1. Head_
    1. Link Tác Phẩm và Tác Giả
    2. Ngày cuối năm 2012 (sau bão Sandy một tháng hơn) (Trần Hoài Thư)

      25-10-2020 | VĂN HỌC

      Ngày cuối năm 2012

      (sau bão Sandy một tháng hơn)

        TRẦN HOÀI THƯ
      Share File.php Share File
          

       

      - Chương 21 -

       (Hồi Ức)

      Bây giờ trận bão Sandy chỉ còn là lịch sử.

      Những thân cây nằm ngổn ngang trên đường như thế này đã được dọn sạch, và bên lề đường, thỉnh thoảng còn những gốc cây chưa kịp dọn, nằm trơ vơ, với gốc rễ và ụ đất như một di tích của một trận thiên tai hãi hùng đã chụp xuống trên tiểu bang New Jersey chúng tôi.


      Nhưng có một trận bão khác, lần này ác nghiệt hơn bao giờ. Đó là trận bão stroke.

      Nó chỉ nhằm vào Y. để mà đánh. Nó không có sức gió, hay có một triệu chứng gì để nhà khí tượng học có thể đoán ước về hướng đi, về vùng đất bị ảnh hưởng. Nó không cho chúng tôi biết để đề phòng. Làm sao tôi có thể lấy chắn, khiên để bao bọc che chở cho nhà tôi. Và ngay cả cho tôi? Làm sao tôi có thể hứng nỗi đau đớn thay cho Y. Tôi khóc. Mắt đỏ, sưng, nhưng tôi nói dối với người ta là tại cặp mắt mới vừa mổ. Sức gió dù mạnh đến mấy, ta cũng có thể phòng bị, vì kỹ thuật khoa học về khí tượng học có thể giúp ta được an toàn, nhưng sức stroke thì quá khủng khiếp. Dù y học tiên tiến cách mấy cũng đành bó tay. Để rồi nó khiến thân thể không thể ngồi, đứng, tay trái, chân trái không thể cục cựa. Nó đóng những cây đinh khổ nạn vào thân thể con người.

      Cho Y.

      Tôi đã ngồi hằng giờ bên giường bệnh. Tôi may mắn vì cơn bão đã tha, nhưng đổi lại lòng tôi thì đứt đoạn. Bao nhiêu người y tá, bác sĩ, phụ tá y tá đã vào phòng. Bao nhiêu lần tôi theo sau chiếc giường mà Y. nằm để đến các phòng chụp hình, chụp ảnh. Bao nhiêu lần tôi nhìn bàn tay Y. với những ngón tay bị liệt, không còn đủ sức để co cụm. Bão không thật sự đến với tôi, nhưng bão làm tim tôi nhói đau không tả.


      Ở con đường nhà tôi, những thân cây gãy đổ nằm vắt ngang giữa lộ, đã được dọn đi, và đường đã được khai thông chỉ bốn ngày sau khi trận bão Sandy tàn phá, nhưng có một thân cây rất mong manh, không - một loài sậy có suy nghĩ – vẫn nằm yên, nằm yên từ ngày này qua ngày khác. Đã 7 ngày rồi. Có bàn tay nào có thể nâng nhà tôi dậy để có thể bước, có thể đi, ngồi, đứng hay không?


      Có chứ. Bàn tay của tôi. Mỗi ngày tôi đã nắn nót những ngón tay trái bị liệt ấy, bóp, xoa, vuốt, nắn... Tôi tin một ngày chúng sẽ sống lại, máu nóng sẽ hâm từng lóng tay, để những sợi gân bắt đầu tái sinh, luân lưu trở lại. Không ngày này, thì ngày khác. Không tháng này rồi đến tháng khác.


      Còn nữa. Còn những bạn bè của Y., những bạn bè của tôi. Họ tiếp trợ thêm hơi ấm. Tôi tin vậy.


      *


      Theo em bỏ núi về châu thổ

      Bỏ mán về kinh làm rề xa....


      Vậy mà đã hơn bốn mươi năm có lẽ, tôi theo em. Để kỷ niệm một ngày trong đời, hôm nay, mùa xuân hoa nở thắm trước nhà, màu hồng dịu, nhạt chứ không thắm đỏ như màu son cô gái giang hồ, và cỏ xanh mượt, và trời trong, và nắng vàng, và cái ấm đầu tiên sau một mùa đông tuyết giá... Ngày ấy, tôi theo em... Chàng rể ngác ngác ngơ ngơ đồ máy ngược/ Hồn quê hương khói cuộn sau nhà bây giờ trở thành ông lão già sọm, râu trắng, tóc bạc phơ, đang theo em như bóng với hình, dễ chừng theo cả hơi thở, ...


