1. Head_
    Ad-25-TSu-2301360532 Ad-25-TSu-2301360532

     

     

    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Thơ Văn trích từ Tạp Chí Trước Mặt (Nhiều Tác Giả) Ad-21 Ad-21 (Google - QC3) (Học Xá)

      29-12-2013 | VĂN HỌC

      Thơ Văn trích từ Tạp Chí TRƯỚC MẶT

        NHIỀU TÁC GIẢ
      Share File.php Share File
          

       

      Lần Hành Quân Trở Về (Hoàng Lộc)

      Cuộc Họp Mặt Đầu Năm Kỷ-Dậu (Luân Hoán)

      Trên Cao (Khắc Minh)

      Trên Đường Cát Mỏi (Lâm Chương)

      Quảng Ngãi, Kẻm Gai và Những Loài Chim Nhỏ (Phan Nhự Thức)

      Trở Lại Huế (Trần Hoài Thư)



         :: Lần Hành Quân Trở Về


      đã thấy khác xa từng lời mẹ dạy

      linh hồn vàng cùng tận cõi ăn năn

      đường lui quân ôi dòng dòng máu đỏ

      của kiếp người chưa đủ một trăm năm


      khi ngơ ngác nhìn lên từng thi thể

      đôi tay anh thô bạo tự bao giờ?

      người da vàng - người da vàng tuổi trẻ

      đã âm thầm giấc ngủ thuở hư vô


      chắc thượng đế đã già nên lú lẩn

      quyền tử sinh bỏ lạc xuống tay người

      trên đất nước thấy ngựa về mặt trận

      trước đau thương chẳng biết khóc hay cười!


      từng cái chết đồng bào trên ngực áo

      những huy chương nhớ nỗi xót xa mình

      anh cúi mặt xin đời thôi cổ võ

      (mẹ ngủ rồi ai hát khúc sơ sinh?)


      muốn hỏi em lời buồn không hỏi được

      nên buổi chiều chiến thắng bỗng sầu bi

      anh bé nhỏ như một loài ngựa lạc

      trái tim khô se sắt buổi quay về.

      (THƠ ANH BÂY GIỜ)

      (Trước Mặt số 13 năm 1969)

      Hoàng Lộc

      (TQBT tập 39, Tháng 10-2009)



         :: Cuộc Họp Mặt Đầu Năm Kỷ-Dậu

      LTS (Trước Mặt): Cuộc chiến đã toàn diện, có người đã ngã xuống, người đã mang tàn phế. Một Y Uyên tử thương ở Nora (Phan Thiết), một Chu Tân bỏ một chân cho chiến trường Quảng Ngãi và bây giờ đến lượt Luân Hoán. Trong một cuộc hành qân tại Mỷ Đức, Luân Hoán tức thiếu úy Lê Ngọc Châu đã để lại cho quê hương chúng ta một ống chân trái vào ngày 25 Tết vừa qua. Trong đau đớn này, Luân Hoán đã ôm từng người bạn thân, và bài thơ sau đây là những giọt lệ biếc của Châu khi nằm điều trị tại bệnh viện...

      hỡi toàn thể bạn bè

      những người tôi chưa hề biết tên quen mặt

      những người tôi từng bắt tay

      từng ôm nhau ngủ

      tôi sắp sửa nói cùng các anh

      nhũng lời vinh hiển

      những lời chân thật

      mà từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nói được

      dù tôi đã làm thơ

      dù tôi đã dùng chính máu mình hòa vào những dòng thơ đó


      hỡi các bạn thân yêu

      thật khó mà tin tôi còn đủ bình tĩnh đủ lạc quan

      để nghĩ và viết

      cho các bạn bài thơ này

      chắc các bạn sẽ không đánh giá

      sẽ không tìm ý nghĩa nội dung hay bố cục

      mà cũng hiểu được tôi

      ôi tôi còn nói làm gì? còn nói những gì?

      tôi nói cùng ai đây?

      cho các bạn hay cho chính tôi?


