa hồn tình cả thời gian không gian

      ta bay lặng thuyền hồn không giữ lái

      đi xa rồi không bao giờ trở lại

      về nơi đâu ta gặp gỡ em đây

      ta ngỡ rằng em một ánh huyền mây

      ai còn hiểu này đây em sáng tỏ

      ta ngẩn ngơ ôm lòng đau đớn ngó

      chút nhan sắc mà muôn vạn ảnh hình

      ta gói trọn người em đôi mắt trinh

      trán em xinh không in niềm vẩn đục

      thầm ẩn lặng cả muôn vàn phước lộc

      trên đôi mày dài đậm nét yêu thương

      cong một chút mà nặng kéo luyến thương

      của hồn ai ta muôn đời thương nhớ

      ta kêu gọi em hững hờ xin chớ

      vết thương lòng đau một nét mai xanh

      ta lạnh mình cứ một vẻ trâm anh

      em sâu kín giữa đôi đường mũi nhỏ

      em nở nhụy giữa đôi môi hồng đỏ

      căng căng mềm ứ đọng sữa tình tươi

      và ngậm hở đợi chờ ai hôn đó

      ta nhìn em thật xa xôi khó tỏ

      thắm hồn ta đôi má đỏ hây hây

      mắt hồn ta khoảng gáy trắng phô bày

      cổ thon cao nâng mặt tình hương phấn

      em tỉ mỉ đẹp ngời nơi ba ngấn

      thân hình em uốn khúc quá yêu quen

      cả người em ướm lửa chất thơm men

      trên ngực đồi vú sen còn kín búp

      hương trinh tiết vẫn còn nguyên ẩn núp

      trên làn da và trong tận hồn xuân

      em bước đi gió những thổi bâng khuâng

      gót hồng em ta nhìn lòng thơm mãi

      theo dấu chân hương tình em để lại

      em hiển hiện hồn ta buổi nắng trưa

      em mơ màng như một giấc mơ xưa

      trên mí mắt chân tình em dẫm nặng

      ta không hiểu ngọt ngào hay cay đắng

      em mất làm gió bão ở trong ta

      bởi yêu em ta hùng vĩ bao la

      ta ấp mộng vàng đường dài vạn kỷ

      ta yêu em tận yêu đời tuyệt mỹ.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Một Thuở Theo Em

       

       QUAN DƯƠNG

      Một thời em mặc quần jean

      áo sơ mi mỏng

      Tôi rình theo sau

      Nắng xuân em đội che đầu

      Ngực em cài đóa nắng màu vàng ươm

      Gió lùa nụ nắng tẩm hương

      ùa vào khứu giác

      Giữa đường tôi say.


      Treo hồn lên đỉnh chân mây

      Chân còn bước mãi tháng ngày đong đưa.


      Khi không bất chợt đổ mưa

      Áo em ướt nhẹp giống chưa mặc gì

      Cuộc cờ dày xéo nhau đi

      Núm cau một thuở ở lì trong tim


      Bao năm xuống biển lên bưng

      Dáng tiên em mãi đọng từng sớ da.

      Nguồn: internet



      Kim Kim (*)

       

       SONG HỒ

      Bây giờ tháng mấy rồi Kim nhỉ?

      em mặc áo màu hay áo hoa

      bây giờ tháng mấy rồi Kim nhỉ?

      tình yêu chúng mình như hôm qua


      chúng mình yêu nhau trong ngày Phục sinh

      khi những con chiên về nhà thờ

      và chuông giáo đường đang ngân tiếng

      Kim ơi Kim ơi Kim nhớ không


      em-đã-hôn-anh-như-anh-đã-hôn-em

      khi hai đứa chúng mình mới gặp nhau

      anh đưa em về trời vừa đổ tối

      chúng ta hẹn nhau ở ngày mai


      ngày mai anh đón em ở Phú Nhuận hay Chi Lăng

      chúng mình sẽ đi trên con đường Gia Định

      những con đường đầy bóng cây xanh

      hay những con đường Sài Gòn đầy mầu áo

      anh đưa em về anh không quên hôn em

      những buổi tối trời mưa hai đứa đi chung một đường

      (?)