      Mang cho Y. cái áo ấm. IKEA nằm bên bờ sông Hudson nên gió dữ, bà nên mặc áo ấm, lạnh lắm. Rồi cầm cái tay trái, cầm cái bàn tay 5 ngón bây giờ co quắp lại như chân vịt chân gà bị luộc, để từ từ bỏ vào ống tay áo, rồi từ từ kéo bàn tay, lần những ngón tay ra khỏi ống áo... Rồi bắt đầu mới xỏ tay phải vào ống áo phải. Y. có thể xỏ vào một mình... Sau đó, để Y, cùng với chiếc xe lăn, ra ngoài driveway, rồ máy xe, kéo cửa kính sau xuống. Đây là chỗ để Y. sẽ vịn giữ thân hình, trước khi vào trong thân xe băng sau.


      Theo em. Không còn theo hình theo bóng mà theo chân theo tay... Bắt đầu tìm cách cho Y. xuống tam cấp. Chân bước không được, thì bắt Y. bước chân phải xuống, rồi ôm cả chân trái như ôm cả khúc gỗ khúc cây để đặt nó xuống nền cùng với chân phải cho có đôi. Vừa ôm vừa ra lệnh: Để chân phải xuống. Giữ lan can cho chặt... Ôi cái chân trái khổ nạn, cái tay trái đình công... Tôi thương Chúa vì Chúa đã hôn chân người, tôi không hôn mà nâng lên, mà đưa xuống, mà đặt rất nhẹ nó trên nền xi-măng... Tôi nâng cả cái khổ nạn của một kiếp người cho một lần gánh lấy trước khi từ biệt... Mà thôi. Một xe lăn thứ hai đã đậu sẵn dưới bậc thềm, và tôi lại đỡ Y vào xe, để đẩy ra driveway... Lại đỡ Y. đứng dậy, bắt Y. vịn vào cửa kính xe, đây cả mông vào trong, cho mông ngồi trên mé băng xe, và từ từ ôm cả hai chân, chân phải trước, chân trái sau, sao cho hai chân lọt vào trong xe... Rồi nịt belt, rồi xếp xe lăn cho vào sau trunk....


      Mình không có xe lớn. Nhà mình không có ramp. Mình không có phụ tùng đặc biệt để đưa người bất lực vào xe dễ dàng, thì đành theo em, bằng hai tay này mỏi, hai chân này quỵ. Miễn sao cho em vui...


      Lái xe như lái cho người du lịch. Chậm. Cửa xe kéo xuống. Trời đẹp làm sao. Đấy bà thấy hàng cây đào nở hoa rợp đường hay không... Y. say mê nhìn cảnh tượng bên ngoài. Hình như cả năm Y. mới được dịp ngồi lại trong xe. Trước đây, khi Y. chưa có thêm trận stroke thứ hai, thì chúng tôi hay đi ra ngoài, sau này, thì hết cách. Trước đây dùng gậy bốn chân để lê từng bước, thì bây giờ, có gậy một ngàn chân cũng vô ích...


      Làm sao Y. biết suốt ngày suốt đêm tôi suy nghĩ cách để mang Y. xuống bốn bực thềm và ngược lại. Nếu có một người phụ thì hai người cùng khiêng cả xe lăn như khiêng kiệu, thì quá dễ. Đằng này chỉ có một mình tôi. Nhưng tôi không thể để Y suốt ngày nằm trên giường mê mệt. Tôi phải mang Y. ra ngoài... Và tôi đã bắc thêm những thanh vịn trước cửa trong nhà, làm sao để Y. có thể cầm mà chiếc xe có thể đặt ngay vào mông để Y, ngồi xuống.


      Người bệnh đột quỵ như một khúc cây nặng kinh khủng. Thử nhấc một đô vật chừng 30 lb cũng thấy lả người, huống gì cả trăm lb... Vậy mà, tôi đã có cách. Từ cách đưa người lên giường, mang người xuống giường, hay vào nhà cầu hay thay quần thay áo thay tã... Nhanh và gọn, ngay cả người chuyên nghiệp về therapy cũng phải trố mắt kinh ngạc.


