1. Head_
    Duyên Anh
    (16.8.1935-6.2.1997)
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Trang Thơ Tạ Tỵ (Học Xá) Ad-21 Ad-21 (Google - QC3) (Học Xá)

      21-09-2010 | VĂN HỌC
      TRANG THƠ TẠ TỴ

      Share File.php Share File
          

       

      Cho Anh        • Cho Em        • Bài Thơ Của Một Người     • Tôi Đứng Đây

      Câu Chuyện Ngày Xưa   • Thương Về Năm Cửa Ô Xưa     • Gửi Cố Nhân

      Trăm Năm          • Trường Mộng          • Nếu Anh Chết

      Buông Tay         • Thôi Đành Vậy        • Hãy Giữ Giùm Tôi

      Tỏ Bày               • Bâng Khuâng           • Cuồng Ngâm



      :: Cho Anh

      Tặng Nguyễn Tử Đóa

      Cho anh này cốc rượu đầy

      Với năm tháng cũ với ngày buồn tênh

      Cho anh tuổi trẻ phai dần

      Cho anh cuộc sống nợ nần hôm nay

      Hát ngao tan vỡ bóng ngày

      Đêm về nhìn đốt ngón tay vẽ buồn

      Dặm dài lối nhạt tơ vương

      Dấu chân lãng đãng cuối đường nhân sinh

      Vỗ tay mình lại gặp mình

      Lỡ câu hò hẹn vỡ hình chiêm bao

      Cho anh giọt lệ tuôn trào

      Này đây tâm sự gởi vào hư không!

      (Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, tập II, Thư Ấn Quán 2007)




      :: Cho Em


      Cho em tâm sự vơi đầy

      Với bao dòng lệ hao gầy tuổi xanh

      Cung buồn dìu tiếng lênh đênh

      Tưởng đâu giây phút môi gần gũi môi

      Mây đem mong nhớ trong tôi

      Hồn phiêu du gởi chim trời lên cao

      Gió ru sóng liễu dạt dào

      Êm êm năm tháng trôi vào hư vô

      Có ai vui thuở đợi chờ

      Vòng đôi tay nhỏ ôm hờ yêu đương

      Mờ rung bóng dáng thiên đường

      Len trong mộng cũ còn vương ý đời

      Sầu lên khép kín nụ cười

      Chập chờn điệu múa chơi vơi giữa hồn

      Ngoảnh nhìn nắng quái hoàng hôn

      Mang mang nhân thế nỗi hờn chớm đau

      Thắp lên ánh nến nguyện cầu

      Để cho hy vọng thắm màu thời gian

      Lắng nghe lá đổ về ngàn

      Cho em này nhé, muôn hàng mến thương.

      (Một Thời Lục Bát Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008,

      Tủ Sách Di Sản Văn Học Miền Nam)