      lòng em sưởi ấm lòng anh

      chúng mình vừa đi vừa hôn

      Ngoài trời vẫn mưa vẫn mưa tuôn


      vai em tròn như chiếc bình sứ

      môi em ngọt hơn nước mưa rơi

      em ơi Kim ơi Kim ơi

      những sáng Chúa nhật Kim còn nhớ

      anh cướp con chiên của Chúa rồi

      và môi em nở nụ cười

      anh nguyện là người tình chung thủy

      đưa em về thiên-đường-hoa-cỏ-tình-yêu

      chúng mình yêu nhau trong ngày Phục sinh

      khi những con chiên về nhà thờ

      và chuông giáo đường đang ngân tiếng

      Kim ơi Kim ơi Kim ơi nhớ không

      (Hai Cánh Hoa Tim)

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008


      (*) Bài thơ này đã được nhạc sĩ Mỹ Gene Brooks phố nhạc, nhạc phẩm mang tên KIM



      Viết Trang Tình Sử

       

       TẠ KÝ

      Tặng Thế Viên

      Ai về xứ mộng, xứ mơ

      Cho tôi gởi ít vần thơ tặng nàng

      Sông Hương lắm chuyến đò ngang

      Chờ anh em nhé, đừng sang một mình

      Chờ anh kể chuyện tâm tình:

      Từ anh theo đuổi những hình phù vân...

      Thôi em, đã lỡ một lần

      Mấy năm đau khổ đã dần vơi vơi

      Nghĩ thương kẻ ấy sai lời

      Nghĩ thương em những mong đời anh nên


      Xa xôi nhiều lúc anh quên

      Rằng em gái vẫn chong đèn đọc thơ

      Vẫn cầm duyên để đợi chờ

      Vẫn trông phượng đỏ hai bờ Hương Giang

      Chiều lên huyền hoặc bướm vàng

      Em như công chúa mơ chàng Thám Hoa

      Không, em tôi còn mẹ già,

      Còn đàn em dại, cửa nhà cậy trông.

      Có ai nhắc chuyện lấy chồng,

      Thì em đôi má ửng hồng thêm duyên


      Giận mình chưa đạt lời nguyền

      Anh không mong được chung thuyền ấy đâu

      Khi mô người bỏ cau trầu,

      Cho anh biết để ủ sầu lên men,

      Để anh vặn nhỏ ngọn đèn

      Viết trang tình sử cùng tên một người.

      (Sầu ở lại)

      Một Thời Lục Bát Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Cho Anh Làm Tình Nhân

       

       THẾ VIÊN

      1.


      Cho anh làm tình nhân

      để mỗi buổi sáng anh đưa em đi nhà thờ

      để mỗi buổi chiều anh đưa em xuống phố

      để những lúc tình tự

      anh được nói với em

      anh yêu em vô cùng

      và để những lúc em buồn

      anh sẽ gọi mây gọi gió

      anh sẽ gọi trăng gọi sao

      gọi biển gọi trời khuyên em đừng khóc.


      2.


      Cho anh làm tình nhân

      để nhũng lúc em vắng mặt

      anh thương anh nhớ

      anh đợi anh chờ

      anh sẽ đi lang thang

      như người tình tuyệt vọng

      trên hải đảo cô đơn.


      3.


      Cho anh làm tình nhân

      dù buổi sáng mưa rơi buổi chiều nắng chói

      anh cũng sẽ đi tìm

      những nơi em đứng

      những chỗ em ngồi

      để được thấy em

      để được thấy em

      dù trong khoảnh khắc.


      4.


      Cho anh làm tình nhân

      như mùa xuân có hoa lan

      như mùa thu có hoa cúc

      anh sẽ yêu màu áo em mặc

      anh sẽ yêu màu mắt em trong

      đôi giày em đi màu xanh màu đỏ

      đôi guốc em đi màu tím màu vàng

      anh sẽ làm bài thơ ngũ sắc

      tặng riêng em.


