Head

 

 

Trang Tho Nguyen Nho Sa Mac

Trang Thơ NGUYỄN NHO SA MẠC


Đêm Vĩnh Điện

Đốt lửa

Khi người con trai khóc

Trăng chết

Lời ca du mục

Bốn bài ru em

Màu áo đông phương

Mùa hạ

Nguyệt

Mùa Xuân của một người

Chiếc nón bài thơ

Từ giã

Tình khúc của một người

Người

Tình khúc mùa Thu

Còn ở đó

   :: Đêm Vĩnh Điện


Ngồi nhìn nhau đêm nay

rồi mai mình xa cách

tay cầm tay trong tay

mà nghẹn ngào đôi mắt


trời mùa đông u hoài

mưa nhòa lên phố ướt

mưa buốt hai tâm hồn

trên đường đời xuôi ngược


một mái tranh ven đường

che hình hài mỏi mệt

cũng đã một thiên đường

cho những người sắp chết


chụm đầu bên bếp lửa

bằng hơi ấm tình thương

tiếp thêm ngàn đóm lửa

đốt đuốc tìm quê hương


mình cầm tay muốn khóc

thương những người đi sau

trời Việt Nam giá lạnh

màu chiến chinh thêm sầu


ngồi nhìn nhau đêm nay

rồi mai người khoác áo

mang thân thể tù dày

ra miền hoang hải đảo


...

Có về trong mây bay?

(Thư Quán Bản Thảo tập 26, tháng 1-2007)



   :: Đốt lửa


mười ngón tay thiêu đốt tuổi đời

thương linh hồn nhỏ khóc mồ côi

trái tim nay vẫn còn thoi thóp

cuộc sống bao lần mới đổi ngôi

(Thư Quán Bản Thảo tập 26, tháng 1-2007)



   :: Khi người con trai khóc


một que diêm soi đường

một vầng trán sỏi đá

một linh hồn nhớ thương

một con người xa lạ


gục đầu trong bàn tay

với thân xác hao gầy

nửa đời ôm mộng mị

hư không trong vòng tay


một hàng dây kẽm gai

sắc lạnh trái tim này

cuộc đời ai bố trí

những suy tư tù đày

(Thư Quán Bản Thảo tập 26, tháng 1-2007)




   :: Trăng chết


Mới hôm nào mười lăm

ta hằng khen em đẹp

khuôn mặt như trăng rằm

em nhìn ta khép nép


rồi mười sáu trăng tròn

ta còn hôn lên mắt

tóc em lúa vừa non

cho mặn mà nhan sắc


hôm mười bảy trăng lên

đi qua phố không đèn

nhìn ta em muốn khóc

sợ mai này mất trăng

trên lối về cô độc

biết anh còn nhớ chăng?

(Thư Quán Bản Thảo tập 26, tháng 1-2007)




   :: Lời ca du mục


thân phận


bầy chim di rủ về rừng

chiều sương trắng xoá buồn rưng rưng hồn

mặt trời đỏ chết trong buông

khói bay đầu núi mây lưng chừng đèo

chênh vênh đồi đá cheo leo

người lên yên ngựa - ngựa theo lối mòn

với cồn nước lũ đầu non

tủi thân du mục - chon von bóng chiều


bỏ rừng


tôi từ rừng đến thăm em

tóc tai cổ thụ điệu khèn xa xưa

một thân du tử lạc loài

tuổi 20 cũng mệt nhoài suy tư

phố hoang núp dưới sa mù

buồn thanh niên đứng tiếp thu tủi sầu

nửa đời tôi vội về đâu

này sông nước rộng biển sâu sóng dồn


hành trình


qua đồng với biển bao la

ngựa rong bước một mây là cao nguyên

gió chiều ghềnh mắt thâm xuyên

lũng sâu thấp xuống men triền núi xanh

nhớ em tóc xõa cũng đành

đèn treo phố cũ - nhạc thành thị xưa

bàn tay trắng ngửa cuộc đời

nửa đời ôm mặt nửa cười nhăn nheo


con đường


nay tôi vào giữa con đèo

tối qua thác lũ mai trèo trường sơn

bập bùng lửa cháy chiều hôm

khói mờ thung lũng - mây vòm thượng du

thương vầng trăng sắp tàn lu

đời chưa là chuyến viễn du cuối cùng

lên cao trời đất mịt mùng

lối quanh co đến vô cùng thời gian

(Một Thời Lục Bát Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Bốn bài ru em


1.

