Head

 

 

Trang Tho QuachThoai

Trang Thơ QUÁCH THOẠI


Quách Thoại (1930-1957) Tên thật Đoàn Toại, sinh năm 1930 ở Huế, từ trần tại Sài Gòn
năm 1957 vì bệnh lao, chết không tác phẩm. Anh viết cho các báo Nguồn Sống, Người Việt,
Sáng Tạo. Năm 1961, người anh ruột là nhà văn Lý Hoàng Phong đã xuất bản cho anh thi
phẩm Giữa Lòng Cuộc Đời  (trích Khởi Hành số 96).

Hương Trăng

Liêu Vắng

Thược Dược

Bức Thư Của Người Thiếu Phụ Di Cư

Những Buổi Chiều Việt Nam

Tôi Khóc

Đường Tự Do

Trăng Thiếu Phụ

Như Băng Trường Tình

Em

Dạ Lan Hương Tình

Ta Úp Mặt

Hợp Tấu

Chiều Tận Thế

   :: Hương Trăng


Lung linh trời sáng tuyết

Ôi đêm về đêm về

Ta thả hồn tê mê lên hái nguyệt

Uống trăng sao lẫn ánh sáng rạng ngời


Ta muốn hồn ta tan rã thành hơi

Mờ như thể sương đêm mờ ảo bạc

Ôi ta có thể nào lên tiếng hát

Để âm thanh làm rung động cành hoa


Mà hương thơm với hồn ta chan hòa

Kết tinh lại thành sắc màu hỗn hợp

Thành nhạc điệu của ánh trăng sáng ngớp

Dâng cao xa bờ bể bến hư vô


Lang thang bay bàng bạc cõi mơ hồ

Hợp tấu bản nhạc ái tình trường cửu

Hát bài ca thể nhiệm mầu hằng hữu

Nói lời thơ đời nhân loại đau thương


Mà đêm nay ta khóc một đêm trường

Rồi bay lạc trong hồn thơ mộng ảo

Và say sưa ta chèo thuyền lảo đảo

Trôi phiêu lưu trên sóng bạc giòng trăng

(Khởi Hành số 60, tháng 10.2001)




   :: Liêu Vắng


Ta nằm giữa cỏ cây

Dưới cành hoa lá phủ

Lặng nhìn trời trôi mây

Lắng nghe đất buồn ngủ.


Tiếng ai đi trên đời

Ta dường không nghe thấy

Kìa một giọt sương rơi

Cành cỏ non động đậy.


Ta bò dọc bờ hoa

Say hương mà ngây ngất

Ta ôm lấy hồn hoa

Ngủ buổi chiều trọn giấc.


Bình minh tiếng chim hót

Ta tỉnh dậy đêm trường

Mơ màng như trong mộng

Trời đất mờ mờ sương.


Đến thăm hoa hướng dương

Người tình nhân buổi sáng

Ta cùng xem mặt trời

Cho đến khi tỏ rạng.


Mai qua rồi chiều lại

Ngơ ngẩn lúc hoàng hôn

Nhìn hoa hường ngây dại

Ta cúi đầu nhẹ hôn.


Đêm về chị nguyệt tỏ

Ta buồn không nói năng

Ta đến khóc lệ nhỏ

Trên lòng hoa mặt trăng.


Ta thức một đêm trắng

Tỏ tình với trăng hoa

Ta chết nằm liêu vắng

Không bóng người đi qua.

(Khởi Hành số 80, tháng 6.2003)




   :: Thược Dược


Đứng im ngoài hàng giậu

Em mỉm nụ nhiệm mầu

Lặng nhìn em kinh ngạc

Vừa thoáng nghe em hát

Lời em ca thiên thâu

Ta sụp lạy cúi đầu.

(Khởi Hành số 80, tháng 6.2003)




   :: Bức Thư Của Người Thiếu Phụ Di Cư


Chân bước ra đi hồn để lại

Tôi cảm thấy lòng đau

Xót đau

Quê hương đất mẹ tình thơ dại

Sao phải lìa xa

Dứt rốn nhau?