      5.


      Cho anh làm tình nhân

      để mỗi lần anh đến thăm

      anh thấy em cười

      anh nghe em nói

      như những thiên thần trên cao vời vợi

      gieo những cung đàn

      trong tim anh thổn thức.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Nụ Hôn Đầu

       

       TRẦN DẠ TỪ

      Lần đầu ta ghé môi hôn

      Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang

      Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng

      Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông.


      Trên môi ta, vạn đóa hồng

      Hôn em trời đất một lòng chứa chan

      Tiếng cười đâu đó ròn tan

      Nụ hôn ngày ấy miên man một đời


      Hôm nay chợt nhớ thương người

      Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh

      Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh

      Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

       Phổ nhạc: Phạm Duy, Tiếng hát: Quỳnh Giao



      Theo Em

       

       TRẦN HOÀI THƯ

      Theo em bỏ núi về châu thổ

      Bỏ mán về kinh làm rể xa

      Ngác ngác ngơ ngơ đò máy ngược

      Hồn mênh mông khói cuộn sau nhà


      Theo em mấy bữa quên buôn bản

      Làm rể người Nam yêu miền Nam

      Miền Nam: chín cửa sông ra biển

      Mỗi nhánh sông: Một nhánh tóc mềm


      Theo em như suối về sông rộng

      Sông chở tình em như phù sa

      Phù sa bồi đắp tim châu thổ

      Bồi lấy tim người những nhánh hoa


      Theo em, mê sáu câu vọng cổ

      Theo út Trà ôn về Trung Lương

      Theo cánh ô môi vừa mới nở

      Tiếng quách bánh phồng rộn rã quê hương


      Theo em, ra mắt bà con vợ

      Cậu Bảy, Dì Hai, em thứ Ba

      Ngày xưa con gái xa cha mẹ

      Ngày nay thanh niên làm rể xa


      Theo em, tình đất, tình vương trạch

      Tình của non sông, tình của em

      Cám ơn người nữ vùng Châu thổ

      Cho anh về gởi rể miền Nam.

      Ô Cửa, Tuyển thơ toàn tập, Thư Ấn Quán - 2006



      Ngọn Nến Muộn Màng

       

       TRẦN MỘNG TÚ

      Em đứng thẳng cho anh nhìn vào mắt

      Anh vớt hộ em những giọt long lanh

      Con sông chảy cả một thuyền quá khứ

      Trong mắt em ngơ ngác đám lục bình


      Em đứng nghiêng cho anh nhìn sóng lượn

      Đêm màu xanh hay biển tóc em xanh

      Gió thổi ngược tóc bay về dĩ vãng

      Có sợi nào còn vướng ngực áo anh


      Em cúi xuống cho anh hôn lên gáy

      Kỷ niệm gầy như những chiếc xương vai

      Hương phấn đó em mang từ tiền kiếp

      Cho anh ôm tình cũ một vòng tay


      Co chân lên cho anh nâng gót nhỏ

      Gót chân son nôn nả nhịp xe đời

      Nói cho anh chuyến tàu nào em lỡ

      Sân ga nào còn giữ lệ em rơi


      Em ngồi xuống đêm không còn trẻ nữa

      Cánh chim bay tha hết cọng thời gian

      Trên vai anh em gởi đời cát lở

      Tình thắp cho em ngọn nến muộn màng


      Ngọn Nến Muộn Màng, Tập thơ 2005, NXB Thư Hương



      Trái Tim Hồng

       

       TRẦN THỊ TUỆ MAI

      Cho L.H. Châu
      Thương nhau cởi áo cho nhau
      Về nhà mẹ hỏi - Qua cầu gió bay

      Gió bay... tình lả phương người

      giọt thương giọt nhớ đầy vơi mắt thề

      cửa hờ then lỏng đêm mê

      tay trăng ru nhẹ giấc về tình lang.


      Gió bay... tóc lúa thơm vàng

      thơm em đưa áo, thơm chàng đón duyên

      (coi như ván đã đóng thuyền

      coi như mưa nắng muôn nghìn có nhau).