Nhạc Schubert sầu đầy hồn

Chăn vây vóc ngọc giấc tròn muôn năm

Vai nghiêng vàng lạnh trăng nằm

Thương xanh tóc nhỏ em nằm chiêm bao

Bơ vơ hồn kín anh vào

Mây thu dáng thẹn về trao ân tình

Em đầy nửa tuổi nữ sinh

Hồn thiêm thiếp khép xuân tình đắng cay


2.

Thương em ôm trọn vòng tay

Cho ru em ngủ qua ngày thanh niên

Anh đi núi biển đôi miền

Không gian vàng võ ưu phiền môi khô

Xin em vỗ giấc ngoan nào

Quàng vai ta dẫn nhau vào tuổi thơ

Hành lang nghiêng bóng trăng mờ

Dung nhan em trải lên bờ vai anh


3.

Anh đi gió bủa mưa rào

Tình em đưa tiễn câu chào đầu môi

Thân cao bóng ngã lưng đồi

Chiều hoang ngựa bỗng mồ côi dặm về

Lòng em vang vọng nặng nề

Nhịp roi ngựa phủ bốn bề rêu hoang

Thôi anh nối kiếp lang thang

Thân em vùi lệ bên đàng vọng theo


4.

Tuổi xanh em ngủ cho nhiều

Tóc hoang vu chảy triều môi non

Đời thương em lắm vàng son

Không bao dung nổi linh hồn khổ đau

Vọng chiều hơi thở bàn tay

Ru em ra khỏi đời này lãng quên

Ngủ đi em, ngủ đi em

Cuộc đời mệt mỏi qua thềm mắt xanh

(Một Thời Lục Bát Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Màu áo đông phương