Ruột đứt nhìn chi về Hà Nội

Mắt mờ lệ thảm giận thâm gan

Chao ơi người hỡi làm chi tội

Sao nỡ cầm dao xẻ tâm can.


Trót triệu đồng bào ngơ ngác sợ

Nào con nào mẹ dẫn nhau đi

Đành mặc vào Nam mà sống đỡ

Dám đâu ngồi lại để làm chi.

...

Đất Bắc nghìn năm yêu dấu cũ

Phố nhỏ đồng quê hỡi lối đi

Hình ảnh nghìn năm còn ấp ủ

Cớ sao đành chịu phải chia ly?

(trích Giữa Lòng Cuộc Đời, Văn Nghệ xb, tr. 99-100, Sài gòn, 1963)

(Khởi Hành số 93, tháng 7.2004)




   :: Những Buổi Chiều Việt Nam


Tôi đã đi trên những buổi chiều

Những buổi chiều của quá khứ

Rất cô liêu

Và mưa gió rất nhiều

Trên những buổi chiều Việt Nam

Rất thân yêu

Của ngày nay


Tôi cũng đang đi đây

Ôi đường dài xơ xác

Lá vàng heo may

Bóng dáng xanh xao

Những em bé ăn mày

Những người anh

Máu chảy cả đôi tay

Chiều chiến tranh

Những mẹ già run sợ

Vì tiếng súng cối xay

Đêm sắp tối rồi

Người ta đang giết nhau quá mê say


Tôi rất nhớ

Đến những phút chiều

Trên ngọn Hồng Lĩnh

Xa xa ở phía Tây

Ngoài kia vùng Bắc Việt

Nơi kẻ thù tôi

Và đồng bào tôi

Đang giết nhau


Ôi còn gì đớn đau

Loang lổ rồi trốn nhau Chiều về hấp hối

Trên Nhị Hà chảy mau


Kìa Cửu Long Giang cuồn cuộn máu

Giòng Hương đã đổi màu

Chiều về

Biết đâu mà nương náu

Quê hương tôi

Cờ đủ lối thay nhau


Tôi khóc đây rồi

Chiều về lạc lối

Những giây thép gai

Loài người tôi chia làm hai

Buồn hơn cả

Một tiếng thở dài

Sầu hơn cả

Một tiếng bi ai

Chiều! Chiều!

...

Ôi những buổi chiều Việt Nam đớn đau

Hằng triệu kẻ gục đầu

Quằn quại phơi thây

Kêu gào la khóc

Trong chế độ đỏ ngầu


Hỡi ôi

Đất nước chia đôi

Nam Bắc hai đầu

Nhìn nhau mà ruột đứt

Tang thương này

Còn mãi đến bao lâu...

(Khởi Hành số 96, tháng 10.2004)



   :: Tôi Khóc


Ôi! Con người thế kỷ ở trong tôi

Đã cất xong ngôi mộ ở cạnh đồi

Mà thiên đàng hiển hiện ngự trên ngôi

Cho nên tôi khóc,

Tôi khóc hoài không thôi.

(Khởi Hành số 96, tháng 10.2004)




   :: Đường Tự Do


Ơ kìa nắng trắng nắng xanh nắng vàng

Nắng hát nắng múa nắng cười

Trên thành phố trên vỉa hè

Trên tà áo em tươi

Đường tự do chảy thẳng

Các anh đi về tuổi đúng hai mươi

Thế hệ mới! mắt sáng ngời tin tưởng

Ta đứng lặng bên góc tường

Một phút lòng say chiêm ngưỡng

Đại lộ dang tay.


Ta nghe

Xã hội đi về hát cùng vui sướng

Ai mới nói gì tiếng yêu đương

Ai mới nhìn gì như muốn trao ít yêu thương

Ta thầm nhủ:

Ôi sự sống nơi đây thật vô lường

Và tình thương thật vô lượng

Sài Gòn ơi!