      Gió bay... tre lả ngọn sầu

      mẹ cha nỡ để trầu cau lạc mùa!

      cho chiều mây rối tương tư

      cho đêm nước mắt đôi bờ ngập trông.


      Thuyền em dù phải ngược dòng

      mười hai bến nước - một lòng bến anh.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Bài Thơ Tình Mồng Sáu Tết

       

       TRẦN VẤN LỆ

      Em yêu quý! Đây đường hoa…vì em mà có

      Cười lên đi! Tất cả chỉ vì em!

      Đó là ngày mồng Sáu tháng Giêng

      Vừa mới Tết, chúng tôi đi dạo…

      Kia Nhà Thờ, đông người đi Đạo

      Họ nói gì với Chúa hôm nay?

      Kìa nhà Chùa… tiếng chuông đang bay

      Hoa đua nở và một ngày thật đẹp!

      Tôi muốn nói thêm một điều chưa kịp

      Thấy em cười…muôn hoa nở thua em!


      Bài thơ này tôi làm vào tháng Giêng

      Sang năm tới… vẫn là thơ như thế!

      Dù tôi nói: Em xinh, xinh tệ

      Em hiểu là Em Đẹp Nhất Trần Gian

      Chúa trên cao… chắc Chúa ngỡ ngàng:

      “Trời đất này của ta dựng đấy!”

      Chúa nói và chắc Chúa nhìn thấy

      Em bên anh, trời đất dễ thương sao!

      Và Phật thế nào? Phật cũng ở trên cao

      Lòng Từ Bi…chắc là hoan hỉ?

      Tôi cùng em, cùng đi vào Thế Kỷ

      Rồi Thiên Niên, rồi Vạn Đại: Tình Yêu!


      Tôi nói với em, buổi sáng buổi chiều

      “Em Yêu Quý Đây Đường Hoa Vì Em Mà Có!”

      Có những hạt cát người ta thấy nhỏ

      Nếu chúng là Kim Cương thì to?

      Tôi làm thơ tôi mãi mãi làm thơ

      Em cũng vậy, em mãi mãi là con gái!

      Trong đám Xuân xanh, một thời thơ dại

      Em hồn nhiên vì tất cả hồn nhiên!

      Anh yêu em từ cái nụ cười duyên

      Và mình đi về đường hoa tươi thắm.

      Không có nghĩa tình nào sâu đậm

      Chỉ có biển sông đo được tình mình!


      Hôm nay Mồng Sáu Tết, trời xanh

      Em, cô bé Xuân Xanh Tuyệt Diễm…

      Hoa nở kìa, đố em mà đếm

      Hết Tình Anh Yêu Quý Giai Nhân!

      Nếu anh là đóa sen nở ở cõi dương trần

      Anh chỉ nở sau bàn chân em bước…

      Nếu mặt trời soi cái bóng em dài thượt

      Anh là dòng sông, dòng sông bao la…

      sangtao.org



      Đám Cưới

       

       TỪ KẾ TƯỜNG

      tặng Cao Thoại Châu

      Xin nhau chiếc lá trên cành

      Nụ cười em hái búp lành anh trao

      Tay đời vòi vọi chiêm bao

      Giờ xin gõ cửa bước vào nhà chung

      Ghế êm một chiếc ngồi cùng

      Chỗ năm vừa rộng, bao dung kiếp người

      Nhìn em anh mới biết cười

      Trông anh em đã chín mười tháng năm

      Sớt chia hạt cát đời thâm

      Cho nhau một tiếng như đằm nhịp xe

      Mời em kiệu nhỏ ta về

      Con đường vội chật cho khuya đừng tàn

      Hãy ngoan tựa gió thu vàng

      Hãy êm một bước như tràng giang xưa

      Tình nồng hãy chớm hơi mưa

      Tin yêu sực nức một mùa hương bay

      Hãy vui như chỉ một ngày

      Trăm năm ngoảnh lại đừng phai áo hồng

      Xin nhau một chút lệ không

      Khóc riêng nét mặt cho cùng nỗi đau

      Yêu em yêu lại từ đầu

      Mắt thơ ngây với tóc làu đường ngôi

      Bây giờ yêu gối đủ đôi

      Yêu đêm chợt ấm bờ môi dị kỳ

      Xin nhau sợi nắng phương phi

      Sưởi lòng giá rét, xin ly rượu đào

      Tạ ơn đời có ta vào

      Ơn nhà cửa mới, ơn rào chung quanh

      Ơn mùa này hạt mầm xanh

      Ơn em cộng với ơn anh, một đời.