áo em trắng màu đông phương e lệ

nụ cười vương hương thơm tuổi học trò

mái tóc lúa non màu mắt mở to

thu sự sống trăng tròn đầy hai má


em hiện đến như vì sao xa lạ

bước ngập ngừng qua thành phố tháng tư

áo em bay, trời đất đổi hiền từ

tôi bỡ ngỡ thu hồn về bản vắng


em lộng lẫy màu phấn son chết lặng

màu lạnh vàng ngủ gục dưới chân em

trưa xanh xao lội chảy qua thềm

em bỏ mặc ôm lấy màu trinh trắng


áo nữ sinh qua cửa đời thèn thẹn

em trở về ôm cả một trời thu

thành phố xưa tan những lóp sương mù

áo em trắng màu đông phương e lệ

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Mùa hạ


sao không phải là thu cho trời bớt nắng

mây lưng trời từng buổi sáng đong đưa

giòng sông xanh đến vô cùng im lặng

em trở về qua lối ngõ ngày xưa


sao không phải là đông để anh rời thành phố

với buổi trưa với phi cảng nối chiều sân ga

chuyến tàu đi chôn vùi sâu kỷ niệm

những hoang tàn đổ vỡ tuổi niên hoa


sao không phải là xuân cho đời cứ đẹp

cho loài người ca tụng mãi thiên nhiên

để muôn triệu mảnh hồn còn đóng khép

theo chúng mình ca hát khúc thiêng liêng


là mùa hạ nắng khô rồi, anh ơi

hai người yêu nhau tìm không ra chỗ hẹn

em trên cầu theo sắc mây trôi

hai đứa nhìn nhau không biết cười hay thẹn

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Nguyệt


Kỷ niệm ấy xin em từng sợi tóc

từng quàng vai ngồi kể chuyện yêu thương

từng tiếng hôn kết nguồn cho hơi thở

mười ngón tay đan nội cỏ thiên đường


kỷ niệm ấy đi dần ra hoang đảo

thôi tình yêu làm nước lũ cuồng lưu

thành phố này người đi không tiếc nuối

không gian này thương nhớ biết sao nguôi


tôi gọi Nguyệt tên người em rất nhẹ

mặt trăng buồn thành âm điệu mê say

là bàn tay ôm đầu ai khóc đó

lỡ yêu rồi sao nỡ bỏ xa nhau


tôi nằm xuống giữa vùng hoang nước mắt

nhận cuộc đời bằng roi vọt ưu tư

còn em nữa xin chôn từng mảnh vỡ

của linh hồn tan biến giữa hư vô


đời tàn nhẫn với anh rồi em ạ

nuôi ân tình bằng kỷ niệm hôm qua

thôi người đi, dĩ vãng òa lên khóc

bước chân này xin sỏi đá buông tha

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Mùa Xuân của một người


chiều cuối năm ngồi trên tầng phố cũ.

trời quê hương nhiều mây trắng sa mù

hai mươi tuổi những ngày nuôi mộng nhỏ

đã xanh rồi cây trái mọc suy tư


thân với máu xin thắp làm sương khói

giữa thời gian tìm vóc dáng con người

vùng tóc đó tháng ngày qua cỏ úa

lửa của trời thiêu đốt tuổi hai mươi


đôi mắt trũng hôn vào lòng đất ấm

nguồn sữa khô đời sống cũng khô cằn

thiên nhiên vẫn mặt trời trên cao mọc

người tìm chi khu vườn cũ giá băng


tôi gọi nhỏ tên mình sa nước mắt

sống trên đời vừa đúng hai mươi năm

máu sẽ khô xin tim này đừng rụng

giữa hư vô phần mộ nhỏ yên nằm


lũ bạn tôi đứa còng lưng nằm ngủ

đứa vùng lên trên số phận lưu đày

mỗi trái tim hằn vết thương chia cắt

vết nhục này cho con cháu mai sau


tôi còn lại nửa mùa xuân phiêu lãng

giữa lênh đênh tìm nắm một bàn tay

trời tháng giêng những ngày sầu nổi gió

nhớ Sài gòn thương Hà nội mây bay

(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)




   :: Chiếc nón bài thơ


nắng tháng tư em nghiêng nghiêng vành nón

nhìn anh khẽ cười kiêu hãnh đôi môi

mầu trắng nữ sinh mộng ước xa vời

mỗi chiếc nón một bài thơ nho nhỏ


em đi rồi người trong thành phố nhớ

thương hoài về cô gái miền trung

buổi sáng em qua gió mát vô cùng

những sợi tóc bồng bênh hôn nếp trán


chiều em về giữa hai vùng ánh sáng

tà áo bay làm nhớ lụa Hà đông

chiếc nón bài thơ phấn nội hương đồng

em - cô gái Việt Nam duyên thầm lặng


em nũng nịu xinh xinh mầu nón trắng

rất đơn sơ nhưng đẹp tuổi học trò

đôi mắt vô tư chưa biết buồn lo

trong cuộc sống nuôi mầm xanh kỷ niệm


(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)




   :: Từ giã


là từ giã bàn tay em quá đẹp

còn hương thơm mùi tình ái em cho

năm ngón thon thắp mộng học trò

nuôi kỷ niệm trong vòng tay bé nhỏ


là từ giã mầu môi em rất đỏ

những lần hôn chưa định nghĩa cuộc đời

cầm tay nhau mà vẫn thấy xa xôi

để thương nhớ như mây trời xa vắng


là từ giã như nước hồ im lặng

thương về em đời không phấn không son

nhìn trăng sao có ấm lại linh hồn

và dự cảm mắt em cành ánh sáng


là từ giã khuôn mặt hiền xa vắng

chiều phương đông em e lệ cúi đầu

suối đen huyền mái tóc chảy về đâu

nghe hơi ấm len vào trong tiếng nhạc


là từ giã con đường em đi học

mỗi chiều qua thành phô nuối thương

kỷ niệm tươi nguyên bỗng chốc hoang đường

cho thương nhớ lại dần vào dĩ vãng


(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)