      Giờ đây, trí tuệ cũng giúp tôi cách mạng Y. xuống bốn bực thềm, và lên bốn bực thềm, cách làm sao đưa Y. vào ngồi trong lòng chiếc xe nhỏ hẹp thay vì xe van hay xe lớn có chỗ dành cho người bị tàn phế.


      Chúng tôi có một buổi trưa rất êm đềm. Y, thích cá Salmon, còn tôi thì cà phê... Ăn xong, tôi đẩy xe gần cửa kính để Y. nhìn ra phi trường Newark. Mấy năm xa nó thấy nhớ lắm những con tàu cất cánh... Số phần giờ đã an bài. Hạnh phúc càng lớn khi nó được nảy sinh từ khổ nạn. Dù hai tay muốn run, đầu óc muốn quay cuồng, hai chân muốn quỵ khi đỡ Y. nhưng thấy Y. ăn ngon, luôn luôn nói hôm nay vui quá.... thì lòng mình cũng bát ngát niềm vui.


      Hình chụp tại IKEA, khi Y. chưa bị stroke thứ ba đến viếng.

      Thỉnh thoảng tôi nhận Email từ bạn bè thương tình chỉ giúp tôi cách thức điều trị, ngay cả đọc kinh, cầu nguyện, ngay cả nói về một hai vị lương y Hoa đà thời nay... Tôi cám ơn... Ít nhất là ba người tới nhà tập Physical therapy cho Y. nhưng cũng đành chịu thua. Tôi cũng đã cho Y. thử những loại thuốc mà người ta đồn là thánh dược, một viên tễ đến $170, nhưng càng làm cho nỗi lo lắng của mình tăng thêm gấp bội. Bởi ảnh hưởng của thuốc đã làm độ đường tăng vọt lên đến mức lo ngại phải đi emergency... Giờ tôi không còn tin vào ai nữa. Mà tin vào tôi. Mỗi ngày tôi cố mang cho Y. niềm vui. Mỗi ngày tôi giấu Y. nỗi buồn của tôi. Mỗi ngày tôi tự tìm lấy lời giải cho một bài toán quá khó không thể giải quyết được từ cổ tới kim.


      Có ngày Y. bước đi rất khó, bước chân trái không thể nhấc lên. Có ngày bước chân có thể nhấc được nhưng bước nghiêng vào phía trong, và cũng có khi bước chân bình thường như người sắp hồi phục. Đó là lúc chúng tôi quá đỗi vui mừng... Đó là lúc Y. mơ một chuyến đi xa...


      Chuyến đi nào cũng là chuyến đi. Dù xa hay dù gần. Gần mà quá xa như Y. bây giờ. Ngay cả căn phòng ngủ của Y. mà hơn hai năm nay Y. vẫn chưa vào nằm lại. Còn xa, như VN, thì quá gần với tôi. Vì đối với tôi, tôi về thăm nó ngày và đêm, có khi trong giấc ngủ, có khi lái xe, có khi nghe lại một bản nhạc...


      Và có lẽ gần gũi nhất là cái chết. Trời kêu ai nấy dạ mà.


      Tháng 5 năm 2015, stroke đã thêm một lần đánh xuống Y. Đây là stroke thứ ba. Và cách duy nhất cứu Y., cứu tôi là Y. phải vào nursing home.


      *


      Có lẽ tôi sẽ không còn làm TQBT nữa, dù mực giấy đã chuẩn bị, dù cả tập đã được layout, dù bài vở xem như đầy đủ...


      Tôi đã cảm tạ văn chương vì nhờ văn chương tôi mới được gặp Y., được làm rể miền Nam, để tôi hiểu thế nào là một sự dừng chân lại, và ngay cả ước mơ xuất bản tờ Thư Quán Bản Thảo không còn là giấc mơ mà là sự thật. Nhưng bây giờ Y. đã bỏ tôi mà đi. Bỏ thật rồi.


      Còn gì để mà cảm tạ nữa.