Có ai úp mặt chết giờ này trong bệnh viện

Biết chăng ngươi

Kìa vạn đóa hoa hường

Đang nở trên thảm cỏ xanh tươi của các học đường

Bao nhiêu em bé nhỏ

Đang cười đùa trong phấn hương

Cái gì đẹp mắt cho bằng

Dân tộc an vui hòa bình thịnh vượng


Ta ngửa mặt ngó trời xanh

Mây trắng trôi về không vấn vương

Gió thổi

Cờ bay

Tự do nhảy múa giữa công trường

Vấn Đề Xuân Canh Tuất)

(Thơ Tự Do Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Trăng Thiếu Phụ


Đã mấy đêm trường tôi không ngủ

Nằm thao thức nhớ mảnh trăng thu

Đã biết bao lần tôi tự nhủ

Rằng cho tôi chết giữa âm u


Cớ sao trăng sáng ngoài kia nhỉ

Làm động tình tôi giữa buổi đêm

Tôi nhắm mắt nằm không dám nghĩ

Sợ nhìn trăng lạnh rớt bên thềm.


Tôi muốn phòng tôi luôn mãi tối

Xin trăng đừng chiếu lướt qua song

Tôi muốn hồn tôi chìm lạc lối

Cho tàn chết hết cả hoài mong


Cơ khổ cho tôi còn nuối mộng

Làm đau chăn gối giữa đêm thu

Chỉ tội hồn tôi thêm náo động

Mà thương mà sợ mảnh trăng lu


Tôi sợ ngày mai trời sẽ sáng

Trăng thu mơ mộng sẽ không còn

Tôi gặp mặt người người đã bán

Cả mùa xuân đẹp thuở sắc son.


Chao ơi trăng hỡi trăng thu đẹp

Trăng của lòng tôi hay của ai

Tôi mở hồn thơ -- thôi khó khép

Gửi cả lên trăng tiếng thở dài


Và cho tôi ngủ cho tôi ngủ

Thao thức làm chi mãi thế này?