   :: Tình khúc của một người


Tôi đã sống từng đêm dài chới với

dang cánh tay khô héo vọng trời cao

đất muôn năm lòng đất vẫn ngọt ngào

tôi của đất như rừng là của núi


nếu khi chết tôi trở về cát bụi

xin cho thêm chút lửa đỏ mặt trời

thuở sơ sinh ai khỏi níu vành nôi

mồ mả đó mẹ hiền ru con ngủ


nín đi con mẹ ru từng hơi thở

mẹ dìu con tùng bước nhỏ bơ vơ

tôi lớn lên giữa cuộc sống nghi ngờ

sầu cũng lớn theo tháng ngày đói khát


xã hội vẫn chồng cao từng đống rác

đất nước mình khói lửa ngót nhiều năm

cần nhũng bàn tay giữ giống da vàng

cần những tâm hồn biết thương biết khóc


nụ hôn nào ngày xưa vừa chóm mọc

lần đầu tiên ba đã hôn tôi

đất nước ta đang thiếu nhũng con người

con phải sống nhưng không vì cơm áo


đứa trẻ đi giữa cuộc đời kiêu ngạo

hai bàn tay và máu của người cha

xứ sở thân yêu sau rặng tre già

que diêm cháy trong đêm dài vô vọng


từng đống lửa bập bùng theo sự sống

thắp trong hồn soi các ngã quê hương


lịch sử chạy vòng theo từng con sông nhỏ

máu của người hằn sâu trong đất đỏ

cuộc chiến tranh dần tiêu diệt giống nòi

trời miền Nam lửa bốc cháy trong tôi

(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)




   :: Người


Rồi một dạo người qua thành phố đó

trời mù sương thành phố tháng Mười Hai

mái giáo đường còn nguyên mầu ngói đỏ

ngước mắt nhìn tội lỗi lũ con trai


người nhìn lại đằng sau và sám hối

dưới chân người bão biển đuổi sau lưng

và trước mặt là đồi hoang dã thú

thương linh hồn thập tự cũng rưng rưng


người cúi xuống nguyện cầu giòng tóc rối

mười ngón tay ngoan đạo đẹp vô cùng

đôi mắt ấy thôi bây giờ chịu tội

nhận cuộc đời còn ân huệ gì không?


người bơ vơ gục đầu rồi câm lặng

thử vòng tay về thế đứng bình thường

bốn bức tường trở thành trống vắng

cánh cửa này có khép lại tình thương?


người lạc lỏng giữa rừng đau lứa tuổi

đôi niềm vui chưa đủ xóa giận hờn

những trận cười tưởng như mình phản bội

cô đơn hoài nhung vẫn khát cô đơn


người nắm tay, người cắn môi rên siết

vầng trán nhăn hằn kỷ niệm thương đau

dòng sông chảy xa thánh đường - tạm biệt

thế kỷ này nhắm phải vị chua cay


người bừng tỉnh sau bài ca huyền nhiệm

triều âm thanh xoa dịu lại linh hồn

và sau đó một hồi chuông khởi điểm

người van xin đời xóa bỏ hoàng hôn

(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)