      hỡi Khắc Minh hỡi Trần Anh Lan

      hỡi hai cây thịt mang áo mầu như ta

      đã hân hạnh được ta gặp mặt đầu tiên trong đầu năm Kỷ Dậu này

      hôm nay ngày mùng tám âm lịch phải không?

      ngày bánh mức đã cạn

      ngày những câu chào mừng xã giao đã ngượng

      hai đứa mày còn nhớ gì không?

      khi chiếc xe thồ và người tài xế già đưa ta về

      ngôi nhà trước khi ta và Lý ở

      ngôi nhà có giàn hoa

      có tổ chim se sẻ

      ôi những giọt nước mắt

      ta có khóc bao giờ đâu

      sao ta không nhìn được hai đứa mày

      sao ta cúi mặt

      hai bàn tay ta bận cầm nạng gỗ

      còn bàn tay nào để nắm tay nhau?

      còn bàn tay nào gạt trôi vết lệ?

      buổi chiều thật lặng yên

      ta nào dám nhìn chung quanh

      ta vào dám nhìn mái tóc bạc trên đầu người mẹ già của Minh

      đang run run mừng ta về đó

      và những nụ cười trên môi bé Ý

      và những tiếng chó sủa vang


      ta bước đi

      một bên Trần Anh Lan

      một bên là mày phải không Khắc Minh

      sao không ai nói cùng ta hết

      lời chia vui sao nở cạn rồi?

      ơi cái bàn này ta đã ngồi

      ơi cái giường này ta đã nằm

      thân mật quá

      ta muốn nói ta muốn tỏ tình ta muốn thét

      ta muốn đi chỗ này

      ta muốn lại chỗ kia

      ta muốn ra chuồng heo

      ta muốn ra giếng nước

      ta muốn vào thăm cầu tiêu

      nhưng than ôi ta phải nằm đây

      dĩa mức cuối cùng để dành cho ta

      những cái bánh cuối cùng để dành cho ta

      ta đã nhai thật lâu thật nhỏ

      mà nuốt vào vẫn nghẹn


      rồi Vương Thanh

      rồi Hà Nguyên Thạch

      rồi Phan Nhự Thức

      và biết bao nhiêu người ta chưa hề quen

      vội vã vào thăm ta

      vào thăm ta hay xem một vật lạ

      một vật mất một chân

      còn đứng đi nói cười

      ôi Thanh ôi Thạch ôi Thức

      tại sao chúng mày lại khóc

      tại sao chúng ta không nắm được tay nhau

      tay ta vẫn còn đây

      vẫn còn nguyên năm ngón

      năm ngón ngũ hành của Tường Linh

      trong một bài thơ nào đã nói

      ôi Thanh ôi Thạch ôi Thức

      ôi những con mắt đỏ ngầu

      những con mắt căm hờn

      những con mắt thương xót

      chúng mày đã nhìn lên ta

      bằng những bàn tay xoa dịu vuốt ve

      như một cơn gió mát

      cơn gió của trái tim họp lại

      cơn gió làm tủi lòng ta

      nào ta có dám trách đâu

      nào ta có dám nghi ngờ đánh giá

      bố thí tình thương

      hay chia nhau nỗi đau xót?


      sao ta khổ sở thế này

      mười bốn ngày trong bệnh viện Mỹ

      ta chưa bao giờ được khóc

      không phải là ta sợ

      không phải là ta không đau buồn

      nhưng bây giờ nước mắt ta chảy được

      chảy hân hoan

      và cả bọn mày nữa

      vô duyên và hèn nhát

      cũng khóc được cho một bàn chân

      gởi cho quê hương yêu dấu

      ôi nên tha thứ hay kết án đây?

      có tình nào cao hơn tình yêu và tình bạn

      ta cảm ơn đất trời

      đã cho ta những người bạn như bọn mày

      những người bạn không thể nào kể hết trên giấy

      gọi hết trong bài thơ

      nhưng trong trái tim ta

      ta đã ghi đâ khắc rõ

      đã dành mỗi chỗ ngồi cho mỗi đứa

      hỡi những bạn đã đến cùng ta.