      Bây giờ mùa hoa honeysuckle lại về, vàng rực hàng rào vườn sau. Tôi nhớ khi Y. còn ở nhà, nửa đêm Y. bấm chuông kêu tôi. Tôi đến bên giường hỏi, bà cần gì. Y. nói: Tôi nhớ lời ông nói là cứ đến mùa hoa honeysuckle nở là chúng mình cùng đến bên cửa sổ nhìn hoa. Tôi nghe cả vườn thơm lừng hoa honeysuckle. Tự nhiên lòng tôi ràn rụa...


      Tôi đã làm xong một số báo dày 280 trang, tự mình in lấy, cắt xén, layout, trình bày bìa, sưu tập bài vở, đọc và viết, giữa lúc ban ngày phải túc trực thường xuyên tại nursing home để chăm sóc người bạn đời. Tôi chỉ làm nó vào đêm hôm khuya khoắt, một mình trong căn nhà trống vắng lê thê. Xin đừng choàng vòng hoa cho tôi. Tôi đang khóc. Ôm mặt mà khóc. Khi phải vất bỏ không nương tay tất cả đồ đạc, giấy bút, hay những chồng thư khen ngợi THT của độc giả mà Y. đã ra công gìn giữ, mong một ngày Y. sẽ lựa lọc và in thành sách. Tôi đã vất chúng vào thùng rác, không đắn đo, không thương tiếc. Bởi tôi có giữ thì cũng chẳng ích lợi gì. Số phần chúng tôi xem như ở mạt lộ rồi. Còn gì nữa để mà gìn giữ cơ chứ?


      Nhưng mà khi nhận ra những chiếc hoa tai của Y. văng ra trên sàn nhà, tôi không cầm được nước mắt. Tôi khóc như đứa con nít. Trời ơi, đoạn kết chưa phải đến với tôi, sao lại trở thành bi kịch như thế này. Hở Trời?


      Suốt cả tháng nay túc trực bên giường Y. tôi ngồi như một kẻ tội đồ. Nursing home như là ngôi nhà mồ với những quan tài chưa đậy nắp. Sáng chiều và tối nổi lên những tiếng la, tiếng thét, tiếng kêu, tiếng khóc... Hầu hết những người vào đây, là những người mà con cái hay người thân tìm cách tống, vì họ không thể chăm sóc. Họ nhờ nursing home thay họ chăm sóc giùm. Và hầu như những người vào đều đợi cửa mồ mở ra khi nào không biết. Đa số không còn sáng suốt. Có người cứ vài giây lại la. Tiếng la cứ tiếp tục ngày và đêm chẳng ai buồn để ý. Có cụ thì suốt ngày ngồi trên xe lăn, nhìn ra cửa, không nói năng. Có cụ cứ la help help hoài... Cả một dãy hành lang như vang lên những lời gọi hồn cho những kiếp đời sắp kết cuộc. Chỉ tội cho những người còn tỉnh trí. Như Y. Như tôi. Tôi vào đây vì Y. Và Y. vào đây vì tôi không còn cách gì khác.


      Vì vậy, giờ chỉ muốn tìm quên. Chỉ có TQBT mới giúp tôi quên. Quên. Quên hết. Chỉ có chữ nghĩa mới giúp tôi quên. Quên. Quên hết.


      Trần Hoài Thư

      Trích: Cảm Tạ Văn Chương, Chương 21
      Tạp chí Thư Quán Bản Thảo, Ấn bản đặc biệt Tháng 10-2020

      *

      Giới thiệu Tạp chí Thư Quán Bản Thảo Ấn Bản Đặc Biệt Tháng 10-2020


      Hình bìa trước, sau và trang 2

      MỤC LỤC


      Chương 1 Bóng tối và ánh sáng /3

      Chương 2 Cô nhi viện Hòn Chồng:

               Ai buồn hơn ai /21

      Chương 3 Cô hiệu trưởng /30

      Chương 4 Từ một nơi chốn không bao giờ quên /37

      Chương 5 Ngày từ biệt xóm Rộc /62

      Chương 6 Cha tôi, ông đồ /64

      Chương 7 Bài văn định mệnh /74

      Chương 8 Nỗi bơ vơ của loài ngựa chứng / 84

      Chương 9 Đồi đưa ta lên tận mặt trời /94

      Chương 10 Gặp nhau sông núi trở màu đắng cay /107

      Chương 11 Đêm tiếp cứu /123

      Chương 12 Tác phẩm lớn, nhỏ.../126

      Chương 13 Kẻ đào ngũ /129

      Chương 14 Con mồi /138

      Chương 15 Ban Mê Thuột, mùa tai ương hoan lạc /161

      Chương 16 Một độc giả ân nhân /169

      Chương 17 Phải sống /174

      Chương 18 Phương Nam /178

      Chương 19 Người bán cà rem dạo /181

      Chương 20 Cảm tạ /187

      Chương 21 Ngày cuối năm 2012

               (sau bão Sandy một tháng hơn)/198

      Chương 22 Tập viết /208

      Chương 23 Cuối cùng tôi đã tìm ra.../214

      Phụ lục   Trần Hoài Thư giả /217.