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008



      Ngày Của Hai Người

       

       VIÊN LINH

      Hôm nay ngày của hai người

      Có khung cửa sổ khép đời chung quanh

      Có ơn cha mẹ sinh thành

      Có anh em đến chúc mình bền lâu.


      Tim hồng ý biếc ơn nhau

      Ngón tay ơn nhẫn đêm thâu ơn đèn

      Trên giường đôi gối thêu tên

      Đầu ai ơn cánh tay mềm trong mơ.


      Em tin trời có ban sơ

      Em nghi đến nắng em ngờ cả mưa

      Em tin tôi, sự tình cờ

      Nhưng ai tơ nhện đợi chờ mối ai.


      Trên tường nét mực chưa phai

      Lịch ghi đủ tháng, miệng mai thiếu lời

      Hôn em, thiếu nụ đầu đời

      Nhưng ba mươi tuổi lòng tôi mới đầy.


      Ngập ngừng chi nữa, lại đây

      Khóa riêng anh gửi những ngày của chung.


      Chúc cho đôi má em hồng

      Chúc xanh em mộng, chúc nồng em môi.

      Chúc xinh em đứng em ngồi

      Chúc hiền em ở, chúc vui em nằm.


      Chúc duyên em giận, em nhăn

      Chúc thương em khóc, chúc đằm em la.

      Chúc em lẩn quẩn trong nhà

      Ngoan như cái kiến, mặn mà cái ong.


      Hôm nay có cặp vợ chồng

      Chúc nhau con bế con bồng trên tay

      Rượu hồng chúc mọi người say

      Thời gian đã chậm, tháng ngày đang nhanh.

      Bài thơ in trên Thiệp Cưới, 1969.

      Những Bài Thơ Tâm Sử Ca, Khởi Hành Đặc Biệt Tháng Tư 2013



      Còn Một Chút Gì Để Nhớ

       

       VŨ HỮU ĐỊNH

      Phố núi cao phố núi đầy sương

      Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn

      Anh khách lạ đi lên đi xuống

      May mà có em đời còn dễ thương


      Phố núi cao phố núi trời gần

      Phố xá không xa nên phố tình thân

      Đi dăm phút đã về chốn cũ

      Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng


      Em Pleiku má đỏ môi hồng

      Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông

      Nên mắt em ướt và tóc em ướt

      Da em mềm như mây chiều trong


      Xin cảm ơn thành phố có em

      Xin cảm ơn một mái tóc mềm

      Mai xa lắc trên đồn biên giới

      Còn một chút gì để nhớ để quên

      Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán-2008

       Phổ nhạc: Phạm Duy, Tiếng hát: Sĩ Phú



      Dòng Nước Trong

       

       XUÂN THAO

      Buổi em về nước nguồn trôi chầm chậm

      Lá reo vang và nắng cũng xôn xao

      Áo trắng mỏng phủ qua hồn hiu quạnh

      Dòng nước trong bịn rịn níu chân bờ


      Ôi, tóc em bay, bay bay ngào ngạt!

      Thổi miên man hồn cỏ mượt nhung tơ

      Lũ mây trắng bỗng dừng bay đứng ngó

      Trên miền cao, chân ai bước dại khờ


      Em tuổi lúa và dung nhan của gió

      Trong lòng tôi mùa gặt đã đơm bông

      Loài chiền chiện bay cao theo chiều nắng

      Dưới cầu sông nước lênh láng se lòng


      Chùm hoa nắng từ miền xa về đậu

      Hồn xanh xao, thôi mỏi cánh bay đi

      Mây của gió, xin một lần vướng lại!