      :: Bài Thơ Của Một Người


      Quán rượu nửa đêm

      Tím màu huyết dụ

      Tái tê dăm cánh hoa hồng

      Ngã nghiêng bờ ly gục khóc


      Nửa đêm quán vắng

      Dòng lệ nến tàn hoen lòng dĩa xám

      Từng bàn tay thôi nhớ những bàn tay

      Và mái tóc phai rồi mùi hương quyến rũ


      Còn lại

      Hai đứa chúng mình

      Uống rượu nhìn mưa bay dài đường tối

      Những con đường sám hối

      Từ lòng đôi ta vuợt qua biên giới

      Để nối lại tình thương

      Đã chết từ bao thế kỷ


      Đêm nay quán vắng

      Mưa rơi từng giọt đìu hiu

      Không đi biển mà sao lòng say sóng

      Tưởng gió về đem nước mặn vào môi


      Chúng mình gặp nhau

      Để rồi chia lìa bất chợt

      Buổi tiễn biệt sẽ buồn như vĩnh biệt

      Khi nghe tin người bạn thơ

      Đã chết một hôm

      Trần truồng không cơm áo


      Uống đi anh ly này là ly thứ mấy

      Buồn này là buồn hôm nao

      Khi giã từ đôi tay bé nhỏ

      Anh rót cho tôi

      Cả u sầu vạn thuở

      Đang đọng trên tóc người vũ nữ

      Có nét mặt yêu tinh

      Qua ly rượu đỏ

      Đỏ như máu dính ở môi

      Đỏ như máu ứ trong tim

      Vỡ toang tiếng cười pha lê nức nở


      Hãy uống đi

      Còn đêm nay nữa

      Mai anh lên đường gối súng

      Tôi về gác nhỏ

      Nhìn mưa rơi trên lối mòn cỏ úa

      Rợn thôi đầy áo khép tuổi chia ly


      Có buồn không

      Mà sao hơi rượu

      Đọng trong mắt anh

      Thấm vào hồn tôi

      Trút tiếng thở dài đêm khuya úp mặt


      Cô gái nhỏ gục đầu thổn thức

      Rượu hết rồi mưa trắng đêm nay! (Cho Cuộc Đời)

      (Thơ Tự Do Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008,

      Tủ Sách Di Sản Văn Học Miền Nam)




      :: Tôi Đứng Đây


      Tôi đứng đây, nhìn suốt lòng thành phố này. Bao thước đường dài chơ vơ không bóng lá giao thoa tình tự, chỉ còn lại từng khối bê tông, từng dòng thép vô tri ngẩn ngơ nối tiếp nhau trong không gian hạn định.


      Tôi đứng đây, ngắm từng thân xác nhởn nhơ đi lại và ghi nhận từng vết phấn son loang lổ trên những khuôn sáp, sau nếp vải lụa ngụy trang. Bao nỗi đớn đau đang xiết mạnh mỗi thân phận vào dục vọng. Những vòng tay xòe ra đón ôm bi thảm nổi bồng bềnh trên ngọn sóng mê cuồng!


      Tôi đứng đây, ngó sững vào cuộc chiến còn đó - 25 năm qua rồi - quê hương rã rời mệt mỏi. Từng tiếng bom. Từng tiếng súng. Từng tiếng mìn. Từng đốm hỏa châu, tất cả đã, đang đục thủng suy tư để tự họa chân dung và tự thú niềm ăn năn vô hạn!


      Tôi đứng đây, giữa đêm mịt mùng khỏa lưới, những bóng ma đuổi bắt nhau xung quanh nghĩa địa. Tiếng xương rộn ràng va chạm, tạo nên cung bậc mê huyền. Màu trắng lung linh quái đản di động từ đồng vắng hoang vu trôi giạt vào thành phố với tiếng kèn đồng ray rức của hội đêm gục mặt!


      Tôi đứng đây, nghe gió lạnh lùa qua da thịt. Không gian mù khơi qua, thử tìm hư vô qua tiếng thời gian. Cô đơn chập chờn, lênh đênh màu ảo giác. Tự lưng chừng cao, dáng ai múa lượn điệu hoa niên thấy ngỡ ngàng, xa lạ. Bên lề đưởng, con chó hoang gục mõm vào đống rác. Một khung cửa hắt hiu ngả dài màu đèn bệnh hoạn.


      Tôi đứng đây, đếm từng ngón bấn loạn chạy xôn xao trên bờ môi nát rữa hơi người, men rượu. Những đứa con gái chui lên từ địa ngục mồm ngậm cứng đô-la với đôi chân mở rộng mời chào. Tiếng cười nào đó từ góc tối tăm nhất vừa cất lên rồi vụt tắt theo dư âm nửa vời, đứt nuối!


      Tôi đứng đây, trời Sài Gòn vào thu với mây mùa hạ thấp, với gió lạnh se se, chợt nhớ Hà Nội đang tiết trọng đông. Mây Hà Nội chắc thấp hơn, gió cũng buốt hơn đang khóc than vật vã trong lòng những hố bom sâu hoắm, đỏ lòm vết thương chưa hàn miệng. Ôi Sài Gòn! Ôi Hà Nội! Nước biển Thái Bình ngàn năm còn nức nở bên bờ cát, dặm lau, chân đá.