      Cùng Tác Giả

      Cùng Tác Giả:

       

      - Ngày cuối năm 2012 (sau bão Sandy một tháng hơn) Trần Hoài Thư Hồi ức

      - Lời mở cho một tác phẩm mới: Bão Trần Hoài Thư Hồi ức

      - Dịch Bệnh và Văn Chương Trần Hoài Thư Nhận định

      - Toàn bộ Tạp chí Thư Quán Bản Thảo từ trước đến nay được đưa lên online Trần Hoài Thư Thông báo

      - Nguyệt san Vấn Đề (không thiếu số nào, kể cả số báo bị tịch thu) Trần Hoài Thư Thông báo

      - Sau một thời gian tu chỉnh, toàn bộ Tuần báo Nghệ thuật bắt đầu mở cửa... Trần Hoài Thư Thông báo

      - Hành Trình Của Một Người Tìm Kiếm Ý Nghĩa Cuộc Đời Trần Hoài Thư Nhận định

      - Ngày một dự án lớn hoàn tất Trần Hoài Thư Thông báo

      - Đêm Thánh Vô Cùng Trần Hoài Thư Truyện ngắn

      - Vài suy nghĩ về thơ Bích Khê Trần Hoài Thư Nhận định

    3. Link (Tran Hoai Thu)

       

      Bài viết về Trần Hoài Thư

       
      Cùng Tác Giả (Link-1)

      Nghiệp Hành (Nguyên Minh)

      Vịn Vào Lục Bát Của Trần Hoài Thư (Phạm Văn Nhàn)

      Ra Biển Gọi Thầm: Niềm Đau Của Thế Hệ Lớn Lên Trong Thời Chiến (Lê Tạo)

      Trần Hoài Thư - Người Lính Và Nỗi Buồn Chiến Tranh (Đỗ Xuân Tê)

      Đọc "Truyện Từ Văn" của Trần Hoài Thư (Hoàng Ngọc Hiển)

      Hành Trình Của Một Cổ Trắng (White Collar) (Phạm Văn Nhàn)

      Lang Thang ... Quán (Nguyễn Lệ Uyên)

      Ngồi "Quán" Với Trần Hoài Thư (Lê Văn Trung)

      Qui Nhơn, Bình Định trong thơ người lính Trần Hoài Thư (Nguyễn Mạnh An Dân)

      Trần Hoài Thư (Học Xá)

      Làng Xóm Buồn Thiu (Trần Hoài)

      Trần Hoài Thư, người khâu di sản (Trần Doãn Nho, nguoi-viet.com)

      Trần Hoài Thư, ngọn cờ đầu: nỗ lực xiển dương 20 năm văn chương miền Nam: 1, 2, 3.(Du Tử Lê, nguoi-viet.com)

      Trần Hoài Thư, 'hiệp sĩ lẻ loi' của văn chương miền Nam

       (Ðỗ Dzũng, nguoi-viet.com)

      Qua Ô CỬA của Trần Hoài Thư, Nghĩ và Viết Về Thơ Chiến Tranh Miền Nam (Phan Bá Thụy Dương, vnthuquan.net)

      Trò chuyện cùng Trần Hoài Thư về Thư Ấn Quán & Thư Quán Bản Thảo (Trần Doãn Nho, damau.org)

      Nhà văn Trần Hoài Thư và tác phẩm “Văn Miền Nam Thời Chiến” (Mặc Lâm phỏng vấn, rfa.org)

      Trần Hoài Thư và Châu Hải Châu (luanhoan.net)

      Trang Trần Hoài Thư (art2all.net)

       

      Tác phẩm của Trần Hoài Thư

       
      Cùng Tác Giả

      Ngày cuối năm 2012 (sau bão Sandy một tháng hơn) (Trần Hoài Thư)