      )Trích tạp chí Trước Mặt số 13 năm 1969)

      Luân Hoán

      (TQBT tập 39, Tháng 10-2009)



         :: Trên Cao


      mưa trên tóc mưa cuối đèo

      tình giao mắt ngậm ngùi heo hút ngàn

      dưới sương sao khép dáng buồn

      cành trên nghiêng bóng chim rừng thôi ca

      bay sầu gió thả mù xa

      môi thâm đắng giọng đêm nhòa nhạt trôi

      chẻ mềm khói thuốc làm đôi

      nửa che tay ngóng nửa vời vợi trông

      sáng phơi sợi nhớ bềnh bồng

      chiều đan tay bóng nắng hong tóc mềm

      ở đây rừng thẳm dốc triền

      nghiêng đêm xuống nhớ ngày lên vội sầu

      giao tình sáng đỉnh thâm sâu

      thủy chung trổ búp thơ sầu thả bay.

      (TRÊN YÊN NGỰA)

      (Tạp chí Trước Mặt số 11&12)

      Khắc Minh

      (TQBT tập 39, Tháng 10-2009)



         :: Trên Đường Cát Mỏi


      tôi từ rừng núi hoang vu

      về đây ngọn tócsương mù chưa tan.

      tay tôi đôi nhánh khô vàng

      lòng tôi cỏ muộn cổ khan giọng người.

      níu đời tìm chút yên vui

      lẩn trong khói bụi nụ cười chiêm bao.

      nhớ em tình thoáng đêm nào

      đèn treo mắt đỏ lửa sầu đêm nay.


      tôi về ngơ ngác đôi tay

      chân đi hồn rã áo bay lạ người

      vẫn mình trên phố ngược xuôi

      nghe trong cơn rộn tiếng đời héo hon.


      mai đây rời bỏ phố phường

      máu se cát mỏi trên đường tôi đi...

      (Trích Trước Mặt số 13)

      Lâm Chương

      (TQBT tập 39, Tháng 10-2009)



         :: Quảng Ngãi, Kẻm Gai và Những Loài Chim Nhỏ


      1.


      Những ngày tháng ra giêng rời vụn, bịt bùng, ngột ngạt, chán nản, mỏi mệt, hốt hoảng rơi trên từng ngôi nhà, đường sá và con phố Quảng-Ngãi. Tôi đã thả tôi lăn cùng ngày tháng đó. Và trong sự sống nghiệt ngã tôi phấn đấu với tôi rời rã. Tôi đã ngồi nhìn tôi thảm nảo cùng với sự xung quanh buồn nản, khôi hài. Trước mặt những hàng kẽm gai chia phân từng con đường nhỏ lở lói bụi bặm. Ôi thành phố yêu dấu của ta đã trở thành một phòng ngự, một biên đồn chống giặc mà hàng đêm các em, các anh, bằng hữu, đồng bào tôi cũng đành nhận làm những tên lính gác, chong mắt nghe ngóng âu lo.


      Em hỡi em - hỡi con chim nhỏ chiều nay bay vào hồn tôi bối rối, tôi xin làm tên lão bộc nuôi loài chim quí suốt thời gian cô đơn. Em nào hiểu được thành phố chúng ta đang phập phồng trong cơn lửa đỏ, trong mùa tổng quấy phá của kẻ thù? Em nào hiểu được nỗi xót đau của một cuộc chiến đã đánh quỵ bạn bè anh tàn nhẫn, đã dạy bằng hữu anh trở thành những tên truy hoan phá đời hung hãn và biến bạn bè anh thành người hùng vinh hiển hay nhũng người buồn bã- mặc dầu hàng ngày, hàng đêm vô tình em bị cuốn lôi vào sự kinh hoàng của chiến trận. Em nào hiểu thấu những buổi chiều vội vàng anh ngồi bông đùa cùng bạn bè bên tách cà phê trước khi về nhà và những chén cơm mặn, khô sửa soạn cho một công việc bình thường tìm một chỗ ẩn thân như bạn bè em hàng đêm tản cư chạy giặc. Vậy đó: Chứng tôi cười nham nhở, cười vỡ từng nỗi hoang vu trong lòng mình, cười và từng nỗi chán nản bực dọc xung quanh. Và thành phố chúng ta cũng thế. Xin người hãy bao dung tha thứ.