      Tôi đứng đây, bằng những cặp mắt thủy tinh, các linh hồn trong trắng chợt bàng hoàng thức giấc với tiếng động siêu thanh. Từng vùng tóc rối khuất che nửa mái u buồn, có ai tung lên đỉnh trời khối âm thanh rộn rã khua vang xuống màu cỏ ân tình xanh biếc, ẩm đục muối đêm trên vóc dáng côn trùng.


      Tôi đứng đây, vòng kẽm gai siết cứng thân phận nhức nhối tủy xương, tê khô khó chịu. Hàng lớp tuổi trẻ mang trên vai mộng ước ngày mai, từng hơi thở trong khói súng, tìm tương lai ở mỗi thước đường dài cát sỏi. Tiếng nổ nào đó? Căm thù nào đó? Có còn gì không, ngoài nỗi bi thương và lằn roi rướm máu.


      Tôi đứng đây, mùa hạ, mùa thu. Mùa đông rồi mùa xuân qua đi, qua đi từng năm, từng tháng. Cửa hư vô mở rộng tầm nhìn nổi trôi bèo bọt. Công danh, công danh với đam mê cắn vào cuộc đời như cắn vào da thịt. Một đóa hoa vừa rụng xuống, một mảnh thời gian vừa tan tác trong thinh không vắng lặng.


      Tôi đứng đây, xin cúi chào mùa xuân, cúi chào con người, cúi chào thời gian có mặt. Tôi mở đôi tay khô héo ôm gọn tội lỗi vào lòng, cất tiếng cười ngạo mạn giữa sự hủy diệt không ngừng theo luật luân hành của vũ trụ. Còn mãi đó, tiếng chuông giáo đường năn nỉ suốt không gian. (Cho Cuộc Đời)

      (Thơ Tự Do Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008,

      Tủ Sách Di Sản Văn Học Miền Nam)




      :: Câu Chuyện Ngày Xưa

      ...

      Một buổi em đi mười chín

      Lấy chồng Kinh Bắc xa xôi.

      Đồi núi chập chùng mở hội,

      Gió về se lạnh lòng tôi.


      Gác nhỏ giã từ tưởng vọng

      Mưa về quằn quại tiếc thương

      Đâu giấc mơ tình dằng dặc?

      Nhìn qua ô cửa mười phương...


      ...Em lại trở về buồng cũ

      Bên chồng ôm ấp con thơ.

      Tôi lại trở về gác nhỏ,

      Nhìn em như chẳng bao giờ.


      Nhưng thôi còn đâu buổi ấy

      Tôi ngồi dằn bút lòng đau.

      Gác cũ trơ vơ gạch ngói,

      Kinh thành tang tóc lên mầu.


      Phố nhỏ nằm trơ nắng rãi

      Bóng nghiêng cây đổ đường dài.

      Lớp lớp nhà xiêu bụi trắng,

      Mùa thu tím sắc lòng ai?


      Em có về đây một buổi

      Tôi chờ đã héo mầu hoa.

      Năm tháng phai xanh tàn tạ,

      Hờ ơi, thuở ấy đâu mà ?...

      (Hà Nội, 1952)

      (Nguồn: Wikipedia)




      :: Thương Về Năm Cửa Ô Xưa


      Tôi đứng bên này vỹ tuyến

      Thương về năm cửa Ô xưa

      Quan Chưởng đêm tàn dẫn lối

      Đê cao hun hút chợ Dừa

      Cầu Rền mưa dầm lầy lội

      Gió về đã buốt lòng chưa?

      Yên Phụ đôi bờ sóng vỗ

      Nhị Hà lấp lánh sao thưa

      Cầu Giấy đường hoa phượng vỹ

      Nhớ nhung biết mấy cho vừa...