      Cho dòng sông con nước chảy tư bề...

      Sóng Mòn (thơ - 2009)




    3. Tho

       

       

        Thơ:

       

      Khát Vọng (Trần Yên Hòa)

      Chất Thơ Do Cảm Nhận Vài Kiến Thức Về Tư Tưởng Của Kant Và Hegel (Trần Văn Nam)

      Các Bài Thơ Nôm Đầu Tiên Trong Văn Học Chữ Nôm (Tuệ Chương)

      Đi Tìm Đường Bay Ưu Việt Của Thi Ca (Thái Tú Hạp)

      Tứ Thơ Và Chiến Tranh: Chiến-Sự Dù Nhỏ, Cũng Đã Lưu-Dấu Trong Thơ (Trần Văn Nam)

      Những Dời Đổi Địa Hình và Mối Hoài Cảm Thi Ca (Trần Văn Nam)

      Đất Nước Của Ma Quỷ (Bùi Chí Vinh)

      Thời Đại Tôi Đang Sống (Nguyễn Thị Thanh Yến)

      Bài thơ độc vận “ơ” làm trong men rượu say (Trần Thoại Nguyên)

      Đất nước mình ngộ quá phải không anh (Trần Thị Lam)

      Những đôi mắt ngủ quên (Trương Đình Phượng)

      Con đường mới | Mở cửa (Trương Đình Phượng)

      Mưa lạnh trên đèo (Xuân Thao)

      Ân Tình Mẹ (Trần Kiêm Đoàn)

      Mùa Xuân Và Linh Hồn Mới (Trần Mộng Tú)

       

        Thơ Dịch:

       (Vietnamese Poetry translated into English)

       

      Đàm Trung Pháp & Viên Linh dịch và chú giải:

       

      Vịnh Hai bà Trưng (Hồng Đức Quốc Âm Thi Tập)

      Ăn Cỗ Đầu Người (Nguyễn Biểu)

      Đoạt Sáo Chương Dương Độ (Trần Quang Khải)

      Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

      Thề Non Nước (Tản Đà)

      Thi Nhiệt (Lý Đông A)

      Vịnh Tranh Gà Lợn (Vũ Hoàng Chương)

       

      Huỳnh Sanh Thông dịch:

       

      Thăng Long (Nguyễn Du)

      Vọng Phu Thạch (Nguyễn Du)

      Hồ Hoàn Kiếm (Vô Danh)

      Thăng Long Thành Hoài Cổ

       (Bà Huyện Thanh Quan)

      Chiều Hôm Nhớ Nhà (Bà Huyện Thanh Quan)

      Lên Đèo Hải Vân (Huỳnh Mẫn Đạt)

      Vịnh Bức Dư Đồ Rách (Tản Đà)

      Màu Tím Hoa Sim (Hữu Loan)

      Nhà tôi (Yên Thao)

      Sóng (Xuân Quỳnh)

      Hai Sắc Hoa Tigôn (T.T.Kh.)

       

      Lê Đình Nhất-Lang & Nguyễn Tiến Văn dịch:

       

      Cùng khổ (Bùi Chát)

      Hoa sữa (Bùi Chát)

      Bài thơ một vần (Bùi Chát)

      Đèn đỏ (Bùi Chát)

      Ai? (Bùi Chát)

      Những người đáng trọng & những kẻ đáng khinh

       (Lý Đợi)

       

      Các tác giả khác dịch:

       

      Tôi đã cố bám lấy đất nước tôi (Nguyễn Đình Toàn)

       (Do Dinh Tuan dịch)

      Bữa Tiệc Hòa Bình (Nguyễn Thị Thanh Bình)

       (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

      Từ Một Cuốn Rún (Nguyễn Thị Thanh Bình)

       (Đinh Từ Bích Thúy dịch)

      Vì Người Ta Cần Ánh Mặt Trời (Nguyễn Đắc Kiên)