Trăng tội tình chi mà ấp ủ

Mảnh lòng thi sĩ quá thơ ngây


Bởi đâu lệ nhỏ lăn trên gối

Tôi thấy cô đơn lạnh lắm rồi

Tôi biết đời tôi e hấp hối

Mà trăng thì sáng tận trên đồi

Không người thiếu phụ đứng bên tôi

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Như Băng Trường Tình


Ta ngạt thở bởi mùi hương xa vắng

hương thiên đàng vừa thoảng bến trần gian

ta đê mê cảm động đến mơ màng

nghe mầu nhiệm thấm nhuần trong mến cảm

nghe sống lại trong hồn ta ảm đạm

một tình yêu thanh thoát quá diệu huyền

ôi mắt em trời mơ mộng còn nguyên

cho ta gởi mối tình ta trinh bạch

cho ta hôn bàn chân em ngọc thạch

dẫm trên đường khổ hạnh chốn tu hành

ôi giáo đường nở kín đóa xuân xanh

hoa cao quý tắm mình sương tuyết ngọc

Như Băng ơi vì sao ta thầm khóc

nghĩ thương em hồn ngưỡng mộ Chúa Trời

ta xót đau nhìn hỗn loạn cuộc đời

không dám tưởng giờ em đang cầu nguyện

em có biết một cõi lòng đang xao xuyến

nhớ thương em đứng đợi trước nhà chung

ta yêu em yêu mến cả vô cùng

thềm tôn giáo ta đặt hồn mơ ngủ

giữa đêm nay đến đời sau vũ trụ

trong tình em trong tim Chúa Jésus

ta giựt mình bóng tối vẫn mịt mù

trăng nhợt nhạt và hồn ta thấy lạnh

lời tụng niệm vang đưa từ cô quạnh

ta lắng nghe hồn vẳng tiếng kinh em

ta lắng nghe hồn vẳng tiếng chuông đêm

lệ nóng chảy lòng đau kêu cứu Chúa

Như Băng Như Băng vì đâu mà lệ ứa

ta khóc than nghĩ tủi phận đời ta

một linh hồn lạc lõng giữa bao la

một tình yêu chưa một chiều trao gởi

tim cô đơn chưa một lần ấm sưởi

hoàng hôn về ta lạc giữa mù sương

nghe đêm xuống tưởng buồn như tận thế

ta rất nhỏ cảm sầu thương thế hệ

lệ rất nhiều mà khóc chẳng ai lau

ta một mình ôm tất cả đớn đau

kông dám nói bởi chưng rằng khó nói

viết lời thơ thành lời kinh kêu gọi

nào vơi chi sầu hận của nhân gian

Như Băng em xin ngỏ nẻo thiên đàng

để nguy hiềm ta sống đời địa ngục

ta chỉ sợ rồi đây nơi nhà phúc

máu tai ương sẽ vấy tấm thân em

lưỡi dao người sẽ xẻ gót chân sen

em sẽ chết dập bàn tay ngà ngọc

rồi ta khóc đến tan tành trí óc

Như Băng ơi nào em hiểu gì đâu

đã từng đêm ta nguyện với ta cầu

lòng tự hỏi vì đâu đời khổ lụy

bởi vì đâu hỡi loài hoa cao quý

mà hương thom còn mãi đến ngàn sau

nở chi đây phô sắc thắm nhiệm mầu

đất sắp sửa sẽ nức mình phun lửa

Như Băng em đau thương là thế ấy

bởi yêu em mà khóc mấy cho vừa

đây lệ tình ta em biết cho chưa

xác hồn ta chết đau gần quá nửa

Như Băng Như Băng một chiều hoi hóp lửa

là một chiều tận thế của tương lai

biết chăng thôi chết cả hình hài

thôi chết cả linh hồn đời nhân loại

bao xây dựng đi về trong hủy hoại

bao văn minh hạnh phúc vẫn không thành

bao đền đài cũng vẫn chỉ hư danh

bao khoa học không giữ người giá trị

bao cao thượng chỉ thành ra vị kỷ

bao lợi quyền mà hóa vẫn tay không

kìa điêu linh thì cứ đấy em trông

xe hiện tại dẫn ngày mai xuống hố

đời hy vọng mà vẫn tin tận số

Ô hô hô, thôi mạt kiếp vận người

mà Như Băng ôi hỡi môi em tươi

mắt em ngó nhiệm mầu là biết mấy

giữa tim em nguồn thiêng dào dạt dậy

vầng trán em phảng phất bóng hư linh

em hát đi cho ta hết giật mình

em cầu nguyện để ta còn tin tưởng

ta nhìn em qua niềm mơ ảo tưởng

phủ màn sương mộng ảo xuống che em

ta muốn lấy hoa kết lại thành rèm

để vây phủ đời em trong cõi mộng

để nguyên vẹn ta nhìn em vững chống

lái con thuyền tình ái đến sông trăng

để tình ta còn đẹp tựa sông Hằng

để Như Băng còn mãi thể Như Băng

mà hôm nay ta khóc lạy than rằng

xin chầm chậm hoàng hôn đừng vội lặn

ôi đau thương loài người xin hữu hạn ...