      Lời mở cho một tác phẩm mới: Bão (Trần Hoài Thư)

      Dịch Bệnh và Văn Chương (Trần Hoài Thư)

      Toàn bộ Tạp chí Thư Quán Bản Thảo từ trước đến nay được đưa lên online (Trần Hoài Thư)

      Nguyệt san Vấn Đề (không thiếu số nào, kể cả số báo bị tịch thu) (Trần Hoài Thư)

      Đọc một bài thơ "lục bát mới" trước 1975 của Thành Tôn,

      Nhà Văn Trẻ Ấy Bị Thương,

      Đi tìm “bài thơ trên xương cụt” của Chinh Ba ,

      Trần Phong Giao và những người viết trẻ,

      Ý Thức Và Nỗi Bơ Vơ Của Bầy Ngựa Hoang,

      Đi tìm Vũ Hữu Ðịnh ở Mỹ (Tạp bút)

       

      Gò Bồi Bên Kia Sông,

      Ra Biển Gọi Thầm,

      Thủ Đức Gọi Ta Về,

      Thám Báo,

      Ngày cuối cùng của một cổ trắng

       

      Thư Quán Bản Thảo

      Tạp chí Văn học Nghệ thuật phát hành bất định kỳ, tập 1 (tháng 10-2001), tập 45 (tháng 1-2011), nhóm chủ trương: Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn, Trần Bang Thạch, Cao Vị Khanh, NG~.

      Ðịa chỉ P.O Box 58, South Bound Brook, NJ 08880.

      Email: tranhoaithu@verizon.net

       

      Bài Viết về Văn Học
       

      Bài viết về Văn Học

       

      - Trần Thị NgH, viết: xạo ke, vẽ: cà rỡn

      (Nguyễn Lệ Uyên)

      - Lý Thừa Nghiệp với CD Thơ-Nhạc "Thực Tại Nhiệm Mầu" (Thiện Hữu)

      - Đôi Dòng Cảm Nhận tập thơ "Đưa Người Tình Đi Tu" của Cao Mỵ Nhân (Hoàng Ngọc Liên)

      - Như Phong Lê Văn Tiến, nhà báo của các nhà báo (Đỗ Quý Toàn)

      - Ngày cuối năm 2012 (sau bão Sandy một tháng hơn) (Trần Hoài Thư)

        Giai Thoại Văn Học

       

      Giai Thoại Văn Học

       

      Phong Kiều Dạ Bạc (T. V. Phê)

      Hoa Đào Năm Ngoái (T. V. Phê)

      Minh Nguyệt Sơn Đầu Khiếu (Tâm Hoa)

      Quả Báo (T. V. Phê)

      Cao Ngọc Anh (Lãng Nhân)

      Đồng Khánh và Tự Đức (Lãng Nhân)

      Những Giai Thoại Về Bùi Tiên Sinh (T. V. Phê)

       

      Tác phẩm Văn Học

       

      Văn Thi Sĩ Tiền Chiến (Nguyễn Vỹ)

      Bảng Lược Đồ Văn Học Việt Nam (Thanh Lãng): Quyển Thượng,  Quyển Hạ

      Phê Bình Văn Học Thế Hệ 1932 (Thanh Lãng)

      Văn Chương Chữ Nôm (Thanh Lãng)

      Việt Nam Văn Học Nghị Luận (Nguyễn Sỹ Tế)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ (Tạ Tỵ)

      Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay (Tạ Tỵ)

      Văn Học Miền Nam: Tổng Quan (Võ Phiến)

      Văn Học Miền Nam 1954-1975 (Huỳnh Ái Tông):

              Tập   I,  II,  III,  IV,  V,  VI

      Phê bình văn học thế kỷ XX (Thuỵ Khuê)

      Sách Xưa (Quán Ven Đường)

      Những bậc Thầy Của Tôi (Xuân Vũ)

      Thơ Từ Cõi Nhiễu Nhương

        (Tập I, nhiều tác giả, Thư Ấn Quán)

      Văn Học Miền Nam

       

      Văn Học Miền Nam

       

      - Tạp Văn (Nguyễn Kim Phượng)

      - Văn học miền Nam ở hải ngoại (Viên Linh)

      - Văn Học Miền Nam 1954-1975: Nhận Định, Biên Khảo, Thư Tịch (Nguyễn Vy Khanh)

      - Di sản văn chương miền Nam: Các tác phẩm về văn học mới sưu tập (Trần Hoài Thư)

      - Tổng Kết Cuộc Phỏng Vấn Về Quan Niệm Sáng Tác Của Các Nhà Văn (Nguyễn Ngu Í)

      Nhìn Lại Một Số Tạp Chí Miền Nam (Nguyễn Văn Lục)

      Hướng về miền Nam Việt Nam (Nguyễn Văn Trung)

      Văn Học Miền Nam (Thụy Khuê)

      Câu chuyện Văn học miền Nam: Tìm ở đâu?