      Cửa Ô ơi, cửa Ô

      Năm ngả đường đất nước

      Trôi từ vạn nẻo sông hồ

      Nắng mưa bốn hướng đổ vào lòng Hà Nội

      Gục đầu nhớ tiếng võng đưa!...


      Có biết chăng ai, mái tóc bồng bềnh chảy suôi ý đẹp

      Có nhớ chăng ai, lệ nào ướt đẫm tình người

      Tê tái tiếng cười

      Từng cánh hoa đời khép lại

      Thương về năm cửa Ô xưa! ...

      (Nguồn: Wikipedia)




      :: Gửi Cố Nhân


      Cố nhân ơi, cố nhân ơi

      Nơi xa có thấy gió trời nổi lên?

      Ở đây nhớ nhớ quên quên

      Mùa Xuân nào đó chúng mình thương nhau

      Mà nay tâm sự nát nhầu

      Quên làm sao được những câu ân tình

      Nhìn em dáng liễu xinh xinh

      Ngắm em như ngắm tấm hình phù du

      Xa xa giữa cõi sa mù

      Hiện lên nét chữ oán thù thời gian

      Ngày xưa mưa nắng chứa chan

      Em như cánh bướm lượn ngang lưng trời

      Thế mà tình đã chia đôi

      Cố nhân ơi để tơi bời lòng ta

      Có còn chăng những cánh hoa

      Cài lên tóc mướt đậm đà hương say

      Thuở nào tay nắm bàn tay

      Chao ôi nhớ quá những ngày còn thơ

      Cố nhân ơi có bao giờ

      Tìm về kỷ niệm thoáng ngờ chiêm bao

      Còn đâu nữa, mộng dâng trào

      Tình cao bát ngát như Sao trên trời

      Mà nay đôi kẻ, mỗi nơi

      Tháng năm lãng đãng, tuổi đời chất cao

      Cố nhân ơi, mới ngày nào

      Tâm hồn trẻ dại làm sao biết buồn

      Làm sao có giọt lê tuôn

      Vỉ đời đẹp quá nở trên môi cười

      Nhưng nay hoa chẳng còn tươi

      Tình xưa đã héo tiếng cười lặng im

      Để cho máu ứa trong tim

      Để cho kỷ niệm khuất chìm vào đêm

      Để cho tình chết êm đềm

      Như cơn gió nhẹ, bên thềm lá rơi ...


      Cố nhân ơi, cố nhân ơi!

      Là thôi, là thế suốt đời nhớ nhau! (1996)

      (Thế Kỷ 21 số 94 Feb 1997)




      :: Trăm Năm


      Thơ tôi có nghĩa gì đâu

      Dăm câu vui với câu sầu đổi thay

      Mùa Thu nhìn lá vàng bay

      Ngửa tay đón nhận, mới hay mộng tàn

      Yêu người, lỡ chuyến đò ngang

      Nhớ người, đi suốt một hàng lệ xanh

      Mộng đời đã héo trên cành

      Trái sầu lỡ rụng thôi đành buông tay

      Ra đi, ngày nối tiếp ngày

      Buồn rơi, rơi mãi đôi vai rã buồn

      Lệ trời hay nước mắt tuôn

      Mưa Ngâu rớt xuống bắt nguồn từ đâu

      Mà sao lòng bỗng quặn đau

      Chuyện xưa gối mộng công hầu mà chi

      Tháng, năm nào có ra gì

      Chẳng qua vó ngựa vượt đi đường dài

      Trâm nào giắt, lược nào cài

      Có ai thương nhớ được ngoài trăm năm?

      (Thế Kỷ 21, số 88 Aug 1996)




      :: Trường Mộng


      Ôi Tết, ôi Xuân, ôi ngày tháng

      Nào quần, nào áo gọi Xuân tươi

      Em cười như đón ta vào mộng

      Chợt nhớ ngày nào chớm đôi mươi


      Thời gian trôi mãi không dừng lại

      Như nước Trường Giang chảy một chiều

      Sớm nở tối tàn đời giấc ngủ

      Kiếp người sung sướng được bao nhiêu?