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Em


Em bỗng đến tìm tình ta ngây dại

ta lịm chết và nhìn em mê mải

em là ai em hỡi em là ai

ta không hiểu em quả là muôn đời

thôi khó nói lòng riêng ta khép gió

ta cất em hồn si ta đóng ngõ

đã dâng cao khát vọng của tình đời

trong lặng nhìn đã chất chứa vạn lời

ai dễ nói vì em huyền diệu quá

em hiện đến ánh đời dâng sáng chóa

bỗng nghiêng nghiêng cánh bướm chiều áo bay

bỗng xiêu xiêu tình ngã theo tóc bay

ta đã về sóng lòng ta xáo động

về nơi em biển trời sao quá rộng

ta về trong đôi mắt đẹp mênh mang

chứa hồn tình cả thời gian không gian

ta bay lặng thuyền hồn không giữ lái

đi xa rồi không bao giờ trở lại

về nơi đâu ta gặp gỡ em đây

ta ngỡ rằng em một ánh huyền mây

ai còn hiểu này đây em sáng tỏ

ta ngẩn ngơ ôm lòng đau đớn ngó

chút nhan sắc mà muôn vạn ảnh hình

ta gói trọn người em đôi mắt trinh

trán em xinh không in niềm vẩn đục

thầm ẩn lặng cả muôn vàn phước lộc

trên đôi mày dài đậm nét yêu thương

cong một chút mà nặng kéo luyến thương

của hồn ai ta muôn đời thưong nhớ

ta kêu gọi em hững hờ xin chớ

vết thương lòng đau một nét mai xanh

ta lạnh mình cứ một vẻ trâm anh

em sâu kín giữa đôi đường mũi nhỏ

em nở nhụy giữa đôi môi hồng đỏ

căng căng mềm ứ đọng sữa tình tươi

và ngậm hở đợi chờ ai hôn đó

ta nhìn em thật xa xôi khó tỏ

thắm hồn ta đôi má đỏ hây hây

mắt hồn ta khoảng gáy trắng phô bày

cổ thon cao nâng mặt tình hương phấn

em tỉ mỉ đẹp ngời nơi ba ngấn

thân hình em uốn khúc quá yêu quen

cả người em ướm lửa chất thom men

trên ngực đồi vú sen còn kín búp

hương trinh tiết vẫn còn nguyên ẩn núp

trên làn da và trong tận hồn xuân

em bước đi gió những thổi bâng khuâng

gót hồng em ta nhìn lòng thơm mãi

theo dấu chân hương tình em để lại

em hiển hiện hồn ta buổi nắng trưa

em mơ màng như một giấc mơ xưa

trên mí mắt chân tình em dẫm nặng

ta không hiểu ngọt ngào hay cay đắng

em mãi làm gió bão ở trong ta

bởi yêu em ta hùng vĩ bao la

ta ấp mộng vàng đường dài vạn kỷ

ta yêu em tận yêu đời tuyệt mỹ.

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Dạ Lan Hương Tình


Hương thấm vào hồn tôi hồn ngất ngây

Hoa ngát tỏa mùi hương hoa lung lay

Chúng ta yêu nhau mà không biết

Không biết rằng nhau đã mê say

Ôi hương hồn em hương hồn ta ngất ngây

Vì sao em là hoa vì sao ta là ta

Vì sao em là hương

Vì sao ta bồi hồi

Trước kia hồn ta là nguyên khối

Mà nay là chia phôi

Trước kia tình ta là một khối

Mà nay là xa xôi

Gặp nhau trong đêm nay

Làm sao xin cưới nhau

Trăng trên trời không chịu

Làm lễ chứng hôn cho

Thôi không còn chi để giả đò

Thế là từ nay xưa nay

Vì thương ta mà hương em bay

Vì gặp em mà hồn ta ngất ngây

Chúng ta cùng nhau cùng mê say

Không biết thời gian là đêm hay ngày

Không biết tình ta là tình chi đây

Ôi hương hương trời ơi thơm ngất ngây.

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)




   :: Ta Úp Mặt


Ta úp mặt mình ta khóc nức nở

Xuân đời lên một mùa hoa mới nở

Thiêng Liêng cười trên môi nụ còn tươi

Vũ trụ xanh bừng đỏ giữa tim người

Lòng hữu hạn ước mơ thương đời vô hạn

Tối trần gian khát vô cùng ánh sáng

Trăng đã về mầu nhiệm chiếu không gian

Chuông vừa ngân thổn thức nhạc Niết Bàn...

...