      2.


      Buổi chiều xuống vội. Con nắng quái gỡ vàng vọt chạy trốn từng đoàn mây đen và những ụ khói mù của những chuyến bom vừa thi nhau đổ xuống. Tôi ngồi một quán cà phê. Quán cà phê bị bủa vây bởi những hàng kẽm gai phòng ngự. Quân cà phê mở và đóng cửa vội vàng. Quán cà phê có bà chủ vui tính luôn cười không tươi. Quán cà phê có cô chủ thật đẹp vừa chít khăn tang. Quán cà phê hoang vắng và bé nhỏ. Tiếng nhạc từ căn nhà bên cạnh gõ xuống buổi chiều âm u một ca khúc buồn bã ca khúc bị cấm phổ biến bởi tác giả đã nói lên sự tan vữa của đời sống, sự khốc liệt của cuộc chiến này...


      Tôi ngước nhìn khu trời cao phía trên kia, những chiếc phi cơ vút lên và chúi xuống thả những chuyến bom vào ổ địch. Trước mặt tôi, năm ngã đường lở lói, nhỏ hẹp trông đến thảm não. Trước mặt tôi những toán người lánh cư, tìm chỗ tương đối an toàn để ngủ trọ qua một đêm. Trong đó có những cụ lão già nua, những cô bé nhí nhảnh trong sáng. Vài cô học trò cũ vừa chào tôi vừa trả lời tản cư, chạy giặc. Những con chim nhỏ líu lo, nhảy nhót đáng lẽ phải vui vẻ bên ngọn đèn và quyển vở mở trước mặt đêm nay lại âu lo cuộc chiến hơn sự học - âu lo như một người lính đang sẵn sàng tác chiến. Tôi nhìn căn nhà bên cạnh có cây trứng cá và chùm hoa giấy xác xơ. Hai con chim bâng khuâng đứng nhìn buổi chiều sắp hết.


      Ở giữa ngã năm này, căn nhà em hơn một lần bị đốt cháy. Ở phía trên kia xóm em gíặc đến mấy lần. Trận chiến đã hung hãn dàn ra tại khu vực này năm ngoái. Trên con đường Võ Tánh tôi thườg lui tới nhà một người bạn thân ăn ngủ và đùa với đứa cháu trai nhỏ, năm ngoái trận chiến bày từng ống chân, từng khúc tay, từng xác chết thối sình. Tôi nghĩ đến đứa bé đó với những điều viết cho nó từ khi còn ở KBC 4.100. Bây giờ hay đêm nay giặc có thể dàn trận ở đây. Đêm qua, giặc đã đến xóm tôi. Căn nhà trước mặt đổ nát. Thành phố này đó em, những con đường không phải để chúng ta dạo mát, không để chúng ta bách bộ. Thành phố của kẽm gai. Thành phố để các em chập chờn giấc ngủ bởi những loạt đạn nổ, bởi nhũng tiếng pháo kích ầm ĩ. Thành phố này đó em, tạo những dày xéo bực dọc thường trực quanh đời sống chúng ta bởi những xoi bói của một thứ tỉnh lẻ. Thành phố này đó bạn, buồn bã và khôi hài. Thành phố này đó anh, đã phấn đấu mãnh liệt và liên tiếp tạo một sức sống vươn lên trên những mỏi mệt già nua. Tất cả đó là ngày tháng của thành phố chúng ta. Tôi đã xem thành phố này như một niềm yêu dấu, và cũng đã chán nản bực dọc vì cái không khí xưng quanh nó.


      Tiếg còi giới nghiêm. Này em cánh cửa sổ sẽ khép. Rồi con phố sẽ chết đi trong nỗi im lìm của đêm...


      3.