      Trường mộng đấy mà quên số kiếp

      Giang hồ rượu uống có say đâu

      Phất phơ trang sách mươi giòng chữ

      Học chửa bao câu đã trắng đầu


      Gác bút những mong đời thoải mái

      Khỏi cười, khỏi khóc, khỏi ăn năn

      Cuộc đời vô nghĩa như cơn gió

      Chợt đến, chợt đi, chẳng chỗ nằm


      Ta thức tàn canh nghe lá rụng

      Xạc xào, rên xiết, nửa đời đau

      Có ai cắn bút không ra chữ

      Đập vỡ nghiên son nát bể dâu


      Xuân đến làm chi nơi đất khách

      Làm phiền những kẻ mất quê hương

      Đã cố quên đi bao cay đắng

      Mà cứ quẩn quanh với đoạn trường.

      (Khởi Hành số 4 tháng 2, 1997)




      :: Nếu Anh Chết


      Nếu anh chết, em có buồn không nhỉ?

      Giọt lệ sầu có nhỏ ướt gối chăn

      Gió thu qua có bứt lá theo cành

      Và thương nhớ có làm phai màu tóc?


      Anh biết lắm, làm sao em không khóc

      Năm tháng buồn tiếp nối sẽ bay đi

      Màu thời gian tím biếc đọng trên mi

      Tâm sự cũ có gì mà kể lể


      Anh nằm đấy như mây chiều, nắng xế

      Như lối buồn gõ nhẹ bước chân đi

      Thân xác anh đã mất, chẳng còn gì

      Với kỷ niệm ngày xưa xanh tuổi ngọc


      Mây trắng đã phủ đầy trên mái tóc

      Và hồn anh phiêu giạt tận đâu đâu

      Nhớ thương anh, em nối kết u sầu

      Thành một chuỗi những đêm dài không ngủ


      Ước mộng ba sinh, trăm năm duyên cũ

      Mộng chưa thành, duyên cũ đã phôi pha

      Ngày anh đi có ngàn vạn bông hoa

      Cùng hé nở ngỏ lời chào vĩnh biệt


      Chưa ước đoán, một ngày nào chẳng biết

      Anh không còn góp mặt với nhân gian

      Em là người sẽ chít chiếc khăn tang

      Tay vuốt mắt, đóng cửa đời anh lại


      Rồi em sẽ nhớ thương anh mãi mãi

      Vì chút tình yêu dấu thuở còn thơ

      Dài mấy mươi năm đến tận bây giờ

      Vẫn còn đó, như ngày nào mới gặp

      (tháng 5-1997)

      (Khởi Hành số 7 tháng 5 1997)




      :: Buông Tay

      Tặng Mai Thảo
      người bạn 50 năm văn nghệ

      Thơ tôi có nghĩa gì đâu

      Dăm câu vui với câu sầu đổi thay

      Nghêu ngao xập đổ bóng ngày

      Rượu năm ba chén lòng ngây ngất buồn


      Yêu người như sợi tơ vương

      Tơ thì mỏng mảnh, tình thường đong đưa

      Đường đời sớm nắng chiều mưa

      Đi không rồi lại về chưa đó mà


      Kể từ đôi ngả tình ta

      Đầu sông cuối sóng cũng là hư không

      Ưu tư vò xé cõi lòng

      Vẫn cười, vẫn nói như không có gì


      Từ ngày rũ áo ra đi

      Cũng từ phút ấy còn gì nữa đâu

      Mang mang cõi sống u sầu

      Người đi nhan sắc đổi màu phấn son


      Giọng cười nào có héo hon?

      Bông hoa rã cánh vẫn còn màu tươi!