Ta úp mặt mình ta khóc nức nở

Cả loài người đang gục đầu than thở

Mộng cũ tình xuân còn đâu ước mơ

Đèn văn minh đốt cháy rụi bàn thờ

Tàu hiện tại bánh xoay về hoang dại

Đò sông ơi! đã gãy rồi bánh lái

Cuồng phong! cuồng phong! sóng dậy buồm chìm.

Lạc loài kêu xơ xác một đàn chim

Ai hoi hóp đang vùng vằng giữa bể

Hát ca chi lạc lầm rồi thế hệ

Ta kêu lên: Nhân loại hãy đi về

Trời xanh kia còn say đắm si mê

Yêu tất cả một tình yêu bất diệt

Thương tất cả một tình thương tha thiết

Sáng soi thay là ánh sáng mặt trời

Rõ ràng thay là tiếng nói không lời

Trong đau khổ người nghe chăng diệu lý

Trong tiến bộ người thấy chưa vô lý

Trăng sao cười chân lý sáng hư vô

Ta cúi xin thế giới thoát mơ hồ

...

Ta úp mặt, mình ta khóc nức nở

Vì thương yêu ta xót xa than thở

Tình thi nhân, lòng thủ thỉ... lệ mờ...

Cảm hồn đau ta viết vội thành thơ:

“Ta úp mặt mình ta khóc nức nở”.

(Giữa Lòng Cuộc Đời)




   :: Hợp Tấu


đừng hoi hóp nữa

đừng than khóc nữa

hỡi linh hồn ta

chập chờn xao xuyến lửa

bởi hôm nay

ta vừa gặp ta

ánh sáng nằm nghiêng ngã ngửa

màu sắc dựa thành muôn cánh cửa

đêm và trưa

âm dương hòa đôi lứa

cảm giác tìm nhau tắm rửa

không gian với thời gian lần lựa

gặp nhau vừa khi đúng giữa

trong một giờ thiêng chung đụng

ấm cúng vô cùng

và sâu thẳm mông lung ...

ta thấy trong ta

ái tình giao tay làm khối lượng

nghệ thuật nằm trong kiến trúc

phảng phất lời lẽ một làn hương

tâm linh bỗng nhiên thành vũ trụ vô lường

thực tại bao trùm bởi ảo tưởng

đâu biết mầu xanh hay chính ấy âm thanh

ta nghe bản hợp tấu đang thành

ai hát chi mà rạo rực

dưới đáy linh hồn ta vắng lạnh

bài ca kỳ diệu víu trời xanh

sự vật hiện về trên phim ảnh

nhân loại đi về trong chốn ta

mất mát gì đâu nơi vô cùng chân ngã

ta nghe kết thành

âm thanh bao nhiêu thế giới kỳ lạ

giữa sâu xa ...

(Giữa Lòng Cuộc Đời)




   :: Chiều Tận Thế


Sao ta bỗng giật mình lo ngại quá

Hồn ta rên la than khóc hôm nay

Ta muốn ôm, ôm lấy mặt trời ngày

Xoay trái đất cho giáp vòng ánh sáng

Ôi! Bình minh một trời xuân chói rạng

Là cuộc đời ta những ước mong thay

Loài người ơi! ta chắp cả hai tay

Đầu cúi lạy, ta nguyện cầu nhắn nhỏ

Vì khổ đau ta phải cần xin xỏ

Chút tình thương buộc chặt giữa người người

Và hoa tươi và trời hỡi hoa tươi

Trái tốt đẹp của muôn đời vũ trụ

Có lẽ đâu thời xuân xanh đi ngủ

Thế giới chìm trong ác lặn hoàng hôn

Người làm chi ta nghe dạ bồn chồn

Trong tiến bộ đã có mầm tiêu diệt

Xin lỗi người, nào tôi đâu có biết

Một chuyến xe vừa mới rớt trên đèo

Những khách hàng đã phải chết rơi theo

Và Mẹ đời hình cưa thân mổ xẻ

Ôi! đau đớn là những đường chia rẽ

Tìm đâu ra những lối đến đại đồng

Có lẽ đâu trời sẽ nổi cơn giông

Rồi sấm chớp xô lâu đài thế hệ

Đau thương, đau thương dường vô kể

Liệu loài người sẽ quyết định chi đây

Văn minh rồi nguy hiểm nắm trong tay

Tưởng hy vọng ngờ đâu thành tuyệt vọng

Không! Không! tôi vẫn hãy còn trông ngóng

Chúa Trời! - Chúa Trời! - Chúa Trời! - Chúa Trời!