   :: Tình khúc mùa Thu


Anh chổi dậy với hồn thơ bé bỏng

nhớ thương em từng giọt nhỏ vào hồn

những con đường viên đá đỏ hoàng hôn

cũng mọc nở dưới chân chàng du mục


linh hồn anh đầu thai thành thảo mộc

đúng gục đầu sau lóp lóp chân đi

phố rêu phong mùa thu đến thầm thì

trong hiên vắng em cúi đầu chải tóc


rừng nơi đây những chiều lên cô độc

em bước đi qua bản vắng im lìm

lá rừng khô rách nát dưới chân im

đôi mắt ấy hương xưa thành phố cũ


mùa thu, mùa thu gục đầu đi ngủ

trăng bệnh vàng ngơ ngác giữa không gian

anh trở về nối kiếp sống đi hoang

qua thành phố có em chiều thứ bảy


thu nơi em buổi trưa về bỏng cháy

bờ sông xanh tình ôm lấy vòng tay

đôi mắt em xua đuổi cuộc đời này

thu trốn chạy và tình anh tan vỡ


vào thu, vào thu - đêm dài nằm nhớ

rừng hoang, rừng hoang di động gót chân

con thú rùng còn đứng ngó bâng khuâng

mắt níu gọi bước chân người du mục

anh trở về kiếp sống quá mong manh

và chổi dậy với hồn thơ bé bỏng

(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)




   :: Còn ở đó


Còn ở đó mầu da vàng thượng cổ

tổ tiên tôi từ sơ thủy vốn buồn

hai bàn tay đã đào sâu lòng đất

trồng muôn ngàn cây sây trái tình thương


với nước mắt đã ươm từng ngọn lúa

thêm mồ hôi thêm mạch sống quê hương

tôi đã thấy ngày Trường Sơn quằn quại

ôm cánh tay Việt Bắc khóc đau thương


còn ở đó lời phong dao tình ái

bốn nghìn năm lịch sử chảy trong hồn

đứa trẻ níu vành nôi kêu má má

hình ảnh nào hơn cảnh mẹ ru con


tôi khôn lớn nhìn nỗi buồn đất nước

một giòng sông biên giới hai loài người

nỗi đau đớn chất chồng cao bằng núi

ôi Sài Gòn - Hà Nội cháy trong tôi

(Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến Tập I, Thư Ấn Quán 2007)



 

 

Link (Nhung Nha Tho Chet Tre)

 

Bài viết về những nhà thơ chết trẻ

 

 

Quách Thoại (1930-1957) (Lý Hoàng Phong)

Quách Thoại, nhà thơ thời dựng nước Cộng Hòa

 (Viên Linh, Người Việt)

Trang Thơ Quách Thoại


Nguyễn Nho Sa Mạc (1944-1964)

(Tiểu sử do Nguyễn Nho Châu ghi)

Nén nhang cho người bạc mệnh (Phạm Ngọc Lư)

Vàng Lạnh Câu Thơ (Nguyễn Lệ Uyên)

Một Thoáng Nguyễn Nho Sa Mạc (Nguyễn Vy Khanh)

Nguyễn Nho Sa Mạc (luanhoan.net)

Nguyễn Nho Sa Mạc: Một tấm chiếu cho khổ nạn VN… (Blog Trần Hoài Thư)

Thơ học trò, Nguyễn Nho Sa Mạc (Đặng Tiến)

Trang Thơ Nguyễn Nho Sa Mạc


Tô Đình Sự (1944-1970) (T.V.Phê)

Mấy Ngày Sau Cùng Của Tô Đình Sự (Yên Bằng)

Tô Đình Sự (Linh Phương blog)

Trang Thơ Tô Đình Sự


Nguyễn Nho Nhượn (1946-1969) (Diên Nghị)

Tưởng Nhớ Nguyễn Nho Nhượn (Lê Đình Phạm Phú)

Nguyễn Nho Nhượn-Tiêu Biểu Qua Bài Thơ “Khi Trở Về Vĩnh Điện” (Mang Viên Long, vanchuongviet.org)

Vài nét về nhà thơ Nguyễn Nho Nhượn 

(Nguyễn Nho Khiêm blog)

Trang Thơ Nguyễn Nho Nhượn

 

 

Van Hoc

 

 

Tác Giả

 

Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

  Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

  Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

  Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

  Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

  Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

 (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Dương Quảng Hàm,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  Hàn Mặc Tử,  Hồ Trường An,  

 
 

 

 

© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)