      Hương thơm ngào ngạt môi cười

      Ta còn nhớ mãi mà người quên ta


      Những đêm đối bóng canh tà

      Tỉnh ra mới biết là ta còn gì

      Đi đi, người cứ đi đi

      Ta về rũ áo còn gì mà mong


      Mười năm, mang nặng trong lòng

      Cuộc tình đã vỡ, để không bao giờ

      Quay về nối lại giấc mơ

      Coi như gió thổi bên bờ lau thưa ...

      Little Saigon, 15-8-1997

      (Khởi Hành số 10 tháng 8 1997)




      :: Thôi Đành Vậy


      Thôi đành vậy, thêm một lần lỗi hẹn

      Với Mẹ già nơi quê cũ ngóng trông

      Con biết lắm, mùa Xuân dù không đến

      Mẹ vẫn chờ, mái tóc trắng như bông


      Mấy chục Xuân qua, Mẹ từng mong nhớ

      Đứa con hoang, từ thuở tuổi còn xanh

      Và đời sống đã nhiều phen lầm lỡ

      Mẹ giận con, nhưng lòng vẫn không đành


      Đôi mắt Mẹ gần lòa vì khóc mãi

      Thương đời mình, thương cả đứa con hư

      Với ngày tháng trôi đi không trở lại

      Không tơ vương mà cũng chẳng giã từ ...


      Con mơ ước, một ngày nào bên Mẹ

      Ngồi đếm từng sợi tóc phất phơ bay

      Như hoa tuyết, trong thư con thường kể

      Mẹ đọc xong rồi, Mẹ khóc từng ngày


      Ôi, xa quá làm sao mà tính được

      Nửa trái địa cầu thẳng cánh chim bay

      Mẹ nhớ con, tìm về hình ảnh cũ

      Mười ngón tay run, mắt lệ vơi đầy


      Mấy chục năm rồi, hứa hoài mẹ nhỉ

      Dù một lần thăm mẹ để rồi thôi

      Nhưng quê hương còn quá nhiều di lụy

      Và mây tang vẫn đóng cứng chân trời


      Mẹ ơi Mẹ, xin mở lòng tha thứ

      Cho đứa con hoang đi mãi chẳng về

      Mẹ có biết chăng, lưu đày đất khách

      Đời sống bềnh bồng cứ kéo lê thê!...


      Thôi đành vậy, thêm một lần lỗi hẹn

      Mẹ đừng hờn, oán trách đứa con hư

      Mẹ đã thấy, nhà tù nhiều gian khổ

      Và tình thương đâu thắng nổi hận thù!...

      (Khởi Hành số 13&14 tháng 11&12 1997)




      :: Hãy Giữ Giùm Tôi

      (Tặng Anh Chị Nguyễn Trọng Liệu)

      Hỡi ai đó, giữ giùm tôi Xuân trước

      Cả Xuân này cùng với những Xuân sau

      Để tôi níu thời gian ngăn nhịp bước

      Của thời gian làm bạc trắng mái đầu


      Nhưng tôi biết sức người đâu có thể

      Chẳng làm gì để kéo được xuân xanh

      Tôi cứ nói, cứ dài dòng kể lể

      Mà giữ nguyên trong dạ cũng không đành


      Cứ tuần tự, từng mùa năm tháng hết

      Hạ qua rồi, Thu biếc, lại vào Đông

      Rồi Xuân đến, hoa bay đầy khắp ngả

      Cuốn trôi theo bao mơ ước trong lòng


      Tôi như một tượng hình trong cơn lốc

      Đứng trơ vơ gió đẩy tới Hư Vô

      Ngàn năm trước hay bây giờ vận tốc

      Vẫn y nguyên như chửa có bao giờ!


      Nếu đời sống chỉ có ăn rồi ngủ

      Để chờ ngày trôi giạt cõi U Minh

      Tôi gói trọn ước mơ trong tình cũ

      Bỏ quên đi những năm tháng vô hình ...