      Tôi thèm một chén trà nóng thơm ngon. Một căn nhà. Một khu vườn tĩnh mịch. Tréo chân nhả khói thuốc. Và một mình - rất một mình. Quên hết, không có bạn bè thân ái. Quên hết những cuộc tình đã qua. Đẩy lùi những ràng buộc xung quanh. Trong bóng tối tôi sẽ tìm được tôi. Tôi tìm được em đích thực. Tôi tìm được bạn bè tôi. Ở đó chẳng còn gì hết - chẳng có tin bạn bè vừa chết ở Nghĩa Hành, ở Sơn Tịnh. Chẳng có thằng bạn làm thơ vùa cưa chân ở Đức Phổ. Tôi sẽ thức để tìm ra tôi và tôi sẽ ngủ một giấc bình yên không mộng mị.


      Đồng bào tôi chắc cũng thèm như thế. Người cha già khốn khổ của tôi thèm một khu vườn, thèm nhìn thấy tôi có gia đình yên ấm. Ôi những khát vọng đơn sơ nhưng nào ai đã gặp, và cả thành phố niềm ước ao hạnh phúc. Lời tự tình ta xin thắp sáng lên những mái ngói và con đường đang có những kẽm gai...

      (Trích Trước Mặt số 13)

      Phan Nhự Thức

      (TQBT tập 39, Tháng 10-2009)



         :: Trở Lại Huế


      1.


      Buổi chiều chị Ngân bận rộn nấu đồ cỗ, Ba mặc áo lương sửa soạn bàn thờ. Chiếc bàn thờ sau ba tháng trời mới soạn sửa lại cho ngăn nắp. Ba nói nhà mình phủc đức, Trời Phật thương mình. Đạn bom làm hư hại nhà cửa, nhưng bức tượng Phật Qưan-Âm không hề bị lung lay. Tội nghiệp cho Ba. Ông mừng muốn khớc khi nhìn mình trở lại. Ông hỏi vết thương cửa mình và trách tại sao không viết thơ cho gia định biết tin. Ông nói may mà anh Ph mày đọc báo B.K. thấy hợ đăng tin mày bị thương, Ông mới biết và đang tìm cách vào thăm. Mình cúi đầu. Thì ra, lúc nào cững làm Ông lo lắng, cũng làm cho Ông không một chút bình yên để hưởng tuổi gìà. Mình vẫn lang bạc kỳ hồ. Cả nhà chạy ra coi thằng lính trở lại nhà. Cháu cu ôm đôi chân và kêu chú chú. Thằng cháu thứ hai, chị Ngân sinh trong khi mình xa nhà cũng mở mắt muốn nói chuyện. Mình muốn rưng nước mắt. Ba kể lại những ngày đầu xuân đầy máu và nuớc mắt. Nhà bếp đã sụp vì đạn và rocket máy bay. Bọn họ đặt súng đằng sau vườn để bắn máy bay. Buổi sáng mồng năm cả nhà tản cư lên trường Kiểu-Mẫu, thì buổi chiều bom đạn tìm ngôi nhà thân yêu. Không đi kịp e cả nhà đã bị phơi xác rồi. Ba nói rưng rưng. Ông hối dọn bàn thờ để tạ ơn Trời Phật.


      2.


      Bảy ngày trôi qua. Bảy ngày mình đi tìm lại những gì thân yêu. Nhưng đã mất, đã mất tất cả. Cầu Trường Tiền đã gãy ở nhịp giữa. Vành cầu đổ xuống giòng sông mang tất cả nỗi thê thảm và hàng hàng người đã nương theo sợi dây, đi trên con phà bắt tạm. Khổ cực cho người con gái. Đứng trên bờ nhìn em qua nhớ những tà áo dập dìu bay của ngày xưa. Bữa hôm qua, đi về thấy đám đông đứng trên mũi cầu. Tới xem, thấy chiếc áo vàng nhạt hiện lên trên lớp cát, và trong ống tay áo lộ chiếc xương tay. Lần đầu tiên, khi về Huế, mình thấy hình ảnh của một người chết bị bỏ quên sau một tháng trời thành phố ngập đầy xương máu. Bảy ngày trôi qua không ngày nào mình không đi trên cầu để nhìn gióng sông và biết thế nào là một sụ tan vỡ.