Cả cuộc đời không lẽ chỉ trò chơi

Ôi! ma quỷ và Thánh Thần lẫn lộn

Sáng hôm nay chiều hoang sơ hỗn độn

Đã gặp nhau cùng trong một buổi ngày

Người ra đời bèn bị chặt hai tay

Không ôm kịp lấy đầu hay trí óc

Kể vào đâu những lời than tiếng khóc

Một quả bom chỉ vài quả bom thôi

Ôi thôi rồi chủ nghĩa với xa xôi

Chỉ minh chứng một lời kinh Thánh nói

Chiều tận thế tưởng chừng như réo gọi

Rùng mình thay cho thảm cảnh cuối cùng

Rùng mình thay cho cái phút lâm chung

Ôi! mệnh hệ ai ngờ đâu mệnh hệ

Loài người nay trần truồng không Thượng Đế

Dắt nhau đi trong tiến bộ diệu kỳ

Ngày tàn rồi bóng tối đến lâm ly

Đêm u khổ vào cuộc đời tội lỗi

Đêm đã đến chiều nhân gian hấp hối

Ánh sáng ơi! khao khát đến vô cùng.

(Giữa Lòng Cuộc Đời)




 

 

Link (Nhung Nha Tho Chet Tre)

 

Bài viết về những nhà thơ chết trẻ

 

 

Quách Thoại (1930-1957) (Lý Hoàng Phong)

Quách Thoại, nhà thơ thời dựng nước Cộng Hòa

 (Viên Linh, Người Việt)

Trang Thơ Quách Thoại


Nguyễn Nho Sa Mạc (1944-1964)

(Tiểu sử do Nguyễn Nho Châu ghi)

Nén nhang cho người bạc mệnh (Phạm Ngọc Lư)

Vàng Lạnh Câu Thơ (Nguyễn Lệ Uyên)

Một Thoáng Nguyễn Nho Sa Mạc (Nguyễn Vy Khanh)

Nguyễn Nho Sa Mạc (luanhoan.net)

Nguyễn Nho Sa Mạc: Một tấm chiếu cho khổ nạn VN… (Blog Trần Hoài Thư)

Thơ học trò, Nguyễn Nho Sa Mạc (Đặng Tiến)

Trang Thơ Nguyễn Nho Sa Mạc


Tô Đình Sự (1944-1970) (T.V.Phê)

Mấy Ngày Sau Cùng Của Tô Đình Sự (Yên Bằng)

Tô Đình Sự (Linh Phương blog)

Trang Thơ Tô Đình Sự


Nguyễn Nho Nhượn (1946-1969) (Diên Nghị)

Tưởng Nhớ Nguyễn Nho Nhượn (Lê Đình Phạm Phú)

Nguyễn Nho Nhượn-Tiêu Biểu Qua Bài Thơ “Khi Trở Về Vĩnh Điện” (Mang Viên Long, vanchuongviet.org)

Vài nét về nhà thơ Nguyễn Nho Nhượn 

(Nguyễn Nho Khiêm blog)

Trang Thơ Nguyễn Nho Nhượn

 

 

Van Hoc

 

 

Tác Giả

 

Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

  Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

  Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

  Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

  Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

  Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

 (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Chu Trầm Nguyên Minh,  Chu Tử,  Du Tử Lê,  Dương Nghiễm Mậu,  Dương Quảng Hàm,  Hà Thúc Sinh,  Hà Thượng Nhân,  Hàn Mặc Tử,  Hồ Trường An,  

 
 

 

 

© Hoc Xá 2002

© Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)