      Tôi cứ sống như một loài cỏ dại

      Mọc lan tràn trên mặt đất rong rêu

      Ôi, tiếng đời nghe rộn ràng êm ái

      Chợt nhớ ra, nhịp sống vẫn quay đều ...


      Thời gian vẫn luân hành theo mỗi tiết

      Triệu triệu năm rồi vẫn một hướng đi

      Và sống chết cứ coi như không biết

      Chẳng ăn năn cũng chẳng tiếc thương gì!


      Tôi hằng ước đừng bao giờ Xuân trở lại

      Vì mùa Xuân la tuổi của thời gian

      Để cho tôi trẻ hoài và mãi mãi

      Không bao giờ phải cất tiếng phàn nàn!

      (Thế Kỷ 21, số 109 May 1998)




      :: Tỏ Bày


      Bữa nay gió nổi đầy trời

      Em ơi, có thấy cõi đời buồn không?

      Ngẩn ngơ đêm ngóng ngày trông

      Ở nơi xa ấy cánh hồng còn tươi?

      Lả lơi nói nói cười cười

      Cơn mê chợt tỉnh như người mới yêu

      Ngó nhìn nắng sớm, mưa chiều

      Giơ tay mong bắt ít nhiều nhớ thương

      Bướm bay, chim hót đầy đường

      Gói tròn cơn mộng, lòng ươm tơ vàng

      Tiếc thay, thương nhớ muộn màng

      Tả tơi vai áo lá vàng rụng rơi

      Ngửng đầu nhìn thấy màu trời

      Xanh như tuổi trẻ với đầy mộng mơ

      Tình yêu như một bài thơ

      Gieo vần chuốt điệu mơ hồ lãng du

      Cõi đời, ngày tháng ngục tù

      Làm sao có được lời ru ấm nồng?

      Chợt nhìn tóc trắng như bông

      Ngậm ngùi nhớ tiếc tuổi hồng thơ ngây

      Bây giờ dại dại ngây ngây

      Tưởng như cơn mộng đứt dây giữa trời

      Vội vàng môi gọi người ơi!

      Xin cho tôi nhé một lời: yêu thương!

      (Thế Kỷ 21, số 149 Sep 2001)




      :: Bâng Khuâng


      Anh cho em cuộc đời đầy giông bão

      Và phũ phàng thường trực chuyện áo cơm

      Còn cuộc sống đắm chìm trong mộng ảo

      Tình đẹp bay đi để lại tủi hờn


      Anh cho em những đầu sông, ngọn núi

      Với dòng thơ trong vũng máu sục sôi

      Nhận đi em, cho hồn đừng buồn tủi

      Vì thơ anh cùng máu chảy một dòng


      Giọt máu mặn làm môi anh khô cháy

      Lồng ngực căng như muốn vỡ tung ra

      Thơ rên siết trên thịt da chai đá

      Lửa mặt trời kết thành những đóa hoa


      Thơ không rượu nên thơ buồn quá

      Biết lấy gì quên lãng kiếp nhân sinh

      Manh áo phủ thân gầy gỗ đá

      Nhìn quẩn quanh sao vẫn chỉ thấy mình?


      Em hãy ngắm dòng phù sa nhuộm thắm

      Mặt nước ưu tư có thấy ngậm ngùi

      Bởi nước chảy xuôi dòng ra biển cả

      Rồi hòa tan theo ngọn sóng đìu hiu


      Một kiếp nhân sinh hận thù chai đá

      Lửa kinh hoàng đốt cháy cả nhân gian

      Nhìn khuôn mặt bỗng trở thành xa lạ

      Nhận đi em, đừng cất tiếng phàn nàn!

      (Thế Kỷ 21 số 118&119 Feb&Mar 1999)




      :: Cuồng Ngâm


      Đã hết năm rồi, Xuân lại đến

      Đất trời đổi áo, lạnh tâm tư

      Hoa nở rồi tàn trên đất khách

      Mười mấy Xuân rồi chửa hết ư?