       (Nguyễn Ngọc Bích dịch)

       

        Thơ Cổ:

       

      Nguyễn Trãi đã sáng tác "Loạn Hậu Đáo Côn Sơn Cảm Tác" vào thời điểm nào? (Trần Từ Mai)

      Đọc lại một số thi phẩm của Phan Châu Trinh (Phan Thành Khương)

      Nhất Chi Mai - Chất Người Muôn Thuở (Phan Trang Hy)

      Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt)

      Nguyễn Trãi Huyễn-Thực và Sắc-Không (Trần Ngọc Ninh)

      Quá Phong Khê, Một Bài Thơ Kỳ Tuyệt (Phạm Khắc Hàm)

      Giới thiệu Bài Thơ "Trừ Tịch" của Đặng Đức Siêu (Trần Từ Mai)

      Xuân Xưa Thơ Trước, Hồn Ngàn Mùa (Viên Linh)

      Bạch Đằng Giang Phú (Trương Hán Siêu)

      Thuật Hoài (Phạm Ngũ Lão)

      Thuật Hoài (Đặng Dung)

      Lâm Cảng Dạ Bạc (Nguyễn Trãi)

      Ngày Xuân Đọc "Đào Hoa Thi" của Nguyễn Trãi (Trần Uyên Thi)

      Thơ Lý Bạch (Đàm Trung Pháp)

       

        Thơ Tuyển:

       

      Tình yêu mẹ - Tình yêu con (Nguyễn Thu Hằng)

      Lòng Mẹ (Nguyễn Bính)

      Hẹn Anh Một Ngày Tái Ngộ (Ngô Minh Hằng)

      Những tháng tư buồn (Nguyễn Thị Hằng)

      Nỗi buồn tháng 4 (Huy Uyên)

      Khởi Hành (Trần Thúc Vũ)

      Quà Tặng Trong Chiến Tranh (Trần Mộng Tú)

      Mã Viện (tác giả: Vô Danh) (Nguyễn Văn Ngọc)

      Mẹ và sự lặng im (Trần Mộng Tú)

      Thơ Về Mẹ (Nhiều tác giả)

      Hai Chữ Nước Nhà (Trần Tuấn Khải)

      Đói (Bàng Bá Lân)

      Lời Mẹ Dặn (Phùng Quán)

      Nước Tôi (Nguyễn Văn Cổn)

      Thơ Tưởng Niệm Ngày 30 Tháng Tư (Nhiều tác giả)

      Thơ Tình Ngày Valentine (Nhiều tác giả)

      Kỷ Niệm Chiến Thắng Đống Đa (Hoàng Phong Linh)

      Thơ và Câu Đối Mừng Xuân (Nhiều tác giả)

      Quốc Nam, Quốc Việt (Hồ Bạch Thảo)

      Bài Thơ Vô Đề Viết Trong Trại Tù Tập Trung (Tú Kếu)

      Thơ Tưởng Niệm Các Anh Hùng Tử Sĩ ở Hoàng Sa (Nhiều tác giả)

      Thơ Tiền Chiến (Nhiều tác giả)

      Bình Giảng: Đời Đáng Chán và Tống Biệt của Tản Đà (Thạch Trung Giả)

      Tây Tiến (Quang Dũng)

      Đêm Liên Hoan (Hoàng Cầm)

      Văn Tế Trận Vong Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Cao Tiêu)

      Biên Cương Hành (Phạm Ngọc Lư)

      Thơ Xuân (Nhiều tác giả)

      Đồng Lầy (Nguyễn Chí Thiện)

      Ta Về (Tô Thùy Yên)

      Trường Sa Hành (Tô Thùy Yên)

      Kịch thơ: Hận Nam Quan (Hoàng Cầm)

       

        Tục ngữ (Proverbs)

       

      Tre già măng mọc

      Đục nước béo cò

      Trúc dẫu cháy đốt ngay vẫn thẳng

      Gà một mẹ đá nhau

       

        Danh Ngôn

        Đố vui (Puzzles)

       
       
  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)