      Giòng sông thì lúc nào vẫn lặng và xanh. Bây giờ chắc nó đã mỏi mệt lắm rồi. Những con đò máy đưa khách dập dìu qua sông. Em qua bên nớ, anh lại bên ni. Cả hai cùng tìm trong cái hoang tàn đổ nát một niềm hy vọng hay chán chường theo anh đến lúc này phải hy vọng dù hy vọng rất nhỏ nhoi. Như vậy chúng ta mới níu kéo những ngày tháng còn lại để mà sống. Anh đã di cư một lần. Huế đã gắn bó từ ngày anh bở ngỡ rời bỏ quê hương. Những đêm đầu tiên của kẻ di cư thật xa lạ. Bởi người dân ở đây vẫ cầu an trong lớp ốc vỏ, không bao giờ lo lắng đến một ai ngoài chính họ. Bởi thế những ngày đầu tiên sống chui rúc trong góc tối của chợ Đông-Ba, bán từng con mực để mà sống. Ba thì lặn lội trong bể nước lụt thăm từng con bệnh. Mùa mưa phùn vẫn thiếu áo lạnh, anh hay qua cầu, muốn ngã trước những cơn gió thổi mạnh bạo anh đã nói mình phải hy vọng, anh không thể nào di cư thêm một lần thứ hai nữa. Dù yêu dù ghét, Huế vẫn là quê hương đầy lãng mạn và đầy nồng đượm. Huế vẫn hắt hủi anh. Con người ở đây vẫn sống nhiều về bề ngoài, mà anh bề ngoài chỉ là con số không.


      Nhưng bên cạnh những đống gạch đổ vựn, những xác chết vừa mới thu dọn, những cây cầu vùa đổ thảm thê, người ta còn chịu đựng để xây dựng. Đó là một đức tính của người dân Huế. Chịu đựng - anh đã tìm thấy thật rõ ràng trong những ngày anh đi phép. Môi người con gái bắt đầu nở nụ cười, dù nụ cười ấy vươn một chút gì héo hắt. Những học trò vẫn tiếp tục ngồi trên ghế, trong những căn phòng đổ nát. Trần nhà bị bom đạn làm loét lỡ. Người ta vẫn bám víu những cái hoang tàn khốn khổ. Bảy ngày đi phép, anh đã thấy trên con đường phố Trần-Hưng-Đạo, Phan Bội Châu; hàng hàng người đang đổ xô về. Có một điều khác lạ, là không còn cảnh:


      dập dìu tài tử giai nhân

      ngựa xe như nước áo quần như nêm.


      mà thỉnh thoảng một cánh áo sô một vành khăn trắng nỗi lên. Anh muốn em tuởng tuợng một cảnh hấp hối của một kinh thành nhưng bên trong đó, dưới` bể khốn khổ đó, còn có những cánh tay vươn lên bám víu từng nỗi sống. Đó em thấy chưa?


      Anh qua con đường có ngôi nhà thờ và nhiều cây rậm lá. Buổi chiều những người con chiên của Chúa, sâu từng chuổi hạt và áo trắng thật hiền. Bây giờ ngôi nhà thờ ấy đã không còn nữa. Anh là một kẻ ngoại đạo. Nhưng tim anh tưởng chừng Chúa đã bị đóng đinh thêm một lần thứ hai nữa.


      3.


      Những ưu tư trằn trọc theo con tàu ra đi. Bưổi sáng, buổi chiều nhìn ra phi cảng. Tiếng động ầm ầm của động cơ xé tai. Chờ đợi đã hai ngày. Huế bây giờ còn chờn vờn trong trí nhớ. Huế chờn vờn trong đám mây bay, những trận mưa ngâu nhỏ. Cây cầu bị đổ. những tà áo rưng rưng trên phà. Buổí chíều, bước về thổn thức nhìn tê sông thành phõ vẫn ngủ, nhũng nhà đổ vụn, loét lỡ, như sót lại sau ngày tận thế. Tưởng tượng hơn nũa là Thành nội đổ vỡ hết cả rồi. Tiếng đạp may máy của một ông già, buồn buồn và mắt ông ta nhìn xuống. Làm sao so sánh một Huế với Berlin. Biết chỗ nào hơn.