      Quạnh vắng gió lùa trong óc rỗng

      Rượu nồng càng buốt giá tâm tư

      Tháng năm quằn quại trong u ngục

      Quê nhà thao thức giữa sa mù

      Đam mê trói buộc vòng danh lợi

      Chẳng chết cho rồi, vẫn ngất ngư

      Vẫn nói, vẫn cười như chửa có

      Một lần vất vả cảnh lao tù

      Chao ôi, cuộc sống vô tình thật

      Tiếng đàn vẫn quấn lấy lời ru

      Tháng năm trói buộc vòng cương tỏa

      Thiên hạ cuồng điên giữa hỏa mù

      Chén rượu tiễn đưa ngàn thuở trước

      Coi như huyền hoặc chuyện thiên thu

      Đời dăm bảy kẻ chung tâm sự

      Nay khóc mai cười, lệ có dư?

      Ta uống với nhau vài chén nhé

      Cho vơi uất hận đã bao chừ

      Mai mốt có về chơi với đất

      Cầm bằng hơi thở có phiêu du

      Canh bạc tàn rồi, trời chửa sáng

      Ai thua ai được cũng là hư

      Quẩn quanh thế sự như bầy quạ

      Chí lớn còn thua đứa thất phu

      Dăm cánh hoa rơi trên luống cỏ

      Đời như mộng ảo bóng trăng lu

      Hỡi ơi, thét giận trong lồng ngực

      Ân nghĩa nào đâu, chỉ oán thù

      Vỗ trắng đôi tay cười ngất ngất

      Hoa đèn sợi bấc cháy âm u

      Trăm năm không thoát vòng Sinh, Tử

      Xuân đến, Xuân đi cứ ngủ khì

      Như chửa bao giờ ta có mặt

      Áo cơm trả hết nợ thê nhi

      Mộng cả đấy mà, ngàn cánh bướm

      Trang Tử ngày xưa chẳng nói gì!...

      (Thế Kỷ 21 số 82 Feb 1996)


      Ad-22-A_Newest-Feb25-2022 Ad-22-A_Newest-Feb25-2022


      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Thế Uyên Tạ Tỵ Nhận định

      - Vài Nét Về Nguyễn Mạnh Côn Tạ Tỵ Tạp bút

      - Họa sĩ và người mẫu Tạ Tỵ Truyện ngắn

      - Trang thơ Tạ Tỵ Thơ

    3. Bài viết về họa sĩ Tạ Tỵ (Học Xá) Ad-31 Ad-31 = QC_250-250 (Học Xá)

       

      Bài viết về Tạ Tỵ

       
      Cùng Tác Giả (Link-1)

      Tạ Tỵ, Người Họa Sĩ Luôn Ưu Tư Về Những Cái Mới (Đinh Cường)

      Tạ Tỵ (Huỳnh Hữu Ủy)

      Họa sĩ Tạ Tỵ đã qua đời ở Việt Nam (Trần Vũ)

      Tạ Tỵ (Long Ân)

      Phỏng vấn Tạ Tỵ (Nguiễn Ngu Í)

      Tạ Tỵ: Tiểu sử, Tác phẩm, Chân dung tự họa (Báo Hợp Lưu)

      Tiểu Sử (Wikipedia)

       

      Tác phẩm của Tạ Tỵ

       
      Cùng Tác Giả (Link-2)

      Thế Uyên (Tạ Tỵ)

      Vài Nét Về Nguyễn Mạnh Côn (Tạ Tỵ)

      Họa sĩ và người mẫu (Tạ Tỵ)

      Trang thơ (Tạ Tỵ)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Talawas)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Talawas)

      Họa Phẩm (BuiThanhPhuong.com)

      Tạ Tỵ vẽ các Văn nghệ sĩ (witnesscollection.com)

       

      Hoi Hoa Link (Nhiếp Ảnh) Ad-31 Ad-31 = QC_250-250 (Học Xá)
  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)