       (Trùng Dương)

      Văn-Học Miền Nam qua một bộ “văn học sử” của Nguyễn Q. Thắng, trong nước (Nguyễn Vy Khanh)

      Hai mươi năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975 Nguyễn văn Lục

      Đọc lại Tổng Quan Văn Học Miền Nam của Võ Phiến

       Đặng Tiến

      20 năm văn học dịch thuật miền Nam 1955-1975  

       Nguyễn Văn Lục

      Văn học Sài Gòn đã đến với Hà Nội từ trước 1975 (Vương Trí Nhàn)

       

      Trong dòng cảm thức Văn Học Miền Nam phân định thi ca hải ngoại (Trần Văn Nam)

       

      Van Hoc

       

       

      Tác Giả

       

      Nguyễn Du (Dương Quảng Hàm)

        Từ Hải Đón Kiều (Lệ Ba ngâm)

        Tình Trong Như Đã Mặt Ngoài Còn E (Ái Vân ngâm)

        Thanh Minh Trong Tiết Tháng Ba (Thanh Ngoan, A. Vân ngâm)

      Nguyễn Bá Trác (Phạm Thế Ngũ)

        Hồ Trường (Trần Lãng Minh ngâm)

      Phạm Thái và Trương Quỳnh Như (Phạm Thế Ngũ)

      Dương Quảng Hàm (Viên Linh)

      Hồ Hữu Tường (Thụy Khuê, Thiện Hỷ, Nguyễn Ngu Í, ...)

      Vũ Hoàng Chương (Đặng Tiến, Võ Phiến, Tạ Tỵ, Viên Linh)

        Bài Ca Bình Bắc (Trần Lãng Minh ngâm)

      Đông Hồ (Hoài Thanh & Hoài Chân, Võ Phiến, Từ Mai)

      Nguyễn Hiến Lê (Võ Phiến, Bách Khoa)

      Tôi tìm lại Tự Lực Văn Đoàn (Martina Thucnhi Nguyễn)

      Triển lãm và Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn

      Nhất Linh (Thụy Khuê, Lưu Văn Vịnh, T.V.Phê)

      Khái Hưng (Nguyễn T. Bách, Hoàng Trúc, Võ Doãn Nhẫn)

      Nhóm Sáng Tạo (Võ Phiến)

      Bốn cuộc thảo luận của nhóm Sáng Tạo (Talawas)

      Ấn phẩm xám và những người viết trẻ (Nguyễn Vy Khanh)

      Khai Phá và các tạp chí khác thời chiến tranh ở miền Nam (Ngô Nguyên Nghiễm)

      Nhận định Văn học miền Nam thời chiến tranh

       (Viết về nhiều tác giả, Blog Trần Hoài Thư)

      Nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Trần Hoài Thư, ...)

      Những nhà thơ chết trẻ: Quách Thoại, Nguyễn Nho Sa Mạc, Tô Đình Sự, Nguyễn Nho Nhượn

      Tạp chí Bách Khoa (Nguyễn Hiến Lê, Võ Phiến, ...)

      Nhân Văn Giai Phẩm: Thụy An

      Nguyễn Chí Thiện (Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Xuân Vinh)

      An Khê,  Bàng Bá Lân,  Bích Khê,  Bình Nguyên Lộc,  Bùi Bảo Trúc,  Bùi Bích Hà,  Bùi Giáng,  Bùi Ngọc Tuấn,  Bùi Vĩnh Phúc,  Bùi Đăng,  Cái Trọng Ty,  Cao Mỵ Nhân,  Cao Thoại Châu,  Cao Tiêu,  Cao Đông Khánh,  

       
       

       

  2. © Hoc Xá 2002

    © Hoc Xá 2002 (T.V. Phê - phevtran@gmail.com)