      Nhưng Berlin, còn ghi một thiên hùng tráng. Đó là dấu hiệu sụp đổ của một kẻ thù nhân loại.

      (Trích Trước Mặt số 13)

      Trần Hoài Thư

      (TQBT tập 39, Tháng 10-2009)

      Ad-22-A_Newest-Feb25-2022 Ad-22-A_Newest-Feb25-2022


      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Tạp Chí Văn Nói Chuyện Về Các Nhà Văn Nữ Nhiều tác giả Thảo luận

      - Thơ trích từ tạp chí THẾ ĐỨNG số 2 - Xuân Canh Tuất (1970) Nhiều tác giả Thơ

      - Những vần thơ cho người đã khuất Nhiều tác giả Thơ

      - Thơ Về Mẹ Nhiều tác giả Thơ

      - Bán Nguyệt San Văn Dưới Mắt Mười Một Tác Giả Nhiều tác giả Phỏng vấn

      - Thơ Tưởng Niệm Ngày 30 Tháng Tư Nhiều tác giả Thơ

      - Thơ Tình Ngày Valentine Nhiều tác giả Thơ

      - Thơ và Câu Đối Mừng Xuân Nhiều tác giả Thơ

      - Thơ Tưởng Niệm Các Anh Hùng Tử Sĩ ở Hoàng Sa Nhiều tác giả Thơ

      - Thơ Tiền Chiến Nhiều tác giả Thơ

    3. Bài viết về Tạp chí Trước Mặt (Học Xá) Ad-31 Ad-31 = QC_250-250 (Học Xá)

       

      Bài viết về Tạp chí Trước Mặt

       

       

      Thơ Văn

       

      Trích từ Tạp chí Trước Mặt


      Bài viết về các Tạp Chí

       

      Bài Viết về Văn Học (Học Xá)

       

      Bài viết về Văn Học

        Cùng Mục (Link)

      9 Khuôn Mặt . 9 Phong Khí Văn Chương (Bùi Vĩnh Phúc)

      Đọc Tập Thơ Chép Tay Của Nhà Thơ Nguyễn Như Mây (Mang Viên Long)

      Khi nhận và đọc Không Hẹn Mà Đến của Huyền Chiêu-Khuất Đẩu nhớ nhà ga Ninh Hòa (Đinh Cường)

      Nhà thơ Viên Linh “Hóa Thân” tại VA, Hoa Kỳ, hưởng thọ 86 tuổi (Việt Báo)

      Đọc vài bài thơ của Đoàn Xuân Thu (Lương Thư Trung)


       

      Tác phẩm Văn Học

       

      Văn Thi Sĩ Tiền Chiến (Nguyễn Vỹ)

      Bảng Lược Đồ Văn Học Việt Nam (Thanh Lãng): Quyển Thượng,  Quyển Hạ

      Phê Bình Văn Học Thế Hệ 1932 (Thanh Lãng)

      Văn Chương Chữ Nôm (Thanh Lãng)

      Việt Nam Văn Học Nghị Luận (Nguyễn Sỹ Tế)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Tạ Tỵ)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Tạ Tỵ)

      Văn Học Miền Nam: Tổng Quan (Võ Phiến)

      Văn Học Miền Nam 1954-1975 (Huỳnh Ái Tông):

              Tập   I,  II,  III,  IV,  V,  VI

      Phê bình văn học thế kỷ XX (Thuỵ Khuê)

      Sách Xưa (Quán Ven Đường)

      Những bậc Thầy Của Tôi (Xuân Vũ)

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương

        (Tập I, nhiều tác giả, Thư Ấn Quán)

       

      Văn Học Miền Nam (Học Xá) Văn Học (Học Xá)

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      Danh Mục Tác Giả: Cùng Chỉ Số (Link-2) An Khê,  Andrew Lâm,  Andrew X. Phạm,  Au Thị Phục An,  Bà Bút Trà,  Bà Tùng Long,  Bắc Phong,  Bàng Bá Lân,  Bảo Vân,  Bích Khê,  Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Bích Hà,  Bùi Giáng,  Bùi Kỷ,  

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)